Do tuyết rơi mỗi lúc một dày, phủ trắng xóa tầm nhìn, nên tôi và Mary quyết định bắt tàu điện để về. Hôm nay là ngày lễ, toa tàu chật ních người. Suốt cả quãng đường, dòng người chen chúc đã đẩy chúng tôi ra xa nhau, khiến cả hai chẳng thể trao đổi được lấy một câu nào.
“Phù, đến nơi rồi.”
Cũng may căn hộ em thuê chỉ cách nhà thờ chừng bốn bến tàu, chưa mất đến mười lăm phút di chuyển. Hơn nữa, em sống ở tầng hai, nên việc khuân vác đống đồ này lên cũng chẳng tốn mấy sức lực.
“Rồi, xong.”
Ngay khi cánh cửa gỗ mở ra, tôi cẩn thận đặt những túi đồ lỉnh kỉnh xuống trước hành lang chứ không bước vào. Tôi ý tứ giữ ánh mắt mình bên ngoài, không liếc nhìn vào bên trong căn hộ.
Nhòm ngó không gian riêng tư của một cô gái khi chưa được mời khá là khiếm nhã, tôi không thích làm vậy.
“Cảm ơn anh nhiều nhé. Nếu không có anh giúp thì em chết mệt với đống này rồi.” Mary cười tươi rói, đôi mắt xanh ngọc của em long lanh phản chiếu ánh đèn hành lang, trông rạng rỡ vô cùng.
“Không có chi. Thế thôi nhé, anh về trước đây.” Tôi quay người, định bụng sẽ đi thẳng về nhà. Hôm nay cũng đủ mệt rồi, về kiếm cái gì bỏ bụng rồi lăn ra ngủ là tuyệt nhất.
“Khoan đã nào! Anh chưa ăn tối đúng không? Hay là… cứ ăn ở chỗ em đã rồi hẵng đi.”
“Hửm?” Tôi ngoái đầu lại.
Mary đang khẽ nhíu mày, đôi môi hơi mím lại, có vẻ em không hài lòng lắm khi thấy tôi định chuồn lẹ như thế.
Tôi gãi đầu, gượng gạo gật nhẹ. “Nếu em đã có lòng mời…”
Nếu tôi từ chối, chắc chắn em sẽ giận dỗi. Mà ngẫm lại, tôi cũng chẳng có lý do chính đáng nào để từ chối một bữa ăn nóng hổi cả. Dù sao thì cái bụng tôi cũng đang bắt đầu biểu tình rồi.
“Hì hì, thế mới đúng chứ.” Mary cười khúc khích, vẻ hài lòng hiện rõ rồi xoay người bước vào trong.
Em cởi chiếc áo khoác dạ dày cộm vắt lên giá treo. Bên dưới lớp vỏ bọc ấy là một chiếc áo phông trắng dài tay, chất vải mềm mại ôm sát lấy cơ thể. Đến tận lúc này, khi không còn lớp áo dày che chắn, tôi mới giật mình nhận ra những đường cong “chết người” trên cơ thể em. Vòng eo thon gọn, tôn lên bộ ngực đầy đặn và vòng hông nở nang một cách hoàn hảo.
Này mà đẻ thì dễ lắm.
“Hở?”
Chết tiệt, mày đang nghĩ và nhìn đi đâu thế hả?
Tôi vội hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại tâm trí đang bắt đầu lệch lạc. Nhưng đó là một sai lầm tai hại. Mùi hương dịu ngọt, pheromone đầy nữ tính đặc trưng của căn phòng này xộc thẳng vào mũi, không những không giúp tôi bình tĩnh mà còn phản tác dụng. Máu nóng dồn xuống dưới, khiến “thằng em” bắt đầu rục rịch phản chủ, căng cứng lên đầy xấu hổ.
Nào, bình tĩnh lại. Đừng có làm trò con bò ở đây.
“Sao vậy anh Leonore?” Thấy tôi đứng chôn chân tại chỗ im lặng, Mary nghiêng đầu hỏi. Đôi mắt xanh ngọc to tròn nhìn tôi, ngây thơ và trong veo, hoàn toàn không hay biết gì về những suy nghĩ đen tối đang chạy trong đầu gã đàn ông đối diện.
Tôi vội quay mặt đi, ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối. “À không… phòng em đẹp quá thôi.”
Mà thực ra, tôi không nói dối. Căn phòng của em đẹp thật.
