Em gái kiêu kỳ của tôi bỗng đòi ở lại nhờ/Chapter 11: Đi chơi cùng em gái.Chapter 11: Đi chơi cùng em gái.
20px

“Hừm… bộ nào cũng cũ.” Tôi chống cằm, mắt dán vào tủ quần áo thưa thớt chỉ có vài bộ của mình. Hôm nay, tôi quyết định ra ngoài vui chơi để khuây khỏa. Dù sao, cũng đã lâu lắm rồi, tôi chẳng đi đâu chỉ để thư giãn, nhân dịp nghỉ lễ này đi cũng hợp lý.

Người ta thường bảo: nếu muốn thay đổi, trước tiên phải chăm chút cho bản thân. Ở nhà, lười nhác, đắm chìm trong những suy tư, chẳng phải cách hay để tiến bộ.

Dù tương lai có ra sao, tôi cũng phải tận hưởng hiện tại.

Nhưng khi nhắc đến chuyện ra ngoài chơi, Alicia lại nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu. “Tự dưng đòi đi chơi? Ngươi á? Bị quỷ nhập thật rồi à?”

Giọng nó lúc ấy chẳng chút châm biếm, mà là kiểu ngạc nhiên đến sững sờ.

Ừ thì… công nhận hồi ở gia tộc, tôi hầu như chẳng rời khỏi dinh thự, hiếm khi đi dạo, hay khám phá thế giới. Lúc đó, tôi còn ngây ngô, và cũng khờ khạo. Cứ nghĩ sẽ tìm được cách vượt qua bản chất của mình. Thế là tôi lao vào sách vở và kiếm thuật, tìm mọi cách để trở nên mạnh mẽ hơn, dù có đau đớn thế nào.

Nhưng… tất nhiên, chẳng có kết quả gì, việc truyền ma lực ra ngoài vẫn là điều bất khả thi.

Dẫu vậy, con người ta thay đổi theo thời gian, đúng không? Dù Alicia nói cũng chẳng sai. Cơ mà nhìn tôi giống kiểu chưa tiến bộ chút nào thật à?

“Hầy, mệt ghê.” Nếu được, tôi chỉ muốn khoác bộ giáp thép như thường lệ. Nhưng thôi, đã đi chơi thì phải ăn mặc tươm tất một chút, kẻo lại bị chê.

Sau một hồi lục lọi cái tủ, tôi cũng tìm được một bộ ra hồn. Buồn cười nhất là bộ này tôi chẳng thèm mua – mà là được tặng từ một người đồng đội cũ, nhân dịp gã về hưu.

Tôi đứng trước gương trong căn phòng tắm bừa bộn, đầy đất đá do tối qua phá phách, vuốt ngược tóc, tự ngắm mình. Ừm, trông cũng bảnh bao phết!

Bộ đồ gồm áo khoác dài đen phủ đến đầu gối, bên trong là sơ mi trắng kết hợp vest và cà vạt. Quần xám thanh lịch, thắt lưng da xịn, thêm đôi giày da đen bóng loáng. Đúng chuẩn quý ông, chẳng có chỗ nào để chê.

À… nếu phải chê thì chắc chỉ có vụ hơi nhiều bụi thôi, nhưng ai quan tâm chứ? Đúng không?

“Chậc, trông cũng ổn, nhưng hơi bốc mùi mốc đấy.” Ngay khi gặp ở cửa nhà, Alicia đã nhận ra ngay.

Con bé chống một tay vào hông, tay kia vuốt mặt thở dài trước bộ dạng của tôi. Nhưng cũng đành chịu. “Thôi thì cũng coi như có cải thiện, nhất là so với bộ giáp rỉ sét của ngươi.”

Nói xong, nó bước lại gần, với tay chỉnh lại cà vạt cho tôi. “Rồi, ổn rồi đấy.” Alicia mỉm cười nhẹ, khuôn mặt lúc ấy của nó làm tôi nhớ đến mẹ mình. Tất nhiên không phải mẹ ruột, mà là mẹ của Alicia.

Hừm… con bé này hôm nay quan tâm thế ta?

