Em gái kiêu kỳ của tôi bỗng dưng đòi ở nhờ/Chapter 30: Thường dân thì không có lựa chọn.Chapter 30: Thường dân thì không có lựa chọn.
20px

Ngồi lủi thủi một mình dưới hàng cây trơ trụi, khẳng khiu sau khuôn viên học viện, tôi khẽ thở dài, mắt vô định nhìn lên bầu trời xám xịt. Đó là một màu xám buồn tẻ, nặng trĩu, được dệt nên từ những tầng mây u ám trôi lờ đờ trong cái lạnh buốt đầu đông. Dưới chân tôi, lớp tuyết cũ vẫn đóng dày, trắng xoá, chưa có dấu hiệu gì là sẽ tan đi.

“Phải làm gì bây giờ? Liệu có nên tin công chúa không?” Tôi thở dài một hơi nữa, bàn tay vô thức siết chặt lấy lồng ngực, nơi đã từng có một mặt dây chuyền.

Nó đã bị đốt cháy. Nóng chảy, biến dạng, rồi bị vứt thẳng xuống nền tuyết lạnh lẽo ngay trước mắt tôi. Kỷ vật duy nhất cha mẹ để lại... đã bị phá hủy hoàn toàn.

Thực sự, ngay khoảnh khắc đó, tôi đã muốn vùng lên. Tôi muốn dạy cho lũ khốn ấy một bài học, muốn nhìn thấy chúng khóc lóc van nài, liếm gót giày tôi mà xin lỗi vì những gì chúng đã làm. Tôi muốn bọn quý tộc khốn nạn đó phải nếm trải sự đau khổ.

Nhưng rồi, bóng hình đó xuất hiện - người đàn ông với mái tóc trắng và đôi mắt đỏ thẫm rồi theo sau là công chúa.

Họ đã ngăn tôi lại. Có lẽ đó là điều tốt... Chắc vậy. Chắc chắn là vậy.

Nhưng… sâu thẳm trong thâm tâm. Tôi vẫn muốn giết chúng. Muốn nghiền nát lũ khốn đã đè đầu cưỡi cổ tôi bấy lâu nay.

“Kleina.”

Tiếng lạo xạo của bước chân trên tuyết vang lên từ xa, theo sau là một giọng nói gọi tên tôi.

Tôi ngoái đầu lại. Cả cơ thể tôi lập tức căng cứng. Hai bàn tay tự động siết chặt thành nắm đấm. Đó là ba trong năm ả khốn nạn đã bắt nạt tôi hôm qua. Một đứa tóc ngắn, một đứa tóc dài, một đứa tóc buộc, mặt có tàn nhang. Lũ rác rưởi cậy quyền, cậy dòng dõi quý tộc cao sang để chà đạp lên những thường dân như tôi.

Ngày qua ngày, chúng nó không ngừng chọc phá. Lúc thì hất đổ bàn tôi, lúc thì ném thẳng khay thức ăn của tôi vào sọt rác. Và đỉnh điểm... chính là ngày hôm qua.

Trả thù!

Tôi nghiến chặt răng, cảm nhận rõ các mạch ma lực trong cơ thể đang nóng lên, như muốn bung toả. Nhưng tôi ép mình dừng lại, hít một hơi thật sâu, để không khí lạnh buốt làm ngội cái đầu.

Bình tĩnh. Mày phải bình tĩnh. Nếu mày đánh chúng nó thì mọi nỗ lực và nguyện vọng của anh hai sẽ thành mây khói mất.

“Mấy người tìm tôi làm gì?” Tôi cố kiềm giọng mình xuống sao cho nghe nó lịch sự.

Ba đứa chúng nó nhìn nhau, mắt liếc liếc lưỡng lự, còn tôi chỉ đứng đó, khoanh tay.

“Mày nói đi, chẳng phải mày là đứa đầu têu à?” Ả tóc dài huých vào đứa tóc ngắn bên cạnh.

