Eldanor/Chapter 4: Chapter 4:
20px

Ký ức đầu tiên của Maerys không phải là hình ảnh, mà là âm thanh.

Một điệu ca xa xôi, như tiếng gió thổi qua đường hầm dài vô tận. Không phải gió thật - vì khi ấy, Maerys chưa biết gió là gì - mà là hơi thở của cây, của Ilmaren Sael, vị thần-không-phải-thần mà tất cả những người như Maerys đều được sinh ra từ đó.

Điệu ca ấy vang lên từ rất sâu, từ nơi rễ cây ôm lấy trái tim thế giới. Nó đi lên, qua thân cây đông đặc như đá nhưng ấm áp như da sống, qua hàng nghìn lớp vỏ tích tụ từ muôn nghìn năm trước. Nó chạm vào những giọt nhựa đọng lại trong hốc cây - nơi mà Maerys đang là - và nhựa rung lên, như nước trong chén khi ai đó gõ vào thành.

Rồi ánh sáng tới.

Không từ từ như bình minh. Không dịu dàng như ngọn nến. Mà vỡ òa - như thể cả ngàn mặt trời cùng mở mắt trong cùng một khoảnh khắc.

Ánh sáng đi qua lá cây - những chiếc lá trong suốt lớn bằng cánh đồng - và bị khúc xạ thành hàng vạn tia. Mỗi tia mang một màu sắc: vàng của buổi sáng chưa bao giờ có đêm, bạc của giấc mơ xa xôi hãy còn chưa tỉnh mộng, hồng của những lời ca đầu tiên. Chúng hội tụ vào hốc cây, vào giọt nhựa, vào nơi mà Maerys đang nằm cuộn tròn như một ý nghĩ chưa được nói ra.

Và trong ánh sáng đó, Maerys hiểu.

Không phải học. Không phải được dạy. Mà hiểu - như thể tri thức là một phần của ánh sáng, và ánh sáng đang thấm vào từng tế bào đang hình thành của cô.

Cô biết tên của mình: Maerys. Nghĩa là "Kẻ Sinh Ra Vào Lúc Lá Chuyển Sang Màu Bạc". Cô chưa thấy lá chuyển màu, nhưng cô biết - vì cây biết, và cây đang kể cho cô nghe qua dòng nhựa ấm áp bao bọc cơ thể cô.

Cô biết mình là Aerithral - dân tộc của điệu ca, những kẻ sinh ra từ Ilmaren Sael để hát tiếp bài hát mà Giấc Mơ nguyên thủy đã bắt đầu từ trước khi có thời gian.

Cô biết mình đang ở đâu: trong một hốc cây, nơi tán cây vươn rộng như những cánh tay khổng lồ ôm lấy bầu trời. Xung quanh cô, trên cùng một cành cây lớn bằng thành phố, hàng trăm thành phố nhỏ đang nhấp nhô - những thành phố của Tán Cây, những người sáng tạo, những người biết dệt ánh sáng thành vải và điêu khắc âm thanh thành hình dạng.

Và cô biết cách hát.

Điều này quan trọng nhất. Vì một Aerithral không biết hát thì không phải Aerithral - chỉ là một mảnh pha lê rỗng, đẹp nhưng vô hồn.

Maerys hát.

Không phải bằng lời - cô chưa có lời. Chỉ là một tiếng kêu, một rung động, một làn sóng đẩy ra từ đâu đó sâu trong lồng ngực đang hình thành. Âm thanh đó đi ra, chạm vào nhựa cây xung quanh, và nhựa đáp lại.

Nó rung theo. Nó hát cùng. Và trong tiếng hát chung ấy, cơ thể Maerys thành hình.

Da từ từ đông đặc từ ánh sáng lỏng. Tóc mọc ra như những sợi sáng mềm mại, chuyển động theo nhịp thở. Mắt mở - hai lớp mắt, lớp ngoài thấy thế giới, lớp trong thấy nhịp - và lần đầu tiên, Maerys nhìn.