Mà nhắc đến quan tâm, phải công nhận, Alicia hôm nay ăn diện cũng xinh xắn phết. Cô nàng mặc một bộ đầm trắng đen ngắn trên đầu gối, vừa ôm sát tôn dáng, vừa đủ rộng để thoải mái di chuyển. Ngoài cùng là áo khoác dài màu be, trông ấm áp mà vẫn sang trọng. Mái tóc xanh nhạt được tết kiểu cách, gọn gàng và nổi bật.

Cơ mà tôi chẳng dám mở miệng khen, ngượng lắm.

“Đi nào, theo tao nhớ thì hôm nay là ngày lễ chính.” Tôi gãi đầu, cười trừ, bắt đầu lên đường.

Con bé nhận ra tôi không khen, nháy một mắt, phồng má tỏ vẻ phản đối. Ấy thế mà chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu rồi bước theo.

Khá… đáng yêu đấy chứ?

Từ nhà đến ga trung tâm thành phố mất khoảng mười lăm phút đi tàu ma thuật. Thú thật, tôi hiếm khi mò đến đây, vì cơ bản nghĩ chỗ này có gì đặc biệt đâu.

Ấy là tôi tưởng thế. Nhưng khi bước xuống ga, tôi thực sự bất ngờ.

Hôm nay là ngày Chiến Thắng, kỷ niệm 300 năm loài người đánh bại quỷ dữ. Tương truyền, vị anh hùng cuối cùng đã chấm dứt cuộc chiến ngàn năm giữa người và quỷ, đẩy lũ quỷ vào vùng tối của thế giới, mang lại hòa bình cho nhân loại.

Nghe sến như truyện cổ tích rẻ tiền. Tôi chẳng tin lắm, nhưng để kể cho trẻ con trước giờ ngủ hay lấy cớ tổ chức lễ hội thì cũng ổn.

Thế nên nhà ga hôm nay đông kín, không khí lễ hội ấm áp như bao trùm cả khu trung tâm. Càng bước đi, khung cảnh náo nhiệt dần hiện ra.

Khắp nơi treo đầy đồ trang trí rực rỡ sắc màu. Các sạp bán đồ thủ công, trang sức khắc hình mặt nạ quỷ cách điệu, những quán ăn nhanh chủ đề lễ hội, và mấy ki-ốt rượu nóng hấp dẫn trải dài từ ga ra tận quảng trường.

Nhưng không có nhiều quầy bán vật phẩm ma pháp như ở khu học viện. Với lại, kiến trúc nơi này cổ kính hơn nhiều, vẫn có mấy đường dây ma thuật lấp ló, nhưng thưa thớt hẳn.

Alicia khá ngạc nhiên trước đám đông hôm nay. Suốt quãng đường, nó bám chặt tay tôi, mắt đảo quanh như sợ lạc giữa dòng người.

“Đông quá.” Nó lẩm bẩm, kiểu tự nói với bản thân hơn là với tôi.

“Ngày nghỉ, đông là bình thường thôi–” Chưa dứt câu, cô gái bên cạnh đã chỉ sang bên phải, rồi lao vọt đến đó. Mắt tôi cũng dõi theo. Đó là một cái hộp sắt to đùng, đầy màu sắc, thậm chí phát ra những âm thanh vui tai.

Máy gắp thú à? Nghe đâu dạo này nó khá hot với đám trẻ con, nên có một cái ở đây cũng chẳng lạ. Nhưng chuyện Alicia hứng thú với nó thì tôi không ngờ tới.

…Chà, nó có vẻ trẻ con hơn tôi nghĩ. Thôi thì cứ để em nó làm gì thì làm.

Tôi thở dài, lắc đầu rồi miễn cưỡng bước theo. Đến nơi, tôi thấy con bé đứng đợi sau một hàng người đông đúc. Ai nấy trông đều hào hứng, nhưng gắp toàn trượt, nên lượt chơi đến nhanh.

Rút ví từ túi ra, tôi mua một ít xèng. Má ơi, đắt quá, vừa nhận thưởng xong đã phải chi cho thứ này rồi.

“Leonore! Cái con kia giống ngươi không kìa.” Alicia cười khẩy, trông đểu kinh khủng, tay chỉ vào một con thú nhồi bông ở góc.

