Âm thanh của Vườn Vang không phải thứ mà tai có thể nghe trước khi mắt nhìn thấy. Nó không đi qua không khí như tiếng hát của Aerithral, cũng không rung trong gỗ như giọng của rễ cây. Nó đi qua một nơi khác - qua xương, qua thịt, qua chính linh hồn - và khi nó chạm tới, người ta không nghe mà nhớ lại một điều gì đó đã bị lãng quên từ lâu.
Maerys cảm thấy nó khi cô còn cách Vườn Vang cả nửa thành phố. Một rung động nhẹ ở đáy lồng ngực, như thể trái tim đang cố đập theo một nhịp khác - nhịp cổ xưa hơn, sâu hơn, không phải của cô mà của điều gì đó đã ở đây trước cô. Nó giống như đứng gần một đống lửa lớn và cảm thấy hơi ấm trên da trước khi ánh lửa hiện ra. Giống như ngửi thấy mùi mưa trước khi những giọt nước đầu tiên chạm đất.
Cô dừng chân giữa một cây cầu ánh sáng - một trong hàng nghìn cây cầu treo lơ lửng giữa các tòa tháp của Luminaeth. Một Aerithral khác lướt qua cô, di chuyển trên dòng sáng như cá bơi trong suối trong, mái tóc màu xanh ngọc bay theo sau như dải lụa. Người đó liếc nhìn Maerys, ánh mắt tò mò nhưng lịch sự không dừng lại, rồi biến mất sau khúc quanh của con đường.
Maerys không để ý. Cô đặt bàn tay lên ngực, cảm nhận rung động đó - không đều đặn, không hoàn hảo như nhịp tim, mà phức tạp hơn nhiều, như thể đó là một bản nhạc được viết bằng ngôn ngữ mà tai chưa học cách nghe, quen thuộc một cách cô không thể giải thích được.
Đó là lúc cô hiểu: đây không phải lần đầu cô nghe âm thanh này.
Cô đã nghe nó từ trong hốc cây, khi cô chưa được sinh ra, khi cô chỉ là một giọt nhựa đang từ từ đông lại dưới ánh sáng của Ilmaren Sael. Đó là âm thanh của Trước Khi Có Tên - âm thanh mà mọi Aerithral đều mang trong mình nhưng không ai nhớ rõ, như một giấc mơ tan ngay khi thức dậy.
Và giờ, Vườn Vang đang hát lại điệu đó.
Cổng của Vườn Vang là một vòng cung.
Không phải cổng để giữ ai ra ngoài hay giữ gì bên trong,mà là ranh giới về thời gian. Ánh sáng dệt nên nó không còn trẻ và rực rỡ như ánh sáng của Luminaeth xung quanh - nó đã già, đã sống quá lâu, và trong độ già ấy có một vẻ đẹp khác, vẻ đẹp của điều đã chứng kiến nhiều mùa, nhiều thời đại, nhiều lớp người sinh ra rồi phai nhạt.
Khi Maerys bước qua cổng, Maerys cảm thấy một làn nóng nhẹ chạm vào da, như thể ánh sáng đang nhận diện cô, đang nhớ cô từ những lần trước - dù cô chưa bao giờ đến đây.
Và thế giới thay đổi.
Không phải thay đổi về hình dạng hay màu sắc - tòa tháp vẫn là tòa tháp, ánh sáng vẫn là ánh sáng - mà thay đổi về cách mọi thứ tồn tại. Bên ngoài cổng, mọi vật đều đứng trên nền vững chắc của thực tại. Nhưng ở đây, bên trong Vườn Vang, thực tại mềm mại hơn, linh hoạt hơn, như thể có thể uốn cong nó chỉ bằng một điệu hát đủ chân thành.
Maerys đứng ở ngưỡng cửa.
Vườn không nằm trên mặt đất. Nó trôi nổi.
Một khoảng không gian rộng như một thành phố nhỏ - hay đúng hơn, rộng như ý niệm về một thành phố, vì ở đây không gian không đo bằng bước chân mà bằng cảm giác - được neo giữ trong hư không bởi hàng nghìn sợi ánh sáng căng từ những cành cây cao hơn lên tới những chiếc lá khổng lồ xa xa phía trên. Những sợi dây đó không thẳng - chúng uốn cong như dây đàn hạc đang rung, và khi ánh sáng từ Ilmaren Sael chạm vào chúng, chúng phát ra những nốt nhạc quá cao để tai nghe được nhưng có thể cảm nhận được qua cảm giác ngứa ran nhẹ trên da. Có điều, thứ khiến Maerys chú ý không phải những sợi dây đó, mà là cây.
