EinEye/Chapter 1: . JailChapter 1: . Jail
20px

Thiết kế vĩ đại – Kì tích – EinEye được phân chia thành hai “thực tại” khác nhau đánh số cho dễ nhớ tồn tại song song và ngăn cách bởi “Vách ngăn bản kiến tạo” No.1.5.

  Cụ thể là như này nè…

“Bản kiến tạo Hữu Thực” – No.1 – Vùng vũ trụ bình thường thông qua sự tồn tại của Trái Đất, nơi nhân loại chọn phát triển khoa học – kĩ thuật, tập trung vào trí tuệ thay vì sức mạnh thuần túy.

“Bản kiến tạo Hư Thực” – No.2 – Chiều không gian kì ảo bằng cách chấp chứa toàn bộ sự phi logic, hay các thực thể hư cấu. Nhìn chung, nó giống như loại thế giới được mang ra từ mấy bộ Isekai nhan nhãn khắp nơi.

Hể! Đó là điều cậu nghĩ về #isekai à?

TRẬT TỰ!

D-dạ, bé xin nhũi…

Thôi tôi đùa đấy, còn phải nhờ vả em nhiều mà!

Hả! HEH!

Kí bút: Krim Kary

—————————————————————————————————————————————————————————

Chàng thanh niên choàng tỉnh, thân tàn ma dại khoác trên mình bộ áo trắng blouse như các nhà bác học, nhưng kiểu dáng đã được cách điệu hóa, tinh chỉnh đến tối giản hết mức, giờ lại trông na ná đồng phục học sinh.

Reikata cảm nhận rõ từng cơn đau đầu hừng hực ập đến, mí mắt cậu nặng trĩu tựa hàng vạn mũi khâu ghim chặt. Hé mở cặp nhãn loạn sắc tố, ngó nghiêng liên hồi, cố gắng định hình không gian.

Đôi tay cậu dang rộng, bị khóa chặt và kéo căng bởi những sợi xích quá cỡ, loại mà chẳng ai lại dùng lên một con người nhỏ bé.

Reikata trong khổ cảnh này bất lực hoàn toàn, cậu vốn đã chẳng thể làm gì vì sức cùng lực kiệt. Huống chi, còn vác thêm cả “gánh nặng” thì kì thực chẳng cách nào thoát khỏi cái buồng giam chật hẹp.

Nơi đây là ngục tối, được gọi với cái tên ám ảnh “Thảm Ngục – Tarkos”  – Một trong bốn “trại tù binh” lớn nhất Đại Biệt Diệt Chủng – Cường Quốc Astavia.

Đại Biệt Diệt Chủng – Cường Quốc Astavia, một quốc gia rộng lớn tọa lạc ở Tây Bán Cầu, đồng thời là cái gai trong mắt của vô số quốc gia khác vì chủ nghĩa “nhân loại thượng đẳng” của nó.

Hình dạng lãnh thổ của Astavia giống một hình thoi, có bốn đỉnh ứng với bốn phương thế giới: Đông, Tây, Nam, Bắc. Tại mỗi đầu mút, chính quyền cho xây dựng nên một pháo đài quân sự vĩ mô. Trong đó, pháo đài phía Nam – Nam Bản Doanh – là nơi đặt Thảm Ngục.

Thảm Ngục nằm sâu dưới lòng đất, thiết kế theo hình chữ thập, với hai dãy hành lang lớn giao nhau tại trung tâm. Có tổng cộng 1000 buồng giam ở đây, mỗi buồng chỉ nhốt đúng một người. Cũng vì thế, tuy diện tích rộng, sức chứa của nhà tù là không quá nhiều.

Căn buồng của Reikata là phòng số 247B, vị trí sát rìa cánh Tây. Từ điểm này, nếu muốn trốn, kẻ đào thoát buộc phải di chuyển ngược về trung tâm hình chữ thập, rồi leo cầu thang lên tầng trên – điều gần như bất khả thi. Chưa kể, ngay cả khi vượt qua được xác xuất 0%, thứ chờ đón chỉ là Pháo đài Notos hùng vĩ – căn cứ quân sự kiên cố bậc nhất khu vực. Lính canh khắp nơi, đầy rẫy tai mắt, căn bản là không thể thoát được, suốt lịch sử chưa ghi nhận trường hợp nào thành công cả.

Bên trong buồng giam, Reikata lẩm bẩm đầy yếu ớt. Thông qua âm điệu của lời nói, chắc nịch rằng cậu đang tự chế giễu chính bản thân mình.

“Trông mày thảm hại quá đấy, Haze l …!”

Nơi đây âm u, thiếu sáng. Tam quanh trái, phải, sau đều là những bức tường xi măng kiên cố, bọc bên ngoài thêm năm, sáu tấm kim loại lớn xếp chồng lên nhau.

Đằng trước, hàng song sắt vững chãi dựng thắng đứng, mỗi cây cách nhau chừng hai mươi phân. Không có cửa mở, cơ chế hoạt động của nhà tù này có lẽ là nâng hạ những thanh sắt kia. 