Cô thấy hốc cây từ bên trong: một không gian nhỏ bằng căn phòng, tròn như bên trong quả trứng, tường bằng gỗ sống vẫn đang thở nhẹ nhàng. Ánh sáng lọt qua một khe hẹp ở trên cao, tạo thành một cột sáng rực rỡ giữa không gian. Trong cột sáng đó, những hạt bụi - hay là hạt ánh sáng? - bay lượn như vũ điệu.

Maerys đưa tay ra. Tay cô dài và thon, da mỏng đến mức có thể nhìn xuyên qua thấy những mạch ánh sáng chảy bên trong như dòng sông sao. Cô chạm vào cột sáng. Ấm. Như chạm vào làn da của một sinh vật khác, của một điều gì đó sống và vĩ đại.

Bên ngoài hốc cây, một giọng nói vang lên.

"Maerys."

Giọng không qua không khí. Nó qua gỗ - rung động trong thành hốc cây, đi vào da Maerys qua nơi cô tựa lưng. Giọng của một người đàn ông, trầm và ấm áp như ánh sáng buổi chiều.

"Con đã sẵn sàng."

Không phải câu hỏi. Không phải mệnh lệnh. Chỉ là sự nhận ra - như thể người nói đang đọc trạng thái của Maerys qua cách cô hát.

Maerys đứng dậy. Chân cô vững, không run. Aerithral không sinh ra như em bé - họ sinh ra như người trưởng thành, vì họ mang trong mình ký ức của cây, của cả ngàn Aerithral khác đã sống và đã trở về với nhựa cây. Maerys biết cách đi, cách đứng, cách cân bằng trên những cành cây mỏng hơn cánh tay.

Cô bước tới khe sáng, đặt bàn tay lên thành gỗ, và hát.

Một điệu ngắn. Không có lời. Chỉ là ba nốt lên, hai nốt xuống, kết thúc bằng một tiếng dài. Nhưng đó là đủ.

Thành gỗ rung lên, rồi mở ra.

Không phải nứt. Không phải vỡ. Mà mở - như cánh hoa nở vào buổi sáng. Những sợi gỗ tách rời nhau, uốn cong, tạo thành một cánh cửa tròn vừa đủ để Maerys bước qua.

Và cô bước ra, vào thế giới.

Ánh sáng tràn đến như một cơn sóng thần.

Maerys phải nhắm mắt lại, che bằng tay, và mất một lúc lâu cô mới quen. Khi mở mắt trở lại, cô thấy...

Tất cả.

Cô đang đứng trên một cành cây - nhưng gọi nó là "cành" thì quá nhỏ nhoi. Đây là một con đường rộng ba mươi bước, phẳng như sàn nhà, kéo dài về phía trước đến tận chân trời. Bề mặt không phải gỗ trơn - mà có vân, có rễ nhỏ bò ra, có địa y phát sáng nhẹ mọc thành từng đám.

Hai bên con đường, những ngôi nhà mọc lên.

Không - không phải "mọc lên". Chúng là một phần của cây. Những căn nhà được nuôi từ cành nhỏ, được hát để uốn cong thành tường, thành mái, thành cửa sổ. Mỗi ngôi nhà là một sinh vật sống, vẫn đang thở, vẫn đang lớn một cách chậm chạp. Cửa sổ không có kính - chỉ có những tấm màng mỏng trong suốt như cánh ve, căng giữa các khung gỗ, rung động nhẹ khi gió thổi qua.

Từ những ngôi nhà đó, Aerithral bước ra.

Ba người. Bốn người. Mười người. Họ đi tới, mỗi bước không chạm đất - hay đúng hơn, chân họ chạm gỗ nhưng gỗ uốn dưới chân họ như nước, như thể cả cành cây đang điều chỉnh mình để đỡ họ đi.

Người đầu tiên đến gần Maerys là một người đàn ông cao lớn - cao hơn cô hai cái đầu - với da trong suốt như thuỷ tinh, tóc màu bạc chảy dài qua vai như dòng suối. Mắt anh có hai lớp: lớp ngoài màu vàng nhạt như ánh sáng buổi sớm, lớp trong - cái Maerys chỉ thấy khi nhìn kỹ - là một vòng xoáy của vô số màu sắc chuyển động liên tục.

