Eldanor/Chapter 5: Chapter 5:
20px

Tháp Bút không có cửa.

Ít nhất, không có cửa theo nghĩa thông thường. Khi Maerys và Liraen đến chân tháp, họ chỉ thấy một bức tường pha lê trong suốt, trơn láng như mặt nước đóng băng.

"Hát," Liraen nhắc nhở.

Maerys nhìn vào pha lê. Trong lớp mắt bên trong, cô thấy nó không phải đá cứng - mà là nhịp kết lại, vô số lớp âm thanh chồng lên nhau, nén lại cho đến khi chúng trở nên rắn chắc như kim cương.

Cô hát.

Lần này không phải điệu ngẫu hứng nữa. Mà là điệu Liraen vừa dạy cô trên đường tới - một chuỗi bảy nốt phức tạp, mỗi nốt phải kéo dài đúng độ, phải lên giọng đúng chỗ. Đây là điệu chào hỏi, điệu mà mọi Aerithral đều biết khi muốn bước vào nơi thiêng liêng.

Âm thanh của Maerys chạm vào pha lê.

Và pha lê hát trả lời.

Không im lặng để nhận điệu - mà hát lại, như một cuộc đối thoại. Giọng của nó sâu hơn giọng Maerys, trầm hơn, như tiếng của một sinh vật cổ xưa đang thức dậy từ giấc ngủ nghìn năm. Âm thanh rung lên từ đáy tháp, đi lên theo những vân pha lê, mỗi vân phát sáng khi âm thanh đi qua.

Rồi tường chảy.

Pha lê không vỡ, không mở - mà chảy như nước, những mảng rắn chảy xuống hai bên như rèm được kéo, tạo ra một lối vào rộng vừa đủ cho hai người bước qua.

"Vào đi," Liraen đẩy nhẹ vai Maerys. "Ta không thể vào được. Chỉ những người được mời mới bước qua ngưỡng cửa Tháp Bút. Còn ta - ta chỉ là người kể chuyện. Không đủ tư cách."

"Nhưng..." Maerys quay lại nhìn Liraen, một cảm giác bất an bỗng dưng dâng lên. "Nếu con lạc thì sao?"

Liraen cười, vuốt má cô. "Con không lạc đâu. Người Quan Sát không bao giờ lạc. Và nữa..." Cô chỉ vào trán Maerys. "Họ đang đợi con đấy. Con không cảm thấy sao?"

Maerys chớp mắt. Và khi cô tập trung, cô thực sự cảm thấy - một cái kéo nhẹ, như có một sợi dây vô hình buộc vào người cô, kéo cô vào trong tháp. Không mạnh. Không đau. Chỉ là một lời mời, một sự nhắc nhở rằng có ai đó đang chờ.

"Đi đi," Liraen lùi lại một bước. "Khi xong, con tìm ta ở Vườn Vang. Đó là khu vườn lớn nhất ở phía đông Luminaeth, nơi có những cây hát. Con sẽ nghe thấy."

Maerys gật đầu. Cô hít một hơi sâu - dù không thực sự cần thở - rồi bước qua ngưỡng cửa.

Pha lê chảy trở lại phía sau cô, khép kín, và Maerys đứng trong yên lặng.

Không phải bóng tối - ánh sáng vẫn có, lọt qua tường pha lê từ bên ngoài, mờ mờ như ánh trăng. Nhưng âm thanh biến mất. Bên ngoài, thế giới luôn đầy tiếng hát, tiếng gió, tiếng rung của ánh sáng, tiếng thở của cây. Nhưng trong tháp, không có gì.

Cô sợ - không phải vì tối, mà vì sự im lặng này giống như... giống như Im.

"Không." Một giọng nói vang lên trong đầu Maerys. "Đây không phải Im. Đây là Yên Lặng Có Ý Nghĩa. Im là hư vô. Còn đây là sự chờ đợi."

Maerys giật mình. "Ai đó?"

"Ta ở trên cao. Hãy đi lên."

Và đột nhiên, Maerys thấy cầu thang.

Không phải cô không nhìn thấy trước đó. Mà là chúng không tồn tại cho đến khi giọng nói cho phép. Cầu thang xoắn ốc, uốn cong lên trên như con rắn trong suốt, mỗi bậc là một tấm pha lê mỏng phát sáng nhẹ. Chúng không chạm vào tường - mà treo lơ lửng giữa không trung, như thể trọng lực quên mất chúng.

