Fantasy The Zombie: Revelation/Chapter 2: Chapter 2:
20px

Phía trên cùng của vực sâu, cách nơi Kalong đang chới với vài cây số, một bóng người xuất hiện. Người lính trinh sát đơn độc tiến đến mép vực, bộ quân phục màu xanh đen nổi bật giữa sự hoang vu. Không cầu kỳ, không hào nhoáng, bộ trang phục toát lên vẻ thực dụng đến lạnh lùng, được thiết kế để hòa mình vào địa hình. Chiếc áo choàng hai mặt khoác hờ trên vai như một con tắc kè hoa biến ảo, mặt ngoài là màu lá úa, lật mặt trong nó lại chìm vào bóng tối, trở thành một phần của màn đêm.

"Chính là nơi này!"

Ánh mắt sắt lạnh như dao găm dò xét vết máu loang lổ đã khô cạn trên mỏm đá. Không một chút do dự, anh ta kết luận mục tiêu đang ở dưới vực sâu thăm thẳm kia.

Nơi này là khu vực biên giới chết chóc. Không chỉ là ranh giới giữa các quốc gia, mà còn là biên giới của cả lục địa, lấy vực sâu rộng lớn này làm cột mốc.

Mặc dù gọi là biên giới của lục địa, không có nghĩa chỉ có thể đi được đến đây, chỉ là chẳng ai dại dột vượt qua mà thôi. Bởi lẽ, bên kia vực thẳm là lãnh địa của bóng tối, nơi mà luật pháp và đạo đức đều trở nên vô nghĩa.

Người lính trinh sát này tên là Liam, là lính trinh sát thuộc quân đội của Hầu Tước Wolfgang Iser.

Chỉ cách đây vài ngày trước, con trai út của Hầu Tước Wolfgang Iser bị tập kích trong một cuộc đi săn rồi biến mất không một dấu vết. Gần hai mươi sinh mạng bị tước đoạt, bao gồm cả người hầu và binh sĩ, riêng thi thể của con trai ngài ấy lại bặt vô âm tín.

Hầu Tước Wolfgang Iser, người cai trị vùng đất giáp ranh với lãnh địa bóng tối, quyền lực và uy danh lẫy lừng. Sự mất tích của con trai không chỉ là nỗi đau của gia đình, mà còn là một đòn giáng mạnh vào sự ổn định của cả lãnh địa. Liam hiểu rõ, trọng trách trên vai anh nặng tựa ngàn cân.

Vùng biên giới này, từ lâu đã trở thành bãi tha ma lý tưởng cho những tội ác ghê tởm. Vết nứt sâu hun hút như miệng quỷ dữ há rộng chờ đợi nuốt chửng mọi thứ rơi xuống, đây cũng là nơi tội phạm sử dụng để phi tang thi thể. Vùng biên giới, không chỉ là ranh giới địa lý, còn là nơi dung dưỡng tội ác và sự tha hóa.

Cho dù bằng phép màu thần kỳ sống sót sau cú rơi tử thần xuống rãnh nứt, kết quả cuối cùng chờ đợi họ chính là trở thành mồi ngon cho Dorsata.

Dorsata, loài ong đá khổng lồ, những "thần chết" cần mẫn của vực sâu. Chúng xây tổ trong hang đá, ngày ngày bay lên lùng sục mọi ngóc ngách, săn lùng sự sống và thu thập xác chết. Trái với loài ong thường, mật hoa không phải nhu cầu của chúng mà là máu và thịt của những sinh vật xấu số. Sự tồn tại của Dorsata biến vực sâu thành "cỗ máy tiêu hủy" hoàn hảo, không một dấu vết nào có thể tồn tại.

Nhìn vào vệt máu, Liam khẽ rùng mình. Vết máu khô này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh tàn khốc. Con trai Hầu Tước đã chết? Bị bắt cóc? Hay còn điều gì kinh khủng hơn đang ẩn giấu dưới lớp màn bí ẩn?