{Mình sắp ra pháp trường à? Còn đống xích bắt voi này? Ai đó sợ mình phá khóa, đào tẩu sao?}

Bất chợt, từ phía ngoài lồng, một nhóm ba người áo mặc giáp kim loại, đội mũ trụ che kín gương mặt, bên hông giắt kiếm, chắc mẫm là binh lính, tiến đến.

Bọn họ dừng chân trước cửa buồng giam 247B, nơi đang cầm tù Reikata, nhìn xuống chàng trai đang quỳ bằng ánh mắt ngập tràn chế giễu.

Một kẻ trong số đó, dẫn đầu nhóm, cao lớn hơn hai kẻ theo sau rõ rệt, hắn lên tiếng, ngữ điệu lộ rõ vẻ khinh bỉ.

“Này, mày chịu tỉnh rồi đó hả?”

Reikata không bộc lộ bất kì phản ứng gì, vẫn cúi gằm mặt, cậu hướng tầm nhìn xuống dưới nền đất, thả lỏng cơ thể mặc cho hai sợi xích tay phong ấn, cố định không cho cậu đổ gục.

Cứ im lặng suốt như thế, tới tận khi một tên khác trong nhóm mất hết kiên nhẫn, nghiến răng định quát tháo thì cậu mới chịu mở lời.

“Tôi muốn hỏi! Muốn đến New York… thì đi hướng nào vậy?”

Tụi binh sĩ đứng hình trong chốc lát, nhìn nhau khó hiểu, rồi cái gã nóng tính kia bật lại, chắc mới nãy hắn chưa kịp gào mồm nên giờ phải bù đắp.

“Mày mê sảng hả thằng kia? New York là cái quái gì? Quê hương của mày à?”

Đã xác nhận được đáp án cho thắc mắc của bản thân, vấn đề xoay quanh câu hỏi “chuyển sinh – xuyên không”. Reikata chẳng buồn “trò chuyện” thêm nữa, cậu thảnh thơi chìm vào dòng hồi tưởng, trong miệng lầm bầm mấy từ nhưng quá bé để người bên ngoài có cơ hội nghe thấy.

“Hiểu rồi, đúng là xui tận mạng!”

Dù than vãn là thế, cậu vẫn có chút vui vẻ vì ít nhất, ngôn ngữ của thế giới mới này thuộc loại cậu nghe, nói, đọc, viết được.

{May thay là không bị “cấm túc khả năng giao tiếp”}

                                                                                                                     ***

Trái Đất.

Ở vị trí xa xôi - Rìa Nam Cực, tồn tại một trụ sở thí nghiệm tân tiến có quy mô rộng ngang tầm cỡ một ngôi làng. Xung quanh được che chắn bằng hàng rào thép điện cao ba mét, dày hai mét. Lối ra duy nhất là cổng chính ở phía Bắc.

Dẫu vậy, người đứng đầu chốn này là nhân vật duy nhất có quyền được mở nó. Bất kì ai khác tự ý mở cổng, thoát khỏi căn cứ đều sẽ bị xem là “kẻ đào tẩu” và phải chịu án tử, đồng thời bị trục xuất bởi tất cả các quốc gia.

Địa điểm nghiên cứu cô lập với thế giới, kiêm “chỗ nghỉ chân” của “The Great Mad Scientist”, chốn thiên đường cho những tên đam mê phát minh, sáng chế – “GMSL” (The Great Mad Scientist's Laboratory).

Trong GMSL, tổng cộng năm tòa tháp khổng lồ liền kề ở trung tâm chuyên dụng cho mục đích nghiên cứu. Trong đó, tòa tháp lớn nhất, nằm chính giữa bốn tòa tháp còn lại, nó là địa điểm chỉ “The Great Mad Scientist” và các cá nhân được cấp quyền mới được phép lui đến…

Cơ sở thí nghiệm chính quy.

Thuộc thượng tầng của tháp, căn phòng phía ngoài cùng, kế cửa sổ.

Phòng nghiên cứu A1 – Lưu trữ con người.

“Không gian lưu trữ, dịch chuyển tức thời rồi đi xuyên vật thể… ngốn cả mớ thời gian mày mò, vắt óc—”

“Nhà khoa học điên vĩ đại” đứng ngay trung tâm của phòng nghiên cứu hỗn độn, rải rác khắp nơi từ những vật dụng hiển nhiên tới những thứ vô lý. Đời nào lại có ai mang vợt cầu lông vô nơi mà chỉ dùng cho mục đích “xử lí con người” cơ chứ!

Hắn mang làn da nhợt nhạt bởi thiếu tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, cơ thể mảnh khảnh lấm tấm vệt bỏng, vết chai, vết xước. Mái tóc ngắn rối bù màu bạch kim – hậu quả cho việc “em yêu khoa học” quá độ đã biến nâu tươi nguyên bản thành màu sắc chói lòa như hiện tại.

Trên gương mặt thiếu sinh khí, quầng thâm tím đậm đặc do thiếu ngủ, càng làm nổi bật đôi con ngươi dị sắc, trong suốt đến độ tưởng như không tồn tại. Tụi nó đủ đặc trưng để khẳng địch chắc chắn “hắn” là Reikata.

