Gió nhẹ khẽ lướt qua, cuốn theo những tàn tro cuối cùng tan vào hư không.
Bắc Minh Dạ đứng yên, ánh mắt sâu thẳm như đang suy tư điều gì đó. Cuộc khảo nghiệm đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong tâm trí. Bên cạnh hắn, Lý Vân Anh nắm chặt trường kiếm, lòng bàn tay siết lại theo bản năng.
Không gian xung quanh dần thay đổi. Mặt đất nứt vỡ dưới chân họ dần khép lại, những dấu tích đẫm máu trên chiến trường hư ảo cũng mờ dần, như thể chưa từng tồn tại. Một ánh sáng nhạt lóe lên, bao phủ lấy cả hai.
Bắc Minh Dạ khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một lực lượng thần bí đang kéo họ rời khỏi nơi này.
"Chúng ta đang được truyền tống?" Lý Vân Anh lên tiếng, giọng nói xen lẫn chút cảnh giác.
Bắc Minh Dạ không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự biến đổi trong không gian. Một luồng sức mạnh vô hình cuốn lấy cả hai, tựa như có một cánh cửa vô hình đang mở ra.
Chớp mắt sau, bóng tối ập đến.
Khi tầm nhìn khôi phục, hai người đã đứng giữa một nơi hoàn toàn khác—một không gian u tĩnh, bao phủ bởi màn sương mỏng. Trước mặt họ là một con đường đá cổ xưa, kéo dài vào sâu trong màn sương, hai bên là những cột đá khắc hoa văn cổ đại, phảng phất khí tức tang thương của thời gian.
Một tấm bia đá lớn sừng sững ngay lối vào. Dòng chữ khắc trên đó đã phai mờ theo năm tháng, nhưng vẫn có thể nhận ra bốn chữ:
"Võ Đế Thánh Địa."
Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên vẻ nghiêm túc.
Ánh sáng từ những phiến đá cổ dần lan rộng, bao phủ lấy hai người.
Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng sức mạnh thần bí bùng phát, kéo họ chìm vào một không gian hoàn toàn khác.
Khi tầm nhìn khôi phục, Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh nhận ra mình đang đứng trong một đại điện khổng lồ. Trần điện cao vút, những cây cột khổng lồ chống đỡ bầu trời, khắc đầy phù văn cổ xưa. Trên vách đá xung quanh, những bức bích họa khổng lồ vẽ lại từng trận chiến kinh thiên động địa—từng vó ngựa xé nát chiến trường, từng mũi thương đâm xuyên vạn vật, từng cơn huyết vũ nhuộm đỏ bầu trời.
Ở chính giữa đại điện, một bệ đá cổ kính lơ lửng giữa không trung, trên đó có một bộ chiến giáp vỡ nát, một cây trường thương đã mất đi ánh sáng năm xưa.
Dù đã không còn trọn vẹn, nhưng chúng vẫn tỏa ra một cỗ áp lực trầm trọng, như thể từng chứng kiến vô số trận huyết chiến.
Một giọng nói trầm hùng vang vọng trong không gian:
"Kẻ bước vào nơi này, các ngươi… đã sẵn sàng tiếp nhận di sản của ta?"
Rõ rồi! Tôi sẽ viết tiếp cảnh này theo hướng truyền thừa trực tiếp, mỗi người nhận được một loại di sản riêng biệt.
---
Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh nhìn nhau, rồi đồng thời gật đầu.
"Sẵn sàng."
Ngay khoảnh khắc lời nói vừa dứt, bệ đá giữa đại điện bỗng nhiên chấn động. Từ bộ chiến giáp và cây trường thương nứt vỡ, từng tia sáng đen và bạc bắn ra, hóa thành hai luồng ánh sáng, trực tiếp lao thẳng về phía hai người.
Bắc Minh Dạ chỉ kịp cảm nhận một luồng sát khí kinh thiên ập đến, như thể hàng vạn chiến trường đẫm máu cùng lúc nổ tung trong đầu hắn. Trước mắt hắn, từng cảnh tượng chiến đấu tàn khốc hiện lên, mỗi một trận chiến đều là chém giết không chút do dự, mỗi một bước đi đều nhuốm máu vô số cường giả.
"Ma Sát Quyết..."
Hai chữ này vang vọng trong tâm trí hắn, như một đạo ma âm khắc sâu vào linh hồn. Đây không phải một công pháp bình thường, mà là một con đường sát phạt tuyệt đối, dùng chiến đấu để đột phá, dùng giết chóc để rèn luyện bản thân.
Ma Sát QuyếtMa Sát Quyết không chỉ là một công pháp, mà là một con đường—một sát lộ tuyệt đối, nơi chỉ có chiến đấu, chém giết và tiến hóa không ngừng. Bộ công pháp này không truyền dạy chiêu thức cụ thể, mà thay vào đó rèn luyện cơ thể, tâm trí và sát ý của người tu luyện, biến họ thành một tồn tại cường đại trên chiến trường.
