Hoàng hậu, người phụ nữ toát lên khí chất cao quý và uy nghi đã dễ dàng nhận ra sự ngạc nhiên, thậm chí là có phần e dè trong ánh mắt của Khoa. Cô thoáng lấy làm lạ khi một người được gọi là “Dũng sĩ” lại tỏ ra bối rối đến vậy khi đối mặt với mình. Tuy nhiên, cô hiểu rõ rằng trong tình cảnh này, điều cần thiết hơn cả là dành cho anh ta một lời giải thích rõ ràng.
Thế nên cô bước lên phía trước, nhẹ nhàng cúi đầu, giọng nói mềm mại nhưng đầy quyền uy vang lên:
“Xin hân hạnh được giới thiệu… Ta là Hoàng hậu Velikiy Trusora của Vương quốc loài người mang tên Akridev. Ta rất mừng khi thấy ngài đã tỉnh lại, thưa ngài Dũng sĩ.”
Nhìn thấy sự hòa nhã của cô ấy, Khoa dần chấn tĩnh lại được nhịp thở của mình, đồng thời quan sát cẩn thận người phụ nữ trước mặt mà thầm nghĩ:
“ Quả đúng là một Hoàng hậu thứ thiệt. Cử chỉ tao nhã, thần thái điềm đạm, lời nói dịu dàng. Nhưng… khí chất ấy lại sắc bén và uy nghi vô cùng. ”
Ánh mắt Khoa khẽ liếc qua phía sau người phụ nữ tóc đỏ ấy, nơi đó có hàng chục binh lính trong bộ giáp sáng loáng, vũ khí đầy đủ. Dù chỉ là vũ khí cận chiến truyền thống, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để tạo ra một lời cảnh báo ngầm rõ ràng. Dù họ có cung kính gọi cậu là Dũng sĩ, có tỏ ra thân thiện lễ độ đến đâu, thì không ai ngây thơ đến mức nơi lỏng cảnh giác với một kẻ hoàn toàn xa lạ như cậu.
“ Vậy nên… tốt nhất là cứ thuận theo tình thế đã. Đây cũng là cơ hội duy nhất để mình tìm hiểu xem rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra. Lạng quạng cái bị xiên cho thì khổ đời. ”
Với những suy nghĩ ấy, Khoa lập tức cúi người, tay phải đặt lên ngực trái và cố gắng khiêm nhường nhất mà cậu có thể, hi vọng sẽ phù hợp với bối cảnh nơi đây:
“Thật vinh dự được Hoàng hậu quan tâm, và cũng xin chân thành cảm ơn người cùng các cận thần đã chăm sóc tôi suốt bảy ngày qua. Xin phép được giới thiệu, tôi là Cao Anh Khoa, đến từ một nơi có tên là Trái Đất. Tính đến thời điểm hiện tại, tôi khoảng 22 tuổi.”
Cách hành xử nhã nhặn và thái độ khiêm nhường của Khoa khiến không chỉ Hoàng hậu mà cả binh lính và người hầu trong phòng thoáng chốc ngạc nhiên. Không khí đang căng thẳng bỗng dịu đi đôi chút. Dường như sự chân thành ấy đã mang lại cho cậu một phần thiện cảm.
Hoàng hậu khẽ mỉm cười, ánh mắt hiện rõ một tia hài lòng rồi nàng đáp:
“Ta hiểu rồi. Vậy là ngài đúng thật là người đến từ Trái Đất, đúng như lời tiên tri đã nói.”
“ Tiên tri? ” — Khoa nhíu mày, thầm nghi nhớ cụm từ ấy trong đầu và không dám hỏi gì thêm.
Bỗng nhiên, giọng của Hoàng hậu chậm đi đôi chút nhưng vẫn rõ ràng:
“Dù sao thì… ngài cũng nên nghỉ ngơi thêm một chút nữa, thưa ngài Dũng sĩ. Khi nào cảm thấy khỏe, xin mời ngài đến gặp ta và Đức Vua tại Phòng Ngai Vàng. Chúng ta sẽ trao đổi rõ ràng hơn về tất cả mọi chuyện. Còn bây giờ… ta xin phép đi trước.”