{— F ù Lần này rõ tệ hơn nhiều so với ‘bản ngôn ngữ’ trước đó!” }

Tặc lưỡi, thở dài.

Những suy ngẫm chất chứa trong lòng song hành cùng cú chậc , Reikata đổ người tràn về phía sau, đáp lên chiếc ghế trường kỳ đơn sang trọng – thứ nằm an vị ngay gần vị trí đứng trước đó của cậu.

Ngồi trầm ngâm, cậu nghiêm túc, đặt tay dưới cằm, toan tính. Khí chất toát lên từ một kẻ mưu mô, xảo quyệt, nhưng cũng không kém phần thông thái.

“Đám ‘chuột bạch’ xong hết rồi, giờ phải chờ lứa mới đến mới có thể kiểm tra được kết quả—”

Chuột bạch, loài chuột được sử dụng phổ biến trong các thí nghiệm y, sinh, tâm lý học. Nhưng trong lời nói của Reikata, cụm từ “chuột bạch” là để ám chỉ đến lũ tù nhân.

Đúng, nhà khoa học được mệnh danh là vĩ đại, nhưng vì có từ “điên” nên cậu quyết định thay thế động vật thành con người. Thôi thì “Mus musculus” hay “Homo sapiens” cũng chẳng khác nhau là bao đâu.

Thông thường, một toán lớn các tử tù sẽ được gửi đến trụ sở thí nghiệm, dựa theo yêu cầu của Reikata. Chúng được “đặt” trong khu vực riêng biệt nằm ở rìa phía Nam trụ sở, nơi bẩn thỉu, ngột ngạt được gọi bằng danh xưng “nhà kho chuột”.

Khi cần “sử dụng”, Reikata hiển nhiên chẳng phải trực tiếp động tay, mà chỉ việc đơn giản là yêu cầu người trợ lí – Blinde Faither – đi “lấy” vật thí nghiệm, trong lúc bản thân tự do làm những thứ cậu ta muốn. Mặc dù thực tế “những gì” tức ngồi liệt thân trên chiếc ghế sofa êm ái.

Vấn đề là, con “chuột bạch” cuối cùng nhốt trong “kho” đã bị “hỏng” vào mấy bữa trước, vậy nên thật xui xẻo khi ngày hôm nay chẳng còn “món” nào ở trong trụ sở nữa.

Nếu hợp lí nhất, Reikata có thể tạm thời thư giản nhằm chờ xe tải đựng vật thí nghiệm mới tới, dự kiến vào khoảng chiều tối ngày mai. Nhưng bản tính thiếu kiên nhẫn, thứ vốn nên vô hữu trong giới khoa học, lại tồn tại ở nhân vật “bậc thầy” thuộc lĩnh vực này.

“—Mình phải đợi sao? TỨC ĐIÊN LÊN MẤT!”

Reikata bấu chặt lấy thành ghế, móng tay thể sắp xuyên thủng lớp vỏ bọc ngoài của sofa, giọng cậu lầm bầm, rồi hét toáng lên. “Khó chịu” – từ ngữ phù hợp nhất để miêu tả cậu hiện tại.

Từ góc nhìn phiến diện, người ta sẽ đánh giá Reikata giống một kẻ cuồng nghiên cứu đến mức quên ăn quên ngủ. Trên thực ra, cậu chẳng mê cái môn “ngầu lòi” này. Lý do duy nhất khiến cậu tham gia vào lĩnh vực khoa học là vì... cậu không có việc gì khác tốt hơn để làm.

Thở dài một hơi toàn mệt mỏi, Reikata đắp tay lên trán, ngẩng mặt nhìn trần, ánh sáng mạnh hắt trực tiếp vào mắt không khiến cậu sao nhãng khỏi dòng suy nghĩ.

{Rốt cuộc mình làm nghề này chỉ để được hưởng niềm vui khi thử nghiệm kiệt tác mới. Còn công đoạn tạo tác thì chán phát ớn!}

Cậu nhắm mắt nhưng vẫn hoàn toàn tỉnh táo, tận hưởng những giây phút bình yên hiếm có, những giây phút không bị quấy rầy bởi tiếng thì thầm vang vọng trong tâm trí.

{Phải chi nó câm mồm luôn!}

Thời gian cứ thế trôi đi. Một… hai… rồi lại ba giờ. Tới lúc quay về với thực tại rồi!

Reikata bật người dậy, rõ ràng cậu vẫn chưa ngủ dù chỉ một phút.

Reikata bật dậy – rõ ràng cậu chưa ngủ dù một phút. Cậu vươn vai, đảo mắt nhìn quanh phòng, mặt nhăn nhó vì nhắm mắt lâu. Khóe môi khẽ nhếch, thầm thì cảm thán.

“Mình tin tất cả sẽ ổn thỏa, mà cũng chả phải vấn đề to tát nếu mình chết mất xác!”

Rắc!  Một quyết định táo bạo được đưa ra. Coi thường mạng sống, nhưng rất hợp với độ ngạo mạn của “ai kia”. 

“Vật thí nghiệm Reikata… Hazenalii chốt đơn!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...