Quay lại phòng ăn như thường lệ, Bắc Minh Dạ bước vào với vẻ tự nhiên, nhưng tâm trí vẫn đang bận rộn trò chuyện với Ánh Nhi qua truyền âm.
"Dạ Nhi, lại đây dùng bữa tối đi con."
Giọng nói thân quen vang lên, khiến ánh mắt Bắc Minh Dạ hướng về nơi phát ra âm thanh. Đó là Uyển Ngọc Khanh, người đã luôn gắn bó trong ký ức hắn, nhưng hôm nay lại mang một nét gì đó xa lạ khó tả.
Vẫn là dáng hình ấy, nhưng chiếc váy đen ôm sát càng tôn lên đường cong mềm mại, vừa dịu dàng vừa cuốn hút. Chiếc váy ngắn ngang gối để lộ đôi chân thon dài mê hoặc, mái tóc búi gọn phía sau, chỉ chừa hai lọn mai buông lơi, khẽ ôm lấy khuôn mặt ửng hồng. Đôi môi đỏ mọng, ánh mắt mơ màng như phủ sương mỏng khiến người đối diện không khỏi thất thần.
Bắc Minh Dạ bỗng cảm thấy hơi thở dồn dập. Ý chí muốn kiềm chế vẫn đó, nhưng cơ thể lại phản ứng theo một cách khác. Một luồng hơi nóng kỳ lạ len lỏi khắp người, khiến sự tỉnh táo trong hắn dần rạn nứt.
"Chờ đã... có điều gì đó không ổn."
Ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén khi phát hiện sự bất thường ở Uyển Ngọc Khanh. Đôi tai cáo trắng muốt hiện lên trên đầu nàng, còn phía sau là chiếc đuôi mềm mại uyển chuyển.
"Thiếu gia, xin hãy cẩn trọng! Mẫu thân của ngài đã trúng xuân dược. Tuy nhiên, đây không phải loại gây hiệu ứng tức thì, nhưng..."
Giọng Ánh Nhi vang lên trong thần thức, trầm trọng và đầy cảnh giác.
"Nhưng gì chứ? Nói tiếp đi!" Bắc Minh Dạ nghiêm giọng hỏi, bất lực cảm nhận áp lực không khí xung quanh ngột ngạt hơn. Hương thơm thoang thoảng từ Uyển Ngọc Khanh càng khiến suy nghĩ trong đầu hắn trở nên rối loạn.
"Đêm nay là trăng tròn," Ánh Nhi tiếp tục, "thời điểm bản năng của yêu thú dễ bị đánh thức nhất. Với tình trạng hiện tại của mẫu thân ngài rõ ràng Thiên Hồ Ngọc Thể đã bị kích động sau khi chịu tác động của xuân dược. Mặc dù nàng đang cố gắng dùng hồn lực để áp chế dục vọng, nhưng không thể duy trì lâu được. Thiếu gia nên hiểu rằng nàng đang phải nỗ lực rất nhiều để giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát."
Những lời nàng nói càng làm Bắc Minh Dạ thêm căng thẳng và khó xử. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Uyển Ngọc Khanh như muốn tìm câu trả lời cho chuỗi hiện tượng kỳ quái này.
"Nhưng... mẫu thân đâu có huyết mạch yêu hồ! Tại sao lại có tai và đuôi hồ ly thế này?" hắn bật thốt.
"Đúng vậy, thiếu gia," Ánh Nhi bình thản đáp. "Người không có huyết mạch sẽ không xuất hiện những đặc điểm đó. Nhưng thể chất đặc biệt liên quan đến hồ tộc cùng võ hồn Ngũ Vĩ Yêu Hồ của mẫu thân ngài đã tạo nên tình trạng này."
"Vậy ý nàng muốn nói..." Bắc Minh Dạ lấp lửng, chờ đợi câu trả lời rõ hơn.
"Trạng thái này chính là biểu hiện rõ rệt nhất," Ánh Nhi tiếp lời trước khi đột ngột ngừng lại.