---
Bản chất của Ma Sát Quyết- Lấy chiến đấu làm căn cơ – Càng chiến đấu, càng giết chóc, sát ý càng mạnh, thực lực càng tăng.
- Dung hòa sát khí thành sức mạnh – Chuyển hóa sát khí giết chóc thành lực lượng chiến đấu thực sự, không chỉ ảnh hưởng tinh thần mà còn tác động đến thực tại.
- Tuyệt không lùi bước – Một khi bước vào trận chiến, chỉ có tiến lên, không có lùi bước. Tinh thần chiến đấu càng cao, thực lực càng mạnh.
---
Ma Sát Quyết Cảnh- Sát Chi Khai Đoạn – Bước đầu cảm ngộ sát khí, bắt đầu dung hợp vào quyền cước, mỗi cú đấm mang theo sát ý đáng sợ.
- Sát Ý Hóa Hình – Sát ý ngưng tụ thành thực thể, có thể dùng ánh mắt hoặc uy áp để trấn nhiếp kẻ địch.
- Huyết Sát Chi Thể – Cơ thể dần thích nghi với sát lộ, mỗi trận chiến sẽ kích hoạt tiềm năng cơ thể, hồi phục nhanh hơn, sức mạnh tăng trưởng liên tục.
- Sát Ma Nhập Thể – Cảm ngộ chân ý của sát đạo, có thể dùng sát khí để tăng cường công kích, ảnh hưởng cả linh hồn đối thủ.
- Vạn Sát Ma Thể (Cảnh giới tối thượng) – Khiến sát khí bản thân hòa vào thiên địa, mỗi một cử động đều có thể chém giết, bản thân trở thành sát thần bất bại trên chiến trường.
Ma Sát Quyết Tru Thần ThủBạo Ma Sát Long Quyền
Một cú đấm tàn bạo mang theo sức mạnh như một con ma long cuộn mình trong cơn cuồng nộ. Mỗi quyền không chỉ phá vỡ vật thể mà còn mang theo sát khí khủng khiếp, như thể một đợt sóng vỗ mạnh mẽ vào đối thủ, nghiền nát mọi phòng ngự và tinh thần.U Long Huyển Ảnh Trảo
Móng vuốt của U Long, không chỉ sắc bén mà còn có khả năng biến ảo, tạo ra ảo ảnh khiến đối thủ không thể phân biệt đâu là thật đâu là giả. Những móng vuốt này mang theo sự tàn nhẫn và ma quái, như thể một con rồng u ám đang tiến tới và xé nát tất cả. Ma Long Loạn Vũ Ma long xung thiên trong cơn loạn vũ, mỗi đòn đánh là một cơn sóng xé nát không gian, tạo thành một loạt tấn công tàn bạo không thể đỡ.Ma long không chỉ tấn công mà còn cuốn lấy mọi thứ trong không gian, khiến đối thủ không thể thoát khỏi vòng xoáy của sự hủy diệt.
Long Chỉ Xung Thiên
Ngón tay như một cây thương của rồng, vươn lên bầu trời. Mỗi lần điểm ngón tay ra là một tia sáng bắn ra, mang theo sức mạnh xuyên thấu, như một con rồng lao vút lên trời, xuyên qua mọi thứ cản đường, phá vỡ phòng ngự và đâm sâu vào linh hồn đối thủ. Long Đằng Tẩy Phong Cú vung đuôi của Long Đằng, mang theo gió cuốn bay và sự tàn phá vô biên. Đòn đánh này không chỉ đơn giản là một cú quét, mà là một đợt gió cuộn quanh, quét sạch tất cả mọi thứ, giống như một cơn bão do rồng gây ra, khiến mọi kẻ địch không thể đứng vững.Vô Cực Long Vũ
Bộ pháp tối thượng của Ma Sát Quyết, như một điệu vũ của rồng, mỗi bước chân di chuyển đều tạo ra một đợt sóng xung kích. Những bước đi này không chỉ nhanh mà còn có thể thay đổi hoàn toàn kết cục của trận chiến, như thể ma long vung mình giữa không gian, lướt qua mọi thứ và hủy diệt mọi kẻ đối đầu.Sát Kỹ Ma Sát Quyết
?????????????????
Với bộ Ma Sát Quyết này, Bắc Minh Dạ sẽ trở thành một tồn tại mà không gì có thể ngừng lại, một chiến thần của sát lộ, tàn bạo và vô cùng uy nghi. Bạn có cảm thấy đủ mạnh mẽ cho công pháp này chưa?
Cùng lúc đó, Lý Vân Anh cũng cảm nhận được một dòng kiếm ý thuần túy xâm nhập vào cơ thể nàng. Không giống Bắc Minh Dạ, luồng truyền thừa của nàng nhẹ nhàng mà sắc bén, như một thanh kiếm tuyệt thế cắt xuyên mọi hư ảo.