Chúng không mọc từ đất như cây thường. Chúng trôi nổi trong không khí như những hòn đảo nhỏ, mỗi cây là một thế giới riêng biệt. Có cây nhỏ bằng bàn tay, lá mỏng như cánh ve, rung động với tần số cao đến mức tạo ra một màn sương mờ xung quanh thân. Có cây lớn như căn nhà, thân xoắn xuýt như vũ công đang giữ một tư thế khó, cành vươn ra theo những góc độ bất chấp trọng lực. Có cây không có lá mà chỉ có hoa - những bông hoa lớn bằng đầu người, cánh hoa trong suốt như pha lê, trong mỗi cánh hoa có một giọt ánh sáng lỏng đang từ từ rơi lên trời thay vì xuống đất.
Tất cả đều phát ra ánh sáng - không phải ánh sáng phản chiếu từ Ilmaren Sael, mà là ánh sáng từ chính bên trong, như thể mỗi cây là một ngọn đèn sống.
Và chúng hát.
Chẳng phải hát bằng giọng nói hay bằng rung động trong gỗ, chúng hát bằng sự hiện diện của mình. Mỗi cây là một nốt nhạc trong một bản giao hưởng không bao giờ lặp lại, nốt đó không phải âm thanh, chúng là một cách tồn tại, một cách sống.
Maerys đứng đó - không biết đứng bao lâu, thời gian trong Vườn Vang chảy theo nhịp của bài ca chứ không theo chu kỳ lá - đó là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, cô cảm thấy mình nhỏ bé - không phải nhỏ bé về kích thước hay sức mạnh. Mà nhỏ bé về ý nghĩa. Như thể trước mặt cô là điều gì đó đã tồn tại từ trước khi cô có, sẽ tồn tại sau khi cô không còn, và sự hiện diện của cô chỉ là một nốt nhạc thoáng qua trong một bản giao hưởng không bao giờ kết thúc.
"Lần đầu tiên luôn như vậy."
Maerys quay lại. Liraen đứng đó, mỉm cười - một nụ cười không chỉ ở môi mà lan ra cả ánh mắt, cả cách tóc hồng đào bay trong ngọn gió của bài ca.
"Lần đầu nhìn thấy Vườn Vang," Liraen tiếp tục, giọng mang theo một sự kính trọng nhẹ nhàng, "ai cũng cảm thấy bản thân mình nhỏ bé. Và đó là điều tốt. Vì khi con biết mình nhỏ bé, con mới bắt đầu hiểu mình lớn như thế nào."
Cô bước về phía Maerys, mỗi bước không tạo ra tiếng động mà tạo ra một rung động nhỏ trong không khí, như thể không gian đang nhường chỗ cho cô theo cách mà nó không nhường chỗ cho người khác. "Con đã sẵn sàng chưa?"
"Sẵn sàng cho điều gì?" Maerys hỏi.
"Để học," Liraen nói. "Để thấy. Để hiểu tại sao Vườn Vang không chỉ là một nơi đẹp - mà là trái tim của tất cả những gì chúng ta là."
Họ bước vào vườn, và Maerys phát hiện ra một điều kỳ lạ: không có sàn.
Hay đúng hơn, có sàn, nhưng sàn không rắn. Dưới chân cô là những tấm lưới được dệt từ ánh sáng - không phải ánh sáng cứng đã đông đặc như cầu nối giữa các tòa tháp của Luminaeth, mà ánh sáng vẫn còn nửa lỏng nửa rắn, như mật ong trong những buổi sáng tinh mơ. Bước lên đó, chân cô chìm xuống - không nhiều, chỉ vài phân - cô có thể cảm nhận được, cảm giác dưới bàn chân không phải là sự cứng rắn của đá hay gỗ mà là sự đàn hồi như da sống, ấm áp tựa hơi thở.
Mỗi bước cô đi, lưới rung lên, rung động đó lan ra xung quanh như gợn sóng trên mặt nước, chạm vào những lưới khác, chạm vào những cây gần đó, tạo nên một chuỗi phản ứng nhỏ - lá rung, hoa nghiêng, và những âm thanh nhỏ phát ra từ đâu đó xa xa, như tiếng chuông gió ở cuối hành lang dài.
"Đừng cố đi nhẹ," Liraen nói khi thấy Maerys đang cố bước thật cẩn thận. "Lưới muốn con đi như con muốn đi. Nó muốn biết con là ai qua cách con bước. Người nhẹ nhàng thì lưới nhẹ nhàng. Người nặng nề thì lưới nâng đỡ. Người vội vã thì lưới tạo đường ngắn. Ở đây, mọi thứ đáp lại con theo cách con đối xử với nó."
Maerys thả lỏng, để bước chân mình đi theo cảm giác tự nhiên. Kỳ lạ thay, lưới dường như đỡ cô tốt hơn - không còn cảm giác bất ổn như lúc trước, mà vững vàng theo một cách khó giải thích, như thể lưới đã học cách phù hợp với nhịp đi của cô.
