Erevos/Chapter 1: Giao thức chuyển sinhChapter 1: Giao thức chuyển sinh
20px

“Đinh... đinh... đinh...”  

Tiếng kim loại vang vọng trong hành lang vắng lặng. Một thân thể khổng lồ đang di chuyển — không nhanh, cũng chẳng chậm. Mỗi bước chân lại ngân lên tiếng trầm đục, xuyên qua không khí đặc quánh. Chỉ cần nghe thôi cũng biết: sinh vật cao ba mét ấy không phải thứ nên lại gần.

“Két...”  

Hắn dừng lại trước một cỗ máy lạ một bể lớn chứa đầy chất lỏng đen sẫm, thứ chất ấy trườn động như hàng ngàn con rắn nhỏ quấn siết lấy nhau.

Từng khối kim loại bắt đầu tách khỏi cơ thể hắn. Tấm áo choàng vàng kim rơi xuống lặng lẽ, theo sau là những mảnh giáp dày cộp. Cuối cùng, chiếc vương miện đen nhánh được tháo bỏ một tạo vật được trạm khắc tinh xảo mà vuông vức đến thô kệch.  

Thứ này đã từng là mục tiêu tối thượng của hắn, và hàng tỉ sinh linh ngoài kia vẫn sẵn sàng đổ máu vì nó. Nhưng lúc này, với hắn, nó chẳng còn quan trọng nữa.

Dưới lớp giáp đó là một thân thể cơ khí hoàn mỹ như tuyệt tác cuối cùng của một nền văn minh đã chạm đến cực hạn. Ánh mắt trầm tĩnh, hơi thở đều đặn. Hắn đứng yên, chờ đợi.

Âm thanh vô hồn của hệ thống vang lên:  

“Đã xác định các vật chứa có tiềm năng. Đang gửi tín hiệu.”

Hắn là ai?

Hoàng đế của Đế chế Liên Ngân Hà — kẻ đã chinh phạt gần như mọi ngõ ngách của vũ trụ.

“Xác nhận gửi tín hiệu thành công. Đang chờ phản hồi.”

Hắn là ai?

Chiến thần của thép và máu — kẻ đã gieo nỗi kinh hoàng trên vô số chiến trường.

“Đã nhận được phản hồi từ 143 vật chứa. Tiến hành xác định tọa độ.”

Hắn là ai?

Hiện thân của trí tuệ, đỉnh cao của nhân loại — kẻ đã chạm đến giới hạn của vũ trụ.

“Xác định tọa độ thành công. Vui lòng tiến hành giao thức: HI SINH.”

Hắn là ai? 

EREVOS VENYE.

Erevos chậm rãi bước những bước cuối cùng. Cơ thể hắn dần chìm vào vòng chất lỏng đen thẳm. Mặc dù thân hình hắn quá khổ so với người thường, nhưng so với bể nước đen trước mặt, hắn vẫn có thể nằm xuống dễ dàng.

Những dòng dầu đen leo lên cơ thể hắn, linh động như có ý thức riêng. Chúng tìm mọi khe hở, mọi khớp nối, chui qua lớp da kim loại dày cộp của Erevos.

Hắn đã hoàn toàn chìm trong cỗ máy. Toàn bộ chất lỏng trở nên điên cuồng — chuyển động như đàn dòi háu ăn, nuốt trọn lấy thân thể hắn.

" Tiến hành xử lý nguyên thể..."

" Khởi động hệ thống gia tốc..."

" Thiết lập cổng..."

Âm thanh hệ thống vẫn vang lên, như cố gắng giao tiếp với một người điều khiển đã không còn ở đó. Mọi quy trình đã được thiết lập tự động.

Tiếng máy móc thở phì phò. Các động cơ gầm rú, nhiệt độ tăng dần, ánh sáng nhấp nháy liên tục. Toàn bộ hệ thống đang rút lấy năng lượng như giếng không đáy — hoàn toàn không có điểm dừng.

Erevos vẫn nằm bất động, nhắm mắt dưỡng thần. Hắn không cần nhìn cũng biết điều gì đang xảy ra. Hắn đã chứng kiến quá trình này vô số lần — khi thất bại, khi thành công.

Chỉ khác ở chỗ: lần này, hắn là vật thí nghiệm.

Cảm giác đó không mới, nhưng sâu sắc hơn bao giờ hết.

Lần này, hắn sẽ chết. Chắc chắn chết. Hoàn toàn chết — ít nhất là với vũ trụ này.

Hắn đã hoàn thành mọi thứ có thể. Mọi hành tinh đều nằm trong tầm kiểm soát, mọi quy luật của vũ trụ này đã trở thành bản năng của hắn.

Nơi này chẳng còn gì nữa.

Vậy nên hắn sẽ chết — rời bỏ tất cả.  

Nhưng không phải để buông bỏ, mà để bắt đầu một chinh phạt mới.

Hắn đã tìm thấy nó — nơi chưa từng bị dấu chân hắn chạm tới.  