Không quá rộng nhưng ngăn nắp đến từng chi tiết. Giấy dán tường màu hồng phấn nhạt mang lại cảm giác ấm cúng, bên khung cửa sổ còn đặt vài chậu hoa cảnh đang khoe sắc. Mọi thứ đều toát lên sự tinh tế, gọn gàng, khác một trời một vực với cái bãi rác lạnh lẽo mà tôi vẫn gọi là “nhà”.
“À đúng rồi, hay là để anh phụ em một tay nhé? Hai người làm vẫn nhanh hơn một mà, đúng không?”
Tôi vội lên tiếng đánh trống lảng, một phần để xua đi những suy nghĩ đen tối đang nhen nhóm trong đầu, phần còn lại là để em bớt nghi ngờ sự lúng túng của tôi.
Mary nghiêng đầu, ngón trỏ gõ nhẹ lên môi suy nghĩ, rồi đôi mắt em híp lại thành hình bán nguyệt. “Vâng! Em cũng muốn thử tay nghề của anh xem sao.” Dứt lời, em cười tươi rói rồi nhanh nhẹn mang theo túi nguyên liệu tươi ngon vừa mua, bước vào trong bếp.
Tôi thở hắt ra một hơi nặng trĩu, trút bỏ lớp áo khoác dày cộm vắt lên ghế, xắn tay áo lên rồi nhẹ nhàng bước theo em.
Mary đang vừa rửa củ cải dưới vòi nước, vừa ngân nga một giai điệu lạ tai nào đó. Để ý kỹ thì em rất hay làm vậy mỗi khi vui vẻ.
“Này, em hay nghe thể loại nhạc nào thế?” Tò mò, tôi buột miệng hỏi.
“Em á? Ừm… Metal Rock.” Em trả lời tỉnh bơ, vẫn tiếp tục ngân nga theo nhịp điệu dồn dập trong đầu.
Tôi sững người. Khó mà tin được một cô gái hiền dịu, ngọt ngào với vẻ ngoài như thế này lại là fan của những giai điệu gào thét đinh tai nhức óc. Tôi còn tưởng gu của em phải là nhạc ballad trữ tình nhẹ nhàng cơ.
“Ha, thú vị đấy. Không ngờ chúng ta lại có cùng gu âm nhạc.”
“Ồ, thật á? Vậy anh thích ban nhạc nào hơn? ‘Bọ Cánh Vàng’ hay ‘Nữ Hoàng Đỏ Thẫm’?”
“Những bài của Nữ Hoàng bắt tai hơn. Bọ Cánh Vàng có mấy bài nghe hơi ‘xịt’, nhịp điệu cứ bị lạc quẻ thế nào ấy.” Tôi trả lời thành thật. Tay tôi cầm con dao bếp, xoay nhẹ một vòng. Phập. Chỉ trong một nốt nhạc, con gà đã được xử lý gọn gàng, đường cắt chuẩn xác ngay tại các khớp xương.
“Hả? Lạ nhỉ, em lại thấy Bọ Vàng hay hơn mà.” Mary dừng tiếng ngân nga, với tay lấy lọ gia vị trong tủ bếp.
Tôi nhún vai, tiếp tục lọc thịt. “Khẩu vị cá nhân thôi mà. Hay là… hôm nào đó mình cùng đi xem nhạc hội không?”
Cạch!
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên.
“Hả…”
Lọ muối trượt khỏi tay Mary, rơi xuống mặt bàn rồi lăn lóc. Mắt em mở to hết cỡ, còn khuôn mặt thì bỗng chốc đỏ bừng lên như gấc chín.
Chết.
Đến giờ tôi mới nhận ra cái miệng mình vừa thốt ra điều gì. Rủ đi nhạc hội... nói như vậy chẳng khác nào rủ đi hẹn hò công khai cả.
Mà khoan đã... chẳng phải hôm nay, về cơ bản, cũng đã giống một buổi hẹn hò rồi sao? Không... chắc chắn là tôi nghĩ nhiều thôi. Chỉ là bạn bè đi chơi thôi mà. Đúng không?
“Ừm… em đồng ý.” Mary khúc khích cười, dùng mu bàn tay che đi nửa khuôn mặt đang ửng đỏ vì bẽn lẽn. “Hê hê, tưởng anh ngơ ngơ mà cũng mượt gớm nhỉ?”