Maerys bước lên bậc đầu tiên. Pha lê ấm dưới chân cô, và khi cô bước, nó phát ra một nốt nhạc - một nốt đơn, trong trẻo, kéo dài. Bậc thứ hai phát ra nốt khác, cao hơn một chút. Bậc thứ ba khác nữa.

Cô đi lên, và mỗi bước là một nốt nhạc. Cầu thang đang hát theo cô.

Cô đi lên, lên, lên mãi. Tường pha lê quanh cô trở nên mờ hơn, ánh sáng từ bên ngoài xa dần. Nhưng phía trước, ở đâu đó cao hơn, cô thấy một ánh sáng khác - không phải vàng như ánh sáng của Ilmaren Sael, mà trắng ngần, trong vắt như nước suối băng.

Sau một lúc - hay một giờ? Thời gian trong Tháp Bút rất kỳ lạ, kéo dài hay co lại tùy ý - Maerys đến đỉnh.

Và cô bước vào một căn phòng.

Căn phòng tròn không có tường, không có trần. Chỉ có sàn pha lê và xung quanh là không gian mở toang.

Từ đây, Maerys thấy tất cả.

Phía dưới, xa xăm, cả Luminaeth trải rộng như một tấm thảm làm từ ánh sáng và giấc mơ. Những tòa tháp trông nhỏ xíu từ độ cao này, những cây cầu như những sợi tơ mỏng. Xa hơn nữa, cô thấy những cành cây khác của Ilmaren Sael, những thành phố khác, những vùng đất khác.

Và phía trên...

Tán cây.

Từ đây, Maerys mới thực sự thấy nó. Những chiếc lá lớn như lục địa, trong suốt và rực rỡ, xếp chồng lên nhau theo những tầng lớp phức tạp không thể tưởng tượng. Ánh sáng phát ra từ chúng không đều - một số lá sáng hơn, một số lá mờ hơn, tạo ra những vùng sáng tối thay đổi trên mặt đất bên dưới.

Và ở đâu đó còn cao hơn nữa, khuất trong lớp lớp lá, Maerys cảm thấy - chứ không thấy - đỉnh của Ilmaren Sael, nơi cây chạm tới Lớp Rìa, nơi thực tại mỏng manh như màng trứng.

"Đẹp phải không?"

Maerys quay lại.

Bảy người đứng trên sàn pha lê. Bảy Aerithral, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều mang một điểm chung: họ phát sáng.

Không phải phản chiếu ánh sáng. Mà tự bản thân họ là ánh sáng. Da họ không chỉ trong suốt - mà phát quang, như thể bên trong cơ thể họ là những ngôi sao thu nhỏ. Tóc họ không phải sợi - mà là những làn sóng ánh sáng thuần túy, bay bay không cần gió, đổi màu liên tục: vàng, bạc, hồng, xanh, tím.

Và mắt họ.

Không có tròng mắt. Không có con ngươi. Chỉ là hai hố sâu phát ra ánh sáng trắng ngần, như hai cái giếng sâu dẫn tới nơi khác.

"Chào mừng, Maerys," người đứng giữa - một phụ nữ cao lớn với tóc màu bạc chảy dài tới gót chân - nói. Giọng cô không qua không khí, mà vang trực tiếp trong tâm trí Maerys. "Ta là Aelindra, một trong Những Người Hát Hơi Thở Đầu. Và đây là anh em của ta."

Cô chỉ lần lượt vào sáu người khác. "Caelum. Nyssa. Thalor. Miren. Elowen. Và Varos."

Mỗi người gật đầu khi tên họ được gọi. Không nói gì. Chỉ nhìn Maerys với những đôi mắt phát sáng đó, và Maerys cảm thấy như họ đang nhìn xuyên qua cô, nhìn thẳng vào linh hồn.

"Chúng ta đã cảm thấy con được sinh ra từ hôm qua. Cảm thấy làn sóng nhỏ trong bài ca lớn - một nốt nhạc mới, một giọng mới. Và đặc biệt hơn, một Người Quan Sát - thứ mà chúng ta đang cần."

"Cần... cần cho việc gì?" Maerys hỏi, giọng run run.

