Ngày 3 Tháng 6 Năm 2076.
Hơn một tháng sau cái đêm nghiệt ngã ấy.
Sương mù dày đặc như tấm màn xám xịt nuốt chửng khu ngoại vi phía Bắc. Hơi thở hóa thành những làn khói mỏng tan nhanh trong cái lạnh thấu xương. Những tòa nhà đổ nát hiện ra mờ ảo, câm lặng như những gã khổng lồ tàn phế giữa màn đêm ẩm ướt.
Đây không còn là những bài tập vô vị. Đội tân binh tập trung trước cổng Pháo Đài Vũ Hoa Hội. Trên bộ đồng phục xám, biểu tượng thanh kiếm bạc và vòng nguyệt quế thêu trên vai áo - dấu ấn của Thất Dạ Đoàn - lạnh lẽo và trang trọng.
"Chỉ là trinh sát… như tháng trước" Elmar thầm nhủ, nhưng ngón tay siết chặt chuôi dao găm đã tố cáo sự căng thẳng trong lòng cậu. Không chỉ riêng Elmar. Stella đứng cạnh cậu, đôi mắt tím thẫm ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Phía xa, Lukas tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, khuôn mặt chai sạn như thể mọi nguy hiểm đều vô nghĩa với cậu.
Tiếng bước chân vang lên. Anna Krueger xuất hiện, khí chất lạnh lùng và cứng rắn. Mái tóc đỏ rực buộc cao, đôi mắt xanh quét qua từng gương mặt non trẻ.
Lucia Teller bước lên: "Sóng Hàn Chấn bất thường… ở khu vực ngoại vi phía Bắc. Lượng Hàn Năng cao bất thường - ít nhất năm Hàn Thể đã bị tước đoạt sinh mạng. Bạch Tử Đoàn… có lẽ đã trở lại". Cái tên ấy rơi xuống, nặng trịch, khiến không khí đặc quánh lại.
Bạch Tử Đoàn. Elmar đã nghe quá nhiều về lũ phản bội khát máu. Những kẻ từng là một phần của Vũ Hoa Hội, nhưng lòng tham đã biến chúng thành những con thú săn mồi, tàn nhẫn cướp đoạt ma thuật từ những con người vô tội.
"Nhiệm vụ của các em - là kiểm tra hai khu kỹ thuật phía Đông", Anna tiếp lời, giọng lạnh như băng. "Thất Dạ Đoàn sẽ giám sát năm khu còn lại từ xa. Nhưng hãy khắc cốt ghi tâm - bên ngoài kia là vực thẳm. Một sai lầm nhỏ… cái giá phải trả là mạng sống". Lời cảnh báo sắc lạnh như lưỡi dao cắt ngang không gian tĩnh mịch.
Ba mươi phút sau.
Khu vực ngoại vi hiện ra hoang tàn, những phế tích đổ nát chìm trong màn sương mù giăng lối. Ba nhóm tân binh nhỏ bé thận trọng tiến bước trên con đường phủ đầy lớp tuyết bẩn.
"Mia, đi cùng một người nữa, tìm đội Truy Dẫn Cục. Ưu tiên khu kỹ thuật số 2. Những người còn lại… không được tách rời" Elmar thì thầm, dẫn đầu nhóm của mình.
"Không cần nhắc" Lukas đáp gọn lỏn, nhưng ánh mắt sắc bén như lưỡi dao vẫn không ngừng quét ngang dọc. Cậu ta luôn như vậy - lạnh lùng, xa cách. Elmar không tài nào hiểu nổi cái vỏ bọc cứng rắn mà Lukas luôn cố gắng dựng lên. Nhưng cậu biết rõ một điều: Lukas khao khát chứng minh bản thân, thoát khỏi cái bóng quá lớn của người chị gái.
Stella im lặng bước bên cạnh Elmar. Ánh mắt tím thỉnh thoảng liếc nhìn cậu, đôi môi mím chặt như đang kìm nén điều gì. Từ phía sau, một tiếng cười khẽ vang lên, đầy vẻ chế giễu: "Căng thẳng quá sao?"
Killian Bronstein - vẫn với nụ cười ngạo nghễ quen thuộc - cất giọng, nửa đùa cợt, nửa thờ ơ. Bên cạnh hắn, Mia Beiz im lặng, khuôn mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc bén hơn bao giờ hết.