Họ đi qua hàng cây đầu tiên - những cây nhỏ, xếp gần nhau như một khu rừng thu nhỏ. Liraen dừng lại trước một cây có lá màu xanh ngọc, trong vắt như kính nhưng mềm mại như lụa.
"Ilyrion," cô nói, giọng mang theo sự trân trọng như đang giới thiệu một người bạn cũ. "Cây lớn lên cùng tiếng gió."
"Lớn lên cùng... tiếng gió?" Maerys lặp lại, không chắc mình nghe đúng.
Liraen gật đầu. Cô đưa tay đến gần cây - không chạm vào, vì chạm vào Cây Tiếng khi chưa được phép là điều bất lịch sự - và hát.
Không phải một bài hát dài hay phức tạp. Chỉ là ba nốt - một nốt thấp, một nốt cao, rồi lại một nốt thấp - mỗi nốt kéo dài bằng một nhịp thở. Điệu đơn giản đến mức một đứa trẻ cũng có thể học, nhưng cách Liraen hát nó - với sự chú tâm, với sự nhẹ nhàng, với một loại tình yêu thương khó tả - khiến nó trở thành điều gì đó nhiều hơn chỉ là ba nốt nhạc.
Và Ilyrion đáp lại.
Lá cây rung lên - không phải rung của gió, mà rung của âm thanh đã hóa thành chuyển động. Một âm thanh phát ra - cũng ba nốt, nhưng cao hơn, trong hơn, ngọt ngào hơn, như thể Ilyrion đã lấy ba nốt của Liraen và phản chiếu chúng qua một tấm gương làm từ ánh trăng.
"Cây Tiếng," Liraen giải thích khi điệu hát tan đi, "không giống cây mà chúng ta biết ở nơi khác. Chúng không cần đất để bám rễ, không cần nước để uống, không cần ánh sáng để làm thức ăn. Chúng chỉ cần âm thanh."
Cô quay sang nhìn Maerys. "Mỗi Cây Tiếng lắng nghe và lớn lên cùng một loại âm thanh khác nhau. Ilyrion này lớn lên cùng tiếng gió - mỗi khi có gió thổi qua Luminaeth, Ilyrion sẽ lắng nghe, nó nhớ, và nó lớn lên. Không lớn nhiều - có thể chỉ một sợi lá mỏng hơn tóc trong một năm - nhưng nó lớn."
"Mọi cơn gió Ilyrion đã từng nghe đều được ghi lại ở đâu đó trong những vòng gỗ, trong những mạch nhựa. Nếu con biết cách hỏi, nếu con hát đúng điệu, Ilyrion có thể kể cho con nghe những câu chuyện của gió mà nó đã nghe được."
"Cây kia thì sao?" Cô chỉ sang một cây lớn hơn nhiều, thân dày bằng người, lá màu đỏ thẫm.
"Veyrath," Liraen nói, trong giọng nói có một sự dịu dàng đặc biệt. "Cây lớn lên cùng tiếng cười."
"Tiếng cười?"
"Mỗi khi có ai đó cười trong Luminaeth," Liraen giải thích, "Veyrath nghe thấy. Không quan trọng họ cười ở đâu - trong nhà, trên đường, ở tháp cao nhất hay cành cây thấp nhất - Veyrath đều nghe được. Và mỗi lần nghe, lá nó đỏ hơn một chút. Có những ngày - những ngày mà nhiều điều vui xảy ra, những ngày lễ hội hay những ngày đám cưới - Veyrath đỏ rực như lửa. Nhưng cũng có những ngày..." Cô dừng lại, nhìn cây với ánh mắt xa xăm. "Những ngày mà không ai cười. Trong những ngày đó, lá Veyrath chuyển sang màu hồng nhạt, có lẽ đó cũng là lúc mà nó biết buồn."
Họ tiếp tục đi, mỗi cây Liraen chỉ cho Maerys thấy đều có một sự kỳ diệu riêng.
Có Melithar, cây lớn lên cùng những bài hát ru - lá màu bạc xám, rung với tần số thấp và chậm như tiếng thở của người đang ngủ. Có Caelithar, cây lớn lên cùng tiếng khóc - không phải tiếng khóc của nỗi buồn mà tiếng khóc của niềm vui quá lớn, của sự xúc động không thể chứa đựng được, lá nó màu tím trong, rung động nhẹ như cánh bướm. Có Thyrion, cây không có lá mà chỉ có những sợi mảnh treo xuống như tóc, nó lớn lên cùng tiếng thì thầm - những lời nói quá nhỏ, quá riêng tư, quá thiêng liêng để nói thành tiếng, Thyrion lắng nghe, giữ chúng và bảo vệ chúng khỏi bị quên lãng.