Aelindra không trả lời ngay. Cô quay lưng, bước tới mép sàn, nhìn ra ngoài Luminaeth. Sau một lúc lâu, cô nói:

"Con có biết thế giới này rộng lớn như thế nào không?"

Maerys lắc đầu.

"Con không biết," Aelindra nói, giọng như mộng. "Vì con mới sinh ra. Tất cả những gì con thấy là Luminaeth, một cành cây, một thành phố. Con nghĩ đó là thế giới." Cô quay lại, ánh mắt sáng rực đổ xuống Maerys. "Nhưng đó chỉ là một giọt nước trong đại dương."

Cô đưa tay ra. "Đến đây. Để chúng ta chỉ cho con thấy."

Maerys do dự, rồi bước tới. Aelindra đặt bàn tay lên trán cô - bàn tay ấm áp và mềm mại nhưng có một sức mạnh khổng lồ bên trong, như chạm vào mặt trời được bọc trong lụa.

"Nhắm mắt," Aelindra thì thầm.

Maerys nhắm mắt.

Và thấy.

Không phải nhìn bằng mắt. Mà nhìn bằng tâm trí - như thể Aelindra đang truyền ký ức, truyền hình ảnh, truyền hiểu biết trực tiếp vào đầu cô.

Đầu tiên, Maerys thấy Ilmaren Sael.

Không phải từ bên trong như cô đã thấy. Mà từ xa - từ rất xa, như thể cô đang bay ở ngoài không gian, nhìn xuống.

Và lần đầu tiên, cô thấy cây trong toàn bộ sự hùng vĩ của nó.

Nó lớn hơn cô tưởng tượng.

Thân cây đâm xuyên qua trung tâm lục địa như một cái đinh khổng lồ. Cao hơn núi. Cao hơn mây. Cao đến mức đỉnh cây khuất trong những tầng thực tại khác nhau.

Tán cây trải rộng ra bốn phía như những cánh tay thần linh, phủ kín một vùng. Ánh sáng từ hàng triệu chiếc lá tạo nên một vòm sáng khổng lồ, biến toàn bộ vùng đất bên dưới thành một thế giới không biết đến bóng đêm.

Và dưới tán cây, sự sống nở rộ.

Luminaeth chỉ là một trong hàng trăm thành phố. Maerys thấy chúng - những viên ngọc sáng lấp lánh trên các cành cây, treo lơ lửng giữa không trung, nối với nhau bằng những cây cầu ánh sáng dài hàng trăm dặm. Một số thành phố nhỏ, chỉ vài nghìn người. Một số lớn gần bằng Luminaeth, với những tháp cao vút và cung điện lơ lửng.

"Đây là Aerindor," giọng Aelindra vang trong tâm trí Maerys. "Lòng cây. Nơi chúng ta - Aerithral - sống. Nơi bài ca mạnh nhất, nơi ánh sáng không bao giờ tắt. Đây là trung tâm của thế giới."

Hình ảnh thay đổi. Maerys thấy mình đang đi xuống - đi xuống khỏi tán cây, đi xuống qua các tầng cành lá, đi xuống, xuống, xuống...

Cho đến khi cô chạm đất.

Đất.

Maerys chưa bao giờ thấy đất. Cô sinh ra trên cành cây cao, sống giữa ánh sáng và không khí. Nhưng giờ, qua tầm nhìn Aelindra cho cô, cô thấy:

Rễ.

Những rễ khổng lồ của Ilmaren Sael bò ra khỏi thân cây như những con rồng trắng ngà, dày bằng cả con sông, cuộn xuống đất, xuyên qua đất, tạo thành một mạng lưới phức tạp rộng hàng nghìn dặm. Một số rễ chạy ngang, tạo thành những cây cầu tự nhiên. Một số rễ đào sâu, tạo thành những hang động khổng lồ.

Và trên những rễ đó, một nền văn minh khác sống.

Rootkin - Cư dân của Rễ.

Họ không giống Aerithral. Họ không trong suốt. Họ rắn chắc - da dày như vỏ cây, màu trắng ngà pha xám khói, có vân như đá cẩm thạch. Tóc không bay - mà mọc như rễ cây, dài và dày, cuộn quanh cổ và vai như những sợi dây sống. Mắt họ không có hai lớp - mà ba lớp: lớp ngoài nhìn thế giới, lớp giữa nhìn thấy quá khứ, lớp trong nhìn thấy ký ức của đất.