"Cậu thôi ngay đi Killian. Elmar nói đúng đấy, bớt cái thói chủ quan đi" Mia hạ giọng, dù sự lo lắng vẫn ẩn hiện trong đáy mắt. Tất cả đều hiểu rõ - chỉ một sơ suất nhỏ, chuyến đi này sẽ không có đường về.
Bên trong nhà kho đổ nát. Cánh cửa kim loại rỉ sét đã bị phá toang. Elmar cúi người, ánh mắt dò xét những dấu chân lờ mờ trên nền tuyết lạnh giá.
"Có kẻ đã ở đây… không lâu trước khi chúng ta đặt chân tới" Kim Rudel lặng lẽ di chuyển thiết bị cảm biến dọc theo bức tường ẩm ướt. Cậu luôn như vậy - điềm tĩnh đến lạ thường, như thể chẳng có điều gì trên thế gian này có thể khiến cậu bận tâm. Nhưng đừng để vẻ ngoài gầy gò và đôi mắt thâm quầng đánh lừa - Kim là người có đôi tay thiện xạ nhất đội, từng bắn xuyên hồng tâm ở cự ly xa nhất trong lịch sử tân binh. Ít nói, nhưng mỗi lời thốt ra đều đáng giá ngàn vàng.
"Dấu vết ma thuật… còn rất mới" Kim khẽ nói, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự căng thẳng hiếm hoi. "Nhưng… có gì đó không đúng. Nó như bị bóp méo đi vậy?"
"Bóp méo?" Stella nhíu mày, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt tái nhợt. Kim gật đầu, ánh mắt dán chặt vào màn hình nhỏ. "Ai đó… đã cố tình che giấu nguồn ma lực này". Một luồng khí lạnh buốt sống lưng Elmar.
"Chúng ta nên quay lại báo cáo—"
ẦM!
Cánh cửa nhà kho bật tung, xé tan sự tĩnh lặng. Một bóng người phụ nữ cao gầy, áo choàng xám rách tả tơi kéo lê trên nền đất, bước vào. Từ cánh tay phải quấn đầy băng vải, một luồng khí đỏ đục quánh chảy ra, uốn lượn như một con rắn độc đang rình mồi.
Nele Krauser.
Không cần giới thiệu - những kẻ từng chạm trán cô ta đều đã hóa thành những cái xác không hồn. Không phải kẻ mạnh nhất Bạch Tử Đoàn, nhưng lại là kẻ nguy hiểm nhất. Người ta đồn rằng chỉ một cái chạm nhẹ, cô ta có thể tước đoạt linh hồn của đối phương.
"Xem ai lạc bước đến đây này" Nele cười khẩy, giọng khàn đặc mang theo sự thích thú bệnh hoạn.
"Rút lui!" Elmar hét lớn, nhưng Stella đã rút kiếm, ánh mắt kiên định như thép.
"Ngươi là ai?" Lukas tiến lên một bước, giọng đầy thách thức.
Nele nghiêng đầu, một nụ cười quái dị nở trên khuôn mặt tái nhợt. "Ta ư? Chỉ là một kẻ may mắn sống sót. Nhưng may mắn không mua được mạng - sức mạnh mới là thứ quyết định."
Lời vừa dứt, cô ta vung tay. Một luồng xung kích ma thuật đỏ rực bùng nổ, hất văng Elmar và Stella ra xa như những con rối bị đứt dây.
Lukas gầm lên, thanh kiếm vung lên thành một đường cong chết chóc. Nhưng ngay khi lưỡi thép sắp chạm vào Nele—
VỤT!
Cô ta tan biến vào không khí. Từ một góc tối, Ralf Ehman lặng lẽ quan sát, một nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi. "Ả ta… khá hơn mình nghĩ" Ralf thì thầm.
Bên cạnh hắn, Monica Adler khoanh tay, đôi mắt ánh lên một tia băng giá, với một hoa văn bông tuyết kỳ dị trên con mắt trái. "Đừng quên… chúng ta chỉ là một quân cờ trong ván cờ này."