Có cả những cây không có tên - những cây quá trẻ, vừa mới sinh ra vài Chu Kỳ Lá trước, chưa có ai đặt tên cho chúng. Chúng nhỏ bằng bàn tay, lá non như đôi mắt trẻ thơ. Chúng đang học cách nghe, học cách nhớ những âm thanh đầu tiên, run run như đứa bé đang tập bước.
Và giữa tất cả, ở trung tâm của vườn, là Aethyrial Mireth.
Lần đầu tiên Maerys thấy nó, cô tưởng mình đang nhìn vào một thác nước chảy ngược.
Thân cây không phải màu nâu hay xám như cây thường. Nó trắng ngần như ánh trăng đổ trên tuyết, bề mặt không phẳng mà lượn sóng, như thể gỗ vẫn đang chảy, đang chuyển động với một tốc độ quá chậm để mắt thường thấy được nhưng đủ nhanh để biết nó vẫn đang sống.
Lá cây không có màu cố định. Màu sắc chảy qua chúng như nước chảy qua vải - vàng, rồi hồng, rồi xanh, rồi tím, rồi bạc,... - không bao giờ dừng lại, không bao giờ lặp lại đúng cùng một thứ tự. Mỗi lần màu thay đổi, ánh sáng từ lá tăng lên hay giảm xuống một chút, tạo nên một nhịp - không phải nhịp của trống hay đàn, mà nhịp của sự sống.
Âm thanh phát ra từ từ Aethyrial Mireth, Maerys phải bịt tai - không phải vì nó to, mà vì nó quá nhiều. Mọi âm thanh trong Vườn Vang dường như bắt nguồn từ Aethyrial Mireth hoặc cuối cùng đều về với nó. Nó không hát một điệu mà hát tất cả các điệu cùng lúc. Nó giống như đứng ở trung tâm một cơn bão, nơi mọi hướng gió đều thổi cùng lúc khiến cô không biết nên nhìn về đâu, nên nghe cái gì.
"Từ từ," Liraen nói, đặt tay lên vai Maerys. Cái chạm đó - ấm áp, vững chắc - giúp cô neo mình lại, giúp cô không bị cuốn đi trong dòng chảy của âm thanh. "Đừng cố nghe hết. Chỉ cần biết nó ở đó. Aethyrial Mireth không phải để nghe ngay lúc này. Nó là để sau, khi con đã học đủ, khi con đã hiểu đủ."
Maerys gật đầu, từ từ rời mắt khỏi cây. Nhưng ngay cả khi không nhìn trực tiếp, cô vẫn cảm thấy sự hiện diện của nó - một sức nặng ở cạnh bên, một trọng tâm mà mọi thứ khác phải xoay quanh.
"Aethyrial Mireth được sinh ra cùng lúc với Luminaeth," Liraen kể. "Khi thành phố này mới được hát vào hiện hữu, khi những Aerithral đầu tiên vừa mới bước ra từ nhựa cây Ilmaren Sael, họ đều cảm thấy một điều: cần có một nơi để nhớ."
"Vì họ biết - dù không ai nói với họ - rằng nếu sống quá lâu, ký ức sẽ mờ nhạt. Rằng những điều quan trọng nhất có thể bị lãng quên nếu không có ai giữ. Vậy nên họ cùng nhau hát - không phải một bài ca để tạo tòa tháp hay cây cầu, mà một bài ca để tạo ra người sẽ nhớ thay cho họ."
"Từ bài ca đó, từ sự đồng thuận của hàng nghìn giọng hát, Aethyrial Mireth được sinh ra. Không phải từ hạt giống, mà từ âm thanh thuần túy. Ngay từ khi sinh ra, nó đã biết nhiệm vụ của mình: lắng nghe tất cả, ghi nhớ tất cả, giữ lại tất cả."
Liraen im lặng một lúc, nhìn lên cây với ánh mắt không phải kính trọng mà là biết ơn - như nhìn vào một người bạn đã cứu mạng mình nhiều lần. "Mọi điều đã từng xảy ra trong Luminaeth đều ở trong cây này. Mọi lời nói, mọi bài hát, mọi tiếng cười cũng như tiếng khóc, mọi tranh cãi và hòa giải, mọi sự sống và mọi... phai nhạt. Tất cả đều được Aethyrial Mireth ghi lại."
"Nếu có ai đó quên - quên tên mình, quên mình đã làm gì, quên mình đã yêu ai - họ đến đây. Họ chạm vào cây. Họ hát một điệu nhỏ. Và cây sẽ nhắc họ nhớ."
Cả hai ngồi xuống một tấm lưới lớn dưới bóng Aethyrial Mireth - một tấm lưới đủ rộng để mười người nằm dài, được căng giữa ba cành lớn của cây.