Họ cao - cao hơn cả Aerithral - nhưng không mảnh khảnh. Họ vạm vỡ, vai rộng, cánh tay dài với bàn tay lớn có thể ôm lấy cả khúc gỗ. Khi họ đi, đất rung - không phải vì họ nặng, mà vì đất đáp lại sự hiện diện của họ, như đón chào người bạn cũ.

Rootkin không xây nhà trên rễ. Họ sống trong rễ.

Maerys thấy - bên trong những rễ khổng lồ, có những không gian được rỗng ra tự nhiên, lớn như cung điện. Tường là gỗ sống, vẫn đang thở. Trần cao hàng trăm thước, chống đỡ bởi những mạch gỗ như cột trụ. Ánh sáng không từ lá - mà từ nhựa cây - nhựa Ilmaren Sael chảy qua rễ, phát sáng vàng ấm, tạo nên những dòng sông ánh sáng chảy trên tường, trên trần, như mạch máu của chính Ilmaren Sael.

Trong những cung điện rễ đó, Rootkin sống. Nhưng họ không chỉ sống. Họ nghe.

Họ đặt tai xuống rễ và nghe ký ức của cây - mọi điều đã từng xảy ra từ khi Ilmaren Sael được sinh ra. Họ nghe bài ca nguyên thủy. Họ nghe giọng của Bản Thức. Họ nghe cả những điều mà Aerithral ở trên cao không nghe được - vì Aerithral hát quá nhiều, còn Rootkin biết im lặng để nghe.

"Rootkin là người ghi nhớ," Aelindra giải thích. "Họ không quên. Không bao giờ quên. Mỗi Rootkin mang trong mình ký ức của hàng nghìn năm, được truyền từ rễ cây. Họ là thư viện sống. Nếu muốn biết điều gì đã xảy ra từ ngàn năm trước, hãy hỏi Rootkin - họ sẽ kể như thể nó mới xảy ra ngày hôm qua."

Maerys thấy những Rootkin đang làm gì - họ không xây, không dệt, không hát ca như Aerithral. Họ chạm khắc ký ức vào rễ.

Bằng móng tay - cứng như thép - họ khắc những hoa văn phức tạp lên bề mặt rễ. Mỗi hoa văn là một câu chuyện, một sự kiện, một khoảnh khắc quan trọng. Và khi họ khắc, rễ nhớ - không chỉ bề mặt, mà sâu vào bên trong, vào nhựa, vào trái tim của cây.

"Cây nhớ qua họ," Aelindra nói. "Và họ nhớ qua cây. Đó là giao ước giữa Rootkin và Ilmaren Sael."

Hình ảnh thay đổi lần nữa. Lần này, Maerys thấy mình đang đi ngang - đi ra xa khỏi Ilmaren Sael, đi ra ngoài vùng sáng nhất của tán cây.

Và cô thấy phần còn lại của thế giới.

Eldanor.

Lục địa duy nhất. Rộng lớn hơn Maerys có thể tưởng tượng. Ilmaren Sael đứng ở trung tâm, nhưng từ trung tâm đó, đất đai trải rộng ra mọi phía.

Và mỗi hướng, mỗi vùng đất, có một thế giới riêng.

Về phía đông, Maerys thấy những đồng bằng rộng lớn.

Ánh sáng ở đây khác - không phải vàng rực, mà vàng nhạt, rộng lớn, như ánh sáng phải đi một chặng đường dài mới chạm đất. Bầu trời không phải xanh - mà vàng pha bạc, mênh mông và trống rỗng.

Đất trải phẳng đến chân trời. Không có cây cao - chỉ có cỏ, cỏ cao lút đầu gối, màu vàng kim, lượn trong gió như sóng biển.

Và giữa cánh đồng cỏ đó là những sinh vật khổng lồ.

Khael'dorin - Những sinh thể sống để chạy.

Không phải người cưỡi ngựa, mà nửa người nửa ngựa. Họ cao lớn. Phần ngựa không phải con vật thuần hóa - mà là một nửa của sinh vật quyền năng: cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da ánh kim, móng chân to bằng tấm khiên, đạp xuống đất tạo âm thanh ầm ầm như tiếng sấm.