“Hả!? Mày điên à?” Con tóc ngắn lập tức xù lông. “Mày mới là đứa hất cái dây chuyền của nó đi đấy!”

“Nhưng ý tưởng là của mày!”

“Tao chỉ bảo nó trông ngứa mắt, chứ tao đâu có bảo mày phá của nó!”

“Nhưng mày là đứa đầu têu!” Ả tóc dài lặp lại, giọng bắt đầu chói lên.

“Thế còn mày thì sao, con kia?” Ả tóc ngắn quay sang đứa thứ ba, đứa có đốm tàn nhang. “Mày đứng đó cười hùa theo còn gì? Giờ sao im re như hến vậy?”

Ả tàn nhang giật nảy mình. “Tao… tao chỉ đi theo chúng mày thôi! Rõ ràng là chúng mày tự ý làm mà!”

“Mày im đi! Giờ mày đổ hết tội cho bọn tao à?”

Lúc hùa vào bắt nạt thì vui lắm, giờ thì đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Đúng là một lũ hèn hạ.

Rác rưởi, này mà là quý tộc cái nỗi gì?

“Chậc.” Rồi đứa tóc thẳng tặc lưỡi, càu nhàu bực tức, bàn tay nó siết chặt lại. “Thế đéo nào con nhỏ này lại có liên quan đến công chúa chứ.”

Rồi nó quay mặt sang chỗ tôi, mắt nheo lại đầy cảnh giác, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo như trước. “Từ nay về sau bọn tao đéo thèm động vào mày nữa, xin lỗi!”

Cái lời xin lỗi của nó, nghe phát tởm.

Nói xong, nó ném mạnh thứ gì đó xuống nền tuyết ngay trước chân tôi, rồi quay người đi thẳng. “Rồi đấy! Bổn tiểu thư trả lại cho mày cái mặt dây chuyền rách.”

“Mặt dây chuyền?”

Tôi cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào vật thể vừa bị ném xuống tuyết, rồi ngập ngừng nhặt nó lên. Hơi lạnh của kim loại lập tức truyền vào lòng bàn tay.

Đó là nó. Mặt dây chuyền cũ kỹ, thân thuộc, có vài vết rỉ sét mà tôi nhớ đến từng chi tiết. Là nó thật...

Nhưng…

Chẳng phải... chẳng phải nó đã bị đốt cháy rồi sao? Bị nung chảy ngay trước mắt tôi rồi mà?

Tôi vội dụi mắt mình thật mạnh, rồi mở to ra nhìn lại. Tôi nhìn kỹ đến từng góc cạnh, từng vết xước, tự hỏi liệu tâm trí mình có đang lừa dối mình hay không.

Và… nó vẫn ở đó. Nguyên vẹn, như ban đầu. Nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.

“Hả?” Một âm thanh ngỡ ngàng bật ra khỏi cổ họng. Tôi chớp mắt liên tục, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Thật đấy à? Chuyện quái quỷ gì thế này?

Tôi vội ngẩng đầu lên, định gọi ba đứa đó lại để hỏi cho rõ. Nhưng chúng đã biến mất từ lúc nào. Sân trường vắng ngắt, chỉ còn lại tôi và sự bối rối.

“Công chúa… là người đã làm việc này sao?”

Tôi cứ đứng ngẩn ngơ như vậy, để mặc cho cơn gió đông lạnh buốt thổi tung mái tóc. Hơi lạnh từ mặt kim loại vẫn thấm vào da, nhưng tôi không buông tay. Tôi siết chặt nó trong lòng bàn tay, như sợ chỉ cần nới lỏng một chút, nó sẽ lại tan biến mất.

Mình phải đi tìm cô ấy. Dù cho vị nhị công chúa đó trông chẳng đáng tin chút nào. Nhưng… dù thế nào cũng phải nói lời cảm ơn.