"Chào mừng, Maerys." Giọng anh giống như giọng đã gọi cô từ trong hốc cây. "Ta là Theryn. Người dệt của cành này."

"Người dệt?" Maerys nghe thấy giọng mình lần đầu - cao, trong trẻo, như tiếng chuông thủy tinh.

"Người giữ cành." Theryn mỉm cười. Nụ cười không chỉ ở môi - cả cơ thể anh dường như sáng lên một chút. "Khi cành đau, ta hát để chữa. Khi cành muốn mọc nhà mới, ta hát để định hình. Khi có ai đó như con được sinh ra, ta hát để gọi họ thức dậy."

Một người phụ nữ bước tới, đứng bên cạnh Theryn. Tóc cô màu hồng đào, bay bay trong gió dù không có gió - như thể tóc cô tự tạo ra luồng không khí riêng xung quanh mình. "Ta là Liraen. Người kể chuyện của cành này. Và con, Maerys, là câu chuyện mới nhất."

"Câu chuyện?" Maerys lặp lại.

"Mỗi Aerithral là một câu chuyện." Liraen đưa tay ra, vuốt nhẹ vào má Maerys. "Câu chuyện về tại sao con được sinh ra. Về điệu hát nào đã hội tụ để tạo nên con. Về vai trò con sẽ có trong bài ca lớn."

"Và vai trò của con," Theryn nói, "là Người Quan Sát."

Maerys chớp mắt. "Người Quan Sát?"

"Nhìn vào ta." Theryn chỉ vào chính mình. "Nói cho ta biết con thấy gì."

Maerys nhìn. Lớp mắt ngoài thấy một người đàn ông đẹp, cao lớn, rực rỡ. Nhưng lớp mắt trong - cái lớp cô chưa quen sử dụng - thấy nhiều hơn.

Cô thấy những đường sáng chạy trong cơ thể Theryn, như bản đồ của dòng sông. Cô thấy chúng chảy theo một nhịp nhất định - chậm, đều đặn, như nhịp tim của đất. Và ở ngực anh, cô thấy một điểm sáng đặc biệt - một nốt nhạc cố định, đang rung cùng với tần số của cành cây này.

"Con..." Maerys do dự. "Con thấy con hát cùng với cành."

Theryn gật đầu, mỉm cười rộng hơn. "Chính xác. Đó là công việc của ta. Và con, Maerys, con thấy được điều đó mà đa số Aerithral phải mất cả trăm năm mới học được. Con là Người Quan Sát - người có thể thấy nhịp của mọi thứ chỉ bằng cách nhìn."

"Quý hiếm đấy." Một giọng nói khác, từ phía sau. Một thanh niên trẻ hơn, tóc màu xanh lục như lá non, bước tới. "Ta là Faelor. Người thám hiểm. Và ta rất vui khi có một Người Quan Sát mới - người cuối cùng của chúng ta đã đi lên Đài Ánh Sao ba Chu Kỳ trước và chưa quay về."

"Đi lên Đài Ánh Sao?" Maerys hỏi.

"Đỉnh cây." Faelor chỉ lên trên. "Nơi những chiếc lá cao nhất chạm tới Lớp Rìa. Nơi những kẻ dũng cảm nhất - hay điên rồ nhất - sống. Họ nhìn vào khoảng trống giữa các tầng thực tại và tìm cách hát những điều chưa bao giờ có."

Maerys ngước nhìn theo hướng anh chỉ. Và lần đầu tiên, cô thực sự nhìn Ilmaren Sael.

Thân cây ở phía trên cô - cách cô vài nghìn thước - vươn lên, lên, lên mãi không ngừng. Nó không thẳng - mà xoắn một cách uyển chuyển, như một dòng sông đang chảy lên trời. Vỏ cây màu trắng ngà, nhưng không phẳng - có những vân sáng chạy dọc, chạy ngang, bện vào nhau thành những hoa văn phức tạp đến mức nhìn vào khiến cô cảm thấy chóng mặt.