Rồi, không để tôi kịp phản ứng, em bất ngờ tiến lại gần. Em kiễng nhẹ đôi chân, rướn người lên. Một cảm giác mềm mại, ấm nóng chạm nhẹ vào má tôi.
Chụt.
“…” Tôi đứng hình. Não bộ hoàn toàn tê liệt. Hả… cái quái gì vừa xảy ra vậy?
“Nhìn cái mặt đỏ lựng của anh kìa.” Em thì thầm qua khẽ tay, má đỏ ửng.
Tôi nghĩ… Mary thích tôi thật.
Và thú thật, tôi cũng thích em ấy. Nhưng… thứ tình cảm này là gì? Là tình yêu? Hay chỉ đơn thuần là dục vọng của một kẻ cô độc thèm khát hơi ấm?
Tôi… không hiểu. Và thực tâm, tôi sợ. Tôi không muốn mối quan hệ này tiến xa hơn, ít nhất là chưa phải lúc này. Khi mà cơn sóng ngầm trong tim tôi vẫn chưa yên, khi mà bóng ma quá khứ vẫn còn ám ảnh.
Và dù tôi không biết tương lai của mình thế nào, nhưng chắc chắn nó sẽ là một hành trình gian khó, thứ mà tôi chỉ có thể một mình đối mặt. Tôi không có quyền kéo em vào vũng lầy của mình.
Tôi cũng không muốn em tổn thương khi dính phải một kẻ chưa chắc yêu mình.
“Ừm… còn giờ thì tập trung nấu thôi.” Tôi vội vàng đánh trống lảng, tập trung lại xuống cái thớt, tay cầm dao chặt mạnh xuống miếng thịt gà như để trút bỏ sự bối rối.
Nhưng… không hiểu sao, tôi vẫn thoáng khẽ quay lại để nhìn lấy biểu cảm của em.
Mary… có lẽ nhận ra sự lảng tránh tàn nhẫn của tôi. Nụ cười trên môi em tắt dần, thay vào đó là một thoáng thất vọng hiện rõ trong đáy mắt. Em không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ quay lại với công việc của mình. Không khí vui vẻ, tán tỉnh ban nãy bỗng chốc tan biến, để lại một sự im lặng gượng gạo đến ngột ngạt.
Trời ạ. Tôi lại phá hỏng mọi thứ rồi.
May thay, Mary là một cô gái tinh tế. Em dường như nhận ra sự lúng túng của tôi nên khéo léo lờ đi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục ngân nga giai điệu ban nãy, đôi tay lại nhanh thoăn thoắt hoàn thành phần việc của mình.
Tôi cũng thở phào, xốc lại tinh thần. Không thể nào để thua trong chính sở trường của mình được.
“Ừm, vị thế này là hoàn hảo.”
Tôi gắp một miếng ức gà chiên mỏng vừa ra lò đưa lên miệng. Lớp vỏ bột vàng ươm giòn rụm vỡ ra, để lộ phần thịt bên trong mềm mọng, ngọt nước và đậm đà gia vị. Tuyệt vời.
“Đâu? Cho em thử với!” Mary cúi người lại gần, những ngón tay thon dài định “trộm” một miếng, nhưng tôi đã nhanh tay chặn lại.
“Từ từ đã nào. Phải chờ đến khi dọn lên bàn ăn thì thưởng thức mới trọn vẹn chứ?”
“Xì… chán òm.” Em khoanh tay lại, môi bĩu dài ra. Nhưng cái vẻ mặt đó chẳng có chút khó chịu nào, trông chỉ giống một đứa trẻ đang hờn dỗi đáng yêu vì bị cấm ăn vặt.
Và rồi, sau một hồi tất bật, mọi thứ cũng xong xuôi. Chúng tôi cùng ngồi xuống bàn, dưới ánh đèn vàng ấm cúng, bắt đầu bữa tối muộn của cả hai.
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí ấm cúng đến lạ. Trên chiếc bàn gỗ tròn nhỏ, đĩa gà chiên vàng rộm bốc khói nghi ngút nằm cạnh bát súp kem nấm thơm lừng, đĩa khoai tây nghiền bơ, rau của xào mà chúng tôi vừa nấu.
“Ưm! Ngon quá!”
Mary thốt lên ngay khi cắn miếng đầu tiên. Đôi mắt em sáng rực như sao, hai má phồng lên nhai nhồm nhoàm, rũ bỏ hoàn toàn cái vẻ e thẹn lúc nãy. “Không ngờ anh làm ngon được đến vậy đó. Da giòn tan mà thịt bên trong vẫn mọng nước, anh tẩm ướp kiểu gì thế?”