"Nơi này," Liraen nói nhẹ, "là nơi an toàn nhất trong Luminaeth. Không phải vì có tường hay cổng. Mà vì Aethyrial Mireth nhớ mọi người đã từng đến đây. Nó bảo vệ những người nó nhớ. Nếu con ngủ ở đây, con sẽ mơ những giấc mơ thật đẹp - những giấc mơ không phải do con tạo ra, mà là ký ức của những người đã từng nằm ở chỗ này trước con."
"Người có từng ngủ ở đây không?" Maerys hỏi.
"Nhiều lần," Liraen mỉm cười. "Khi ta còn trẻ - trẻ như con bây giờ - ta thường đến đây mỗi đêm. Ta nằm xuống, ta ngủ, và ta mơ về những người đã sống trước ta. Ta thấy Luminaeth khi nó mới được dựng, khi tất cả mọi thứ còn mới và rạng rỡ hơn bây giờ. Ta thấy những Aerithral đầu tiên hát bài ca đầu tiên, ta thấy họ cười, thấy họ khóc, thấy họ yêu. Và qua những giấc mơ đó, ta học được nhiều hơn bất kỳ người nào có thể dạy ta."
Cô quay sang nhìn Maerys. "Một ngày nào đó, con cũng nên thử. Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay, con chỉ cần nằm đây và cảm nhận. Cảm nhận rung động của cây. Cảm nhận nhịp của vườn. Để chúng thấm vào con."
Họ ở đó một lúc lâu, không nói gì. Và trong sự im lặng đó, Maerys cảm thấy một điều kỳ lạ xảy ra.
Rung động của Aethyrial Mireth từ từ đồng bộ với nhịp của cô. Hoặc có lẽ nhịp của cô từ từ đồng bộ với rung động của cây - cô không chắc chiều nào đúng. Nhưng kết quả là, sau một lúc, cô không còn cảm thấy mình là một thứ riêng biệt nằm dưới cây. Cô cảm thấy mình là một phần của cây, như một chiếc lá nhỏ trên một cành lớn, rung theo cùng nhịp với toàn bộ.
Trong trạng thái đó, cô nghe thấy - không phải bằng tai mà bằng một phần khác của mình - những mảnh vụn của ký ức. Không phải ký ức của cô, ký ức của người khác đã từng nằm ở đây.
Cô thấy một Aerithral già với tóc trắng như tuyết, nằm ở đúng chỗ cô đang nằm, nhìn lên cùng những chiếc lá này, hát một điệu về sự biết ơn - biết ơn vì được sống, vì được thấy nhiều, được yêu và được yêu lại.
Cô thấy một cặp tình nhân trẻ, nằm bên nhau, tay nắm tay, thì thầm những lời hứa mà chỉ Aethyrial Mireth được nghe, những lời hứa quá thiêng liêng để nói thành tiếng.
Cô thấy một đứa trẻ - một Aerithral vừa mới sinh ra vài ngày trước, giống như cô - nằm một mình, sợ hãi vì thế giới quá lớn, quá sáng, quá nhiều, và Aethyrial Mireth ru nó ngủ bằng một điệu ngân nga không lời.
Tất cả những ký ức này đến và đi như sóng, nhẹ nhàng, không ép buộc. Cô cảm thấy... được chào đón. Như thể cây đang nói: "Con cũng thuộc về đây. Ký ức của con cũng sẽ được giữ, được trân trọng, như ký ức của tất cả những người khác."
Khi họ cuối cùng ngồi dậy - ánh sáng của Ilmaren Sael đã chuyển sang màu vàng đào, dấu hiệu của thời điểm mà Aerithral gọi là Giờ Ngả, khi ánh sáng mềm nhất, đẹp nhất, như mật ong được lọc qua lụa.
"Con muốn ăn gì đó không?" Liraen hỏi.
Maerys suy nghĩ một lúc. Aerithral không cần ăn như sinh vật khác - họ sống chủ yếu bằng ánh sáng và âm thanh - nhưng đôi khi cơ thể vẫn cần một thứ gì đó thực chất hơn.
"Có một chút," cô thừa nhận.
Liraen cười. "Thế thì ta sẽ đi tìm Eirys. Cô ấy thường biết chỗ nào có trái ngon nhất."
"Eirys?" Maerys hỏi. Cái tên lạ tai.
"Một Aerithral khác," Liraen giải thích khi họ bắt đầu đi. "Lớn hơn con một chút. Cô ấy... khác biệt. Con sẽ hiểu khi gặp."
Họ đi qua những hàng cây, qua những tấm lưới, qua những nhóm Aerithral khác đang ngồi học hoặc nằm nghỉ hoặc đứng hát với cây. Một số người gật đầu chào Liraen, và Liraen chào lại, nhưng không ai dừng lại nói chuyện lâu - trong Vườn Vang, mọi người tôn trọng sự yên tĩnh, biết rằng đôi khi điều quan trọng nhất cần nói là không nói gì cả.