Ở đó, tôi thấy một con cú nhồi bông bù xù với đôi mắt cá chết. Trông nó khá thảm hại, với thân hình béo ú và lù khù đến buồn cười.

“…Chẳng thấy giống tí nào.” Tôi làu bàu phản đối. Chẳng hiểu nó nhìn ra điểm gì giống nữa.

“Hehe, giống chứ. Cái màu trắng bẩn bẩn này, đôi mắt cá chết lúc nào cũng híp lại như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, với cả bộ lông xù xì rối bù đó nữa.” Alicia quả quyết nó giống. Chưa đủ, con bé còn liệt kê một loạt đặc điểm của tôi, bóp méo chúng chỉ để củng cố quan điểm của nó.

Ngẫm lại… có lẽ nó hơi giống thật, nhưng sao Alicia lại muốn nó nhỉ?

“Sao cũng được.” Tôi lắc đầu, đưa xèng cho Alicia, đứng ngoài nhìn con bé gắp.

Tất nhiên, nó gắp tệ kinh khủng. Cứ mỗi lần gắp trúng là móc lại thả ra ngay. Chẳng mấy chốc, đống xèng của tôi chỉ còn đúng hai cái. Thực ra cũng không chắc là nó gắp tệ đâu. Có lẽ cái máy này được thiết kế để moi tiền người chơi thì đúng hơn.

Tôi liếc nhìn đám đông xung quanh, số người gắp trúng ít đến đáng ngờ.

Khá là đểu.

“A, đáng ghét! Leonore, lại đây cái nào!” Gắp mãi không trúng, Alicia cáu tiết. Nó dậm chân, tay nắm chặt, hệt như đứa trẻ không được mua đồ chơi, và nhờ tôi giúp.

Tôi định lắc đầu từ chối. Vì tôi hiểu rõ độ lừa đảo của mấy cái máy này, cũng chẳng hứng thú lắm. Chơi nó khác gì đốt tiền. Nhưng để em nó bực bội cũng phiền, thôi thì làm cho xong.

Tôi miễn cưỡng bước đến chơi trò gắp thú này. Nói là miễn cưỡng, nhưng vẫn phải nghiêm túc chút. Dù sao đây cũng là tiền tôi kiếm được.

Đút xèng vào máy, tôi bật chế độ tập trung tuyệt đối, thậm chí kích hoạt “gia tốc” để tăng tốc xử lý thông tin.

Tôi đã quan sát từ ngoài và xác định vị trí con thú nhồi bông, nên dễ dàng điều khiển móc gắp đến đúng chỗ.

Nhấn!

Tôi nhấn mạnh vào nút gắp. Như lẽ hiển nhiên, móc gắp chộp trúng mục tiêu.

Tập trung, tập trung nào.

Lực gắp của cái máy này yếu xìu. Do đó, tôi cực kỳ cẩn thận khi di chuyển.

Nào… bình tĩnh thôi.

Từng giây trôi qua, móc gắp dần tiến gần ô nhận thưởng. Chỉ một chút nữa thôi, tôi sẽ thành công.

“….”

Thụt. Một âm thanh mềm mại vang lên. Tôi thất bại. Ngay khi móc được đưa đến ô nhận thưởng, nó thả ra, nhưng con cú không rơi trúng hố, mà ra ngoài.

Biết ngay mà, kiểu gì cũng thế.

“Thôi, bỏ đi…” Tôi thở dài, buông tay khỏi cần điều khiển. Nhưng vừa buông, ánh mắt long lanh gần như ướt át của Alicia đập vào mặt tôi.

Ặc.

“Thôi thì lần nữa vậy.” Thế là tôi lại đặt tay vào cần điều khiển, biết rõ mình không thể làm nó thất vọng.

Cố lên nào Leonore, cho con bé thấy mình là thằng anh đáng tin một lần trong đời xem nào!

Cuối cùng, tôi phải dùng nốt đồng xèng cuối cùng để lấy cái con thú bông đáng ghét kia. Dù không thấy mặt mình lúc này, nhưng tôi tưởng tượng được cái biểu cảm thảm thương của mình.