Tôi khẽ cười, gắp một miếng rau củ xào vào bát, chan chút súp nấm chậm rãi thưởng thức. “Học lỏm từ mấy ông trong hội đấy. Mà của em làm cũng không tệ đâu.
Súp rất ngậy, gia vị nêm nếm vừa miệng lắm.”
“Hì hì, được anh khen là em vui rồi.”
Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện về những thứ vụn vặt, chuyện mấy tay mạo hiểm giả say xỉn ở Hội, chuyện đàn mèo hoang sau hẻm, hay đơn giản là chê bai thời tiết khắc nghiệt hôm nay.
Tóm lại là những chủ đề thông thường, chẳng có mấy nặng nề. Chỉ có tiếng bát đĩa lách cách va vào nhau vui tai và tiếng cười khúc khích của em lấp đầy căn phòng nhỏ.
Nó… tầm thường đến lạ. Nhưng tôi… lại thích thế.
Nghĩ lại, những năm tháng qua tôi chỉ lủi thủi một mình. Ngày thường cũng như ngày lễ, chỉ có tôi và nỗi sầu muộn làm bạn.
Cô đơn quá… trời ạ, tôi thèm khát tình thương đến mức này rồi à?
Mà… như thế này… cũng tốt thật nhỉ? Hay là… tôi cứ buông xuôi như thế này thôi? Không cần suy tính nữa, cứ thế mà vứt bỏ hết quá khứ đẫm máu, gạt phăng mọi dằn vặt trong đầu đi.
Mặc kệ những người đồng đội đã chết, mặc kệ gia tộc này kia. Mặc kệ xuất thân của mình.
Mặc kệ tương lai xa xôi.
Chỉ cần tôi và Mary… cứ bình yên bên nhau thế này. Dù tôi cũng không chắc tình cảm trong lồng ngực mình là gì. Nhưng có một điều tôi chắc chắn: Tôi đang hạnh phúc,
Chẳng phải đó là điều tôi luôn khao khát sao? Được hạnh phúc.
Nhưng liệu… tôi có đang quá tham lam không? Liệu tôi có xứng đáng được hạnh phúc không?
Liệu tôi… có quyền được yêu?
Tôi run rẩy đặt bát cơm xuống, ngước nhìn vào đôi mắt to tròn, trong veo của em. Tôi thu vào tầm mắt tất cả vẻ đẹp hiền dịu và sự ân cần ấy.
“Leonore, anh đang nghĩ gì thế?”
Mary nhận ra ánh nhìn khác lạ của tôi. Em vừa hỏi, vừa nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau đi vết sốt vương trên khóe miệng.
“Anh…” Tôi định mở miệng, định trút hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu ra, nhưng rồi lại thôi. Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
“Chỉ là… đang nghĩ đến con em gái ở nhà thôi. Hồi trước anh với nó cũng thân thiết như thế này, tự nhiên không biết dạo này con bé sống thế nào rồi.” Tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, đưa tay gãi đầu để che giấu sự bối rối.
Mary khẽ nheo mắt lại. Rồi, em bất ngờ rướn người sát lại gần tôi, rút ngắn khoảng cách giữa cả hai.
“Anh đấy nhé.” Em đặt ngón trỏ lên môi tôi, chặn lại mọi lời bào chữa. “Mỗi khi nói dối, anh không bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt người khác.”
“Hửm? Anh nói dối làm gì chứ?” Tôi cố vớt vát, tỏ ra dửng dưng.
Nhưng khổ nỗi, tôi chưa bao giờ là một kẻ nói dối giỏi trước mặt em. Mary thở dài, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên quyết. “Lại nói dối rồi. Có chuyện gì khó nói khiến anh phải giấu em sao?”
Hầy… phiền thật. Bị bắt bài rồi.
Tôi lưỡng lự một giây, rồi đành thở dài, gật đầu đầu hàng.
“Mary này… em nghĩ thế nào về anh?”
Em khẽ mở to mắt, hơi nghiêng đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên cằm suy tư một chút. Rồi em hỏi lại: “Theo hướng nào?”
“Hướng nào cũng được. Chỉ cần… nói thật thôi. Đôi lúc anh cũng không hiểu nổi chính mình, không biết trong mắt người khác, sự tồn tại của anh có giá trị gì không.”