Họ tìm thấy Eirys ở một góc xa của vườn, nơi ánh sáng mờ hơn và cây thưa hơn. Cô đứng dưới một cây nhỏ với lá màu xám nhạt - Melithar, Maerys nhớ lại, cây lớn lên cùng bài hát ru. Tay cô đặt nhẹ lên thân cây, đầu cúi xuống, như thể đang lắng nghe điều gì đó quá nhỏ để ai khác nghe được.
"Eirys," Liraen gọi nhẹ.
Cô gái giật mình, quay lại. Đó là lúc Maerys thấy cô lần đầu tiên.
Eirys nhỏ hơn Maerys - không nhiều, có lẽ chỉ nửa đầu - mảnh khảnh hơn, như thể được làm từ ánh sáng buổi bình minh thay vì ánh sáng buổi trưa. Tóc cô màu bạc nhạt, gần như trong suốt, không bay như tóc của Aerithral khác mà nằm gọn như tóc người đang ướt. Mắt cũng có hai lớp như mọi người, nhưng lớp trong không sáng rực - mà mờ mờ, như ánh trăng sau màn sương. Khuôn mặt Eirys mang một vẻ lo lắng thường trực, như thể cô luôn sợ mình đã làm sai điều gì đó, đã ở sai chỗ, đã tồn tại sai cách.
"Xin... xin lỗi," Eirys nói, giọng nhỏ như lá rơi chạm đất. "Em có đang cản đường không?"
"Không, không," Liraen mỉm cười "Ta chỉ muốn giới thiệu con với Maerys. Maerys, đây là Eirys."
Eirys nhìn Maerys, Maerys có thể thấy sự ngạc nhiên trong ánh mắt đó, cứ như việc ai đó muốn gặp cô là điều kỳ lạ.
"Chị... Chị biết em," Eirys nói. "Mọi người đang nói về em. Người Quan Sát mới."
Maerys cảm thấy một sự khó chịu nhẹ ở cái tên đó - nó nặng nề, đầy trách nhiệm, và cô chưa sẵn sàng cho nó. "Đừng gọi em như vậy," cô nói. "Chỉ cần gọi Maerys thôi."
Eirys chớp mắt, rồi một nụ cười nhỏ - nhỏ nhưng thật - xuất hiện như một đóa hoa mỏng manh đang mở. "Maerys," cô lặp lại, như thể đang thử xem tên đó có vừa miệng không. "Người Sinh Ra Vào Lúc Lá Chuyển Sang Màu Bạc."
"Còn tên chị nghĩa là gì?" Maerys hỏi.
"Eirys," cô trả lời. "Nghĩa là 'Người Sinh Ra Vào Lúc Tuyết Rơi'. Nhưng..." Cô ngập ngừng, nhìn xuống chân mình. "Ở đây không có tuyết. Không bao giờ có. Vậy nên cái tên này... hơi vô nghĩa."
"Không vô nghĩa đâu," Maerys nói với một sự chắc chắn cô không biết từ đâu ra. "Tuyết là gì?"
Eirys ngước lên, ngạc nhiên. "Tuyết là... chị không biết. Chị chưa thấy bao giờ. Chỉ nghe trong những câu chuyện cổ, những câu chuyện đã có từ trước khi Mẹ ôm lấy thế giới, khi còn có đêm và lạnh. Người ta nói tuyết là những mảnh nhỏ của ánh sáng đông đặc, rơi từ trời xuống, mỗi mảnh khác nhau, không bao giờ giống nhau."
"Thế thì tên chị rất đẹp," Maerys nói. "Vì chị cũng vậy - một mảnh của điều gì đó khác biệt, không giống ai."
Eirys nhìn cô với đôi mắt tròn xoe, như thể Maerys vừa nói điều kỳ diệu nhất cô từng nghe. Môi cô mấp máy như thể muốn nói gì đó nhưng không tìm được lời. Cuối cùng cô chỉ nói: "Cảm ơn."
Một khoảnh khắc yên lặng trôi qua - không phải yên lặng khó chịu mà yên lặng của những người đang bắt đầu hiểu nhau.
"Chị đang nghe gì thế?" Maerys hỏi, chỉ vào cây Melithar.
Eirys giật mình nhẹ. "Chị đang... chị đang nghe cây."
"Liraen nói cây này lớn lên cùng bài hát ru," Maerys nói.
"Đúng," Eirys gật đầu. "Có một Aerithral già tên Seraphel hát ru mỗi... mỗi..." Cô dừng lại, nhíu mày. "Mỗi khi nào nhỉ? Chị quên mất. Mỗi đêm? Nhưng ở đây không có đêm. Mỗi Giờ Ngả? Không, không phải."