"Sao nữa? Ngươi nói hết ra đi chứ!" Bắc Minh Dạ căn vặn, lòng như bị treo lơ lửng giữa vô số điều chưa rõ ràng.
"Thiếu gia, thứ lỗi! Ta không thể can thiệp thêm được!"
Chỉ sau một tiếng "bụp", Ánh Nhi cắt đứt liên lạc thần thức, bỏ lại Bắc Minh Dạ đối diện tình huống rắc rối một mình.
"Dạ Nhi, con sao thế?"
Bắc Minh Dạ khẽ giật mình khi giọng nói dịu dàng ấy vang lên bên tai. Hắn siết chặt tay, cố gắng lấy lại sự tỉnh táo. Nhưng khi ánh mắt hắn chạm phải Uyển Ngọc Khanh, tâm trí hắn lại trở nên hỗn loạn.
Nàng đứng ngay trước mặt hắn, gần đến mức chỉ cần vươn tay là có thể chạm vào. Mái tóc mềm buông hờ, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh sáng dịu dàng, tựa như từng cái chớp mi đều mang theo một nét quyến rũ vô thức. Hắn không thể không nhận ra—hôm nay, nàng thật sự rất đẹp. Một vẻ đẹp nguy hiểm, dễ dàng khiến tâm trí hắn dao động.
"Mẫu thân..." Giọng hắn khàn đi, như thể có gì đó mắc kẹt trong cổ họng.
Uyển Ngọc Khanh nhẹ nghiêng đầu, mái tóc trượt xuống vai, để lộ phần gáy trắng ngần. "Dạ Nhi, con bị bệnh sao? Sắc mặt con trông không tốt lắm."
Nàng đưa tay lên chạm nhẹ vào má hắn, lòng bàn tay mềm mại mang theo hơi ấm dịu dàng. Bắc Minh Dạ cứng đờ người.
Hơi thở hắn thoáng rối loạn. Sự thân mật này vốn dĩ không có gì lạ, nhưng hôm nay, khi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi mềm mại phía sau nàng hiện rõ trước mắt, mọi thứ lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Hắn có thể cảm nhận được hương thơm thoang thoảng từ cơ thể nàng, một mùi hương quyến luyến như muốn mê hoặc tâm trí hắn.
Không đúng. Hắn không nên có những suy nghĩ này.
Hắn nghiêng đầu tránh đi, giọng nói cố giữ sự bình tĩnh: "Mẫu thân, người... có cảm thấy khác lạ không?"
Uyển Ngọc Khanh khựng lại. Nàng cúi xuống nhìn bản thân, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại khi nhận ra chiếc đuôi phía sau mình.
"Sao lại thế này...?" Giọng nàng lẩm bẩm, thoáng kinh ngạc.
Bắc Minh Dạ nuốt khan. Bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt, tựa như có thứ gì đó vô hình đè nén lên hắn. Hắn biết mình phải nhanh chóng kiểm soát tình hình, nhưng khi Uyển Ngọc Khanh ngẩng lên, đôi môi đỏ mọng khẽ hé ra trong sự bối rối, hắn lại không thể rời mắt.
"Dạ Nhi..." Giọng nàng khẽ run, vô thức đưa tay nắm lấy cổ tay hắn.
Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng hơi ấm từ nàng lại tựa như lửa, chạm đến tận sâu trong thần kinh hắn.
Bắc Minh Dạ hít sâu, cố gắng trấn áp cơn sóng cảm xúc đang dâng trào. Không được. Hắn không thể để thứ bản năng này điều khiển mình. Nhưng trong khoảnh khắc này, hắn lại không thể thuyết phục bản thân buông tay nàng ra.
Bắc Minh Dạ cảm nhận rõ ràng từng hơi ấm từ bàn tay Uyển Ngọc Khanh truyền đến. Những ngón tay nàng không hề siết chặt, chỉ khẽ nắm lấy cổ tay hắn, nhưng chính sự mềm mại ấy lại khiến lòng hắn dậy sóng.