Khoa cúi đầu đáp lễ:
“Dạ vâng. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn Hoàng hậu đã dành sự quan tâm cho tôi.”
Hoàng hậu Velikiy Trusora khẽ gật đầu rồi quay người rời đi, dáng vẻ kiêu sa nhưng vững chãi. Theo sau cô là đoàn tùy tùng gồm các cận vệ và hầu nữ. Tiếng bước chân đều đặn vang vọng khắp hành lang, dần khuất xa khỏi căn phòng. Còn Khoa đứng lặng một lúc vì cảm giác hỗn độn trong lòng chưa kịp lắng xuống. Chỉ còn lại cậu, vài hầu nữ và những người lính gác, cùng căn phòng lộng lẫy nhưng xa lạ đến lạnh người.
Các nữ hầu nhanh chóng chuẩn bị cho Khoa một bữa ăn nhẹ gồm ba miếng bánh ngọt tinh tế, một ly ngũ cốc nóng bốc hơi nghi ngút và một đĩa sứ nhỏ đựng các loại hạt trái cây sấy khô đầy màu sắc. Vị bánh ngọt đậm đà, mùi thơm dễ chịu của ly ngũ cốc, cùng vị chua, nặm nhẹ từ hạt trái cây giúp Khoa dần lấy lại sức sống sau quãng thời gian dài hôn mê.
Bên cạnh đó, vài người hầu nam ân cần xin phép được thay mới toàn bộ chăn, gối và nệm cho cậu. Và tất nhiên, Khoa không thể từ chối. Dù trong lòng còn rất nhiều hoài nghi và lấn cấn, cậu cũng thừa hiểu rằng mình lúc này chẳng nên làm mất lòng bất kỳ ai, nhất là khi còn chưa rõ mình đang vướng vào chuyện gì.
Sau bữa ăn nhẹ, các hầu nữ đem đến cho Khoa một số bộ trang phục mới, đó là những bộ lễ phục được may riêng cho cậu trong suốt quãng thời gian bất tỉnh. Có tất cả bốn bộ, mỗi bộ mang một sắc thái riêng, như xanh dương nhã nhặn, màu trắng thanh khiết, sắc đen huyền bí, và xanh lá dịu nhẹ. Nhưng không bộ nào đơn sắc hoàn toàn, từng bộ đều được phối màu tinh tế với những đường nét trắng, vàng, đen hoặc đỏ, kèm theo những họa tiết thêu thùa sắc sảo trên từng nếp gấp. Cách thiết kế có phần cầu kỳ này lại mang đậm phong thái quý tộc, thậm chí là Hoàng gia, toát lên sự sang trọng và nghiêm trang mà thời hiện đại khó có thể bắt gặp.
Vì đây là lần đầu tiên diện kiến Đức Vua, Khoa nhanh chóng quyết định chọn bộ lễ phục trắng. Theo như cậu suy đoán, đây là biểu tượng của sự thuần khiết, thiện chí và thái độ hòa nhã trong một thế giới mà cậu hoàn toàn lạ lẫm. Thế nên, cách an toàn nhất là thể hiện sự khiêm nhường và thân thiện. Chưa kể là màu trắng cũng phần nào mang hàm ý không có ý định chống đối hay khiêu khích, rất phù hợp để mở đầu một cuộc đối thoại quan trọng.
Có vẻ như những người hầu cũng phần nào đoán được lựa chọn của cậu, thế nên họ mỉm cười lịch thiệp và nói:
“Ngài quả thật có con mắt tinh tường và suy nghĩ sâu sắc đó thưa ngài Dũng sĩ. Nếu được phép, chúng tôi có thể giúp ngài thay y phục ngay bây giờ chứ ạ?”
Lời đề nghị ấy không khiến Khoa quá ngạc nhiên lắm. Cậu thừa hiểu rằng ở một thế giới lạc hậu như thế này, việc người hầu phục vụ khách quý, kể cả trong việc thay y phục là điều hoàn toàn bình thường. Thậm chí, ngay cả khi họ có xuất thân từ dòng dõi quý tộc như con gái của Bá tước, thì bổn phận của họ vẫn không thay đổi trong môi trường Cung đình.