Cuộc chiến đầu tiên… đã bắt đầu. Trong màn sương lạnh lẽo, Elmar nhận ra một sự thật nghiệt ngã - họ quá yếu ớt để đối diện với thế giới tàn khốc ngoài kia. Elmar bật dậy, lưng đau nhói, nhưng cậu không còn thời gian để bận tâm. Ánh mắt cậu quét nhanh tìm Stella - cô đang chống kiếm đứng dậy, gương mặt trắng bệch như tượng sáp, nhưng ánh mắt vẫn kiên cường.
"Ổn chứ?" Cậu vội vã chạy tới.
"Chưa chết được" Stella nghiến răng đáp, ánh mắt không rời khỏi bóng tối phía trước.
Lukas, kẻ duy nhất không bị hất văng, nắm chặt thanh kiếm đến mức các khớp ngón tay đau nhói lên. Từng thớ cơ trên cánh tay căng lên như dây đàn, sẵn sàng nghênh chiến. Nhưng Nele Krauser đã biến mất - không, cô ta đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng. Quá nhanh…
"Bên trái!" Kim đột ngột hét lên, giọng đầy kinh hãi.
Elmar xoay người theo phản xạ. Cậu chỉ kịp thấy một cái bóng xám lướt qua trước mắt, rồi một áp lực khủng khiếp giáng thẳng vào ngực, quật ngã cậu xuống nền đất.
Nele đứng ngay đó, cúi đầu nhìn xuống cậu, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt. Đôi mắt cô ta trống rỗng, như của một kẻ đã chai sạn với cái chết.
"Nhóc con" Nele cất giọng khàn đặc, "ngươi nghĩ mình đủ sức chơi trò này sao?" Ngón tay cô ta vươn ra, một luồng khí đỏ mờ ảo quấn quanh bàn tay như một lưỡi dao vô hình. Cô ta… định tước đoạt linh hồn của mình!
"Elmar!" Stella hét lên, lao tới như một mũi tên, thanh kiếm vung xuống với tốc độ xé gió. Nele cười, xoay người né tránh một cách dễ dàng. Nhưng đó chỉ là một đòn nghi binh.
VỤT!
Một viên đạn ma thuật xé toạc không khí, nhắm thẳng vào cổ Nele.
Kim. Đôi tay cậu chưa bao giờ run rẩy trước mục tiêu.
Viên đạn lẽ ra phải ghim chặt vào động mạch cổ, nhưng…
Rắc. Nele chỉ khẽ nghiêng đầu, hai ngón tay nghiền nát viên đạn như bóp vụn một viên bi thủy tinh.
"Không tệ" cô ta nhún vai, một nụ cười quái dị nở trên môi. "Nhưng… vẫn chưa đủ."
"Còn cái này thì sao?" Lukas gầm lên, lao tới từ phía sau như một con thú dữ. Thanh kiếm của cậu chém xuống với toàn bộ sức mạnh. Nếu là một người bình thường, họ đã bị xẻ làm đôi. Nhưng Nele thì không.
Keng!
Cô ta giơ cánh tay quấn băng lên đỡ, không cần bất kỳ vũ khí nào. Lưỡi kiếm chạm vào lớp vải, phát ra một tiếng kim loại chói tai.
"Chậm quá" Nele thì thầm, rồi vung tay. Một luồng ma lực đỏ rực bùng nổ từ lòng bàn tay cô ta, hất văng Lukas vào bức tường đá gần đó, tạo ra một tiếng động kinh hoàng.
"Elmar, lùi lại!" Stella kéo cậu đứng dậy, giọng khẩn trương. "Chúng ta không thể đánh bại cô ta đâu". Cậu biết cô ấy nói đúng. Nhưng nếu rút lui bây giờ, họ sẽ chẳng thu thập được gì - và nếu Nele tiếp tục tiến sâu vào đến Vũ Hoa Hội, những người khác sẽ gặp nguy hiểm khôn lường. "Kim!" Elmar hét lớn. "Cậu cảm nhận được gì nữa không?"
Kim đang dán mắt vào thiết bị cảm biến, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. "Luồng sóng Hàn Chấn của cô ta… bất ổn. Có gì đó... Giống như cô ta đang che giấu một thứ gì đó… lớn hơn nhiều."