Phần người không nhỏ bé - mà cao vượt, vai rộng, cơ bắp rắn chắc như chạm khắc từ đá sống.

Da họ không phải da người - mà là kim loại sống: vàng, bạc, đồng, phản chiếu ánh sáng nhưng ấm áp khi chạm vào. Tóc là những sợi ánh kim bay trong gió, khi chạy nhanh tạo ra tiếng kêu kim loại va chạm vào nhau. Mắt họ không có tròng trắng - toàn bộ là màu vàng rực, như mặt trời thu nhỏ.

Họ không đứng yên. Họ chạy.

Maerys thấy hàng nghìn Khael'dorin chạy trên đồng bằng. Họ chạy thành đàn, thành sóng, tạo nên dòng chảy của cơ bắp, sức mạnh và tốc độ. Đất rung. Gió hú. Và khi họ chạy, họ hát - một bài hát không giống Aerithral, không phức tạp, mạnh mẽ và đơn thuần hơn - bài hát về tốc độ, về tự do, về gió trong tóc và đất dưới chân.

"Khael'dorin không bao giờ thôi di chuyển," Aelindra giải thích. "Họ không xây thành phố cố định. Họ di chuyển mãi mãi. Họ chạy theo dòng chảy của gió, theo mùa của ánh sáng. Họ biết mọi con đường trên đồng bằng này - với họ, dù đã chạy qua hàng nghìn lần, hàng vạn lần, nhưng mỗi lần chạy vẫn như lần đầu."

Maerys thấy "thành phố" của họ - không phải nhà cửa, mà những chiếc lều khổng lồ được kéo bởi chính họ. Những tấm vải rộng, được dệt từ tóc của họ, căng thành mái che. Dưới những tấm vải đó, hàng nghìn Khael'dorin tụ họp - không phải để nghỉ ngơi, mà để chia sẻ câu chuyện về những con đường họ đã chạy, những cơn gió họ đã cảm nhận.

Và họ làm một việc đặc biệt: họ vẽ bản đồ bằng âm thanh.

Khi họ chạy qua một vùng đất, họ hát một điệu riêng cho vùng đó. Điệu đó không ghi vào giấy - mà ghi vào trí nhớ của cả đàn. Bất kỳ Khael'dorin nào cũng có thể hát điệu đó và ngay lập tức biết đường để đi, biết vùng đất trông như thế nào, biết gió thổi theo hướng nào.

"Họ là người vẽ bản đồ tốt nhất trên Eldanor," Aelindra nói. "Họ biết mọi ngõ ngách, mọi con đường, mọi nơi mà chân có thể chạm tới. Nếu muốn đi đâu đó xa, hãy hỏi Khael'dorin - họ sẽ chỉ đường, và nếu con may mắn, họ sẽ chở con đi, và con sẽ biết cảm giác của tốc độ thuần túy."

Hình ảnh lại chuyển. Về phía tây.

Núi.

Những dãy núi khổng lồ vươn lên như răng của quái vật muốn cắn trời. Đỉnh cao phủ pha lê sáng - không phải băng, mà là ánh sáng đông đặc, kết tinh qua hàng nghìn năm, trở thành đá rắn lấp lánh.

Ánh sáng ở đây không vàng - mà trắng xanh, lạnh lẽo nhưng rực rỡ, như kim cương phát quang.

Và trong những dãy núi đó, Maerys có thể thấy những bóng hình khổng lồ.

Garrund - Những thợ rèn.

Garrund khổng lồ - cao bằng Rootkin, thậm chí cao hơn, nhưng rộng gấp đôi. Cơ thể như tảng đá sống, vai rộng bằng tấm cửa, cánh tay dày như thân cây. Da không phải da thịt - mà là đá sống: màu đen than, xám đá, đỏ tựa nham thạch, có những vết nứt phát sáng như dung nham đang chảy bên trong.

Khi họ mở miệng, ánh lửa nhảy múa trên lưỡi. Khi họ thở, khói nóng thoát ra. Khi họ giận, toàn thân bùng cháy - không đốt cháy họ, mà là họ.

Garrund không xây nhà. Họ rèn núi.