Và lá.

Mỗi chiếc lớn bằng một cánh đồng, mỏng như giấy nhưng cứng như đá, trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua thấy bầu trời phía sau. Ánh sáng không rơi từ trên cao - nó phát ra từ lá. Mỗi chiếc lá là một mặt trời nhỏ, rực rỡ và ấm áp, chiếu sáng cho cả một vùng rộng bên dưới.

Và trong ánh sáng đó, Maerys thấy thành phố.

Không phải một. Mà hàng trăm.

Trên mỗi cành cây lớn - và có cả nghìn cành như vậy - những thành phố nhỏ mọc lên như nấm sau mưa. Một số xây từ gỗ sống, uốn cong thành những hình dạng kỳ ảo. Một số xây từ pha lê, lấp lánh dưới ánh sáng. Một số... một số treo lơ lửng giữa không trung, được neo giữ bởi những sợi ánh sáng đông đặc, căng từ cành cây lên tới lá phía trên.

Và giữa tất cả, Aerithral.

Hàng nghìn. Hàng vạn. Aerithral đi lại khắp nơi - một số đi bộ trên cành cây, một số trượt trên ánh sáng như trượt băng, di chuyển với tốc độ kinh ngạc từ thành phố này sang thành phố khác. Một số thậm chí bay - không có cánh, chỉ cần hát một điệu nhất định và cơ thể họ nhấc bổng lên, lướt qua không trung như cá bơi trong nước.

"Đẹp phải không?" Liraen nói nhẹ bên tai Maerys. "Đây chỉ là một cành. Chỉ là một phần rất nhỏ của Tán Cây. Con muốn thấy toàn bộ không?"

Maerys gật đầu, không nói được gì vì quá choáng ngợp.

Liraen cười. Cô đưa tay ra, nắm lấy tay Maerys. Bàn tay cô ấm và mềm, nhưng có một sức mạnh lạ bên trong - như thể dưới làn da mỏng đó là một dòng sông đang chảy.

"Thế thì đi thôi. Ta sẽ dẫn con đến Luminaeth."

Họ không đi bộ.

Liraen dẫn Maerys đến mép cành cây, nơi gỗ kết thúc và không gian bắt đầu. Từ đây, Maerys có thể nhìn xuống - và ngay lập tức, cô ước mình không làm vậy.

Bên dưới là khoảng trống.

Hàng nghìn thước khoảng trống, chỉ có không khí và ánh sáng, và xa xa bên dưới, cô thấy những cành cây khác, thấp hơn, nhỏ hơn, với những thành phố của riêng chúng. Và còn xa hơn nữa, ở đâu đó sâu thẳm bên dưới lớp lớp cành lá, cô thấy một màu xanh lục đậm - đất, nơi những người Rootkin sống, nơi rễ của Ilmaren Sael chạm xuống và ôm lấy thế giới.

"Đừng sợ." Liraen siết chặt tay Maerys. "Hãy hát."

"Hát gì?"

"Điệu con muốn. Chỉ cần hát về đi, về bay, về tự do. Bài ca sẽ hiểu."

Maerys hít một hơi sâu - không phải vì cần không khí, mà vì cần can đảm. Rồi cô hát.

Một điệu đơn giản. Không có lời. Chỉ là những nốt nhạc ngắn, nhảy nhót, vui vẻ. Điệu của một con chim đang bay, của gió đang chạy, của ánh sáng đang nhảy múa.

Và ánh sáng đáp lại.

Từ những chiếc lá phía trên, những tia sáng bắn xuống. Chúng không chói - mà dịu dàng, ấm áp, như những bàn tay vô hình. Chúng quấn quanh Maerys và Liraen, nâng họ lên.

Rồi họ bay.

