20px

“Lúc xoa thuốc…”

“Đảm bảo nàng sẽ thấy dễ chịu.”

Hắn nói một câu.

Sắc mặt Hoắc Kỳ lại trắng thêm một phần.

Đáng tiếc.

Ta không nhìn thấy.

Mà cũng chẳng muốn.

Cả đời này.

Lại nhìn thấy hắn thêm lần nào nữa.

Chương 25

Giờ đây.

Thân phận “Thương Quân” của ta.

Đã không còn giấu được nữa.

Khi vụ án khép lại.

Phụ thân cuối cùng cũng tìm đến tận cửa.

“Tiết Tang Du!”

“Con lại tự hạ thấp thân phận.”

“Đi làm cái nghề thợ thủ công ấy!”

“Thể diện của Tiết gia.”

“Đều bị con làm mất sạch rồi!”

Lúc Hoắc gia gặp nạn.

Ông không xuất hiện.

Lúc ta chịu roi.

Sốt cao mãi không lui.

Ông cũng không xuất hiện.

Ta lạnh lùng nhìn ông.

“Phụ thân.”

“Hoàng thượng đã quyết tâm cải cách.”

“Người ngồi trên chức quan ấy bao nhiêu năm.”

“Chỉ biết chiếm chỗ mà không làm việc.”

“Người nghĩ…”

“Còn có thể ngồi được bao lâu nữa?”

“Con…”

“Nghịch nữ!”

Ông giơ tay lên.

Đúng lúc ấy.

“Cộp! Cộp!”

Tiếng gậy đầu rồng nện mạnh xuống đất.

“Tiết đại nhân đã đến.”

“Sao cũng không chào lão bà tử này một tiếng?”

Phụ thân nghiến chặt răng.

Chậm rãi hạ cánh tay xuống.

Đúng lúc mọi người chuẩn bị sang tiền sảnh uống trà.

Một vị hoàng môn thái giám bỗng đến truyền chỉ.

Hoàng thượng ban thưởng.

Khen ta dũng cảm dâng ngự trạng.

Vạch trần gian thần.

Lại quyên góp mười vạn lượng bạc cứu trợ Tây Bắc.

Đặc biệt sắc phong.

Tam phẩm Cáo mệnh phu nhân.

Lại còn có chuyện vui bất ngờ như vậy?

… Chẳng lẽ.

Là do Hoắc Tư Niên âm thầm sắp xếp?

Lão thái quân vui đến không khép nổi miệng.

Cười bảo.

Hoắc gia một triều.

Có đến hai vị Cáo mệnh phu nhân.

Bà là Nhất phẩm.

Còn ta.

Là Tam phẩm.

Hai mẹ chồng nàng dâu.

Khoác tay nhau.

Mỗi người một câu.

Không ngừng khen đối phương.

Bỏ mặc phụ thân.

Một mình đứng phía sau.

Vẻ mặt đầy lúng túng.

Vài ngày sau.

Lời ta nói hôm trước.

Quả nhiên thành sự thật.

Hoàng thượng vì giữ thể diện cho Hoắc phủ.

Chỉ cảnh cáo phụ thân một phen.

Phụ thân không còn cách nào khác.

Đành chủ động xin từ quan.

Không biết.

Hoắc Tư Niên đã nói gì với ông.

Đến khi ta nghe được tin.

Phụ thân đã dẫn theo thiếp thất cùng thứ tử.

Âm thầm rời khỏi kinh thành.

Lúc ấy.

Ta đang đứng dưới ánh mắt dịu dàng của Hoắc Tư Niên.

Đích thân kéo dải lụa đỏ.

Phủ xuống tấm biển đề ba chữ.

“Mộc Tâm Cư.”

Đó.

Là học quán ta mở.

Để truyền dạy nghề điêu khắc.

Ta có cơ duyên bái Trác Vân Khách làm thầy.

Có thể phá bỏ xiềng xích.

Đã là một loại may mắn.

Thế nhưng.

Trên đời này.

Còn biết bao nữ tử.

Mãi bị giam trong khuê các.

Bị trói buộc bởi xuất thân.

Cả đời.

Chỉ có thể sống dựa vào người khác.

Ta muốn.

Truyền lại tay nghề này.

Chỉ mong một ngày nào đó.

Các nàng.

Không cần dựa vào phụ huynh.

Không cần nương nhờ phu quân.

Chỉ bằng chính đôi tay mình.

Cũng có thể.

Đường đường chính chính sống giữa thế gian.

An thân.

Lập mệnh.

Ta biết.

Con đường ấy.

Còn rất dài.

Kiên trì.

Và truyền thừa.

Cũng là một sự tu hành.

Chương 26

Gánh Tường Vân.

Lại dựng một vở diễn mới.

Lần này.

Kể về nạn hạn hán ở Tây Bắc.

Và chuyện triều đình điều lương cứu tế.

Kho lương huyện Lâu.

Được mệnh danh là kho lương lớn nhất thiên hạ.

Thế nhưng.

Lại bị một đám tham quan âm thầm bán sạch.

Cuối cùng.

Chân tướng được phơi bày.

Gian thần đền tội.

Lòng người hả hê.

Ta nhìn Nghiễn Từ trên sân khấu.

Nụ cười rạng rỡ.

Đúng lúc ấy.

Một bàn tay bỗng che kín mắt ta.

Ta bất mãn.

“Hoắc Tư Niên.”

“Sao chàng còn ghen nữa?”

Hắn ôm trọn ta vào lòng.

Ép ta tựa vào 🐻 ngực mình.

Giọng nói đầy vẻ ai oán.

“Ta còn không hiểu nàng sao?”

“Hễ nàng thích.”

“Chuyện gì nàng cũng dám làm.”

“Dù là…”

“Trộm.”

Ta bật cười.

Quả thật.

Hắn hiểu ta quá.

Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Mỉm cười nói:

“Nhưng so với những người ngoài kia.”

“Thiếp vẫn thích chàng hơn.”

“Phu quân của thiếp.”

Ánh mắt người đàn ông nhìn thẳng vào mắt ta.

Hơi thở nặng thêm vài phần.

Giọng nói trầm thấp.

Mang theo ý cười mê hoặc.

“Nhắc đến kho lương.”

“Chỗ ta…”

“Còn dồi dào hơn nhiều.”

“Chưa từng thất thoát.”

“Nếm thử.”

“Chắc chắn vừa ngon.”

“Lại vừa thỏa mãn.”

“Phu nhân…”

“Có muốn thử không?”

Ta mở to mắt.

Chết thật.

Lần này…

Ta hiểu hết rồi.

Người này…

Đúng là quá hư!

Nhưng mà…

Ta lại rất thích.

Xe ngựa phi nhanh trở về phủ.

Nửa miếng ngọc tủy Thanh Loan.

Khắc chữ “Niên”.

Vẫn lặng lẽ đung đưa nơi đầu giường.

Cho đến tận canh ba.

Những tháng năm đã lỡ.

Không thể quay lại.

Nhưng những người từng lạc mất nhau.

Cuối cùng.

Vẫn trở thành…

Bến đỗ ấm áp nhất.

Của đời nhau.

~ Hết ~

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...