Liam biết rõ mình không thể cứ như vậy đưa ra kết luận, lính trinh sát không hoạt động như thế, vì vậy bản thân cần tiến hành bước tiếp theo.

Chỉ thấy anh ta kéo lên ống tay áo trái. Liam Gagnon, cái tên khắc sâu vào da thịt trên cẳng tay bằng các ký tự được tạo nên bằng ma thuật. Bên dưới, từng dòng kỹ năng cũng xuất hiện ở đó, Hóa Thạch (Stoneskin Camouflage). Vô Ảnh Bộ (Shadowstep). Tiếng Vọng Hư Ảo (Phantom Echo). Tâm Tĩnh Lặng (Silent Mind). Và cuối cùng, Huyết Thẩm Tra (Blood Inquisition) - kỹ năng anh đang cần đến nhất lúc này.

Bàn tay phải nâng lên, lòng bàn tay hướng về chỗ máu đã khô nơi mặt đất.

"[Huyết Thẩm Tra]". Tiếng niệm chú vang vọng, ký tự trên tay trái bùng nổ ánh sáng ma thuật.

Lập tức, một dòng chữ hiện lên bên trên vết máu đã khô ấy, lạnh lùng và tàn nhẫn: (Wolfgang Noah).

Liam nghiến răng, anh không hề muốn thấy kết quả này. Xác định danh tính chỉ là bước đầu, điều quan trọng là phải biết Wolfgang Noah còn sống hay đã chết. Nhưng vực sâu trước mặt như một bức tường thành vô hình, chặn đứng mọi nỗ lực tiếp theo.

Đôi mắt Liam dõi nhìn xuống rãnh nứt khổng lồ ngậm ngùi trong bất lực.

Ngay cả những kẻ sở hữu sức mạnh phi thường, những Huyền Thoại cấp 41 trở lên, những kẻ vĩ đại được cho là vượt qua giới hạn của con người kia cũng phải chùn bước trước độ cao tuyệt đối này. Huống chi, anh, một Dũng Sĩ cấp 17 thì có thể làm được gì?

Thở dài, Lianm đành buông xuôi. Có lẽ, Wolfgang Noah đã chết. Nhiệm vụ tìm kiếm sinh mạng giờ đây biến thành nhiệm vụ thu hồi thi thể.

Khoảng một lát sau, Liam lướt đi giữa khu rừng già như một bóng ma độc lập hòa mình vào từng cành cây, ngọn cỏ. Kỹ năng Hóa Thạch (Stoneskin Camouflage) phát huy tối đa công dụng biến anh thành một phần của khu rừng, khiến cho việc phát hiện ra anh ta trở nên cực kỳ khó khăn. 

Thoát khỏi khu rừng, trước mắt Liam là một thảo nguyên hoang sơ, nơi hơn một trăm bóng người đang chờ đợi. Những binh sĩ tinh nhuệ nhất của Hầu Tước Wolfgang Iser, những con sói trung thành đang sẵn sàng chờ lệnh.

Liam xuyên qua hàng ngũ, tiến tới người chỉ huy đang đứng giữa vòng vây. Không phải người cấp trên đáng ghét thường ngày của anh ta, mà là Bernard - cận vệ số một của Hầu Tước, một huyền thoại sống trong quân đội Iser, một chức vị nắm giữ quyền sinh sát. Cái tên ấy vang vọng trong tâm trí Liam như một lời cảnh tỉnh. Không một lời thừa thãi, anh cúi mình báo cáo, giọng nói trầm thấp như tiếng thì thầm của gió.

Lẽ ra Liam phải báo cáo với một người khác, nhưng tính chất sống còn của nhiệm vụ này đã khiến Hầu Tước Wolfgang Iser phái ra Bernard, một động thái cho thấy mức độ quan trọng của tình hình hiện tại. Bernard, người mà anh ta chỉ có thể gọi là "thượng cấp của thượng cấp của thượng cấp".