"Cô ấy hát mỗi chu kỳ nghỉ," Liraen giúp đỡ. "Vẫn có một số Aerithral giữ thói quen ngủ, dù không cần thiết nữa."
"Đúng rồi," Eirys nói, nhẹ nhõm. "Chu kỳ nghỉ. Chị cứ quên những từ đó." Cô quay lại nhìn cây. "Nhưng... chị cảm thấy có điều gì đó không ổn với Melithar."
"Không ổn sao?" Maerys bước lại gần.
"Chị không biết giải thích," Eirys nói, giọng bối rối. "Nhưng khi chị chạm vào cây, chị cảm thấy nó... buồn? Không, không phải buồn. Mà... trống rỗng. Như thể cây đang nhớ một thứ nó không còn có."
Maerys dùng lớp mắt bên trong nhìn cây, và cô thấy - dòng sáng chạy trong thân Melithar yếu hơn các cây khác. Không nhiều. Nhưng đủ để một người quan sát kỹ nhận ra.
"Có lẽ..." Maerys nói chậm rãi, cố suy nghĩ. "Có lẽ không còn nhiều người hát ru nữa?"
"Không," Eirys lắc đầu. "Seraphel vẫn hát. Chị đã thấy bà. Nhưng..." Cô ngập ngừng, như thể sợ nói ra một điều quá kỳ lạ. "Nhưng chị nghĩ vấn đề không phải ở người hát. Mà ở cây. Như thể Melithar đang quên... quên âm thanh của bài hát ru."
"Cây không thể quên," Liraen nói, nhưng giọng không chắc chắn. "Đó là bản chất của chúng. Chúng nhớ."
"Em biết," Eirys nói nhỏ. "Nhưng em cảm thấy..."
Cô không nói hết. Nhưng Maerys hiểu. Vì cô cũng cảm thấy - một điều gì đó không đúng, như một nốt nhạc hơi lạc trong một bản giao hưởng hoàn hảo. Quá nhỏ để chắc chắn. Nhưng đủ để để lại một cảm giác bất an.
Họ dành phần còn lại của Giờ Ngả cùng nhau - ba người, đi qua vườn, Eirys chỉ cho họ những cây mà cô yêu thích. Không phải những cây lớn hay tiếng hay, mà là những cây nhỏ, những cây mà ít ai để ý, những cây hát những điệu quá yếu để tai thường nghe được.
Khi họ đi cùng nhau, Maerys nhận ra Liraen đã nói đúng: Eirys khác biệt. Khi cô hát - rất hiếm, và chỉ hát khi được yêu cầu - giọng cô không trong như giọng Aerithral khác. Nó khàn, không đều, như một nhạc cụ đã hỏng. Khi cô hát, Maerys thấy một số Aerithral khác nhìn sang, rồi nhanh chóng quay đi.
Nhưng Maerys cũng nhận ra điều khác: mặc dù giọng hát không hay, Eirys nghe giỏi hơn ai Maerys từng gặp. Cô nghe những rung động nhỏ nhất, những thay đổi nhỏ nhất trong nhịp của cây, những âm thanh mà ngay cả Liraen - người đã sống hàng trăm năm - cũng không bắt được.
"Chị học cách nghe từ đâu?" Maerys hỏi khi họ ngồi nghỉ bên một cây nhỏ.
Eirys nhìn xuống tay mình. "Vì chị hát không hay," cô nói, không tự ti mà chỉ đơn giản nói sự thật. "Nên chị không thể làm những gì người khác làm. Chị không thể hát với họ, không thể hòa vào Đại Hòa Ca. Vậy nên chị phải tìm việc khác để làm. Và chị phát hiện rằng... khi em im lặng, khi em không cố hát, em nghe được nhiều thứ hơn. Những thứ mà người khác không nghe vì họ quá bận hát."
"Đó không phải điểm yếu," Maerys nói. "Đó là một món quà."
Eirys nhìn cô, mỉm cười, lần này nụ cười không nhỏ nữa mà rộng hơn, thật hơn. "Chưa ai từng nói với chị như vậy."
"Đó là do họ chưa hiểu về chị," Maerys nói.
Khi ánh sáng chuyển sang màu hồng nhạt - dấu hiệu của thời điểm mà Aerithral bắt đầu nghĩ đến việc trở về nhà - Liraen đứng lên.
"Ta phải đi," cô nói. "Có việc cần làm. Nhưng các con có thể ở lại lâu hơn nếu muốn. Vườn luôn mở, luôn chào đón."
"Em sẽ quay lại chứ?" Eirys hỏi Maerys, giọng đầy hy vọng.
