“Cuối cùng cũng về đến nhà.” Một hơi thở rời khỏi miệng tôi, mệt lử, nặng nề. Vừa thoát ra, nó lập tức đóng băng, hóa thành làn sương mờ mịt, rồi chìm vào bóng tối của tiết trời lạnh giá.
Dù đã đứng trước cửa, cái lạnh vẫn thật khắc nghiệt, nó như thế nào nhỉ? Hừm, “cắt da xé thịt”. Tuyết giờ đã phủ kín lan can, kết thành từng khối đông cứng, tràn cả ra hành lang khiến nơi này dù có máy sửa nhưng vẫn lạnh kinh hoàng. Hơn nữa, nếu đứng từ hướng cửa nhìn ra ngoài, chẳng thấy gì ngoài một màu trắng xóa. Ngay cả tay nắm cửa bằng đồng cũng bị bao phủ bởi lớp băng mỏng, lạnh buốt khi tôi chạm vào.
Tuy vậy cái lạnh ấy chẳng là gì so với cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực tôi bây giờ. Dù tôi đã quyết định, tuy nhiên phải giải thích chuyện này cho Alicia vẫn thật khó, nhất là khi nó cực kỳ ghét Laura.
Ấy thế mà nguồn cơn của nỗi lo này lại tự tin đến bất ngờ.
“Sao vậy, đến nước này mà còn lạnh gáy à?” Giọng Laura vang lên mỉa mai, đầy châm chọc, song nó không vọng từ xa mà ngay sát bên cạnh.
Tôi lườm xuống và đương nhiên thấy một cô gái tuyệt đẹp với mái tóc vàng óng ả đang bám chặt cánh tay tôi như keo dán. “Không, nhưng nếu cô cứ dính lấy thế này thì có đấy.”
“Ngại?” Laura nhếch môi, nụ cười tinh ranh lộ rõ trên khuôn mặt. Đã vậy Cô còn cố ý xích lại gần hơn, áp ngực vào tay, gần đến mức tôi cảm nhận được hơi thở của cô, và cả… ừ thì, sự đẫy đà qua lớp áo choàng. Hơi ấm lan tỏa giữa cả hai, phải thừa nhận là dễ chịu giữa cái lạnh cắt da này. Và tôi cũng phải thừa nhận dáng người Laura ngon thật.
È hèm, tôi dù sao cũng là một thằng đàn ông trong độ tuổi sung mãn nhất mà.
Nhưng tôi dám chắc cô không làm thế vì lạnh. Quả cầu ma thuật lơ lửng gần đó hoàn toàn có thể sưởi ấm cô. Chắc chắn Laura đang cố tình trêu tôi.
“Hửm… Leonore này, anh đang đỏ mặt kìa.” Laura lại bước thêm bước nữa, chọc chọc vào má tôi, cười một điệu cực khả ố.
Ờ mà tôi đỏ mặt thật à? Không thể nào!
Tôi lắc đầu, một tay vặn tay nắm cửa lạnh ngắt, tay kia khẽ đẩy Laura ra một chút , nhẹ thôi, vừa đủ để giữ khoảng cách. “Cô đang đùa với mạng sống của mình đấy.”
Tôi nói, giọng khô khan pha chút mỉa mai, nhưng là kiểu mỉa mai nghiêm túc. Nếu Alicia thực sự phát hiện tín hiệu ma lực của Laura, kiểu gì nó cũng lao ra với vẻ mặt hằm hằm, sẵn sàng gây sự. May mà áo choàng ma thuật của Laura che giấu ma lực tốt, còn cảm thụ ma lực giống như tầm nhìn, phải nhìn đúng chỗ mới thấy.
“Con nhóc manh động lắm, cẩn thận thì hơn.” Tôi nhắc thêm, rồi cuối cùng vặn mạnh tay nắm cửa, đẩy cánh cửa gỗ cũ kêu cọt kẹt mở ra, để lộ ánh sáng ấm áp từ bên trong.
