“Anh từng nói, đợi tôi ch/ế/t rồi, anh không cần chia cho tôi đồng nào.”
“Bây giờ tôi cũng tặng anh một câu.”
Tôi cúi xuống, nhìn hắn qua lớp kính.
“Đợi anh trả hết nợ rồi, tôi sẽ đốt cho anh một đồng.”
Cận Huy điên cuồng đập kính.
“Hứa Tri Khanh! Em không thể đối xử với anh như vậy! Anh là chồng em!”
Tôi quay người rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng hắn gào thét.
Từng tiếng.
Từng tiếng.
Nhưng tôi không quay đầu.
19
Mẹ chồng cũng muốn gặp tôi.
Tôi từ chối ba lần.
Đến lần thứ tư, cảnh sát nói bà ta đồng ý khai chuyện bát canh năm đó, điều kiện là gặp tôi một lần.
Tôi đi.
So với Cận Huy, mẹ chồng tiều tụy hơn rất nhiều.
Tóc bà ta bạc đi gần nửa.
Bàn tay từng cầm roi giờ run rẩy không ngừng.
Những sợi đen quấn quanh cổ tay bà ta, giống như vòng tay không thể tháo xuống.
Bà ta vừa nhìn thấy tôi, không mắng.
Cũng không khóc.
Chỉ hỏi:
“Có cách giải không?”
Tôi ngồi xuống.
“Có.”
Mắt bà ta lập tức sáng lên.
“Cách gì?”
Tôi nhìn bà ta, bình tĩnh nói:
“Người cầm roi tự chặt đứt oán. Nghĩa là bà phải thật lòng nhận tội, trả lại tất cả những gì đã cướp, công khai xin lỗi người đã bị hại. Nếu người bị hại tha thứ, dây đen sẽ nhạt đi.”
Mẹ chồng vội vàng nói:
“Vậy mẹ xin lỗi con! Tri Khanh, mẹ xin lỗi! Mẹ thật sự biết sai rồi!”
Tôi nhìn bà ta.
“Không đủ.”
Bà ta cứng đờ.
Tôi nói:
“Người bị hại không chỉ có tôi.”
Sắc mặt bà ta lập tức trắng bệch.
Tôi từng chữ hỏi:
“Đứa bé của tôi, bà định xin lỗi thế nào?”
Mẹ chồng run môi.
“Đứa bé… đã không còn nữa.”
Tôi gật đầu.
“Đúng. Nó không còn nữa. Cho nên nó không thể tha thứ cho bà.”
Bà ta nhìn tôi chằm chằm.
Một lúc sau, bà ta đột nhiên hiểu ra.
“Mày lừa tao? Căn bản không có cách giải?”
Tôi mỉm cười.
“Có lẽ có. Nhưng tôi không biết.”
Mẹ chồng lập tức phát điên.
“Hứa Tri Khanh! Mày là đồ rắn độc! Tao nguyền rủa mày không được ch/ế/t tử tế!”
Tôi đứng dậy.
“Bà từng nói, người nghèo mới tin báo ứng.”
Tôi nhìn cổ tay bà ta.
“Bây giờ bà tin chưa?”
Bà ta thét lên muốn lao tới, nhưng bị giữ lại.
Tôi đi tới cửa thì dừng bước.
Không quay đầu, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Bà yên tâm. Tôi sẽ sống rất tốt.”
“Căn nhà của tôi, tiền của tôi, tương lai của tôi, tất cả đều sẽ rất tốt.
”
“Còn nhà họ Cận của bà… hết rồi.”
20
Vụ án của nhà họ Cận gây ồn ào suốt một thời gian.
Ban đầu, họ hàng nhà họ Cận còn kéo đến bệnh viện mắng tôi.
Nói tôi lòng dạ hiểm độc.
Nói vợ chồng một ngày cũng là nghĩa trăm năm.
Nói đàn ông ai chẳng có lúc sai.
Tôi không gặp ai.
Luật sư Phương trực tiếp công bố một phần chứng cứ hợp pháp.
Đoạn mẹ chồng thừa nhận bát canh.
Đoạn Cận Huy dụ tôi ký giấy ủy quyền.
Đoạn Mạc Tiểu Lê nói mang thai giả.
Đoạn ba người họ bàn cách để tôi “không sống qua giờ Tý”.
Dư luận lập tức đảo chiều.
Những người trước đó mắng tôi ác độc, bắt đầu quay sang mắng nhà họ Cận không bằng cầm thú.
Công ty của Cận Huy nhanh chóng đình chỉ chức vụ của hắn.
Những dự án hắn phụ trách bị điều tra lại.
Không tra thì thôi.
Vừa tra đã phát hiện hắn biển thủ khoản tiền không nhỏ.
Mạc Tiểu Lê cũng bị kéo vào.
Hóa ra cô ta không chỉ qua lại với Cận Huy.
Sau lưng còn có một người đàn ông khác, chuyên cùng cô ta lừa tiền những gã đàn ông đã có gia đình.
Cận Huy không phải người đầu tiên.
Chỉ là con mồi béo nhất.
Khi nghe tin này, tôi đang uống cháo trong phòng bệnh.
Luật sư Phương kể xong, tôi chỉ hỏi:
“Cận Huy biết chưa?”
“Biết rồi. Nghe nói hắn tức đến ngất.”
Tôi cúi đầu thổi thìa cháo nóng.
“Đáng tiếc.”
Luật sư Phương nhìn tôi.
“Đáng tiếc gì?”
Tôi cười.
“Đáng tiếc hắn ngất sớm quá. Nên tỉnh táo nghe thêm vài lần.”
21
Một tháng sau, tôi xuất viện.
Vết thương trên lưng để lại sẹo.
Bác sĩ nói sau này có thể làm trị liệu mờ sẹo, nhưng khó hoàn toàn trở lại như cũ.
Tôi không để ý.
Mỗi một vết sẹo đều nhắc tôi nhớ.
Tôi từng yêu nhầm người.
Từng ngu ngốc.
Từng đánh mất một đứa bé.
Nhưng tôi cũng từng tự kéo mình ra khỏi địa ngục.
Ngày tôi về nhà, căn hộ đã được dọn sạch.
Tất cả đồ của Cận Huy bị đóng thùng gửi về nhà cũ của hắn.
Ảnh cưới bị tôi tự tay tháo xuống.
Khung ảnh rơi vào thùng rác, phát ra một tiếng vang trầm.
Tôi đứng trước bức tường trống rất lâu.
Sau đó treo lên đó một bức tranh mới.
Là tranh mặt trời mọc trên núi.
Bà ngoại từng nói, phụ nữ nhà họ Hứa có thể đi qua đêm dài, nhưng không được quên nhìn mặt trời.
Buổi chiều, luật sư Phương đem giấy tờ ly hôn tới.
Chaporia
Bình Luận (0)