"Sẽ," Maerys hứa. "Em thích ở đây. Và em muốn học nhiều hơn."
Eirys mỉm cười. "Vậy chị sẽ chờ. Chị biết nhiều chỗ mà em chưa thấy. Nhiều cây mà ngay cả Liraen cũng không biết."
Họ chia tay ở cổng vườn. Liraen đi về phía thành phố, Eirys quay lại với những cây của cô. Còn Maerys đứng ở ngưỡng cửa một lúc, nhìn lại Vườn Vang lần cuối trước khi chuẩn bị rời đi. Bài ca của những Cây Tiếng vẫn tiếp tục, không ngừng, không mệt mỏi, như một trái tim không bao giờ ngừng đập.
Nhưng có một điều khiến Maerys chú ý.
Ở xa xa, gần cây Melithar, có một bóng người đang đi tới. Một Aerithral già với tóc trắng như mây, áo choàng dài quét sàn. Seraphel - người Eirys đã nhắc tới trước đó - vẫn thường xuyên tới hát ru cho Melithar nghe.
Maerys xem bà dừng lại trước cây, đứng yên một lúc như thể đang chuẩn bị. Rồi bà mở miệng và hát.
Maerys không nghe được lời - quá xa - nhưng khi cô dùng lớp mắt bên trong nhìn, cô thấy dòng sáng từ giọng hát của Seraphel đi về phía Melithar. Cây rung lên. Lá lay động. Mọi thứ diễn ra như bình thường.
Nhưng rồi...
Chỉ một khoảnh khắc. Chỉ một nhịp thở.
Seraphel dừng lại giữa bài hát.
Không phải dừng có chủ đích, như khi người hát cần lấy hơi. Mà dừng như thể... như thể đã quên. Miệng bà vẫn hé mở, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Tay bà vẫn đưa ra về phía cây, nhưng đứng yên như tượng. Và ánh mắt - ngay cả từ xa, Maerys vẫn thấy rõ qua lớp mắt bên trong - ánh mắt bà trống rỗng, như thể đang nhìn vào khoảng không.
Như thể bà đang cố nhớ một điều quan trọng nhưng không thể.
Như thể một phần của bà - phần biết cách hát - đã biến mất trong chớp mắt đó.
Rồi, sau vài nhịp thở - hay là vài phút? Maerys không chắc - Seraphel lại tiếp tục. Miệng bà lại di chuyển. Âm thanh lại phát ra. Tựa như những gì vừa xảy ra trước đó chưa từng tồn tại.
Nhưng Maerys đã thấy.
Một cảm giác lạnh - không phải lạnh lan qua cơ thể cô - lạ lùng nhưng đáng sợ ùa tới.
Có điều gì đó không ổn.
Chưa lớn. Chưa rõ ràng. Chưa nguy hiểm.
Nhưng có.
Tựa một vết nứt nhỏ trên tấm kính, một nốt lạc nhịp trong bản giao hưởng, một sợi chỉ đứt trong tấm vải lớn.
Và Maerys - Người Quan Sát, dù cô không muốn cái tên đó - biết rằng đây là lý do cô được sinh ra.
Không phải để hát. Không phải để tạo ra những điều đẹp đẽ.
Mà để nhìn - thấy những vết nứt đầu tiên trước khi chúng trở thành vết rạn. Thấy những nốt lạc nhịp trước khi chúng phá vỡ bản hòa ca. Thấy những sợi chỉ đứt trước khi cả tấm vải rách toạc.
Cô không nói với ai - thậm chí không với Liraen hay Eirys. Vì có lẽ đó chỉ là trí tưởng tượng của cô. Có lẽ không có gì cả. Có lẽ Seraphel chỉ đơn giản là mệt.
Nhưng khi cô đi về phía thành phố, khi ánh sáng chuyển từ hồng sang tím, cô không thể ngừng nghĩ về khoảnh khắc đó.
Về cách Seraphel đứng yên, miệng hé mở, ánh mắt trống rỗng.
Về cách bà - chỉ trong chớp mắt, chỉ trong một nhịp thở - đã quên.
Quên cách hát.
Quên điều mà Aerithral không bao giờ, không thể nào quên.
Dù chỉ một lần.
Dù chỉ một khoảnh khắc.
Nhưng nó đã xảy ra.
Maerys đã thấy.
Điều khó khiến cô mang trong mình một câu hỏi nặng nề như đá: Liệu điều này có xảy ra lần nữa không?
Và nếu có... điều đó có ý nghĩa gì?
Cô không biết câu trả lời.
Nhưng cô biết một điều: trong thế giới hoàn hảo này, trong Kỷ Ánh Sáng rực rỡ này, cô vừa nhìn thấy thứ gì đó mà không ai khác thấy.
Vết nứt đầu tiên.
Chaporia
Bình Luận (0)