“Đúng là Leonore nhỉ, nhờ cái gì cũng làm được!” Alicia ôm con thú trong niềm vui, mỉm cười với tôi. Lời lẽ của nó vẫn đầy khiêu khích và trêu chọc, nhưng nụ cười ấy… nói sao nhỉ? Nó rất chân thật và rạng rỡ.

Chẳng hiểu sao tôi cũng cười theo, cảm giác dễ chịu hơn hẳn. Có lẽ tốn tiền vào trò đó cũng không hẳn là vô nghĩa.

Thế là buổi “hẹn hò” của chúng tôi lại tiếp tục. Vì cũng chẳng có kế hoạch cụ thể, tôi cứ để cho Alicia làm đủ thứ nó muốn, còn mình chỉ lẳng lặng đi sau và cuốn theo cuộc chơi.

Nào là chơi đập chuột này, dù tôi lỡ tay đập hơi mạnh. Rồi thì là bắn súng ma thuật. Tôi chơi bẩn bằng cách bật tầm nhìn ma thuật và gia tốc, bắn trăm phát trăm trúng, làm chủ quán há hốc cả miệng.

Bọn tôi cũng đi mua vài thứ lặt vặt nữa, điều làm tôi bất ngờ nhất là Alicia không đòi sắm gì quá đắt tiền.

Ừm… phải nói rằng nó biết chọn chỗ chơi đấy. 

Giữa trưa, bọn tôi dừng chân tại một nhà hàng để gọi món. Nơi này được toạ lạc gần ngay giữa trung tâm thành phố, đối diện với quảng trường chính. 

Từ cánh cửa sổ nhà hàng, tôi thấy mọi người vui vẻ, tận hưởng dưới tiết trời thu đẹp đẽ.

Có người bắc ghế ra, ngồi quanh đài phun nước giữa quảng trường. Cũng có người ngồi dưới tán cây, thư thái, đọc những quyển sách dày cộm. Nhưng đa phần vẫn vui chơi ở các gian hàng gần đây.

Bầu trời xanh nhạt, trong suốt như làn nước trong, trải dài đến vô tận. Từng đám mây bông trắng, lững lờ, chầm chậm trôi, che đi từng giọt nắng dễ chịu.

Gió khẽ thổi lành lạnh qua cánh cửa sổ, mang theo không khí mát mẻ, tinh khiết đến sảng khoái. Những chú chim nhỏ líu lo, ríu rít trên bầu trời rộng lớn ấy, bay lượn trên cao.

Từ đây, thậm chí còn có thể thấy cả một toà tháp lớn từ thời thế chiến. Nó cao đến nỗi vươn tới tận tầm mây, hệt như một cột đá chống trời. Trên mặt là một vòng tròn kỳ lạ, gần giống một cái đồng hồ. Thế nên họ gọi nó là “đồng hồ thiên thực”.

Cũng hợp lý, tuy nhiên nó chẳng phải đồng hồ, chỉ nhìn giống thôi. Vì có quay bao giờ đâu.

Và trong nhà hàng không khí cũng không kém náo nhiệt. Tiếng bát đĩa leng keng, tiếng người trò truyện, và cả mùi đồ ăn hấp dẫn - tất cả chúng như kết hợp lại với nhau, tạo thành một trải nghiệm ấm áp.

“Leonore, nói “A” cái nào.” Alicia đang dựa vào vai tôi. Nó yêu cầu tôi mở miệng ra, trong khi tay cầm chiếc dĩa cắm một mẩu tôm chiên.

Hoá ra nó gọi nhiều là để làm như này? 

Nói thật thì tôi không khoái lắm, nhưng từ chối em nó lại rất kỳ, do đó tôi cũng khiến cưỡng mà đồng ý.

“A…” Tôi mở miệng ra, chứng kiến miếng tôm từ từ tiến vào, mong chờ miếng ăn từ cô em gái “đáng yêu” mình.

Thế nhưng, ngay khi nó vừa vào miệng tôi, ẻm đã rút nó ra và kêu một tiếng: “Hứ, không có đâu!” Con nhóc làm ra vẻ mặt tự mãn và ăn ngấu nghiến nó trước mắt tôi. Cái tiếng nhòm nhọp ấy vang lên to, rõ ràng là đang cố tình khiêu khích.