Hắn đã thăm dò, nghiên cứu, chuẩn bị.  

Và giờ, hắn chỉ cần hi sinh chính mình cho bước cuối cùng.

Ánh sáng trùng thiên bùng lên từ pháo đài, xé toạc bầu trời thành hai nửa.  

Toàn bộ cỗ máy rung chuyển mãnh liệt. Mọi giao thức đã hoàn tất.

Nguyên thể của hắn bị xé nát bởi dòng nước đen — phân giải, rồi nén lại thành từng khối dữ liệu đen đặc.  

Máy gia tốc chờ sẵn, không ngừng đẩy nhanh tốc độ.  

Một lần nữa, những khối đó lại bị tách nhỏ ra, nhưng bằng cách nào đó vẫn giữ nguyên cấu trúc vuông vức.

Cả thành trì rung chuyển. 143 cỗ máy khổng lồ gầm rú như dã thú điên loạn. Rung động cộng hưởng lan khắp vùng, kéo theo hàng loạt công trình sụp đổ.

Lần kích hoạt này, vượt xa mọi lần trước.

“Phụt!”  

Một âm thanh ngắn gọn.  

Mọi thứ bắt đầu lắng lại.

“Giao thức hoàn tất.”

Hệ thống lên tiếng lần cuối — như lời tiễn biệt.

Mọi thứ dần chìm vào tĩnh lặng.  

Nhưng sẽ không lâu đâu...  

Những kẻ hữu tâm ngoài kia chắc chắn sẽ đến.

Với Erevos, tất cả đã kết thúc.

Hoặc có lẽ, chỉ mới bắt đầu.

***

Bóng tối.

Một cảm giác nặng nề đè chặt lên cơ thể, Erevos thấy như thể hắn đang bị chôn sâu trong lớp bùn đặc quánh.

Rồi, đau.

Cơn đau xé dẻ dọc cơ thể hắn, cào cấu từng thớ cơ, từng mạnh máu của hắn.

Cơ thể hắn như một khối thịt bất lực ,run rẩy cố gắng tồn tại.

'Tồn tại'

Erevos cố gắng thở.

Không khí tràn vào phổi, đặc, lạnh, nặng mùi sắt gỉ và đất ướt.

Hắn ho sặc sụa, cố gắng nghiên đầu, nôn ra bất cứ thứ gì đang chặn giữa hắn và hi vọng sống sót..

'Sống sót'

Đầu hắn vang lên tiếng kim loại, tiếng la hét, gầm gú của những con người xa lạ.

Đây không phải hiện thực, mà xuất phát từ những khối ký ức hỗn loạn, đang cuồng cuộn vận chuyển trong não hắn.

Hình ảnh những chiến hạm khổng lồ, những pháo đài rực lửa, máu, vinh quang, hệ thống, giao thức, nguyên thể, chuyển sinh...

Những dòng suy nghĩ hợp nhất, những ký ức ngừng lưu động, để lại một khoảng lặng trong tâm trí Erevos.

“Đã chuyển sinh thành công rồi sao...?”  

Hắn khẽ cười, giọng khàn đến nỗi chính hắn cũng không nhận ra.  

“Ra đây chính là... dị giới.”

Gió bắt đầu gào thét.

Trên cao, bầu trời cuộn xoáy, mây đen dồn lại thành từng tầng như đang ép xuống mặt đất.  

Tia sét đầu tiên xé ngang màn mưa, ánh sáng lóe lên soi rõ khuôn mặt hắn — tái nhợt, đôi mắt trống rỗng như chưa kịp chọn cho mình cảm xúc nào.

Những giọt mưa đầu tiên rơi xuống.  

Lạnh.  

Rát.  

Chân thực đến mức khiến hắn khẽ run.

Hắn lồm cồm bò dậy, cố chống cơ thể tàn tạ của mình lên khỏi mặt đất. Nhịp thở đã đều đặn hơn, tim hắn chậm lại, tâm trí cũng trở nên tỉnh táo. Hắn đã qua được điểm sống sót.

Thảm cỏ xanh trải dài đang dần xám mờ lại dưới cơn mưa dữ dội. Trong tầm mắt của hắn, một rãnh rất dài từ xa kéo về phía của hắn, xung quanh còn vương vãi vài vật dụng lạ mắt.

Rõ ràng, vật chứa này đã rơi một quãng dài khi giao thức xảy ra.

Hắn cẩn thận kiểm tra lại cơ thể, chân tay vẫn đầy đủ, nhưng, máu, đất, cỏ vụn dính đầy khắp người hắn. Những vệt máu có vẻ hơi khô lại đang dần hòa tan trong màn mưa xối xả. Mắt hắn đảo quanh toàn bộ khu vực, nhanh chóng phát hiện ra một gốc cây lớn, xù xì, không quá cao cũng không quá nổi bật, nằm giữa những cái cây bình thường khác. 