Hắn muốn tránh đi, muốn giữ khoảng cách an toàn. Nhưng đôi mắt nàng đang nhìn hắn—vừa bối rối vừa có chút mong chờ, như thể đang tìm kiếm sự an ủi từ hắn.
Một ý nghĩ thoáng qua khiến ngực hắn siết chặt. Đây là mẫu thân hắn… là người hắn phải bảo vệ. Nhưng giờ phút này, sự hấp dẫn của nàng lại như một sợi dây vô hình quấn chặt lấy hắn, khiến hắn không thể thoát ra.
Bắc Minh Dạ nuốt khan, giọng nói có chút trầm thấp hơn bình thường: "Mẫu thân… người thực sự không cảm thấy gì sao?"
Uyển Ngọc Khanh khẽ cau mày, bàn tay nàng vô thức siết chặt hơn một chút, như thể cảm nhận được sự bất an từ hắn. "Ta… chỉ cảm thấy hơi nóng. Cơ thể có chút kỳ lạ, nhưng không rõ là vì sao..."
Nàng hơi nghiêng người, đôi mắt long lanh nhìn hắn đầy nghi hoặc. Chiếc đuôi trắng muốt phía sau khẽ lay động, vô tình quét nhẹ qua tay Bắc Minh Dạ.
Hắn giật mình.
Cảm giác mềm mại ấy, như lông vũ lướt qua da, khiến hắn không khỏi cứng người. Một hơi thở sâu thoát ra từ lồng ngực, cố gắng kiềm chế cơn sóng cảm xúc đang dâng lên dữ dội.
Hắn không thể để tình huống này tiếp diễn.
"Mẫu thân, chúng ta cần bình tĩnh." Hắn trầm giọng, dùng lý trí để kéo mình ra khỏi vòng xoáy cảm xúc. "Người bị ảnh hưởng bởi xuân dược, có lẽ không cảm nhận rõ, nhưng hồn lực của người đang mất kiểm soát."
Uyển Ngọc Khanh chớp mắt, dường như mới nhận ra điều khác thường. Nàng thử vận hồn lực, nhưng lại cảm thấy nó trôi tuột đi như nước chảy, không cách nào nắm bắt được.
"Ta… không thể khống chế được sao?" Giọng nàng có chút bối rối.
Bắc Minh Dạ siết chặt tay, cố gắng duy trì giọng điệu bình tĩnh: "Người cần điều tức ngay lập tức. Nếu không, hồn lực dao động sẽ ngày càng mạnh hơn."
Uyển Ngọc Khanh khẽ cắn môi, ánh mắt thoáng qua một tia bất an. Nhưng rồi, nàng bất chợt ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào hắn, trong đó có chút do dự.
"Dạ Nhi… giúp ta được không?"
Bắc Minh Dạ sững lại.
Lời nói của nàng không mang hàm ý đặc biệt, nhưng trong hoàn cảnh này, lại khiến hắn cảm thấy như có một ngọn lửa vừa được châm vào lòng.
Hắn nhìn nàng, đôi môi khẽ hé ra như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.
"Được."
Hắn nắm lấy tay nàng, cảm giác làn da mịn màng áp vào lòng bàn tay càng khiến hắn phải siết chặt lý trí hơn nữa.
"Nhắm mắt lại, hít thở sâu theo nhịp của ta."
Uyển Ngọc Khanh ngoan ngoãn làm theo. Hơi thở nàng phả nhẹ vào cổ hắn, mang theo hương thơm dịu dàng như lan như quế, càng làm cho tim hắn đập mạnh hơn.
Hắn nhắm mắt, cố gắng tập trung. Nhưng ngay lúc đó, chiếc đuôi mềm mại của nàng lại vô tình chạm vào eo hắn, nhẹ nhàng cọ qua một cách đầy vô thức.
Bắc Minh Dạ lập tức cứng đờ người.
