Chương II - Sự Xâm Thực
“Vật chất không thể tư duy. Một hòn đá không thể cảm thấy. Một thanh kim loại không thể khao khát. Đây là định đề. Nếu định đề này sụp đổ, toàn bộ thực tại mà chúng ta xây dựng trên nó... cũng sẽ sụp đổ.” — Tập ghi chép chưa hoàn tất của Theo D’Augustus, “Vật chất và Ảo ảnh”
I . Res Extensa
Căn hộ của Theo là một bản tuyên thệ cho trật tự. Một pháo đài của chủ nghĩa duy vật.
Sách được xếp không phải theo bảng chữ cái, mà theo hệ tư tưởng. Voltaire, Diderot, Spinoza ở tầng trên cùng, như những vị thánh bảo hộ cho lý trí. Tầng dưới là y văn, giải phẫu học, độc chất học—những văn bản mô tả cỗ máy con người bằng ngôn ngữ của cơ chế và hóa học. Không có một cuốn kinh thánh. Không có một tập thơ lãng mạn.
Đêm đã lấn sang ngày, biến thành một buổi sáng xám xịt, ẩm ướt. Mưa đã ngưng, nhưng thành phố bên ngoài vẫn rỉ nước, như một vết thương không chịu lành.
Cái lạnh trong phòng không đến từ cửa sổ, dù nó đang mở. Nó đến từ mảnh kim loại nhỏ nằm trên khay thép y tế, đặt giữa bàn làm việc của hắn.
Hắn đã ngồi đó bốn giờ, nhìn nó. Cà phê đã nguội, cái cốc sành lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Ánh sáng bẩn thỉu của bình minh London rọi vào phòng, một thứ ánh sáng yếu ớt, như thể mặt trời cũng đã kiệt sức.
Hắn đã thử mọi thứ mà logic của hắn cho phép.
Hắn đeo găng tay phẫu thuật, đặt nó dưới kính hiển vi. Độ phóng đại 800x. Không có gì. Không phải là không có gì theo kiểu một bề mặt nhẵn. Hắn không thể lấy nét. Ánh sáng từ đèn chiếu của kính dường như uốn cong một cách tinh vi khi đến gần vật thể, khiến thị kính mờ đi, gây ra một cơn nhức mỏi tức thời sau hốc mắt.
Hắn bỏ cuộc. Hắn thử một giọt axit clohydric. Axit không sủi bọt, không ăn mòn. Nó thậm chí không trượt đi. Nó đọng lại như một giọt sương, rồi co rút lại, như thể sợ hãi , trước khi bốc hơi hoàn toàn—một sự bốc hơi phi nhiệt học, không để lại dấu vết.
Hắn thử nam châm. Không có lực hút. Hắn thử đo trọng lượng của nó trên một chiếc cân điện tử vi lượng. Con số nhảy múa. 10.1 gam. 10.3 gam. 10.1 gam. Nó đang thay đổi .
Vật chất, theo định nghĩa của hắn, là thứ có thể đo lường được. Thứ này... đang chế nhạo các công cụ đo lường của hắn.
Hắn ngồi đó, nhìn nó. Một đường cung hoàn hảo, như thể một thợ rèn bậc thầy đã bẻ gãy một chiếc nhẫn với độ chính xác tuyệt đối. Nó không phải một nửa, nó là một sự vắng mặt của nửa còn lại. Bề mặt của nó đen, nhưng không phải màu đen của sơn mài hay hắc ín. Nó là màu đen của một lỗ hổng, một khoảng trống trong không gian. Hắn đã thử rọi đèn pin vào nó. Ánh sáng bị nuốt chửng.
Hắn cởi găng. Ngón tay trần run rẩy—không phải vì sợ. Đây là sự cáu kỉnh của một nhà khoa học bị thách thức. Một sự tò mò bệnh hoạn.
Hắn chạm vào nó.
Không có một cú giật điện. Không có một ảo ảnh.
Chỉ có Cái Lạnh .
Một cái lạnh phi nhiệt học. Nó không làm da hắn co lại. Nó xuyên qua. Nó không phải là sự vắng mặt của nhiệt; nó là một thông tin về sự lạnh lẽo, được truyền thẳng vào tủy xương.
Và rồi, nó xảy ra. Không phải một tiếng hét, mà là một sự sai lệch .
Cơn đau đầu không bắt đầu từ thái dương. Nó bắt đầu từ bên trong ngón tay hắn, một xung động khô khốc, sắc như dao mổ, chạy dọc theo cánh tay. Nó không đâm vào não. Nó đồng bộ với não.