Ngay tức thì, một mùi thơm nồng nàn ùa ra, hòa vào luồng gió buốt giá ngoài trời. Mùi ấy cay nồng, đậm chất ớt, mang theo hơi ấm dễ chịu, thoảng chút hương quế ngọt ngào, nếu phải nói đó là món gì, thì có lẽ đó là cà ri. Nhưng… khoan, có chút khét khét?
“Hả, đã về rồi?!” Giọng Alicia vang lên từ trong nhà, the thé và đầy hoảng loạn, như thể vừa bị bắt quả tang làm gì đó. Tiếp theo là một loạt âm thanh loảng xoảng, hỗn loạn, tiếng bát đĩa va chạm, kim loại kêu leng keng, như thể cả căn bếp đang bị xáo tung.
Tôi khựng lại ngay ngưỡng cửa, vô thức liếc sang Laura, chỉ để thấy cô nàng cũng đang lúng túng.
Cái con bé Alicia này, nó đang làm gì trong nhà thế không biết?
Tôi lắc đầu, hít một hơi sâu, ngập ngừng bước vào và ngay lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Dung dịch đỏ loét bắn tung tóe khắp góc bếp, loang lổ trên bức tường trắng tinh vừa sơn lại vài hôm trước. Bát đũa rơi vãi lung tung trên sàn, hỗn độn kinh hoàng. Tệ nhất là cái nồi to đùng trên bếp, dính đầy vệt đen cháy xém, đang phì phò bốc lên làn khói đỏ lừ, như thể thứ bên trong chẳng phải món ăn mà là chất nổ giả kim thuật.
Giữa mớ lộn xộn ấy là em gái tôi, Alicia Keys Vermilion, cô nàng xinh xắn với mái tóc xanh bạc lấp lánh, bình thường thì ngang ngạnh nhưng luôn giữ vẻ thanh lịch. Thế mà hôm nay, trông nó thảm hại không tả nổi: quần áo lấm lem vệt đỏ, tóc rối bù như vừa bị bão cuốn, đôi mắt đỏ au, rưng rưng nước mắt.
Liếc qua thì thấy nó đang cố dọn, tay lóng ngóng rửa cái bát bẩn. Nhưng ngay khi con bé biết tôi đã vào, nó đỏ mặt, dừng hẳn.
Cảnh này… chắc là nấu ăn? Mà tôi chỉ dám nói “chắc là”, vì cái này giống thí nghiệm giả kim thuật hơn là món ăn mà con người có thể nuốt nổi.
Quá kinh khủng. Tại sao nó bỗng dưng lại nổi hứng nấu nhỉ?
“…” Tôi chỉ biết lùi lại một bước, thở dài mệt mỏi, tay xoa xoa thái dương. Laura, đứng bên cạnh, khẽ che miệng, nhưng tôi cá là cô nàng đang cố nín cười.
“Ư… các người, nhìn cái quái gì? Và ngươi nữa, mặt dày quá ha? Dám dẫn con nhỏ này về nhà.”
Bị thấy dáng vẻ thất bại thế này, dĩ nhiên Alicia sẽ cáu kỉnh. Nó nhìn cả hai bọn tôi với ánh mắt lóe đốm lửa, tay nắm chặt, người tỏa ra luồng sát khí chết chóc.
Mà sao cái cách nó nói như thể tôi dẫn tiểu tam về, còn nó là vợ chính thế này?
Trời ạ. Tôi khẽ ho nhẹ, lén huých tay vào hông Laura, ra hiệu cho cô ngậm miệng kẻo làm tình hình tồi tệ hơn. Căn bếp vốn đã như bãi chiến trường, giờ thêm Alicia nổi cơn tam bành thì đúng là thảm họa.
May thay, Laura hiểu ý, chẳng nói gì thêm. Cô chỉ chống một tay lên hông, khóe môi cong lên thành một nụ cười nửa miệng, rồi cười nhạt.
