Em gái kiêu kỳ của tôi bỗng đòi ở lại nhờ/Chapter 36: Mary (2)Chapter 36: Mary (2)
20px

“N-Nắm tay sao?” Mary mở to mắt, gương mặt vốn đã ửng hồng giờ đỏ bừng lên như gấc chín. Môi em lắp bắp, không thốt nên lời.

Chết thật. Chắc em ấy lại hiểu nhầm ý tôi rồi.

Tôi vội hạ tay xuống, gãi đầu đầy ngượng nghịu. “Ha ha… anh xin lỗi. Anh thiếu ý tứ quá.” Tôi cười khan, cố làm dịu đi cái không khí gượng gạo vừa hình thành.

Nhưng Mary lại xị mặt xuống, đôi má phồng lên giận dỗi. “Anh đừng có trêu đùa trái tim con gái nhà người ta như thế chứ.”

Dứt lời, em hít một hơi, rồi rụt rè đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra trước mặt tôi chờ đợi.

Ơ… thật à?

Tôi sững lại một nhịp, rồi lẳng lặng nắm lấy bàn tay ấy. Nó mềm mại và ấm áp nằm gọn trong lòng bàn tay chai sần của tôi. Tôi nhẹ nhàng kéo em xích lại gần mình hơn.

“Đừng căng thẳng thế.” Tôi nói, giọng trầm xuống để trấn an cả em và chính mình. “Chỉ là bạn bè đi mua đồ cùng nhau thôi mà.”

Thế là tôi nắm tay Mary, cùng em bước ra khỏi cửa lớn của trung tâm. Nhưng chân còn chưa kịp chạm xuống bậc thềm tuyết, những tiếng xì xào bàn tán đã lọt ngay vào tai.

“Ái chà, nhìn kìa! Cuối cùng hai người đó cũng chịu ‘thành thật’ với nhau rồi sao?”

“Đẹp đôi gớm nhỉ? Bảo sao dạo này ông Leonore chăm cày cuốc thế.”

Tiếng cười khúc khích phát ra từ đám tiếp tân và mấy gã mạo hiểm giả rảnh rỗi. Tại sao đầu óc họ lại nhảy số nhanh thế nhỉ? Tôi với Mary rõ ràng chỉ là bạn bè đơn thuần thôi mà.

Tôi thì da mặt dày, nghe quen rồi chẳng thấy sao. Nhưng Mary là con gái, lại hay ngại, chắc em ấy sẽ thấy khó chịu lắm.

Nghĩ vậy, tôi liếc mắt xuống nhìn em. Nhưng trái với lo lắng của tôi, Mary không buông tay ra mà ngược lại, em còn xích lại gần tôi hơn, vai kề vai, hơi ấm từ người em truyền sang cánh tay tôi qua lớp áo.

“Họ phiền thật nhỉ?” Tôi lầm bầm, tỏ vẻ đồng cảm.

“À… ừ.” Em đáp, giọng lí nhí, nghe cứ ậm ừ thế nào ấy.

Cái đám này đúng là nhiều chuyện. Chẳng lẽ cứ nam nữ đi cùng nhau thì mặc định là một cặp sao? Trong mắt tôi, Mary chỉ giống như một cô em gái nhỏ dễ thương cần được bao bọc thôi mà.

Chúng tôi sóng bước bên nhau trên con đường phủ đầy tuyết trắng. Những bông tuyết li ti vẫn đang rơi lất phất từ bầu trời đêm, nhưng lạ thay, cái lạnh giá ấy lại chẳng hề gây cảm giác khó chịu. Có lẽ là nhờ hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé đang nằm gọn trong tay tôi.

“Mary này, em đang sống một mình đúng không? Chắc là vất vả lắm nhỉ?” Tôi vừa bước, vừa buột miệng hỏi.

“Vâng ạ…” Em siết nhẹ tay tôi chặt hơn một chút, truyền qua một làn hơi ấm dễ chịu. “Đôi lúc việc nhà nhiều quá mà chỉ có một mình xoay xở cũng mệt. Nhưng…” Giọng em chùng xuống một nhịp. “…vẫn thoải mái hơn là sống cùng ‘người nhà’.”