Căn phòng thay đổi.
Đó không phải là ảo giác. Ảo giác là khi não bộ diễn giải sai tín hiệu. Đây là một sự quá tải tín hiệu.
Âm thanh. Tiếng đồng hồ treo tường. Tích. Tắc. Hắn luôn nghe thấy nó. Nhưng bây giờ, hắn nghe thấy cả tiếng bánh răng kim loại bên trong đang nghiến vào nhau, một âm thanh cọ xát khô khốc, mài vào màng nhĩ hắn. Tiếng nước rỉ giọt từ vòi nước trong bếp, cách đây mười mét, vang lên như một nhát búa gõ vào thái dương.
Mùi. Mùi cà phê nguội trở nên nồng nặc, đắng ngắt, hôi thối như mùi dịch mật. Mùi sách cũ không còn là mùi giấy, mà là mùi của sự phân hủy , mùi của cellulose đang chết.
Hắn rít lên, giật tay lại.
Hắn lảo đảo lùi lại, lưng đập vào giá sách. Những cuốn sách của Voltaire rung lên.
Cơn đau biến mất. Nhưng các giác quan không trở lại bình thường. Chúng chỉ giảm âm lượng xuống. Sự sai lệch vẫn còn đó. Tiếng đồng hồ vẫn còn quá sắc . Mùi cà phê vẫn còn quá đắng .
Cơ thể con người là một cỗ máy được điều chỉnh tinh vi. Và ai đó vừa vặn sai các nút bấm.
Hắn nhìn lại mảnh kim loại. Nó vẫn nằm đó, im lìm, vô tội.
"Căng thẳng," hắn lẩm bẩm, xoa xoa thái dương. "Hít phải hóa chất. Thiếu ngủ." Hắn đang tự kê đơn, cố gắng nhét thực tại trở lại vào chiếc hộp logic của nó.
Tiếng cười mà hắn nghe thấy trong nhà xác. Nụ cười trong tấm kính. Và bây giờ là thứ này.
Hắn không phải đang khám phá. Hắn đang mắc bệnh .
Hắn cẩn thận dùng kẹp gắp mảnh kim loại, bỏ nó vào một lọ thủy tinh đựng mẫu, vặn chặt nắp. Hắn cất nó vào ngăn kéo bàn, khóa lại. Hắn cần phải loại bỏ biến số . Hắn uống hai viên aspirin, và cố gắng ngủ, phớt lờ cái thực tế rằng, ngay cả khi đã bị nhốt trong ngăn kéo, hắn vẫn cảm thấy nó.
Một thứ lạnh lẽo, im lặng, đang quan sát.
II. Anima Mundi
Một tiếng nữa trôi qua.
Hắn không ngủ được. Giấc ngủ là một sự đầu hàng.
Hắn đến bệnh viện. Công việc là liều thuốc an thần của hắn. Sự lặp lại của quy trình, sự chắc chắn của cái chết.
Nhưng hôm nay, liều thuốc đã mất tác dụng.
Khi đi bộ, hắn không còn thấy một thành phố nữa. Hắn thấy một sự ma sát .
Ánh sáng 5 giờ sáng không còn xám xịt. Nó có một tông màu xanh lục bệnh hoạn mà hắn chưa từng nhận thấy. London không phải là một cỗ máy, nó là một cơ thể bị bệnh. Hơi nước bốc lên từ các miệng cống không phải linh hồn máy móc, chúng là hơi thở gấp gáp của một thứ gì đó đang hấp hối bên dưới.
Hắn đứng ở trạm xe buýt. Tiếng ồn trắng của thành phố đã tách lớp.
Bên dưới tiếng động cơ, hắn nghe thấy tiếng thì thầm của hàng triệu cuộc đối thoại vô nghĩa, tất cả chồng lên nhau. Nó không phải ngôn ngữ. Nó là tiếng rít của côn trùng, một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng vô tri.
Hắn lên xe buýt. Mùi của những người khác, mùi nước hoa rẻ tiền, mùi mồ hôi cũ, mùi hơi thở buổi sáng đang tấn công hắn một cách dồn dập. Hắn cảm thấy buồn nôn. Hắn phải xuống ở trạm tiếp theo, nôn khan vào một thùng rác ven đường.
Hắn không có siêu năng lực. Có lẽ hắn đã bị phơi nhiễm .
Trong phòng pháp y, nơi trú ẩn của hắn, mọi thứ còn tồi tệ hơn. Ánh đèn huỳnh quang kêu quá to , một tiếng rít tần số cao mà không ai khác dường như nghe thấy.