Và cả người đàn ông đó nữa. Anh ta là ai? Và tại sao... tại sao tôi lại có cảm giác quen thuộc đến thế?

“Ha.” Tôi vô thức xoắn lọn tóc của mình, đầu óc chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, cho đến khi tiếng chuông học viện vang lên, cắt đứt dòng suy tư và báo hiệu giờ nghỉ đã kết thúc và bắt đầu tiết học chiều.

Giờ chiến đấu ngày hôm nay thật kỳ lạ. Vẫn là cái sân tập khổng lồ ấy, vẫn dưới tấm kết giới bảo vệ ấy. Nhưng nói thể nào được nhỉ? Nó căng thẳng hơn, ai nấy mặt mày cũng có chút lo lắng, ít nhất là đa số.

Đương nhiên, luôn có vài ngoại lệ. Tôi liếc mắt sang bên phải, nơi hai tài năng vượt trội của học viện đang chiếm trọn sự chú ý.

“Lại là ngươi à, Athur? Biến đi cho ta nhờ.” Cô gái với mái tóc và đôi mắt màu xanh băng giá đang nhăn mặt, một biểu cảm cau có hoàn toàn không hợp với gương mặt xinh đẹp của cô. Tay cô nắm chặt cây trượng phép, chĩa thẳng vào người đối diện.

“Thôi nào Alicia, ta thật lòng xin lỗi mà. Nàng cho ta một cơ hội nữa được không?” Kẻ đối diện cô, một chàng trai tóc vàng, quỳ một chân xuống, giọng van nài thống thiết—một hành động hoàn toàn trái ngược với vóc dáng cao ráo, sáng sủa và gương mặt tinh xảo như tạc tượng của người.

Hầy… lại là hai con người này. Tôi lắc đầu ngao ngán, rồi khi liếc sang đám đông bạn học xung quanh, tôi lại càng thở dài hơn.

“Ôi chao, hoàng tử Athur lãng mạng quá đi mất!”

“Nhìn ảnh lịch lãm chưa kìa!”

“Bỏ cô ta đinh anh ơi!”

Tụi con gái ai nấy cũng rụng trứng trước Athur.

Mấy con hâm. Nhìn hoàng tử thảm hại hơn là lịch lãm.

Mắt tôi lại nhắm tới cô gái tóc xanh - Alicia keys Vermilion. Cô ta nhìn thôi cũng thấy xấu hổ thay cho Athur nên đành buông một lời đề nghị cho bớt bẽ mặt. “Như mọi lần, đánh bại ta được đi thì ta chịu cưới ngươi.”

Tôi đã xem cái màn kịch rẻ tiền này không biết bao nhiêu lần rồi. Và kết quả lúc nào cũng như một: hoàng tử không bao giờ thắng nổi tiểu thư nhà Vermilion.

“Chẳng cần xem.” Tôi lẩm bẩm. “Kiểu gì cũng xong trong vòng năm phút.”

“Ồ, thế à?”

Một giọng nói lạ hoắc vang lên ngay sau lưng. Ngay trước khi tôi kịp quay đi để chuẩn bị trang bị, một bàn tay đã đặt lên vai tôi.

Ể? Cả người tôi cứng đờ. Ai vậy?

Tôi nuốt nước bọt một cái, rồi từ từ quay đầu lại. Một bóng người bí ẩn, trùm kín trong chiếc áo choàng đen, trông mờ ám cực kỳ, đang đứng ngay sau tôi.

Tôi sắp bị bắt cóc ngay giữa sân tập sao?!

“Bớ người ta—!”

Ngay lập tức, một bàn tay khác bịt chặt lấy miệng tôi, siết mạnh.

“Suỵt! Là ta thôi mà, không cần sợ.”

Bàn tay vẫn bịt miệng tôi, nhưng tấm mũ trùm đầu được kéo xuống, để lộ mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh màu trời và một gương mặt đẹp như tranh vẽ.

A… là công chúa.