Một luồng nhiệt không thể khống chế cuộn trào trong lòng hắn.
Chết tiệt.
Hắn có thể chịu đựng bao lâu đây?
...
Thời gian tí tách trôi qua, từng giọt sương mỏng trên mái hiên lách tách rơi xuống, hòa cùng bầu không khí tĩnh lặng nhưng đầy căng thẳng. Trong căn phòng nhỏ, hai bóng người ôm chặt lấy nhau, hơi thở dồn dập hòa quyện, mang theo sự nóng bỏng và khát khao không thể gọi tên. Đôi mắt họ giao nhau, ánh nhìn sâu hun hút như muốn thiêu đốt đối phương, nhưng lại chẳng ai dám thốt lên một lời. Chỉ có nhịp tim thình thịch vang vọng trong lồng ngực, như một bản hòa tấu rạo rực của những cảm xúc không lời.
Bắc Minh Dạ lúc này gần như mất kiểm soát, ngọn lửa dục vọng trong cơ thể hừng hực bùng cháy, như muốn thiêu rụi hoàn toàn lý trí của hắn, không để lại dù chỉ một mảnh.
Ở phía đối diện, Uyển Ngọc Khanh cũng chẳng khá hơn, hơi thở nàng trở nên gấp gáp, bờ ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở. Gương mặt nàng đỏ ửng, tầng sương mờ nơi khóe mắt càng lúc càng dày, tựa như ánh trăng bị bao phủ bởi màn sương huyền ảo. Chiếc cổ áo trễ xuống, để lộ làn da trắng nõn như tuyết, cùng với xương quai xanh mảnh mai, tinh tế, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Bắc Minh Dạ siết chặt nắm tay, hơi thở nặng nề như muốn khắc chế ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trong lòng. Mỗi cử động của Uyển Ngọc Khanh, dù chỉ là cái chớp mắt hay nhịp thở khẽ khàng, cũng như một mồi lửa thiêu đốt chút lý trí cuối cùng còn sót lại của hắn.
Nàng chớp đôi mắt mờ sương, ánh nhìn như nước hồ thu phản chiếu ánh trăng dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một tia mê hoặc khó tả. Bàn tay mềm mại vô thức bấu lấy vạt áo hắn, hơi ấm từ đầu ngón tay truyền đến khiến Bắc Minh Dạ chấn động, như có một dòng điện chạy dọc theo sống lưng.
"Dạ Nhi…" Giọng nàng khẽ gọi, mang theo chút mê mang, chút yếu đuối, khiến tim hắn không khỏi rung lên một nhịp.
Bắc Minh Dạ cúi đầu, đôi mắt đen sâu thẳm như xoáy vào gương mặt nàng, từng đường nét tinh xảo phản chiếu trong đôi đồng tử đầy kiềm nén. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bờ vai nàng, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm từ da thịt nàng, nhưng cũng như muốn giữ vững chút lý trí mong manh còn sót lại.
"Mẫu thân… người có biết mình đang làm gì không?" Giọng hắn khàn khàn, mang theo chút run rẩy mà chính hắn cũng không nhận ra.
Uyển Ngọc Khanh mơ màng nhìn hắn, đôi môi khẽ mở nhưng không thể thốt lên lời nào.
Ánh trăng ngoài cửa sổ nhàn nhạt chiếu vào, phủ lên hai thân ảnh trong căn phòng nhỏ, tạo nên một khung cảnh mập mờ, tĩnh lặng mà lại tràn ngập sự xao động.
Một khoảng khắc kéo dài giữa hai người, hơi thở hòa quyện, hơi ấm lan tỏa, chỉ còn lại tiếng tim đập vang vọng trong không gian.
Và rồi
Uyển Ngọc Khanh nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực Bắc Minh Dạ, bờ vai mảnh mai khẽ run lên, hơi thở ấm áp phả nhẹ qua lớp áo hắn.
"Dạ Nhi… đừng rời xa ta..."
Còn tiếp...
Chaporia
Bình Luận (0)