Hắn đang làm việc với một ca tử vong thông thường, một vụ dùng thuốc quá liều. Nhưng tay hắn run.
Mùi formalin, mùi hương của sự nghiệp, hôm nay khiến hắn co thắt dạ dày. Hắn không thể tập trung. Con dao mổ trong tay hắn cảm thấy xa lạ. Hắn rạch một đường, và âm thanh của da thịt tách ra, thứ âm thanh hắn từng coi là âm nhạc của sự thật, giờ đây nghe ướt át và ghê tởm .
Hắn lùi lại, phải vịn vào bàn.
"Bác sĩ D’Augustus?" một trợ lý trẻ hỏi, vẻ lo lắng. "Ngài ổn chứ?"
"Không khí," hắn lẩm bẩm. "Hệ thống thông gió có vấn đề. Ra ngoài đi."
Hắn cần yên tĩnh. Hắn cần bóng tối. Hắn cần...
Hắn đưa tay vào túi áo khoác. Cái lọ thủy tinh vẫn ở đó. Hắn đã mang nó theo. Hắn không thể không mang theo. Một sự thôi thúc ám ảnh rằng hắn phải giữ nó trong tầm mắt.
Nó đang ấm .
Một hơi ấm nhẹ, gần như không thể nhận thấy, đang phả ra từ cái lọ.
Chiếc điện thoại bàn reo lên, âm thanh chói tai như một tiếng thét. Hắn giật mình, làm rơi một cái khay thép. Tiếng kim loại va vào sàn gạch vang lên như một tiếng nổ.
Hắn chộp lấy điện thoại. "Gì?!"
Giọng nói mệt mỏi của Thanh tra Walsh. "D’Augustus. Bình tĩnh nào. Chúng tôi có một vụ nữa. Lần này lại sạch sẽ vô cùng. Bảo tàng Tate Modern. Nó trông có vẻ... nghệ thuật ."
“Tate Modern?”
Cái lọ trong túi hắn rung . Rất nhẹ. Một rung động tần số thấp, như một con mèo đang gầm gừ.
"Tôi đến đây." Theo nói. Giọng hắn khô khốc.
Hắn cởi chiếc áo blouse ra, tiện tay móc lên giá treo đồ gần đó rồi rảo bước khỏi phòng pháp y. Bước chân đều, không nhanh không chậm. Nhưng bên trong hắn lại đang có một cảm giác thôi thúc đến lạ thường.
III.
Deus Ex Machina
Bảo tàng Tate Modern là một ngôi đền của sự phi lý. Đêm nay, nó đã trở thành một nhà thờ.
Hắn bước qua hàng rào cảnh sát. Mùi ozone và mùi đồng han gỉ của máu khô xộc thẳng vào mũi hắn, nhưng chúng bị át đi bởi một mùi khác. Mùi của Cái Lạnh . Một cái lạnh khô, sạch sẽ, vô trùng đến phi lý.
Nơi này lạnh lẽo. Một cái lạnh có chủ đích .
Cái xác không nằm. Nó đứng .
Trong sảnh Turbine khổng lồ, ngay giữa sàn bê tông trống trải, nạn nhân—một người phụ nữ với mái tóc bạc, gương mặt thanh tú, mặc một chiếc váy trắng mỏng—bị treo lơ lửng, không phải bằng dây, mà bằng ba thanh thép dài, mỏng, đâm xuyên qua vai và hông, găm vào sàn và trần nhà.
Đó là một tác phẩm điêu khắc.
Nhưng sự kinh hoàng không nằm ở đó. Sự kinh hoàng nằm ở Trật Tự .
Trang phục của nạn nhân không một nếp nhăn. Tóc được chải mượt. Đôi mắt mở to, nhưng không phải sợ hãi. Chúng trống rỗng .
Không có máu.
Thanh tra Walsh, một người đàn ông to béo với khuôn mặt đỏ bừng, lẩm bẩm: "Chúa ơi... Vụ này là điên nhất trong sự nghiệp của tôi rồi!"
Theo bước tới, không trả lời. Hắn đang chiến đấu với cơn buồn nôn của chính mình, nhưng một cảm xúc khác đang dâng lên. Một dòng suy nghĩ đang dần xuất hiện.
Vụ ở Southbank là hỗn loạn . Một sự cướp đoạt man rợ. Cái xác đó bốc mùi của sự sợ hãi.