Thế nhưng, là người được sinh ra và lớn lên trong xã hội hiện đại, nơi mà ý thức về quyền cá nhân và tôn trọng giới tính đã ăn sâu vào tư duy, Khoa không thể nào hoàn toàn thuận theo lề lối ấy. Dù biết mình là khách quý, dù hiểu rằng nơi này có những quy tắc và chuẩn mực riêng, cậu vẫn không thể dẹp bỏ những giá trị đạo đức đã được giáo dục từ nhỏ.
Vì vậy, Khoa mỉm cười nhã nhặn, giọng nói ôn hòa nhưng dứt khoát:
“Không cần đâu, tôi có thể tự thay được. Mọi người đã vất vả quá rồi. Tôi sẽ ra ngoài sớm thôi, nên xin cứ yên tâm và tiếp tục những công việc khác của mọi người nhé.”
Những người hầu thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi cũng cúi đầu đồng thuận, khuôn mặt ai nấy đều giữ vẻ lịch sự và nể trọng. Một số người có lẽ đã thầm đánh giá cao sự chừng mực và tinh tế của cậu, điều hiếm thấy ở người hiện đang có một vị thế nhất định.
Khoa thầm thở ra một hơi thật nhẹ, mắt khẽ liếc về bộ lễ phục trắng đang treo ngay ngắn trên giá. Trong lòng cậu là một mớ cảm xúc khó tả, vừa tò mò, vừa hồi hộp, lại không khỏi lo âu bởi không ai biết điều gì đang chờ đợi mình phía sau cánh cửa dẫn đến Phòng Ngai Vàng kia.
Chỉ mất khoảng hai phút để Khoa thay đồ và chỉnh trang lại đầu tóc. Khi bước ra khỏi phòng, cậu gần như mang một diện mạo hoàn toàn khác. Mái tóc rối bù lúc trước đã được chải vuốt gọn gàng sang một bên, bộ lễ phục trắng tinh được may đo vừa vặn càng làm tôn lên vẻ thanh lịch và trang nhã.
Lần đầu tiên bước ra khỏi căn phòng dành riêng cho mình, Khoa không khỏi sững người trước khung cảnh trước mắt. Đó là một hành lang rộng thênh thang kéo dài như thể chẳng có điểm kết. Dưới chân là những viên đá lát nền bóng loáng, được trang trí bằng những hoa văn vàng, đỏ, trắng tinh xảo đến choáng ngợp. Mọi chi tiết đều được phối hợp hài hòa, vừa cổ kính vừa sang trọng, như thể bước vào một thế giới hoàn toàn khác với những gì cậu từng biết.
“ Thế giới này mà lạc hậu ư? Đùa chứ thó được vài ba viên gạch lát nền này đem đi bán cũng được mớ tiền, tha hồ cùng với cánh thằng Bảo nhậu mấy bữa. ” — Ánh mắt không ngừng đảo quanh để chiêm ngưỡng kiệt tác mỹ lệ này.
Ngay sau đó, sáu vệ binh Hoàng gia trong bộ giáp sáng loáng đã tiến lên, người lính dẫn đầu cúi người lịch thiệp, giọng nói trầm ấm đầy kính trọng:
“Chúng tôi xin phép được hộ tống ngài đến Phòng Ngai Vàng, thưa ngài Dũng sĩ.”
Khoa khẽ gật đầu và nhã nhặn đáp lại:
“Vâng, làm phiền các anh vậy.”
Thế rồi đoàn người bắt đầu di chuyển khỏi căn phòng ngủ. Khoa sải bước trên hành lang dài hun hút, hai bên là vô số cánh cửa gỗ được đóng kín. Những cánh cửa đó được trạm khắc với những đường nét mềm mại nhưng mạnh mẽ như những ngọn lửa. Và dường như chẳng có bất cứ cánh cửa nào có hoa văn giống nhau, nhưng Khoa cảm giác cũng đều cùng chung một trường phái nghệ thuật.