"Elmar, kế hoạch là gì?" Stella giục giã, ánh mắt đầy lo lắng. Cậu hít một hơi thật sâu. Đối đầu trực diện là tự sát. Nhưng nếu kéo dài thời gian…
"Chia cắt cô ta" Elmar nói nhanh, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán. "Tôi sẽ thu hút sự chú ý, Lukas đánh chặn, Stella tìm cơ hội phản công, còn Kim… yểm trợ từ xa". Stella do dự trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi gật đầu kiên quyết.
"Đừng chết, Elmar" cô thì thầm, giọng nghẹn lại. Elmar nở một nụ cười mỏng, đầy cay đắng. "Tớ sẽ cố hết sức". Cậu lao về phía trước, con dao găm rẻ tiền siết chặt trong tay. "Nele Krauser!" Cậu hét lớn, cố tình thu hút sự chú ý của ả. "Chẳng phải cô rất mạnh sao? Sao phải trốn tránh như một con chuột hèn nhát thế này?"
Đôi mắt Nele nheo lại, một tia giận dữ thoáng qua. "Ngươi… có gan đấy". Ả ta tan biến vào không khí. Trong chớp mắt, Nele xuất hiện ngay trước mặt Elmar, cánh tay quấn băng vung lên như một lưỡi hái tử thần.
Nhưng lần này, Elmar đã chuẩn bị.
Cậu trượt chân sang một bên, né đòn trong gang tấc. Đồng thời, con dao găm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, vung mạnh nhắm vào vai phải của Nele - nơi cánh tay quấn băng dường như là điểm yếu duy nhất của ả.
Máu bắn ra, nhuốm đỏ lớp băng vải.
Elmar thoáng kinh ngạc. "Mình… đã làm ả bị thương?" Nhưng Nele chỉ lùi lại một bước, ánh mắt lóe lên một sự thích thú bệnh hoạn.
"Hả… sao có thể? Vậy ra… chúng ta cũng giống nhau sao? Thật bất ngờ." Ả thì thầm, đầu lưỡi liếm nhẹ vệt máu trên ngón tay. "Giờ thì… chơi thật nhé". Không khí xung quanh ả bắt đầu vặn vẹo một cách kỳ dị. Kim hét lên trong hoảng hốt. "Có gì đó không ổn! Mọi người… lùi lại ngay lập tức!"
Nhưng đã quá muộn. Một luồng ma lực đen kịt, lạnh lẽo đến tận xương tủy, trào ra từ cơ thể Nele - hoàn toàn khác biệt với thứ năng lượng đỏ quái dị trước đó. Elmar cảm thấy toàn thân đông cứng lại, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim cậu.
Và cậu nhận ra… Nele Krauser… chưa bao giờ nghiêm túc. Cho đến tận giây phút này. Elmar cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như bị nghiền nát. Luồng ma lực đen tối đang trào ra từ Nele không giống bất kỳ thứ gì cậu từng cảm nhận - nó không chỉ mạnh mẽ đến kinh hoàng, mà còn mang theo một sự chết chóc…
Kim lùi lại, đôi mắt dán chặt vào thiết bị cảm biến đang nhấp nháy điên cuồng trong tay. "Năng lượng này… không phải của ả!"
Stella nghiến răng, siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Ý cậu là sao?"
Kim không kịp trả lời. VỤT! Một luồng sóng năng lượng hắc ám bùng nổ từ vị trí của Nele. Không gian như vặn xoắn lại, lớp tuyết dưới chân tan chảy ngay lập tức, để lại một hố đen kỳ dị. Elmar phản ứng theo bản năng, nhảy sang một bên, nhưng áp lực khủng khiếp vẫn đè nặng lên lồng ngực cậu, khiến cậu khó thở.
Nele đứng giữa cơn hỗn loạn đó, đôi mắt xanh xám của ả đã mất đi hoàn toàn vẻ người. Chúng trống rỗng, vô hồn, như thể chính bản thân ả cũng không thể kiểm soát được nguồn sức mạnh khủng khiếp này. Lukas bật dậy từ đống đổ nát, thanh kiếm vẫn nắm chặt trong tay. "Mẹ kiếp…" Cậu lẩm bẩm, khuôn mặt tái mét. "Con mụ già đó… vừa làm cái quái gì vậy?"