Maerys thấy - họ đứng trước núi, hát một điệu sâu, trầm và mạnh mẽ. Và núi chảy. Đá nóng chảy như sáp, chảy theo ý muốn của bài hát, tạo thành cung điện, tạo thành tháp, tạo thành những hành lang uốn lượn. Rồi khi họ ngừng hát, đá nguội lại - nhưng không phải đá xám - mà đá sáng, đá có màu sắc: đỏ, cam, vàng, xanh lục, xanh dương, tím - như thể ánh sáng đã được ép vào đá.

Những cung điện đó phát sáng. Không cần đuốc. Không cần lửa. Chính bức tường tự phát sáng, ấm áp, tạo nên những căn phòng rực rỡ như bên trong lòng mặt trời.

Và họ làm gì trong đó?

Họ rèn.

Không phải rèn vũ khí - vì thời đại này chưa biết đến chiến tranh. Họ rèn những thứ đẹp: những bức tượng khổng lồ cao như tháp, những chuông lớn bằng căn nhà, những tấm gương vĩ đại phản chiếu ánh sáng của Ilmaren Sael.

Họ rèn bằng tay không. Không cần búa. Không cần lò. Họ nắm kim loại nóng chảy trong tay như nắm bùn, nhào nặn, uốn cong, tạo hình. Da họ không bị bỏng - vì họ nóng hơn kim loại.

"Garrund là người tạo hình vĩnh cửu," Aelindra nói. "Những gì Aerithral tạo bằng ánh sáng sẽ tan khi ta ngừng hát. Nhưng những gì Garrund tạo bằng đá và lửa sẽ tồn tại mãi mãi. Họ không ghi chép bằng chữ - họ ghi bằng tượng. Mỗi tượng kể một câu chuyện, và câu chuyện đó sẽ còn đó cho đến tận cùng thế giới."

Hình ảnh tiếp tục chuyển. Về phía nam.

Rừng.

Nhưng không phải rừng thường. Đây là Sylmara - Rừng Hát.

Những cây ở đây không giống cây ở chỗ khác. Chúng sống theo nghĩa khác - cao hàng nghìn thước, thân không thẳng mà xoắn lên trời, cành vươn ra tạo thành những hình dạng kỳ ảo. Lá không im - mà rung động liên tục, tạo ra âm thanh mỗi khi gió thổi qua - như cả khu rừng là một nhạc cụ khổng lồ.

Ánh sáng ở đây màu xanh lục pha vàng, lọt qua tầng lớp lá dày đặc, tạo nên những cột sáng chéo xiên như những con đường ánh sáng.

Và trong khu rừng đó, các Sylthiren - Những Người Hòa Vào Cây - đang ca hát.

Họ không phải cư dân của rừng. Họ là một phần của rừng.

Da họ không phải da, mà là vỏ cây mềm, màu nâu sẫm pha xanh rêu, trơn láng nhưng có vân như gỗ. Tóc không phải sợi, mà là những dây leo sống, màu xanh lục đậm, cuộn quanh đầu và vai, đôi khi có hoa nở trên tóc - không phải đeo, mà mọc thật. Mắt họ rất lớn, không có tròng trắng, toàn bộ là màu vàng hay bạc hay xanh lục, phản chiếu ánh sáng như mắt mèo.

Nhưng điều đặc biệt nhất: họ không có hình dạng cố định.

Khi đứng yên, họ hòa vào cây - da biến thành vỏ cây, tóc biến thành cành, tay chân biến thành rễ. Không ai có thể phân biệt họ với cây xung quanh. Chỉ khi họ cử động - chậm rãi, uyển chuyển - họ mới tách ra, trở thành hình người.

Sylthiren không xây nhà. Họ uốn cây.

Bằng cách hát - một bài hát rất khác, chậm như hơi thở của cây, sâu như rễ đang bò - họ khiến cây mọc theo ý muốn. Cành uốn thành tường. Lá dệt thành mái. Rễ chui lên tạo sàn. Và khi họ ngừng hát, nhà vẫn sống - vẫn mọc, vẫn thay đổi, như một sinh vật.

Các Sylthiren chăm sóc cho thiên nhiên, họ làm bạn cùng muông thú.

Họ dạy chúng cách sống. Họ nói chuyện với chim, dạy chim hát hay hơn. Họ nói chuyện với hươu, dạy hươu chạy nhanh hơn. Họ nói chuyện với hoa, dạy hoa nở đẹp hơn.