Chưa kể là trên tường treo đầy những bức tranh được đóng trong những bộ khung vàng tinh xảo và quý giá. Nào là chân dung của các đời Hoàng thất hay quý tộc, nào là những cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ với núi non trập trùng, biển cả bao la.
Những bức tranh ấy chân thật đến mức khiến Khoa lầm tưởng đó là ảnh chụp chứ không phải tranh vẽ. Từng gam màu, từng lớp ánh sáng, từng nếp nhăn trên vải, từng sợi tóc mảnh mai… tất cả đều sống động đến kỳ lạ. Đến cả những bức tượng đá đặt xen kẽ cũng được điêu khắc với độ tinh xảo cao đến mức khó tin, mỗi đường nét, mỗi biểu cảm đều chân thực như một sinh thể sống, thiếu điều có thêm sắc màu và di chuyển nữa thôi.
“ Đây có khác nào một bảo tàng nghệ thuật trá hình đội lốt Cung điện Hoàng gia không kia chứ. ” — Khoa thầm trào dâng một nỗi thán phục trong lòng với những nghệ nhân của các kiệt tác vĩ đại này.
Có lẽ, những gì tinh hoa và giá trị nhất đều được dâng hiến cho Hoàng tộc. Và nơi mà cậu sắp bước vào chính là Phòng Ngai Vàng, và ắt hẳn là trung tâm quyền lực cao nhất của tất cả những thứ hào nhoáng vừa rồi.
Khoa siết chặt bàn tay, hít sâu một hơi, thầm tự nhủ:
“ Dù thế nào cũng phải giữ bình tĩnh. Lỡ ngớ một cái thì coi như ăn chuối cả nải trên bàn thờ như chơi. Thầy cô dạy rồi mà… ‘Tiên học lễ, hậu học văn’… Chơi tới luôn! ”
Khi cánh cửa nguy nga trước mặt từ từ mở ra dưới bàn tay của hai người lính, ánh sáng chói lòa từ bên trong lập tức tràn ra, khiến Khoa phải nheo mắt lại như thể trước mắt là một bầu trời khác. Khi ánh sáng dần dịu xuống, cậu bàng hoàng nhận ra mình đang đứng trước một đại sảnh rộng lớn đến choáng ngợp.
Dưới sàn nhà trải dài một tấm thảm đỏ với hoa văn vàng óng ánh, lấp lánh như kim tuyến dưới ánh sáng. Khắp căn phòng là những cây cột khổng lồ chạm khắc tinh xảo, uốn lượn những hình thù đầy nghệ thuật, đồng bộ hoàn hảo với phong cách của những cánh cửa nơi hành lang vừa qua.
Thế nhưng, tâm điểm của căn phòng không phải là những nét chạm trổ lộng lẫy ấy mà là bốn con người đang ngồi ở phía cuối con đường thảm đỏ, trên bậc cao của Phòng Ngai Vàng. Hai bên họ là những hàng binh lính đứng thẳng tắp, tay phải giơ cao lưỡi kiếm chạm vào trước mặt, tạo nên một hành lang sống nghiêm trang và đầy khí thế.
Khoa đứng chết lặng một lúc, tâm trí tràn ngập sự kinh ngạc:
“ Thật luôn đó hả? Đến cả Cung điện Buckingham chắc gì đã bằng chỗ này. Sao mấy người này chịu chơi dữ vậy trời? Được như này chắc không có lão nào đớp đâu nhỉ? ”
Nhưng cậu nhanh chóng ép mình quay trở lại thực tại. Dù nghĩ gì thì nghĩ, việc cấp thiết lúc này là phải chào hỏi chủ nhân của nơi đây một cách đàng hoàng. Cậu hít vào một hơi, chỉnh lại nhịp thở và bước chân phải đầu tiên vào đại sảnh, bước theo sau là sáu vệ binh hộ tống cũng giữ đúng đội hình trang nghiêm.
Khi đã đến đủ gần và chỉ còn cách bậc thang dẫn lên Ngai Vàng vài bước, cả Khoa và những người đi cùng lập tức quỳ một chân xuống đồng loạt, theo đúng nghi thức trang trọng nhất.