Hắn đến gần, kiểm tra kỹ xung quanh, rồi chui xuống hốc cây, vẫn kiểm tra lại một vòng nữa. Đây là lý do hắn chọn cây này, một nơi trú ẩn khá lý tưởng, ít nhất hắn xác định nó khá an toàn. Không phải hắn sợ mưa, mà hắn biết quá ít. Hắn chẳng biết gì về khu vực xung quanh, về cơ mưa hay về chính thế giới này. 

Erevos đã chuyển sinh, là hắn chọn chuyển sinh. Nhưng, hắn biết rất ít về thế giới này, về quy luật vận động hay nội dung bên trong của nó. Hắn đã chuẩn bị, thăm dò, nghiên cứu về thế giới này trong khoảng thời gian rất lâu, kể cả với một sinh thể vượt lý lẽ mà hắn có ở thế giới cũ. Thế nhưng, hắn chỉ có thể quan sát được bên ngoài của thế giới, và chỉ có thể hiểu được những thứ đồng chất với thế giới của hắn. Còn lại hắn chẳng biết gì, vì vốn giữa hai thế giới có quá nhiều điểm bất đồng chất. Nhưng ít nhất, những nổ lực đó giúp hắn xác định được phương pháp để chuyển sinh đến đây.

Nhưng vì sao hắn lại làm như vậy?

'Một thế giới mới để chinh phục'

Nụ cười của hắn hơi nhết lên. Đúng như vậy, hắn chọn chuyển sinh là để chinh phục. Ở thế giới cũ, hắn đã vô địch, bất bại, hắn đứng trên đỉnh cao của vũ trụ. Hắn đã chinh phục mọi thứ hắn có thể chinh phục ở thế giới cũ, kể cả cái chết. Không mục tiêu, không thử thách, không kẻ thù, ở đó, hắn không còn gì để làm cả. 

Vậy nên, một mục tiêu mới chính là khát khao lớn nhất của hắn. 

Và hắn đã tìm được, không chỉ vậy, hắn đã tiến một bước lớn trong chiến dịch chinh phục mà hắn lập ra. Chuyển sinh chỉ là bước đầu tiên, đứng trên đỉnh của thế giới này chính là mục đích cuối cùng.

Erevos ngồi ngay chính giữa hốc cây, nơi này đủ lớn để hắn có thể nằm ngủ thoải mái. Nhưng bấy giờ chắc chắn không phải lúc để nghỉ ngơi. Hắn kiểm tra tất cả vật dụng mà vật chứa của hắn mang đang có. Hắn có thể xác định được vài thứ, rất dễ dàng, vì hình dáng của chúng nói rất dễ nhận diện.

'Hai con dao, một quyển sổ, một bộ khung thép, có thể là để nấu ăn, thêm một chiếc nồi nhỏ, một túi chứa một ít đồng xu bạc, chắc là tiền tệ ở thế giới này...'

Những thứ còn lại hắn hoàn toàn không có ý tưởng nào. Hắn lại quay ra nhìn về hướng mà hắn, chính xác hơn là vật chủ của hắn đáp đất. Rất nhiều gói đồ rơi vãi, có một khung gỗ lớn đã bị vỡ tung ở gần đó, trông như một loại ba lô lớn. 

'Hắn ta đã di chuyển đến đây bằng cách nào nhỉ?'

Đây chính là mối quan tâm lớn nhất của Erevos. Hắn đang ở một khu vực hoang dã, ít nhất theo quan sát hiện tại là như vậy. Vậy nên mối quan tâm ưu tiên của hắn hiện tại là phương án di chuyển. Hắn cần đến khu vực có người, ở đó hắn sẽ có thể được trị thương, có thể thu thập được thông tin, và quan trọng là được an toàn. Nơi có người sẽ an toàn hơn nơi hoang dã, đặc biệt là trong lúc hắn quá thiếu thông tin. 

Nhưng cũng có thể, ở đây người ta không có tập tục xã hội như thế giới cũ của hắn. Erevos không dám khẳng định bất cứ hi vọng lạc quan nào, hắn cần chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất. Đây chính là tính cách của hắn, lo thua trước lo thắng sau.

Quan sát và phân tích dấu vết, hắn có thể xác định rằng, vật chủ đã di chuyển khá nhanh trước khi rơi xuống và va chạm với mặt đất. Rõ ràng, dấu vết va chạm kéo khá dài, nhiều vật dụng văng ra khá xa. Nhưng lạ thay, cơ thể hiện tại của Erevos có quá ít vết thương so với vết tích va chạm. Một vài chỗ rách, vài cái xương nhỏ có lẽ bị gãy nhưng ảnh hưởng rất ít, không ảnh hưởng đến hoạt động của cơ thể nhiều. 

Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ phát ra từ ngực hắn. Như một dòng năng lượng tinh khiết đang lưu động nơi trái tim của hắn. Cảm giác như nó đang chậm rãi hấp thụ một dạng năng lượng lạ lẫm xung quanh hắn.

Hắn khẽ mở mắt, đồng tử co lại, phản chiếu ánh chớp bên ngoài.

'Đây là lõi mana!?'

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...