Con bé này…đừng đùa với đồ ăn chứ! Tôi mở mắt to ra trong khi miệng thì quên khép lại.

“Không ngờ ngươi cũng có thể tạo ra vẻ mặt này đó Leonore.” Alicia bật cười, chỉ ngón trỏ vào mặt tôi như thể nó vui lắm ấy. Nếu thế còn chưa đủ, con nhõi tóc xanh ấy còn chọc thêm một miếng, bỏ vào miệng.

Được lắm, dám trêu anh à?

“Gia tốc” Tôi bật ngay khả năng của mình, và chỉnh bằng một động tác nhẹ nhàng, tôi cướp lấy luôn đĩa tôm của nó.

“Ngon phết ha, mày cũng biết chọn món đó.” Tôi cười vào mặt nó, trong khi nhai nhồm nhộp đống tôm vàng ròn. Ưm, cái vị này, độ béo này, và cả lớp vỏ giòn này, đúng là tuyệt mĩ. 

Alicia thấy thế mà trố mắt ra, tay nắm chặt chiếc dĩa thép, nom trông có vẻ bực lắm. Thế rồi, với một cái bĩu môi, nó phàn nàn. “Trêu có tý mà ăn hết đồ của người ta rồi.”

Nhìn cái biểu cảm hờn dỗi của nó, khiến tôi muốn trêu nhiều hơn. Cơ mà thôi, cái gì quá cũng không tốt.

Tôi cười trừ, rồi đưa nó phần ăn của mình coi như chuộc lỗi. Lúc đầu nó còn quảnh mặt đi, tay khoanh lại tỏ vẻ kiêu kỳ. Ấy thế mà tay vẫn kéo đĩa sườn nướng lại gần. “Hưm, coi như tạm tha.” Nó nói thế đó. 

Tay Alicia nhẹ nhàng cắt qua miếng sườn, ăn nó trông thoả mãn lắm.

Nhìn nó như vậy… tôi cảm thấy vui?

Cái cảm giác có người thoải mái nói chuyện, thoải mái trêu đùa, mà chẳng phải nghĩ ngợi gì. Đã lâu lắm rồi tôi không được như vậy.

Lần cuối… có lẽ là từ lúc tổ đội đầu tiên của tôi chưa tan rã. Chuyện kể lại thì dài dòng lắm, tóm lại là một thằng trong nhóm chết trong hầm ngục. Lỗi chẳng phải của ai cả, số phận nó hay trêu ngươi như vậy đấy.

Hầy, sau vụ đó thằng thì nghỉ hưu cưới vợ, thằng thì làm vệ sĩ, còn có mỗi tôi.

Ngẫm lại, tôi cũng chẳng hiểu sao mình vẫn còn làm cái nghề này nữa.

“Sao thế, đang ăn mà mặt lại tối sầm lại rồi?” Giọng của Alicia lại vang lên, kéo tôi trở về thực tại. Có vẻ tôi đã để lộ quá nhiều biểu cảm trên mặt rồi.

Không được, phải vui lên.

“Không, chẳng có gì đâu, chỉ là suy nghĩ lung tung thôi.” Tôi lắc đầu, tay cầm chiếc dĩa trên tay chọc miếng khoai chiên.

Tôi để ý thấy Alicia cứ nhìn mình, đôi mắt xanh của nó nheo lại đôi chút, môi nó nhếch lên, như thể muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng thì chẳng có gì ngoài hai chữ. “Vậy à.”

“Cuối cùng cũng tìm được anh rồi.” 

Đột nhiên, từ ngoài cửa sổ, một bóng người mặc áo đen gọi đến. Tôi nhận ra vóc dáng đó, cái chiều cao chỉ bằng Alicia này, luồng ma lực xanh này, và cả giọng nói này nữa.

Không chỉ tôi, hình như Alica cũng nhận ra được cô ấy. Nó nhìn ra cửa sổ, nhíu mày, tay nắm chặt, còn mạch ma thuật gần như sáng đỏ như thể muốn tấn công.

“… Gặp tôi ở cuối phố, tôi có chuyện muốn nói.” Nhưng cô ta không đứng lại, chỉ để sau một lời mời khó hiểu, rời đi nhanh như gió thoảng.

Phiền rồi đây.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...