Không phải bay như chim - không vỗ cánh, không cần cố gắng. Mà trôi - như trôi trên dòng sông vô hình, dòng sông bằng ánh sáng và âm thanh. Họ lướt qua không trung, nhanh hơn gió, êm ái hơn thuyền. Xung quanh họ, không gian chuyển động - những cành cây to lớn bay lướt qua, những thành phố nhấp nhô bên dưới, những Aerithral khác cũng đang bay cùng hướng, mỗi người trượt trên một dòng ánh sáng riêng.

Maerys cười - một tiếng cười trong trẻo bật ra không kiểm soát được. Đây là bay. Đây là tự do. Đây là cảm giác mà mọi sinh vật đều khao khát nhưng chỉ rất ít được trải nghiệm.

"Nhìn đằng kia!" Liraen chỉ về phía trước. "Luminaeth!"

Và Maerys thấy.

Thủ đô.

Nó không nằm trên một cành cây. Nó không bám vào thân. Nó treo trong không trung, được neo giữ bởi hàng nghìn - không, hàng vạn - sợi ánh sáng đông đặc, căng từ tán cây cao nhất rơi xuống như mưa bạc.

Thành phố lớn hơn Maerys tưởng tượng. Lớn hơn mọi thứ cô từng thấy trong ký ức của cây. Nó trải rộng trên một vùng không gian rộng cả nghìn dặm, với hàng nghìn tòa tháp vươn lên trời, hàng trăm cung điện lơ lửng giữa không trung, vô số cây cầu ánh sáng nối các tòa nhà lại với nhau.

Và ở giữa tất cả, minh chứng của Điệp Khúc Đầu Tiên - tháp chính, cao hơn cả núi, thon dài như ngọn giáo đâm lên trời, toàn bộ làm từ pha lê trong suốt. Ánh sáng đi qua nó và bị khúc xạ thành vô số màu sắc, tạo nên những cầu vồng khổng lồ quét qua bầu trời như cánh tay của thần linh.

"Đẹp phải không?" Liraen thì thầm.

Maerys không trả lời. Cô không tìm được lời. Cô chỉ nhìn, và trong lớp mắt bên trong, cô thấy điều còn đẹp hơn nữa.

Cô thấy nhịp của thành phố.

Mỗi tòa nhà không đứng yên - chúng thở. Mỗi cây cầu không cứng - chúng rung. Và tất cả - tòa nhà, cầu, tháp, cung điện, Aerithral - đều rung theo cùng một tần số, cùng một nhịp, như thể toàn bộ thành phố là một sinh vật khổng lồ, một trái tim khổng lồ đang đập.

"Đây là Luminaeth," Liraen nói. "Trái tim của dân tộc chúng ta. Nơi mà triệu giọng hát cùng hòa thành một. Nơi mà bài ca của Ilmaren Sael mạnh nhất."

Họ hạ xuống - không phải đột ngột mà từ từ, nhẹ nhàng - trên một quảng trường rộng ở rìa thành phố. Quảng trường không có sàn - chỉ là một tấm lưới bằng ánh sáng, trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên xuống bên dưới thấy những cành cây xa xăm. Nhưng đứng trên đó vững chắc như đứng trên đá.

Xung quanh quảng trường, hàng trăm Aerithral đang tụ tập. Một số đang nói chuyện, giọng họ như tiếng nhạc. Một số đang dệt ánh sáng - họ đưa tay ra không trung, hát một điệu, và ánh sáng tuôn ra từ lòng bàn tay, cuộn lại thành sợi, và họ dệt sợi đó thành vải, thành quần áo, thành những tấm thảm phát sáng.

Một số khác đang làm điều kỳ lạ hơn. Họ đứng thành vòng tròn, tay nắm tay, và cùng hát. Và trong vòng tròn đó, không gian bẻ cong. Maerys thấy rõ - trong lớp mắt bên trong - những đường thẳng của thực tại đang uốn cong như sợi dây cao su bị kéo. Rồi trong vòng tròn, một thứ gì đó xuất hiện.

Một sinh vật.