“Người làm thần đứng tim luôn đấy.” Tôi lẩm bẩm, giọng nói bị nghẹn lại qua kẽ tay cô ấy.

“Ha ha… ta chỉ không muốn bị chú ý thôi mà.” Cô ấy cười khúc khích, nháy mắt một cái rồi mới chịu bỏ tay ra.

Hai anh em nhà này, ai cũng dị như nhau.

“Ừm… Người hôm nay cũng có tiết luyện tập sao?” Tôi hỏi, mắt theo thói quen lảng đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào mặt cô ấy. Giao tiếp với quý tộc phiền phức lắm, chỉ một cái nhìn trực diện cũng có thể bị coi là bất kính.

Nhưng có vẻ nhị công chúa Laura lại khác biệt. “Thôi nào, không cần phải e dè thế đâu.”

“…Vâng ạ.” Tôi ngập ngừng gật đầu, rồi mới từ từ quay mặt lại, đối diện thẳng với cô ấy.

Nhị công chúa mỉm cười nhẹ, tay chống hông, gật gù vẻ hài lòng. Rồi, cô ấy giải thích.

“Ừm, hôm nay ta cũng có tiết, vả lại cũng muốn đến trông chừng tên anh trai ngốc của mình nữa.” Công chúa hất ngón cái ra sau lưng, về phía sân đấu nơi hai người kia đang giao chiến ầm ĩ.

“Chuyện như này xảy ra nhiều không?” Cô ấy tò mò hỏi.

Tôi gật đầu, ánh mắt hướng về sân tập, nơi những luồng ma thuật đủ màu sắc đang bùng nổ chói lòa và những âm thanh to khủng đang liên tục phát ra. “Thường xuyên ạ. Gần như là mỗi tuần một lần.”

Công chúa nghe thế liền cười trừ, nhưng tôi thấy rõ ánh mắt cô ấy tối sầm lại. Chắc hẳn là sốc cho cô ấy lắm, khi phải tận mắt chứng kiến hoàng huynh của mình luỵ tình và thảm hại đến như vậy.

“È hèm.” Cô ho khan một tiếng, rõ ràng là đang cố xua đi bầu không khí gượng gạo. “Thôi nhé, cảm ơn. Ta cũng cần đi chuẩn bị.”

Cô ấy vừa định quay đi, nhưng rồi khựng lại, như thể vừa sực nhớ ra điều gì. “À, cô nhận được mặt dây chuyền rồi chứ?”

“Vâng, cảm ơn người ạ.” Tôi vội gật đầu, nhưng không dám hỏi thêm. Tôi không dám hỏi tại sao, hay làm thế nào mà cô ấy có thể làm được điều đó. Vì nói thật, dù công chúa Laura có tỏ vẻ thân thiện đến mấy, cái hố ngăn cách giai cấp giữa chúng tôi vẫn là quá lớn.

Và tôi không có quyền tò mò về những thứ họ không cho phép tôi biết.

“Hừm, tốt.” Cô gật gù, vẻ mặt đã quay lại vẻ tính toán thường ngày. “À đúng rồi, Kleina này. Nghe đâu cô chẳng còn gia đình, đúng chứ? Thế có còn người giám hộ nào không? Hay phải tự bươn chải?”

… Cô ấy đang hỏi về điều này để làm gì? Liệu chăng đang có ý định nào không?

“Không ạ, trừ khoản tiền tiết kiệm từ anh trai thì thần phải tự kiếm sống.”

Nhịn công chúa nhắm một mắt lại, tay gãi thái dương một chút rồi dơ tay của mình ra. “Tiện thay ta đang cần một người đáng tin để phụ việc nhà, làm không?”

Mắt tôi nheo lại. Bàn tay đó, dù đang chìa ra, lại khiến tôi muốn lùi lại. Tôi bất giác lùi lại một bước, toàn thân cảnh giác.