Elmar có thể cảm nhận rõ ràng - có một thứ gì đó kinh khủng đang xâm chiếm không gian này. Không phải Nele, cũng không phải ma thuật thông thường. Một thực thể khác… một bóng tối sâu thẳm, nguyên thủy. Stella nhìn Kim, ánh mắt cầu khẩn một lời giải thích. Nhưng trước khi cậu kịp hé răng, Nele lại di chuyển.
Cái bóng xám xịt của ả lướt qua không khí như một ảo ảnh, gần như không một tiếng động. Và rồi—
BÙM! Lukas vung kiếm, nhưng chỉ chém trúng không khí. "Chết tiệt!" Hắn lùi lại, khuôn mặt đầy kinh hãi. Một bóng người hiện ra ngay sau lưng Lukas - quá nhanh, quá bất ngờ. "Elmar!" Stella hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. Nhưng đã quá muộn. Nele xuất hiện ngay phía sau Lukas, một bàn tay xương xẩu vươn ra, những dải băng trên cánh tay ả vặn vẹo như những con rắn độc đang tìm mồi. Lukas xoay kiếm theo phản xạ, nhưng—
RẮC! Một tiếng vỡ khô khốc vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Không phải tiếng kiếm của Lukas gãy. Mà là cánh tay của cậu. Ma lực đen kịt bùng lên dữ dội khi Nele siết chặt bàn tay, nghiền nát lớp giáp kim loại trên cánh tay cậu ta như bóp nát một cành cây khô. Một tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng Lukas.
Elmar không có thời gian để suy nghĩ. Cậu chỉ hành động theo bản năng. Cậu lao tới, con dao găm rẻ tiền trong tay lóe lên một vệt sáng yếu ớt của ma thuật.
Nhưng khi lưỡi dao sắp chạm vào người Nele—
Ả ta biến mất. Không, ả ta chỉ xuất hiện ở một nơi khác. Ngay trước mặt Elmar. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt xám xịt vô hồn của ả. Và cậu biết—
Ả ta có thể giết cậu ngay bây giờ. Một cách dễ dàng. Nhưng ả ta không làm thế. Nele nghiêng đầu, như thể đang quan sát một con côn trùng thú vị. Rồi chậm rãi, ả hạ thấp giọng, nói một câu khiến Elmar lạnh sống lưng:
- Gilger… đúng thật là, thằng nhóc giống anh quá.
- Gilger?
Elmar không có thời gian để hỏi. Nele vung tay, và một cơn lốc ma lực đen tối nhấn chìm tất cả. Khi Elmar mở mắt, cậu nhận ra mình đang nằm trên lớp tuyết lạnh lẽo. Một vết cắt dài rỉ máu trên cánh tay cậu. Lưng đau nhói như bị ai đó đấm mạnh. Nhưng cậu vẫn còn sống. Cậu gượng dậy, ánh mắt hoảng loạn quét tìm những người khác. Stella nằm bất động gần đó, một tay ôm chặt bụng, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Lukas quỳ gục xuống, cánh tay bị thương vẫn đang rỉ máu, những giọt đỏ tươi thấm vào lớp tuyết trắng.
Kim cũng bị đánh văng đi một đoạn, nhưng cậu ta vẫn ôm chặt thiết bị cảm biến trong tay, hơi thở đứt quãng.
"Nele đâu?" Elmar khàn giọng hỏi. Kim lắc đầu, đôi mắt vẫn còn ánh lên vẻ kinh hoàng. "Biến mất rồi…"
Elmar nheo mắt, nhìn xung quanh khu nhà kho đổ nát. Tuyết vẫn rơi, nhưng bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn. Sự hiện diện đáng sợ của ả - cái cảm giác bị bóp nghẹt đến nghẹt thở đó - đã tan biến.
Nhưng thay vào đó, một cảm giác khác trỗi dậy, lan tỏa trong lòng cậu như một thứ nọc độc lạnh lẽo. Nỗi sợ hãi. Không chỉ vì họ suýt mất mạng. Mà vì họ đã chứng kiến một sự thật kinh hoàng. Bạch Tử Đoàn… đã tiến xa hơn những gì họ từng tưởng tượng. Chúng không chỉ đơn thuần săn lùng những Hàn Thể tội nghiệp bị đóng băng chờ chết. Chúng đang đùa giỡn với một thứ… còn khủng khiếp hơn thế rất nhiều...
Chaporia
Bình Luận (0)