Nhỏ, bằng con mèo, với bốn chân và đôi cánh mỏng như màng nhện. Da phát sáng màu xanh lục. Mắt to và tròn, nhìn quanh một cách ngơ ngác.

"Họ đang dệt một sinh vật mới," Liraen giải thích. "Đó là Tạo Vật của Bài Ca - sinh vật được hát vào hiện thực. Không phải sinh sản tự nhiên. Mà là sáng tạo."

Sinh vật nhỏ nhảy ra khỏi vòng tròn, chạy lung tung một hồi, rồi bỗng nhiên bay lên. Không có ai dạy nó. Nó chỉ biết - vì nó được dệt với mục đích bay.

Maerys nhìn theo con vật cho đến khi nó biến mất trong ánh sáng của những tòa tháp xa xa. Rồi cô quay sang Liraen. "Chúng ta... chúng ta có thể tạo ra bất cứ thứ gì?"

"Gần như vậy." Liraen gật đầu. "Miễn là chúng ta hiểu nhịp của nó, hiểu bài ca của nó. Và miễn là chúng ta không tạo ra thứ gì quá xa với bài ca nguyên thủy - kẻo Im nghe thấy và tới."

"Im?" Maerys hỏi. Cái tên ấy khiến cô lạnh toàn thân, dù không biết tại sao.

Liraen im lặng một lúc. Khuôn mặt cô tối lại một chút. "Im là... kẻ thù của bài ca. Là sự yên lặng trước cả Giấc Mơ. Là điều mà Ilmaren Sael được sinh ra để ngăn chặn. Nhưng đừng lo." Cô mỉm cười trở lại. "Trong thời đại này, dưới ánh sáng của cây, Im không thể chạm tới chúng ta. Chúng ta an toàn."

Cô nắm tay Maerys. "Giờ thì đi nào. Ta sẽ dẫn con đến tháp. Đến gặp những Người Hát Hơi Thở Đầu. Họ sẽ muốn gặp con - một Người Nhìn mới rất quý giá."

Họ đi xuyên qua quảng trường, đi qua những con đường treo lơ lửng, đi qua những khu vườn trồng hoa phát sáng, đi qua những cửa hàng nơi người ta bán ánh sáng đã dệt, bán âm thanh đã điêu khắc, bán những ký ức đẹp đẽ đóng trong chai thủy tinh.

Và mọi nơi, Maerys đều nghe thấy bài ca.

Không phải một bài. Mà hàng nghìn bài cùng lúc. Mỗi Aerithral đang hát - một số to, một số thì thầm, một số chỉ trong đầu. Nhưng tất cả đều hát. Và tất cả các bài ca đó hòa vào nhau, chồng lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng khổng lồ bao trùm toàn bộ thành phố.

Đó là âm thanh của sự sống. Của sự thịnh vượng. Của một nền văn minh đang ở đỉnh cao, đang tỏa sáng rực rỡ như mặt trời giữa trưa.

Và Maerys, người mới sinh ra chỉ mấy giờ trước, đột nhiên hiểu.

Đây là Kỷ Ánh Sáng.

Đây là thời của điều kỳ diệu.

Và cô - Maerys, Người Quan Sát - sẽ là một phần của nó.

Cô mỉm cười, siết chặt tay Liraen, và bước tiếp vào ánh sáng.

Nhưng trong lớp mắt bên trong - cái lớp nhìn thấy nhịp của vạn vật - Maerys thấy một điều mà cô chưa hiểu, chưa có lời để nói.

Ở đâu đó, rất xa, ở rìa của tầm nhìn của cô, cô thấy một đốm tối nhỏ.

Không phải bóng tối thông thường. Mà là một vết rách trong nhịp. Một chỗ mà bài ca không chạm tới. Một chỗ mà Im đang nằm yên, chờ đợi.

Maerys chớp mắt. Vết rách biến mất.

Cô tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm không.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình không nhầm.

Và cô tự hỏi - trong sự rực rỡ của ánh sáng này, có ai khác thấy bóng tối đang len lỏi không?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...