“Người nhà”… Hai từ nghe thật nặng nề trong từ điển của tôi. Với tôi, nó là một khái niệm méo mó: một mặt là những người tôi trân quý bằng cả sinh mạng, mặt còn lại là những kẻ mà tôi cả đời không muốn gặp lại - và đáng buồn thay, loại thứ hai chiếm đa số.

“Mà cuối năm rồi, em không định về thăm nhà sao? Anh nhớ không nhầm thì em mới mười sáu tuổi thôi mà?”

Nụ cười trên môi em trở nên gượng gạo, nhưng ánh mắt lại rất thành thật. “Có về cũng chẳng có ai. Bố em bận tối mắt tối mũi, em lại chẳng có anh chị em gì. Nên là…” Em cúi mặt nhìn xuống mũi giày đang in dấu trên tuyết. “…thà ở một mình trong căn phòng chật hẹp còn hơn là lủi thủi trong một căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo.”

“À... anh hiểu.” Tôi gật đầu, lòng dấy lên sự đồng cảm. “Nhà anh cũng phức tạp lắm, nên anh cũng chẳng về.”

Mary khẽ nheo mắt, thoáng nét buồn bã. Có lẽ em cũng giống tôi, tuổi thơ chẳng mấy êm đềm. Tôi vẫn nhớ ngày đầu gặp gỡ, em không hoạt bát thế này đâu, mà nhút nhát, ít nói vô cùng.

Tôi vô thức đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng xoa đầu em. Mái tóc em mềm mượt luồn qua những kẽ tay chai sạn của tôi. Ngày xưa, mẹ hay làm thế mỗi khi tôi buồn, và nó luôn khiến tôi cảm thấy khá hơn. Tôi chỉ hy vọng em cũng cảm thấy thế, và mong rằng em không hiểu lầm hành động này là một sự tán tỉnh sàm sỡ.

Em không né tránh, chỉ khẽ thì thầm, giọng nhỏ như tiếng tuyết rơi:

“Tay anh thô ráp thật... nhưng ấm quá.”

Nghe em nói vậy, bàn tay tôi vô thức nán lại lâu hơn, lùa sâu vào những lọn tóc mượt mà như suối ấy. “Tóc em mềm thật đấy. Cảm giác này... anh có thể đứng xoa nó cả ngày cũng không chán.”

Tôi chỉ buột miệng, định vung một câu đùa cho không khí bớt trầm lắng. Nhưng phản ứng của Mary lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi. Em không cười, mà ngước đôi mắt ướt át lên nhìn tôi, giọng nói hạ thấp xuống đầy ẩn ý.

“Em lại muốn anh xoa... mấy thứ khác cơ.”

Như bị điện giật, tôi vội vã rụt phắt cả hai tay lại.

Đến lúc này, tôi mới nhận ra gương mặt em đã đỏ bừng lên, lan tận xuống cổ. Đó không phải là kiểu ngượng ngùng e thẹn thông thường, mà là... sự kích thích. Hơi thở em trở nên nặng nhọc, dồn dập, phả ra thành từng làn khói trắng đục, quấn quýt rồi tan nhanh trong không khí lạnh giá của đêm đông.

“Ha ha… xin lỗi nhé, anh lại đùa hơi quá trớn rồi.” Tôi cười gượng gạo, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra sau gáy.

Mary chớp mắt, vẻ mê ly trong đáy mắt vụt biến mất như chưa từng tồn tại, thay vào đó là một nụ cười tinh nghịch đầy vẻ trêu chọc. “Hì hì, em cũng chỉ đùa thôi mà.”

Cũng may, ngay lúc không khí đang trở nên khó xử thì chúng tôi đã kịp bước đến trung tâm mua sắm. Sự ồn ào náo nhiệt ở đây chính là cứu cánh tuyệt vời nhất.

Bình thường nơi này vốn đã đông đúc, nhưng hôm nay dòng người còn dày đặc hơn gấp bội, chen chúc nhau từng hàng từng hàng một. Theo mấy tờ rơi quảng cáo tôi hay đọc lướt qua, thì hôm nay có đợt đại hạ giá cuối năm. Ngon.