Rồi, tiếp theo đến lượt tôi nhỉ?
“Cãi nhau với Laura chẳng ích gì cho em đâu.” Tôi gãi tai, mắt hướng về phía em gái mình. “Hôm nay cô ấy sẽ ở tạm một đêm, sau đó anh sẽ chuyển đến chỗ ở của cô ta vì lý do riêng.”
Alicia ngay lập tức bùng nổ, tay nắm chặt đến trắng bệch, vầng sáng trên người cũng rực rỡ dữ dội. Ánh mắt sắc lẹm ấy không nhắm vào Laura, mà là tôi. “Cái gì cơ?!” Nó nghiến răng, bước chân dậm thình thịch lên sàn, lao đến tôi.
Nếu là người ngoài, có lẽ họ sẽ khiếp sợ trước cảnh này, nhưng tôi thì quen dần rồi.
Tôi bình thản nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên môi em, dừng Alicia lại trước khi nó kịp gây chuyện. “Bình tĩnh, để anh nói hết.”
“Đây là chuyện trọng đại có liên quan đến tương lai cả hai, dù em muốn hay không cũng phải quyết định.”
Con bé mở to mắt, vẻ cáu kỉnh hung hãn bỗng hóa thành một sự bối rối xen lẫn ngạc nhiên. Rồi nó dừng lại, con bé buộc phải hít một hơi sâu trước vẻ mặt nghiêm trọng của tôi.
“Hừ!” Alicia khoanh tay, phát ra âm thanh quen thuộc mà tôi đã nghe cả trăm lần. Thực ra tôi cứ nghĩ nó sẽ bùng nổ dữ hơn. Phản ứng thế này… ừ thì, coi như là nhẹ nhàng rồi.
“Từ giờ trở đi sẽ có nhiều kẻ phiền phức, từ sát thủ đến mấy lão khọm khốn nạn bám đuôi chúng ta.” Tôi nhắm mắt, hít một hơi sâu, để mùi cay nồng xộc vào mũi.
“Nên anh cần nói rõ. Nếu em muốn tiếp tục đi theo anh, rắc rối là không thể tránh khỏi.” Giọng tôi trầm nhưng dứt khoát, không chút do dự. Leonore tôi đây đang rất nghiêm túc, và Alicia cần biết điều đó.
Alicia nhìn vào đôi mắt đỏ thẫm của tôi, môi mím chặt, tay vẫn nắm chặt, vai hơi run run. Ánh mắt đó, nó là gì? Không phải giận dữ, cũng không phải khó chịu, ít nhất tôi nghĩ vậy.
“Alicia, em có thể ở lại căn hộ này một mình, hoặc rời đi nếu không muốn dính dáng đến những chuyện anh sẽ làm.”
“Mọi quyết định là của em, vậy thôi.”
Quyền lựa chọn thuộc về Alicia. Tôi sẽ không để bất kỳ ai, dù là Laura, Arthur, gia tộc, hay cả hoàng gia can thiệp vào điều đó. Tôi sẽ bảo vệ em, chắc chắn.
“Hứ, ngươi biết thừa ta sẽ trả lời thế nào mà, đúng là phiền hà thật…” Alicia vẫn khoanh tay, mặt ngoảnh sang một bên, môi bĩu ra như trẻ con dỗi. Rồi nó im lặng một lúc, thở ra một hơi dài mệt mỏi.
Thực sự, tôi chẳng muốn Alicia dính vào những rắc rối này, chẳng muốn em phải hứng chịu những hậu quả từ việc của tôi. Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã âm thầm rời đi, tự cách xa mọi người như cách tôi từng làm. Nhưng giờ thì khác. Càng trốn tránh, kết quả càng tệ hại.
Tuy vậy tôi không đồng tình với cách em nghĩ, đây đâu phải ép buộc.