Một bộ khẩu quyết kiếm pháp hoàn chỉnh xuất hiện trong tâm trí nàng, từng chữ, từng câu như ẩn chứa thiên cơ, khiến nàng có cảm giác như đang đứng trước một vị kiếm đạo tông sư, lắng nghe từng lời truyền thụ.
Không gian đại điện rung chuyển, ánh sáng bao phủ lấy cả hai, từng luồng khí tức mạnh mẽ dâng trào—truyền thừa chân chính, đã được tiếp nhận!
...
Cả hai rốt cục cũng hoàn thành việc truyền thừa, tuy nhiên Tạ Cổ vẫn còn đứng đó, hắn nhìn đôi nam nữ còn non nớt trước mặt mình, chậm rãi lên tiếng:
"Ta là Tạ Cổ, Võ Đế của Võ Hồn Đại Lục, người đã một thời chiến đấu trên khắp chiến trường, được xưng tụng là Thiên Sát Huyết Thương , nhưng cũng là người mang trong mình một nỗi oán thù không thể quên."
Từng lời nói của Võ Đế Tạ Cổ như khắc sâu vào không gian, làm cho không khí xung quanh dường như nặng trĩu, và tâm trí của hai người cũng bị cuốn vào câu chuyện mà hắn sắp kể.
“Ngày xưa, ta đã có một người bạn, chiến hữu thân thiết. Cùng nhau chiến đấu, cùng nhau gánh vác trách nhiệm, nhưng chính hắn, người mà ta tín nhiệm nhất, lại là kẻ phản bội ta. Trong một trận chiến lớn, khi mà ta đang đương đầu với kẻ thù mạnh mẽ nhất, hắn lại từ bỏ ta, đâm sau lưng và khiến ta rơi vào cái chết giả. Mối thù này là một vết thương sâu, không thể nào xóa nhòa.”
Hình ảnh của Võ Đế Tạ Cổ dường như càng mờ đi, nhưng lời hắn nói vẫn như được khảm vào đá, không thể quên.
"Nhưng điều quan trọng hơn cả, chính là Uyên Nhi, người mà ta yêu thương nhất. Nàng ấy trong mắt ta không chỉ là người vợ, mà là người đồng hành cùng ta qua bao thăng trầm. Nàng đã xây dựng cổ mộ này cho ta và cùng ta trải qua những tháng năm cô đơn. Dù biết rõ mối thù này có thể khiến ta không thể siêu thoát, nàng vẫn quyết giữ ta lại, giúp ta hoàn thành sứ mệnh của một chiến tướng."
Giọng của Tạ Cổ chùng xuống, cảm xúc có phần nặng nề.
"Uyên Nhi đã chết bên mộ ta, nhưng chính nàng cũng là người duy nhất có thể hóa giải oán niệm của ta. Nhưng ta có một yêu cầu đặc biệt, các ngươi phải giúp ta hoàn thành mối thù này, ta sẽ được giải thoát. Nếu không, ta sẽ mãi vướng vào hận thù, không thể siêu sinh."
Tạ Cổ ngừng lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, như nhìn thấy cảnh tượng gì đó trong quá khứ mà chỉ có hắn mới cảm nhận được.
"Ta đã để lại cho các ngươi truyền thừa này, không phải chỉ để trở thành những chiến tướng vĩ đại, mà để các ngươi nhận thức rõ rằng: chiến trường không chỉ là nơi chém giết, mà còn là nơi ta trả thù cho những vết thương xưa. Đừng quên rằng, sự sống của ta không chỉ vì ta, mà còn vì công lý."
Lời của Tạ Cổ trầm hẳn xuống, như một tiếng thở dài.
"Ta sẽ không yêu cầu các ngươi phải trả thù cho ta, nhưng ít nhất, các ngươi phải hiểu mối thù này, và nếu có thể, giúp ta kết thúc nó. Hãy nhớ rằng, không phải tất cả vết thương có thể lành lại, nhưng những người như các ngươi, với sức mạnh và chí khí, mới có thể xóa bỏ nó."
Lời nói của Tạ Cổ dừng lại, hình ảnh của hắn mờ dần, để lại một khoảng không gian lặng lẽ. Trong không gian tĩnh mịch, chỉ còn lại hai người—Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh. Họ không nói gì, nhưng trong lòng họ, mối thù của Võ Đế Tạ Cổ đã được truyền lại, và quyết tâm của họ cũng đã vững vàng.
Bắc Minh Dạ chậm rãi cất lời, giọng nói kiên định: “Ta mặc dù không biết ngọn ngành câu chuyện năm xưa, nhưng truyền thừa của ngài để lại cho ta, đó cũng là một cái ân huệ to lớn. Ta sẽ cố gắng hết sức.”
Nói xong, hắn liền nắm tay Lý Vân Anh, cả hai cùng nhau đi tới vùng ánh sáng gần đó, bỏ lại sau lưng là khoảng không gian tối tăm và lạnh lẽo.
Còn tiếp...
Chaporia
Bình Luận (0)