Và muông thú học được. Vì trong Kỷ Ánh Sáng, mọi sinh vật đều thông minh hơn, đều hiểu được lời nói, đều có thể học, có thể hát những lời dù là nhỏ nhất.

"Sylthiren là người canh giữ sự sống," Aelindra nói. "Họ không tạo ra sự sống mới như chúng ta. Họ chăm sóc sự sống đã có, giúp nó phát triển, dạy chúng biết hát. Nhờ họ, rừng Sylmara là nơi đa dạng nhất trên Eldanor - có hàng triệu loài sinh vật, mỗi loài một vẻ đẹp riêng."

Maerys thấy những lễ hội của Sylthir - không phải ở trong thành phố, mà giữa rừng. Hàng nghìn người tụ họp dưới những cây cổ thụ lớn nhất, múa quanh những cây đó, hát cho cây, và cây đáp lại - cành lay động dù không có gió, hoa nở dù không phải mùa, và từ gốc cây, nhựa chảy ra ngọt như mật, như món quà của rừng dành cho những người biết tôn trọng.

Hình ảnh chuyển lần cuối. Về phía bắc.

Vùng đất này khác hẳn. Ánh sáng ở đây không vàng, không xanh - mà bạc lấp lánh, như kim cương tan trong không khí.

Không có rừng. Không có cỏ. Chỉ có pha lê.

Những đồng bằng pha lê rộng lớn, trải phẳng đến tận chân trời, phản chiếu bầu trời như gương. Và đứng trên những đồng bằng đó, những đài quan sát khổng lồ - những tháp mảnh mai như kim, cao vút lên trời, làm từ pha lê trong suốt, lấp lánh dưới ánh bạc.

Đây là Asterveil - Nơi Giữa Đất Và Lớp Rìa.

Những người sống ở đây - Velithar - là một dân tộc kỳ lạ.

Họ không rắn chắc như Rootkin. Không nóng rực như Garrund. Họ mỏng manh - cao và thon, da mỏng như giấy, trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua thấy xương (nhưng xương không phải trắng, mà bạc lấp lánh). Tóc họ không có màu - chỉ là những sợi trong suốt, mỏng như tơ nhện. Mắt họ không có lồng mắt - chỉ là hai hố sâu phát ra ánh sáng bạc nhạt.

Velithar không chạm đất khi đi. Họ trôi - chân cách mặt đất vài phân, lướt trên không khí như lướt trên nước. Khi họ di chuyển, không có tiếng động. Không có dấu chân. Chỉ có một làn gió nhẹ báo hiệu họ đã đi qua.

Họ sống ít - chỉ vài nghìn trong cả vùng rộng lớn. Không phải vì họ ít sinh sản, mà vì họ chọn sống đơn độc. Mỗi Velithar sống trong một đài quan sát riêng, xa nhau hàng trăm dặm.

Họ làm gì ở đó?

Họ quan sát.

Không nhìn xuống đất. Mà nhìn lên trời, nhìn vào Lớp Rìa, nơi thực tại mỏng đến mức có thể nhìn xuyên qua. Họ thấy những thứ mà không ai khác thấy được - những thế giới khác nằm ở tầng khác của thực tại, những dòng chảy của Nhịp lớn, những con đường mà Bản Thức đã đi.

Họ thấy tương lai - không rõ ràng, mà mơ hồ, như nhìn qua kính mờ. Họ thấy những điều có thể xảy ra, những điều nên xảy ra, những điều sẽ xảy ra.

"Velithar là người nhìn xa nhất," Aelindra nói. "Họ không chỉ thấy thế giới này. Họ thấy những thế giới khác. Họ là cầu nối giữa Eldanor và Lớp Rìa, giữa cái đã có và cái chưa từng."

"Và gần đây..." Giọng Aelindra tối lại. "Họ đã gửi tin về phía nam. Họ nói họ thấy một điều gì đó. Một vết tối trong tương lai. Không rõ là gì. Chỉ biết nó đang đến, và nó không thuộc về bài ca."

Hình ảnh tan dần. Maerys mở mắt, thấy mình vẫn đứng trên đỉnh Tháp Bút, tay Aelindra vẫn đặt trên trán cô. Nhưng cô cảm thấy như vừa đi một chuyến dài hàng tháng.