“Nhà anh cũng gần hết đồ ăn rồi, tiện ghê ha?”

Tôi lôi từ trong góc ra một chiếc xe đẩy kim loại, định bụng sẽ tiến vào trong. Nhưng tay tôi vừa chạm vào tay cầm, Mary đã nhanh hơn. Em đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên đó, kiên quyết: “Để em đẩy cho.”

Lại nữa rồi, sự nhiệt tình thái quá này. Tôi đứng ngẩn ra một giây, chẳng biết làm gì hơn ngoài việc giơ ngón cái lên và nở một nụ cười nhạt thếch đầy bất lực.

Và sự bất lực đó kéo dài lê thê khi tôi nhận ra em không hề nói đùa. Mary mua sắm như thể ngày mai là tận thế. Chiếc xe đẩy nhanh chóng bị lấp đầy bởi đủ thứ linh tinh, từ giấy vệ sinh, quần áo mới, mỹ phẩm cho đến cả một cái nồi chiên ma thuật cồng kềnh lấy từ quầy đồ gia dụng. Nhưng chiếm diện tích nhiều nhất vẫn là thực phẩm. Khó mà tin được một cô gái nhỏ nhắn như vậy lại có sức ăn khủng khiếp đến thế.

So với núi đồ của em, phần của tôi trông thật thảm hại. Do thường xuyên ăn uống tại mấy quán quen cạnh Hội để tận dụng thẻ giảm giá thành viên, nên số thực phẩm tôi mua cho cả tuần chỉ lọt thỏm một góc xe.

“Hừm, anh ăn ít thế?” Mary nghiêng đầu, nhìn vào túi đồ lèo tèo của tôi với ánh mắt nghi ngại.

“À thì... anh thường chỉ ăn một bữa một ngày cho gọn thôi mà.”

“Thế là không được đâu đó! Anh phải biết để ý đến sức khoẻ của mình hơn chứ!” Mary phồng má, đôi lông mày thanh tú chau lại. Dù đang cố tỏ ra giận dữ, trông em vẫn dễ thương đến mức tôi chỉ muốn bật cười.

“Không cần lo đâu, riêng khoản thể chất thì anh tự tin lắm.” Để chứng minh, tôi dang rộng tay, gồng nhẹ cơ bắp và nở một nụ cười tự tin nhất có thể.

Tôi không muốn em phải lo lắng thừa thãi, nên đành làm chút trò con bò này để trấn an. Cơ mà thực ra, tôi tự tin thật. Trên đời này mấy ai khoẻ bằng tôi? Leonore này thừa sức nâng bổng cả một con rồng đất chỉ bằng một tay kia mà.

“Hừ. Anh cứ chủ quan đi, không chăm chút bản thân thì có ngày sức khoẻ cũng sụp đổ thôi.”

Vừa càu nhàu, em vừa bóc dở một thanh sô cô la lấy từ trong túi đồ, rồi bất ngờ kiễng chân, đút thẳng vào miệng tôi.

Vị ngọt ngào của sữa hòa quyện với chút đắng nhẹ của bột cacao lập tức tan chảy trên đầu lưỡi, lan tỏa khắp khoang miệng. Theo phản xạ, tôi cắn một miếng nhỏ. “Ồ... cảm ơn.”

“Em biết anh thích đồ ngọt mà. Cứ nhận coi như quà bồi dưỡng nhé.”

“Ừm…” Tôi khẽ thở dài, vừa ngấu nghiến thanh sô cô la sữa ngọt lịm, vừa bắt đầu khuân đống đồ từ trong xe đẩy ra.

Với sức của tôi, trọng lượng này chẳngõ bèn gì, nhưng vấn đề là chúng quá cồng kềnh. Hàng tá túi lớn túi nhỏ lỉnh kỉnh, đúng là nếu chỉ có một mình Mary thì không đời nào em vác hết về nhà nổi.

“Ngại quá đi… nhưng mà anh cầm hết được không đấy?”

“Xời, chuyện nhỏ.”

Thế là, tay xách nách mang, tôi cùng em tiếp tục rảo bước về nhà. Nhưng đi được một đoạn, Mary bất ngờ dừng lại trước quảng trường lớn. Em muốn ghé vào Nhà thờ.