Dáng người Bernard cân đối, không hề vạm vỡ như những chiến binh cuồng nộ, chỉ có vẻ ngoài của một người đàn ông trung niên bình thường, nếu không muốn nói là nhạt nhòa. Nhưng đôi mắt thì không. Đôi mắt ấy tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, không một gợn sóng, không một tia cảm xúc. Nó không hề dọa nạt, nhưng lại khiến người ta run sợ. Bernard chẳng bao giờ cười, anh ta giết người cũng với cái vẻ mặt lạnh tanh ấy.

Khác với sự phô trương của các cận vệ hoàng gia, Barnard khoác lên mình bộ giáp da thuộc đơn giản chỉ gia cố thêm tấm thép ở ngực. Thanh kiếm dài vắt ngang hông, im lìm như một con rắn độc chờ đợi thời cơ. Chính sự điềm tĩnh đáng sợ của Barnard mới thật sự khiến Liam cảm thấy áp lực nghẹt thở.

Bernard lặng lẽ lắng nghe báo cáo của Liam, ánh mắt bình tĩnh hướng về những thi thể nằm rải rác trên thảo nguyên. Xác chết của những người hầu và cận vệ của Wolfgang Noah nằm đó, câm lặng tố cáo một tội ác kinh hoàng. Ngay giữa lồng ngực mỗi thi thể là một lỗ thủng đen ngòm, dấu tích của bàn tay tàn bạo đã xé toạc trái tim họ khi còn sống. Những gương mặt méo mó trong cơn hấp hối cuối cùng, như vĩnh viễn khắc họa nỗi kinh hoàng tột độ.

Nơi thảo nguyên này giáp ranh giữa khu rừng rậm và bên cạnh là rãnh nứt, nơi đây vốn là vùng đất cấm. Không ai được phép săn bắn ở đây. Wolfgang Noah và các thành viên còn lại thừa biết điều đó, thậm chí còn rõ hơn ai hết. Wolfgang Noah đã tổ chức không ít cuộc đi săn, nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn. Vậy tại sao lần này, cậu ta và đoàn tùy tùng lại bỏ mạng bên ngoài lãnh thổ, cách xa khu vực được phép săn bắn đến cả ngày đường?

Wolfgang Noah, đứa con út vô dụng của Hầu Tước Wolfgang Iser. Một kẻ chỉ biết vùi mình trong nhung lụa và thú vui xa xỉ. Bernard biết rất rõ, Noah sợ chết hơn bất cứ thứ gì trên đời. Nếu đối mặt với nguy hiểm, cậu ta sẽ chẳng đời nào ngu ngốc chạy ngược vào vùng đất cấm, thây vào đó sẽ tìm cách trốn về lãnh địa an toàn.

Những cận vệ riêng đã ngã xuống của Noah cũng không phải lũ ô hợp, họ đều là các bậc thầy chiến đấu tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Họ được trang bị tận răng, với những vật phẩm khánh ma thuật tối tân, vậy mà...

Vùng biên giới là nơi trú ngụ của đủ loại cặn bã, từ những kẻ buôn người tàn bạo đến những chiến binh lão luyện. Nhưng không ai trong số chúng có đủ khả năng gây ra tội ác này một cách lặng lẽ mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Có thể đã có những dấu hiệu của ma thuật còn sót lại, nhưng đã biến mất như thể chưa từng tồn tại.

Bernard nghiền ngẫm từng chi tiết, đôi mắt lạnh lùng như băng. Không cần phải đến rãnh nứt, Bernard hiểu cái giá quá đắt phải trả để đặt chân xuống đáy vực.

Bỗng nhiên, ánh mắt sắc bén của Barnard hướng lên bầu trời xám xịt, nơi một bóng đen đang vỗ cánh lượn lờ. Nó chỉ là một chấm nhỏ khó phân biệt, nhưng kinh nghiệm dày dặn giúp Bernard dễ dàng nhận ra đó là con ong đá Dorsata.