Khoa cất giọng, vừa trầm tĩnh vừa đủ để vọng vang trong không gian rộng lớn:
“Hạ nhân xin tham kiến Bệ Hạ, Hoàng hậu, Hoàng tử và Công chúa đại nhân. Ngàn lần cảm tạ các vị đã chăm sóc tôi suốt những ngày qua. Thành thật xin lỗi vì đã khiến các vị phải uổng phí tài nguyên cho một kẻ xa lạ như tôi.”
Cả căn phòng đột ngột rơi vào lặng im. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Khoa, nhưng chúng không phải là những ánh mắt của sự nghi ngờ hay cảnh giác… mà là sự ngạc nhiên không tưởng vì cách hành xử quá mực lễ độ, điềm đạm và khiêm nhường của một kẻ được triệu hồi.
Một vài ánh mắt thậm chí còn ánh lên sự nể phục thầm lặng. Dù là quý tộc danh giá thì cũng hiếm ai có thể giữ được chừng mực và phép tắc đến như vậy.
Tuy nhiên, Hoàng hậu Trusora dường như đã sớm lường trước điều này. Vẫn với vẻ điềm tĩnh và dịu dàng ấy, cô cất giọng ôn tồn:
“Được rồi, ngài Dũng sĩ… Xin hãy đứng lên. Ngài không cần phải khiêm nhường đến mức đó đâu.”
Khoa hơi khom người rồi đáp lại một cách thành thật:
“Dạ vâng. Đội ơn Hoàng hậu rất nhiều.”
Cậu từ từ đứng dậy, đưa mắt nhìn rõ từng người đang ngồi trên ngai vàng.
Ở trung tâm là một người đàn ông trung niên với mái tóc trắng dài ngang gáy, đội trên đầu một chiếc vương miện vàng nạm đủ loại ngọc báu, nổi bật nhất là viên đá đỏ hình thánh giá bốn cánh. Đôi mắt xanh sâu thẳm, thần thái ung dung mà nghiêm nghị. Ông khoác lên mình bộ lễ phục đỏ rực với lớp lông trắng viền cổ, bên trong là lớp áo trắng tinh với những đường thêu mảnh mai và cầu kỳ. Đó chính là Đức Vua Velikiy Andrey, người nắm quyền cao nhất Vương quốc này.
Bên phải Đức Vua là một cô gái trẻ với mái tóc trắng dài qua eo, đó là Công chúa Velikiy Edlyn, ước chừng cô ấy khoảng từ 16 đến 18 tuổi. Đôi mắt vàng và dáng vẻ dịu dàng rất giống Hoàng hậu, cô yểu điệu trong chiếc váy xanh lam nhạt, trang sức đơn giản nhưng tinh tế, ánh mắt e dè mà hiền hòa.
Cuối cùng là chàng trai trẻ ngồi bên trái Hoàng hậu, cậu ta là Hoàng tử Velikiy Nikolev, khoảng 18 đến 20 tuổi. Mái tóc đỏ thừa hưởng từ mẹ, đôi mắt xanh thẳm cùng khuôn mặt thư thái và ánh mắt kiên định rất giống Đức Vua. Cậu ta mặc bộ lễ phục xanh dương nhạt phối quần trắng, trên vai đeo cấp hiệu trắng thêu viền vàng, những sợi tua vàng buông nhẹ xuống càng tăng thêm phần quý phái.
Sau khi liếc nhanh qua tổng thể Hoàng thất hiện tại, Khoa nuốt nước bọt, tim đập nhanh hơn một nhịp. Không phải cậu yếu bóng vía, mà bởi sự choáng ngợp từ những gì mình đang chứng kiến là quá sức tưởng tượng. Một thế giới mà ngay cả bóng đèn còn chưa có, vậy mà lại có thể xây dựng nên những công trình lộng lẫy và quyền lực đến mức này.
Và giờ đây, chính cậu… một sinh viên bình thường từ Trái Đất, đang đứng trước những người quyền lực nhất nơi đây.
“ Coi bộ chuyến này hơi cực thiệt rồi đó nha… ”
Chaporia
Bình Luận (0)