Cái xác này... không có mùi gì . Nó là sự vắng mặt của mùi. Máu đã bị rút cạn bằng một phương pháp phẫu thuật không tưởng. Mọi vết thương đều được hàn lại ngay lập tức bằng nhiệt độ cực thấp. Da thịt xung quanh các thanh kim loại bị đông cứng tại chỗ.
Đây không phải là một vụ giết người. Đây là một lời tuyên bố.
Cái lọ trong túi hắn, mảnh kim loại, đột nhiên trở nên nóng . Một sức nóng đột ngột, như một lời cảnh báo.
Và rồi, cơn đau đầu quay trở lại, nhưng lần này không phải là sự sai lệch. Nó là một xung động . Một cảm xúc không phải của hắn: Sự Thù Hận .
Một cơn thịnh nộ lạnh lẽo, nguyên thủy, dâng lên trong cổ họng hắn. Hắn muốn phá vỡ cái xác này. Hắn muốn xé toạc sự hoàn hảo đó. Hắn muốn thấy máu và nội tạng vấy bẩn lên sự sạch sẽ này.
"Thật... ấn tượng."
Giọng nói đó cắt ngang cơn giận của hắn.
Hắn quay lại. Lena Alexandra Windsor đang đứng cách đó mười bước, bên cạnh một cây cột bê tông. Nàng không hòa mình vào bóng tối; bóng tối dường như dạt ra xung quanh nàng. Nàng mặc một bộ váy ánh bạc, vừa vặn, không một hạt bụi. Mái tóc vàng tro của nàng được búi lại hoàn hảo.
Walsh và các sĩ quan khác đã lùi lại. Họ không nhìn nàng. Họ đang cố gắng không nhìn nàng. Họ trông có vẻ... sợ hãi.
Nàng bước tới, tiếng gót giày vang lên một cách phi lý trong cái sảnh khổng lồ. Nàng không nhìn cái xác. Nàng nhìn Theo.
"Anh không nên ở đây, Theo." nàng nói. Giọng nói đều như một bản nhạc được lập trình.
"Đây là hiện trường vụ án." hắn đáp, giọng khàn đi vì sự căng thẳng. Mảnh kim loại đang đốt hắn qua lớp vải.
"Không." Nàng dừng lại, cách hắn vài mét. "Đây là một không gian . Và anh đang làm ô nhiễm nó."
Nàng lướt qua hắn, đến gần cái xác. Nàng không đeo găng, nhưng ngón tay thon dài của nàng không chạm vào bất cứ thứ gì.
"Sự thuần khiết," nàng thì thầm, gần như là ngưỡng mộ. "Không có gì bị lãng phí. Mọi thứ đều ở đúng vị trí của nó. Một phương trình hoàn hảo."
"Đây là bệnh hoạn," hắn nghiến răng. Cơn giận của mảnh kim loại đang cộng hưởng với sự ghê tởm của hắn.
Lena quay lại nhìn hắn. Đôi mắt nàng, dưới ánh đèn huỳnh quang của bảo tàng, không có cảm xúc. Chúng là những thấu kính.
"Bệnh hoạn là sự hỗn loạn. Sự đói khát. Sự mất kiểm soát," nàng nói, và ánh mắt nàng dường như xuyên qua lớp áo khoác của hắn, nhìn thẳng vào cái lọ. "Bệnh hoạn là thứ không thuộc về trật tự. Giống như một biến số đi lạc."
Hơi thở của Theo đông cứng lại.
Nàng không nói thêm. Nàng chỉ nhìn hắn, một cái nhìn đánh giá lạnh lùng, một ánh nhìn như một Giám thị .
"Anh trông không khỏe, Theo," nàng nói, giọng đột nhiên có vẻ gần gũi một cách đáng báo động. "Có lẽ anh đã làm việc quá sức. Những nơi như thế này... chúng có thể ảnh hưởng đến những người có tâm trí... nhạy cảm . Anh nên về nghỉ ngơi."
Đó là một lời khuyên. Nhưng nó cũng là một mệnh lệnh.
Nàng quay sang Walsh. "Dọn dẹp đi. Gửi báo cáo cho tôi. Như mọi khi."
Nàng rời đi, để lại hắn với cái lạnh, cái xác, sự hoang tưởng, và ngọn lửa đang cháy trong túi hắn. Nàng không buộc tội hắn. Nàng không giải thích gì cả.
Nàng vừa gạt hắn ra khỏi ván cờ, như thể hắn chỉ là một con tốt bị lật ngã.
IV. Cogito Ergo Sum
Hắn không trở về căn hộ. Hắn trở lại phòng thí nghiệm dưới tầng hầm bệnh viện. Nơi trú ẩn bằng thép không gỉ và formalin.