Em mỉm cười. Dù không sử dụng chút ma thuật nào, nhưng nụ cười ấy tỏa ra một hơi ấm lạ kỳ, len lỏi vào nơi lạnh lẽo nhất trong tim tôi.
“Với em…” Em bắt đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng thẳng thắn.
“Anh là một tên lập dị, khép kín, cô đơn, lúc nào cũng thích lủi thủi trong góc tối. Đôi lúc anh suy nghĩ quá nhiều, nhiều đến nỗi tự dựng lên những bức tường ngăn cản chính mình. Anh cũng chẳng quan tâm đến bản thân tẹo nào: ăn uống thì thất thường, làm việc thì bán mạng, bị thương nặng… như cơm bữa.”
Mary liệt kê đủ mọi tật xấu của tôi… nhưng ánh mắt em lại lấp lánh ý cười dịu dàng. Thật kỳ lạ.
“Nhưng mà…”
Em chồm tới, vòng tay qua cổ tôi, ôm chặt.
“Anh cũng là người tốt bụng nhất, vị kỷ nhất, lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước bản thân mình. Anh rất ngầu, rất đẹp trai, rất thông minh và cũng rất mạnh mẽ.”
“Leonore… anh đã cứu giúp rất nhiều người, và anh đã khiến thế giới này trở nên tốt đẹp hơn.”
Vòng tay em siết chặt hơn một chút, như muốn truyền cho tôi sức mạnh để đối diện với bóng tối của chính mình.
“Em biết quá khứ của anh có thể rất kinh khủng, và em cũng biết nỗi đau về những người anh không thể cứu. Nhưng mà… xin anh, đừng tự căm ghét chính mình nữa.”
Hơi thở ấm áp của em phả vào tai tôi, thì thầm lời thú nhận ngọt ngào nhất.
“Anh có giá trị. Và… em yêu anh lắm. Người hùng của em.”
“...”
Ra là em ấy nhìn tôi theo cách này… Vậy ra, tôi không hoàn toàn vô dụng như mình vẫn nghĩ.
Thực tình, tôi cũng lờ mờ đoán được em sẽ trả lời như vậy. Bởi vì Mary… em là một cô gái quá tốt. Tốt đến mức khờ dại.
“Ừm… cảm ơn em.”
Tôi nhắm mắt lại, vòng tay ôm lấy Mary. Nhưng cái ôm của tôi lỏng lẻo, hời hợt. Tôi không dám siết chặt, cũng không dám truyền đi hơi ấm. Tôi không cho phép mình làm thế.
Bởi vì tôi thật thảm hại. Phải đợi đến khi người khác nói ra, tôi mới dám tin mình có chút giá trị.
Tôi không xứng với em. Với nhan sắc và tấm lòng thiện lương đó, Mary hoàn toàn có thể tìm thấy một người tốt hơn.
“Mary này… anh nghĩ anh đã có câu trả lời rồi.”
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay em ra, tách mình khỏi hơi ấm ấy. Hàng mi tôi rũ xuống, không dám nhìn thẳng vào gương mặt em.
“Thực sự, anh rất trân trọng tình cảm của em, và cả những lời em vừa nói.” Giọng tôi khàn đi, cố giữ sự kiên định tàn nhẫn. “Nhưng… sẽ tốt hơn nếu chúng ta chỉ giữ mối quan hệ này ở mức bạn bè thân thiết.”
Mary nhìn tôi chằm chằm. Em không nói gì. Một khoảng lặng vô hình, nặng nề len lỏi vào giữa chúng tôi, bao trùm lấy cả căn phòng nhỏ. Cả thế giới dường như nín thở, chỉ còn tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài khung cửa sổ vọng lại.
“Vậy à… nếu đó là điều anh muốn.”
Cuối cùng, Mary cũng mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng tôi không thể phân định nổi trong đó là sự cay đắng chấp nhận hay sự bao dung vô bờ.
“Thời gian còn dài mà.” Em nói, giọng vẫn trong trẻo như mọi ngày. “Dù không phải là một cặp, em vẫn sẽ mãi ở bên anh, vẫn gặp nhau mỗi ngày ở Hội, vẫn trò chuyện như thế này.”
Ánh mắt em dịu lại, không hề oán trách.
“Với em… thế cũng đủ rồi.”