“Thôi được, nếu thích thì cứ để cô ta ở lại đây. Hai người muốn làm gì, tôi cũng chẳng bận tâm.” Alicia nói, giọng vẫn hậm hực, nhưng tôi biết thừa nó sẽ làm ngược lại lời nói. Nghĩ lại, tính cách bọn tôi giống nhau thật, cứng đầu y hệt.
Trời ạ, đúng là mệt chết đi được.
“Thật mất công.” Nó hậm hực nốt phát nữa, quay mặt vào bếp.
Tôi cũng quay đầu, mắt lơ đãng lướt qua giá treo quần áo ở góc phòng, bước tới đó cùng Laura. Tấm áo choàng dính tuyết giờ ướt sũng, nước thấm vào vải, lạnh ngắt và khó chịu. Tôi cởi nó ra, treo lên giá, rồi tiện tay lột luôn chiếc áo len bên trong, để lại cái áo thun mỏng nhẹ.
Laura liếc tôi, khóe môi cong lên thành một nụ cười. “Tôi biết anh sẽ xử lý được mà.” Cô nói, giọng đầy tự tin, như thể đã đoán trước mọi chuyện.
Cô ta tin mình nhiều thế à?
“Tôi cứ tưởng cô thích trêu chọc Alicia cơ.” Tôi nhíu mày, đáp lại, tay vẫn bận chỉnh áo trên giá treo.
“Ha, bình thường thì tôi sẽ làm thế.” Laura cười khẽ, cởi tấm áo măng tô ra, rồi tiếp tục lột lớp áo đen bên ngoài, để lộ chiếc áo lót dài tay màu trắng. Nó ôm sát, làm nổi bật dáng người thanh thoát mà “đầy đặn”. Càng nhìn tôi càng muốn bóp nó mấy phát. “Nhưng anh biết đấy, biến đồng minh tiềm năng thành kẻ thù thì chẳng khôn ngoan chút nào.” Cô tiếp tục.
Hừm, cũng hợp lý. Laura không ngốc, chỉ hai mặt thôi.
“Nhưng tôi vẫn tò mò, hồi trước hai người làm gì mà ghét nhau dữ thế?”
“À? Chuyện đó hả?” Laura nhún vai, nụ cười thoáng chút bất cần, tay buộc gọn lại tóc của mình thành búi cao. “Chắc tại hồi đó tôi hay bắt nạt kẻ yếu, nên bị ghét thôi. Chẳng có gì to tát đâu.”
Chẳng có gì to tát, hả?
Ờm… sao lại nói như thể nó chẳng quan trọng thế này? Ừ tôi cũng biết tam quan Laura hơi lệch thật… nhưng mà. Hầy, thôi thì mười điểm vì thành thật, ít nhất cô ấy cũng biết mình làm sai để bị ghét.
Laura nhìn vào mặt tôi, mắt nheo lại, nhưng không phải vẻ khó chịu mà giống trêu đùa. “Tôi thay đổi rồi nhé, giờ ngoan lắm, đừng lo.” Cái cách cô nhấn nhá từ ngữ lúc đó rất thiếu nghiêm túc.
Thiết nghĩ mình nên làm quen với cái tính dở người của cô nàng thì hơn.
“Nên là thế.” Tôi đáp rồi quay người bước về phía căn bếp vẫn còn hỗn độn, mùi khói khét từ cái nồi của Alicia thoảng trong không khí.
Con bé tóc xanh ấy vẫn đang loay hoay dọn, mà nhìn thế này thì còn lâu mới xong. Chậc, phải giúp thôi. À mà còn Laura nữa, khó rồi đây.
“À, trời thế này thì gọi đồ ăn ngoài chắc khó. Cô chịu ăn mấy món tôi nấu không?” Tôi ngoái mặt lại hỏi.
Laura nghiêng đầu, đặt một tay lên cằm, một mắt nhắm lại như đang cân nhắc. “Có cần tôi giúp không? Bình thường tôi cũng tự nấu ăn cho mình đấy.”