Hắn khóa trái cửa. Tắt đèn huỳnh quang. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng đỏ mờ từ các thiết bị điện tử.
Hắn đang run rẩy. Không phải vì lạnh. Vì cơn giận.
Cơn giận của hắn, hay của nó ?
Hắn ném cái lọ thủy tinh vào tường.
Kính vỡ tan. Mảnh kim loại hình cung rơi xuống sàn gạch, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
Và rồi...
Sự im lặng.
Tiếng rít của đèn huỳnh quang tắt ngấm trong đầu hắn. Mùi hóa chất nồng nặc biến mất. Tiếng tim đập của thành phố... ngừng lại.
Căn phòng trở nên im lặng. Một sự im lặng tuyệt đối, hoàn hảo. Cái sự im lặng mà hắn đã khao khát suốt 24 giờ qua.
Và nó thật kinh khủng.
Hắn cảm thấy... trống rỗng .
Đây không phải là sự bình yên. Đây là sự vắng mặt . Hắn không còn nghe thấy tiếng bánh răng của đồng hồ, nhưng hắn cũng không còn cảm thấy máu chảy trong huyết quản của mình. Hắn không còn ngửi thấy mùi phân hủy, nhưng hắn cũng không còn ngửi thấy mùi không khí.
Hắn nhận ra một sự thật còn đáng sợ hơn cả sự phi lý.
Cái "bệnh" đó. Cái "sự sai lệch" đó. Sự "quá tải" giác quan đó.
Đó là cách nó nói với hắn rằng hắn còn sống .
Đức tin của hắn vào Spinoza, vào Voltaire, vào vật chất—tất cả đều dựa trên một định đề: rằng hắn, Theo D’Augustus, là một thực thể độc lập, tư duy bằng lý trí.
Giờ đây, trong sự im lặng đáng sợ này, hắn nhận ra lý trí của hắn chỉ là một lớp sơn mỏng. Và nó vừa bị cạo đi.
Hahahahaha…
Hắn cười, miệng hắn phát ra một âm thanh khô khốc, nhưng lại chẳng thấy cảm xúc gì.
Ta điên rồi sao?
Hắn không phải là một nhà khoa học đang mất đi lý trí. Hắn là một cái xác vừa bị rút mất linh hồn.
Hắn khuỵu xuống. Hắn bò trên sàn nhà lạnh lẽo, trong bóng tối, tay quờ quạng, tuyệt vọng.
Hắn không tìm kiếm một mảnh kim loại. Hắn tìm kiếm cơn đau . Hắn tìm kiếm tiếng ồn .
Tay hắn chạm vào nó.
Và thế giới quay trở lại .
Một cơn đau dữ dội bùng nổ sau mắt hắn. Tiếng rít của thành phố, tiếng côn trùng thì thầm, mùi mốc meo của sự săn lùng, tất cả ập vào hắn như một con sóng thần.
Hắn nằm co quắp trên sàn, nghiến răng, nhưng hắn đang cười . Hoặc khóc. Hắn không phân biệt được nữa. Chỉ là lần này hắn thấy thỏa mãn.
Hắn không phải là chủ nhân. Hắn thậm chí không phải là vật chủ. Hắn là một con nghiện .
Và hắn vừa tìm thấy liều thuốc của mình.
Hắn nhận ra sự thật cuối cùng. Mảnh kim loại này không phải là một vật thể lạ. Nó không phải là một sự xâm chiếm.
Nó là một thứ đã luôn ở đó, bị chôn vùi dưới hàng tấn logic mà hắn tự xây nên. Nó là cái bóng mà hắn đã từ chối thừa nhận.
Mảnh kim loại này không phải là một chiếc nhẫn bị vỡ.
Nó là linh hồn hắn.
Và nó vừa được trả về.
Theo D’Augustus nắm chặt mảnh kim loại trong tay, cảm nhận cái lạnh của nó đang chiến đấu với cái nóng trong túi hắn từ cuộc gặp gỡ ở Tate. Hỗn loạn và Trật tự.
Hắn không còn quan tâm đến bất cứ thứ gì lúc này nữa.
Hắn chỉ biết một điều.
Mảnh kim loại này đang muốn . Nó muốn nửa còn lại. Nó muốn hoàn thiện.
Và lần đầu tiên trong đời, trong phòng thí nghiệm của mình, giữa mùi hóa chất và thép lạnh, Theo D’Augustus cảm thấy đói .
Chaporia
Bình Luận (0)