"Con thấy rồi chứ?" Aelindra hỏi. "Thế giới rộng lớn. Eldanor không chỉ là Ilmaren Sael. Không chỉ là chúng ta. Có nhiều dân tộc, nhiều cách sống, nhiều bài ca."

"Và tất cả đều đang hát cùng một bài?" Maerys hỏi.

"Đúng vậy." Aelindra gật đầu. "Mỗi người hát một khúc khác, nhưng tất cả hòa vào nhau. Đó là Đại Hòa Ca - bài ca mà Giấc Mơ nguyên thủy bắt đầu, và chúng ta đang hát tiếp."

"Nhưng..." Maerys do dự. "Nếu có một người hát sai thì sao? Nếu có một người làm bài ca vỡ thì sao?"

Aelindra im lặng. Sáu người Hát Hơi Thở Đầu còn lại nhìn nhau, và Maerys cảm thấy một làn sóng yên lặng truyền giữa họ - như họ đang nói chuyện bằng cách không nói.

Cuối cùng, Aelindra nói:

"Đó là lý do chúng ta cần con."

Cô quay lại nhìn ra ngoài Luminaeth, giọng trở nên xa xôi. "Con biết tại sao con được sinh ra là Người Quan Sát không?"

Maerys lắc đầu.

"Vì cây biết có điều gì đó không ổn."

Aelindra đưa tay chỉ xuống, xuống xa về phía chân trời, về hướng mà ánh sáng Ilmaren Sael mờ nhạt nhất. "Ở đó, ở rìa thế giới, nơi mà ánh sáng gần như không chạm tới. Có một vùng đất mà chúng ta gọi là Nyxmere - Vùng Tối Sâu."

"Đó không phải bóng tối tự nhiên. Đó là nơi mà Im từng chạm tới, ngày xưa lắm, trước cả khi Aerithral được sinh ra. Các Bản Thức đã đẩy Im ra khỏi đó, nhưng vết tích vẫn còn. Đất ở đó khô cằn. Không có cây mọc. Không có sinh vật nào sống."

"Nhưng gần đây, Velithar báo cáo rằng Nyxmere đangmở rộng. Từ từ. Rất chậm. Nhưng chắc chắn. Vùng tối đang lan ra, như một vết mực trên vải trắng."

Aelindra đặt hai tay lên vai Maerys. "Chúng ta cần con đi xem. Chúng ta cần Người Quan Sát - người thấy Nhịp, thấy chỗ nào bị rách. Và báo cáo lại."

"Người muốn con đi?" Maerys run rẩy.

"Không phải ngay. Con cần học. Cần biết cách dùng mắt mình. Chúng ta sẽ dạy con. Và khi con sẵn sàng, con sẽ đi - cùng những người khác, những người bảo vệ."

Aelindra nhìn vào mắt Maerys. "Vì nếu Im đang trở lại, thời đại này có thể không kéo dài mãi như chúng ta nghĩ."

Maerys nuốt nước bọt. Sâu trong lòng, cô biết - biết mình được sinh ra vì lý do này.

"Con sẽ đi," Maerys nói. "Khi sẵn sàng."

Aelindra mỉm cười - buồn nhưng tự hào. "Tốt lắm. Giờ đi đi. Đi học. Đi sống. Đi xem thế giới này trong khi nó vẫn còn rực rỡ."

Maerys bước ra khỏi tháp. Ánh sáng Luminaeth chói chang, nhưng lần này cô hiểu ý nghĩa của nó.

Biết rằng ánh sáng này từ Ilmaren Sael, đang giữ Im ra ngoài, giữ thế giới sống.

Biết rằng hàng triệu sinh linh đang sống - Aerithral, Rootkin, Khael'dorin, Garrund, Sylthiren, Velithar - mỗi người hát một khúc trong Đại Hòa Ca.

Biết rằng thế giới này rộng lớn, đẹp đẽ, và... mong manh.

Vì ở rìa, bóng tối đang len lén.

Và cô - Maerys, Người Quan Sát - sẽ phải đối mặt.

Nhưng chưa phải bây giờ.

Bây giờ, cô phải học. Phải sống. Phải thấy tất cả những gì thế giới này có thể cho.

Cô mỉm cười, hướng về phía đông tìm Vườn Vang.

Ánh sáng tỏa rộng.

Và Kỷ Ánh Sáng tiếp tục rực rỡ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...