Đứng từ bên ngoài nhìn vào, nơi này trông thật sự hùng vĩ. Những tháp chuông nhọn hoắt vươn thẳng lên, chọc thủng bầu trời đêm đen kịt. Những bức tường đá hoa cương trắng toát phản chiếu ánh đèn lễ hội, kết hợp với kiến trúc cổ kính uy nghiêm khiến nó trở thành tâm điểm thu hút mọi ánh nhìn, nhất là trong mùa lễ hội thiêng liêng này.

Thú thật, tôi ngưỡng mộ kiến trúc của nó hơn là những thứ giáo điều bên trong. Đặc biệt là Giáo hội, tôi chẳng ưa gì cái tổ chức đó.

“Leonore, anh không vào sao?” Em nắm nhẹ lấy cổ tay áo tôi, đôi mắt xanh ngọc nhìn lên đầy mong chờ.

“À, anh không có thói quen đó. Em cứ vào đi, vui vẻ nhé.” Tôi lịch sự từ chối.

Không phải tôi không tin vào sự tồn tại của Chúa. Ở thế giới này, sự hiện diện của Ngài và nguồn gốc của ma thuật là chân lý mà ai cũng biết.

Nhưng chính vì Ngài có thật, nên tôi mới căm ghét Ngài.

Tại sao một đấng tối cao toàn năng lại để cho cái ác hoành hành? Tại sao Ngài lại dung túng cho sự tồn tại của những hầm ngục quái vật, để chúng tàn sát những sinh linh vô tội? Và tại sao… những kẻ quý tộc thối nát, dơ bẩn lại không bao giờ phải chịu sự trừng phạt của thiên lý, mà vẫn sống phè phỡn trên xương máu kẻ khác?

Tôi thực sự không hiểu. Và tôi cũng không muốn hiểu.

“Vậy à… thế thì anh chờ em ngoài này một chút nhé.”

Mary thoáng chút thất vọng, nhưng rồi em cũng mỉm cười và bước vào trong cánh cửa lớn rực rỡ ánh sáng. Còn lại mình tôi đứng trơ trọi giữa trời đêm giá lạnh, tay ôm đống đồ lỉnh kỉnh, nhìn theo bóng lưng em khuất dần sau ánh hào quang thánh thiện đó.

“Ha…”

Tôi khẽ cười, bàn tay theo thói quen định tìm bao thuốc trong túi áo, nhưng rồi lại khựng lại và buông thõng xuống.

Những phút giây tĩnh lặng thế này khiến tôi chợt nhận ra bản thân mình đói khát hơi ấm tình thương đến nhường nào. Chỉ cần một cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, một nụ cười dịu dàng của em cũng đủ khiến tôi tham lam muốn có nhiều hơn nữa.

Nhưng mà… tôi không xứng. Một kẻ tay nhúng chàm như tôi không xứng đáng với nụ cười trong trẻo ấy.

“Tuyết… bắt đầu rơi nặng hạt rồi.”

Tôi thở dài, ngước nhìn bầu trời đêm đen kịt. Những bông tuyết không còn lất phất lười biếng nữa mà bắt đầu rơi dày đặc, trĩu nặng xuống mặt đất. Dòng người ồn ã xung quanh cũng theo đó mà thưa dần, ai nấy đều vội vã rảo bước về nhà tránh rét.

“Để anh phải đợi lâu rồi.”

Một lúc sau, Mary bước ra khỏi cánh cửa lớn của nhà thờ. Gương mặt em toát lên vẻ thanh thản lạ kỳ, như thể mọi gánh nặng trong lòng đều đã được gột rửa sạch sẽ dưới ánh sáng thánh đường.

Có một đức tin vững chắc... thật tốt biết bao. Tiếc thay, Leonore tôi chỉ có thể tin vào sự vô thường tàn khốc của thế giới này. Sẽ chẳng có sự cứu rỗi nào cả, và ở cuối con đường hầm tăm tối kia, cũng chẳng hề có ánh sáng.

“Không sao, cũng nhanh thôi mà. Chúng ta về nào.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...