Tự nấu? Hừm, nếu phải đoán thì là lý do an toàn nhỉ?
“Cô sợ à?” Tôi nhếch mày, giọng pha chút châm chọc. “Tưởng trong lâu đài hoàng gia lúc nào cũng an toàn chứ?”
“Chẳng có gì là chắc chắn đâu.” Laura vung tay đáp lại, rồi bắt đầu bước theo tôi.
Nhưng để cô ấy nấu ăn thì cứ thấy sai sai thế nào. Dù sao cô ấy cũng là khách, đã vậy còn là công chúa nữa. Dù trong mắt tôi, Laura chẳng có vẻ gì giống công chúa lắm, cứ nhìn cái kiểu châm chọc của cô là biết, nhưng đó vẫn là sự thật.
“Thôi, khỏi cần.” Tôi phẩy tay, lắc đầu. “Cô đi thiết lập kết giới trước đi. Alicia đã dựng một cái quanh nhà rồi, dắt nó đi cùng cho nhanh.”
Chưa kịp để Laura đáp, Alicia đã bùng nổ như pháo. “Không đời nào!” Nó gắt lên, khoanh tay, đôi mắt xanh lóe tia bướng bỉnh. “Ta thà chết còn hơn giúp cô ta trực tiếp!”
Tôi thở dài. Ừ thì đoán trước được mà. Không chỉ tôi, mà nhìn cái cách Laura khoanh tay, mắt nhắm lại, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt, tôi cá là cô cũng thừa biết Alicia sẽ phản ứng thế này. “Hừm, cũng được thôi.” Laura nhún vai, giọng nhàn nhạt nhưng rõ là không để ý.
Đành vậy, cái gì cũng phải từ từ, không đương dưng hai người này làm thân được. Tôi chỉ gật đầu, bước tiếp vào gần bàn nấu ăn vẫn còn nồng mùi ớt và khói khét từ cái nồi thảm họa của Alicia.
Tôi liếc sang con bé. Cô nàng vẫn phồng má, mặt hậm hực long màu cau có, tay vo ve cái bát dính đầy dầu mỡ một cách cục cằn, như thể đang trút giận lên nó. Rõ ràng em ấy chẳng ưng gì chuyện tôi vừa mời Laura ở lại và chuyển nhà.
“Đi tắm trước đi, để anh dọn dẹp với nấu bữa tối.” Tôi nói, với tay lấy miếng xơ rửa bát gần đó, bóp tí xà phòng, bắt đầu cọ rửa đống bát đĩa ngổn ngang.
“Không.” Nhưng Alicia lại đáp cộc lốc, tay cọ cái bát tội nghiệp còn mạnh bạo hơn, như muốn làm nó thủng luôn. Hầy, hình như tôi vừa chạm vào lòng tự ái của em nó rồi.
“Đừng ương bướng thế chứ.” Tôi thở mệt hơn, với thêm một cái nồi gần ấy nữa.
“Ta không thích đấy, ngươi biết ta cảm thấy thế nào khi ngươi dẫn ả ta về đây không?” Con bé ấy lườm về phía tôi. “Như thể ả quan trọng với ngươi hơn ta ấy!” Nó hét thẳng vào mặt tôi, tay cũng dừng hẳn.
Laura quan trọng với tôi hơn nó? Trong mắt con bé thì mọi thứ trông như vậy à?
“Con đần này, tất nhiên là không phải rồi.”
Hồi nhỏ mỗi lần Alicia dỗi, tôi cũng lúng túng chẳng biết làm sao, toàn chạy đi hỏi mẹ để xin lời khuyên. Nghĩ lại, lâu rồi không về thăm bà… Có lẽ phải sắp xếp một chuyến sớm thôi.
Chậc, cân bằng giữa hai cô nàng này đúng là mệt chết đi được.
Chaporia
Bình Luận (0)