“Sao thế?” Nhị công chúa nhướn mày khi thấy phản ứng của tôi. “Bao ăn, bao ở, bao luôn cả học phí đấy.”

Một lời đề nghị quá tốt.

Và chính vì nó quá tốt, nên nó làm tôi sợ. Nỗi sợ hãi lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi sợ làm phật lòng người ngay lúc này, nhưng đồng thời, tôi còn sợ hãi hơn việc rơi vào một cái bẫy ngọt ngào. Cha mẹ tôi… họ cũng đã từng tin vào những lời hứa hẹn của quý tộc mà chết thảm. Tôi không thể lặp lại sai lầm đó.

Không phải là tôi không cảm kích sự tốt bụng của cô ấy dành cho tôi. Nếu được thì tôi sẽ trả lại chúng theo cách khác, chỉ là… lời đề nghị này… nó rủi ro quá.

“Không… chỉ là…” Tôi lắp bắp, cố tìm một lý do thoái thác. “Tại sao người lại tốt với thần như vậy? Thần chỉ là một thường dân, may mắn lắm mới vào được đây thôi mà.”

 

Nhưng vị công chúa hoàn toàn không quan tâm đến sự ngập ngừng của tôi. Cô ấy sải một bước dài, nắm lấy bàn tay tôi trước khi tôi kịp rút lại. Lực nắm của cô ấy, dù không siết chặt, nhưng lại đầy kiên quyết, không cho tôi cơ hội từ chối.

Rồi, cô ấy mỉm cười - một nụ cười rực rỡ đến chói mắt.

“Kleina, cô có tiềm năng để trở thành một trong những pháp sư mạnh nhất lịch sử. Cô là một viên kim cương thô, chưa được mài giũa.”

Lời nói của cô ấy giống một sự đánh giá hơn là một lời khen. Ánh mắt cô ấy nhìn thẳng vào tôi, sắc bén và đầy quyền lực, như thể đang nhìn một món đồ có giá trị.

“Ta sẽ không để cô phải chịu khổ. Và ta sẽ không để bất cứ ai chà đạp cô nữa.”

Sự quyết đoán lạnh lùng trong mắt cô ấy, cái cách cô ấy nắm chặt tay tôi... nó khiến tôi càng thêm sợ hãi.

Tôi chợt nhận ra mình không thể từ chối. Tôi không có quyền từ chối.

Nếu tôi bỏ chạy? Một công chúa có cả ngàn cách để kéo một thường dân như tôi lại. Và nếu tôi vẫn cố cứng đầu, người có thể dễ dàng “chơi bẩn”, phá nát cuộc sống của tôi, biến những ngày ở học viện này thành một địa ngục còn tồi tệ hơn.

Không, có lẽ tôi còn có thể bị đuổi học.

Không có một lối thoát nào dành cho một dân thường yếu ớt như tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén lại cơn run rẩy đang dâng lên trong lồng ngực. Bàn tay tôi lạnh ngắt, nhưng tôi vẫn siết nhẹ lại bàn tay đang nắm lấy mình.

“…Cảm ơn người ạ.” Tôi cố rặn ra một nụ cười. Nhưng giọng tôi lại khô khốc, nặng trĩu.

Nhị công chúa cười nhẹ. Nụ cười đó không hề ấm áp, mà là một cái nhếch mép mờ ám, đầy mãn nguyện. “Ừm, phải thế chứ.”

Bùm!

Ngay lúc đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ sân đấu. Một cột lửa đỏ thẫm bùng lên dữ dội, áp lực từ vụ nổ hất tung cả bụi tuyết bay về phía chúng tôi, bắn cả vào người. Luồng sáng chói lòa đó bao trùm cả không gian, khiến cả tôi và công chúa đều giật nảy mình, vội vàng quay lại.

Và trước mắt tôi là kết quả của cuộc chiến.

Hừm. Kết quả đúng như tôi dự đoán. Chẳng có gì thay đổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...