Dorsata có hình dáng tương tự như ong bắp cày, nhưng kích thước của nó thì vượt xa sức tưởng tượng, ngang ngửa một con voi trưởng thành. Đừng để vẻ ngoài có phần "quen thuộc" của nó đánh lừa. Dorsata không phải là loài ong hiền lành chỉ tấn công khi bị đe dọa, nó đích thị là một cỗ máy săn mồi đáng sợ.

Loài ong đốt hay cắn để tự vệ. Dorsata thì khác, vũ khí của nó nằm ở đôi chân. Đôi chân dài ngoẵng, cứng như thép, có thể dễ dàng xuyên thủng bất kỳ loại giáp sắt nào. Và lúc này, con quái vật đó đang kẹp chặt dưới chân một hình người bất động. Bernard thoáng thấy bộ trang phục quen thuộc, đó là một Mạo Hiểm Giả.

Con Dorsata không vội vã, nó thong thả bay về phía vực sâu, hiển nhiên đang mang chiến lợi phẩm về tổ.

Bernard không biết Mạo Hiểm Giả kia còn sống hay đã chết. Nếu nạn nhân chỉ là một người dân thường, có lẽ người đàn ông này còn cảm thấy chút thương hại. Nhưng với những Mạo Hiểm Giả, họ nên chấp nhận rủi ro ngay từ khi bước chân vào con đường này đi.

Điều khiến Bernard bận tâm không phải số phận của Mạo Hiểm Giả kia, mà là một câu hỏi hóc búa: "Tại sao chúng lại không mang xác đi?"

Bernard đang nói về các thi thể nằm la liệt trên thảo nguyên. Tại sao Dorsata lại làm ngơ trước những xác chết, như thể chúng không hề tồn tại? Không có lý do gì để chúng từ bỏ bữa ăn thịnh soạn ngay trước cửa nhà. Trừ khi... chúng không thể ăn được.

Vậy vấn đề nằm ở đâu? Điều gì khiến những thi thể này trở nên "vô dụng" đối với một con Dorsata? Bernard biết, chính mình cần phải mang những thi thể ở đây trở về ngay lập tức. Chỉ có những pháp sư với ma thuật cấp cao mới có thể tìm ra câu trả lời, mới có thể giải đáp bí ẩn kinh hoàng này.

Theo lệnh của Bernard, thuộc hạ nhanh chóng chất thi thể lên trên cỗ xe ngựa. Xác người hầu và cận vệ xếp chồng lên nhau như những khúc gỗ vô tri, thân thể cứng đờ, trắng bệt dưới ánh mặt trời tàn lụi. Đôi mắt mở trừng trừng như thể vẫn còn mắc kẹt trong khoảng khắc tử vong.

Cỗ xe ngựa rung lắc nặng nề khi di chuyển, kéo theo mùi hương khủng khiếp. Mùi tử khí nồng nặc, hòa quyện với mùi máu tanh tạo thành thứ hỗn hợp ghê tởm bám chặt lấy khứu giác khiến người ta chỉ muốn nôn mửa. Những người lính đi bên cạnh dường như đã chai sạn với mùi vị này, họ giữ im lặng, khuôn mặt vô cảm, như thể đang hộ tống một chuyến hàng hóa bình thường.

Nhưng tất cả bọn họ chẳng mảy may nhận ra...

Trong cái mớ hỗn độn của những thi thể đang có sự thây đổi khó mà phát hiện, một dấu hiệu quỷ dị đang dần hình thành. Mí mắt của vài xác chết bắt đầu giật giật, những chuyển động nhỏ bé, rời rạc, nhưng đủ để báo hiệu cho điều kinh khủng sắp xảy ra.

Bất kể lý do gì đi nữa, một điều chắc chắn là cỗ xe ngựa này không chỉ chở đầy những xác chết. Nó đang chở một mầm mống của tai ương, một quả bom hẹn giờ đang tích tắc đếm ngược đến thời khắc nổ tung. 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...