“Nhưng mà này!” Em thở hắt ra một hơi dài thườn thượt, không những không giận dỗi bỏ đi mà còn xích lại gần hơn, tự nhiên tựa đầu lên vai tôi. Đôi môi đỏ mọng hơi bĩu ra, ra chiều khó chịu.
“Anh thực sự không có chút rung động nam nữ nào với em sao? Hay anh chỉ coi em là hình bóng thay thế cho em gái mình?”
Tôi lắc đầu, ngồi im để mặc cho em dựa dẫm. Sau khi đã thốt ra những lời gây thất vọng như thế, tôi làm gì còn quyền đẩy em ra.
“Không… anh thực sự có ‘thích’ em. Chỉ là… anh chưa sẵn sàng thôi.”
“Xì… chán thế. Làm em cứ tưởng hôm nay sẽ ‘chốt hạ’ được anh chứ.”
“Anh xin lỗi mà.” Tôi thở dài đầy bất lực.
“Uổng công em đã lên kế hoạch, nghĩ ra đủ trò hay ho để làm với anh tối nay.”
Hả?
Tôi giật mình, liếc mắt sang bờ vai mình. Mary đang làm cái vẻ mặt hờn dỗi trẻ con, nhưng trong ánh mắt xanh ngọc lấp lánh đó... có gì đó không ổn. “Đủ trò” là những trò gì?
Tôi bắt đầu thấy lạnh sống lưng rồi đấy.
Nhưng mà… Mary vốn là một cô gái ngoan hiền. Chắc… chắc là em ấy không có ý gì đen tối đâu… nhỉ?
“Cái ánh mắt đó là ý gì hả? Đừng có nghĩ bậy bạ, em không phải loại con gái dễ dãi thế đâu nhé!” Mary phụng phịu, chọc mạnh ngón tay vào má tôi như đọc được suy nghĩ trong đầu.
Phải công nhận, em ấy giỏi điều hướng bầu không khí thật, chẳng bù cho gã cục mịch là tôi.
“Thôi thì đêm vẫn còn dài. Hay là chúng ta thử ‘mấy trò’ mà em nói đi? Coi như đó là lời chuộc lỗi của anh.”
Mary lườm nguýt, tay nhéo má tôi một cái rõ đau. “Hừ, anh đúng là cái đồ đáng ghét.”
Nói rồi, em bỗng vỗ vỗ lên đùi mình, ánh mắt dịu lại, ra hiệu đầy mời gọi. “Muốn thử không?”
“Nếu chỉ như này thôi thì được.”
Tôi thở hắt ra một hơi dài, trút bỏ toàn bộ sức nặng của cơ thể lẫn tâm trí, rồi từ từ ngả người xuống.
Đầu tôi chạm vào cặp đùi đầy đặn của Mary.
Ngay lập tức, một cảm giác mềm mại đến khó tin bao trùm lấy tôi. Nó không chỉ đơn thuần là êm ái như một chiếc gối lông vũ, mà còn có sự đàn hồi nhẹ nhàng, vững chãi nâng đỡ lấy phần gáy cứng đờ vì mệt của tôi. Hơi ấm nóng hổi từ da thịt em xuyên qua lớp quần tất mỏng, lan tỏa trực tiếp vào da đầu, dịu dàng xoa dịu tâm trí hỗn tạp trong tôi.
“Êm thật…”
Tôi lẩm bẩm, mi mắt tự động rũ xuống, nặng trĩu. Mùi hương dịu ngọt trên người em vây quanh, nhấn chìm tôi vào một sự thư thái tuyệt đối.
Cái cảm giác này… nó kéo tôi ngược dòng thời gian, trở về những ngày thơ ấu xa xôi, khi mà tôi vẫn còn chút hy vọng. Sau những buổi luyện tập kiếm thuật đến bầm dập cả người, hay những giờ học ma pháp mà tôi biết rằng mình sẽ thất bại, mẹ cũng từng để tôi gối đầu lên đùi bà như thế này.
Bàn tay Mary nhẹ nhàng luồn vào tóc tôi, chầm chậm vuốt ve.
Thật hoài niệm.
Và… cũng thật bình yên. Mọi tiếng ồn ào, toan tính của thế giới bên ngoài dường như bị chặn lại sau cánh cửa kia, thế giới của tôi lúc này thu bé lại chỉ vừa bằng hơi ấm của người con gái này.
Tôi sẽ để mình được bình yên một chút vậy.
Không suy nghĩ lung tung nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)