20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Cô nương thích thêu thùa cũng phải có chừng mực. Ban ngày ban đêm đều vội vàng làm như thế, truyền ra ngoài sẽ khiến người ta nói phủ Viên hà khắc với cô nương.”

 

Không còn cách nào khác, ta chỉ đành nhờ tiểu tư đến Nam thị mua hàng thêu tư.

 

Hàng thêu tư giá cao. Thêu chưa đến nửa canh giờ, mắt ta đã đau đến chảy nước mắt, đầu ngón tay thường bị kim đ.â.m đến chẳng còn chỗ nào lành lặn.

 

Về sau không biết là ai đã đem những lời ở tiệc thưởng hoa truyền đến tai phụ thân .

 

Thế là suốt bốn năm liền, ta đều nhận được ba mươi lượng bạc gửi từ Đoan Châu.

 

Hai cha con ta , một người không nỡ để phụ thân lo lắng, một người không muốn làm chậm trễ hôn sự của con gái.

 

Cứ thế, mỗi người một nơi, gắng gượng suốt bảy năm.

 

Trong miệng người đời, đó chẳng qua chỉ là một trò cười về kẻ tâm cơ sâu nặng, chiếm hết tiện nghi.

 

Ta không nhìn cảnh cáo trong mắt Viên Thận nữa, lạnh lùng mở miệng:

 

“Tiết muội muội gây chuyện thị phi bằng lời nói , đáng lẽ phải quỳ xuống nhận lỗi .”

 

“ Nhưng không phải với ta , mà là với di mẫu của muội , với thanh danh của Viên phủ.”

 

“Ban nãy muội nói phu nhân lòng dạ thiện lương, điều ấy không sai. Nhưng muội lại nhắc đến của hồi môn, khiến người ngoài nghe được , còn tưởng bá mẫu tận tâm nuôi dưỡng ta bao năm là vì nhắm vào của hồi môn của ta .”

 

“Năm đó Viên gia thu nhận ta , được bao người ca ngợi là trọng tín giữ lời. Sao qua miệng muội lại thành phụ thân ta cố ý tính kế, còn Viên gia cũng chỉ vì có lợi mới làm ?”

 

“Hôm nay muội là khách, lại là cháu gái ruột của bá mẫu.”

 

“Muội nói sai, ta không trách.”

 

“ Nhưng nếu những lời này truyền ra ngoài, người ta chỉ biết nói , cháu gái ngoại của Viên gia lại dám công khai đặt điều bôi nhọ Viên gia.”

 

“Ta bảo muội quỳ xuống nhận lỗi , cũng là vì thanh danh của muội mà nghĩ.”

 

Một phen lời lẽ ấy khiến mặt Tiết Uyển Ngọc trắng rồi đỏ.

 

Di mẫu hôm qua đã đến nhà nàng ta để cầu thân .

 

Nàng ta vẫn luôn biết trong Viên gia có một vị hôn thê ở nhờ nhiều năm.

 

Ban nãy chỉ muốn khiến ta bẽ mặt trước mọi người , không ngờ lại bị ta phản kích, nắm c.h.ặ.t lấy sai lầm.

 

Nhưng Tiết Uyển Ngọc phản ứng rất nhanh. Nàng ta lập tức rơi nước mắt như hoa lê gặp mưa, quỳ xuống bên chân Viên phu nhân nhận lỗi .

 

Viên phu nhân tuy sắc mặt không vui, nhưng dù sao cũng là người một nhà. Bà trái lại còn tự tay đỡ nàng ta dậy, dịu giọng an ủi.

 

Ta lặng lẽ ngồi trở lại chỗ dưới .

 

Viên Thận dường như có lời muốn nói .

 

Chắc hắn lại muốn trách ta miệng lưỡi sắc bén, không biết dung người .

 

Nhưng ánh mắt Viên phu nhân khẽ quét qua, cuối cùng hắn vẫn không mở miệng.

 

Lễ cập kê qua loa kết thúc.

 

Ta cáo lui với Viên phu nhân.

 

Tiết Uyển Ngọc lại quấn lấy ta như rắn độc.

 

“Hôm nay đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở.”

 

“Ta và tỷ tỷ hợp ý. Chi bằng đến chỗ tỷ tỷ ngồi một lát?”

 

6.

 

Viên phu nhân bảo Viên Tĩnh đi cùng nàng ta .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gao-lac-duong-dat-gia/chuong-3.html.

]

Bày biện trong phòng ta rất đơn giản. Tiết Uyển Ngọc tùy ý xem qua giá cổ vật, ánh mắt bỗng bị chiếc hộp gỗ đàn hương bên gối ta thu hút.

 

Ta còn chưa kịp ngăn cản, nàng ta đã cầm cây phượng trâm mẫu thân để lại trong tay.

 

Thấy ta căng thẳng như vậy , nàng ta dùng đầu ngón tay khẽ b.úng hạt châu nơi đuôi phượng.

 

“Kiểu dáng cây trâm này cũng thú vị, chỉ là cũ quá rồi .”

 

“Biểu tỷ, cây trâm này ta nhìn rất thích. Không biết Khương tỷ tỷ có nỡ tặng ta không ?”

 

Viên Tĩnh liếc nhìn cây trâm, giọng điệu hờ hững.

 

“Muội thích thì cứ cầm đi . Trong phòng A Huỳnh vốn dĩ đều là đồ của Viên gia.”

 

“Đại tỷ, cây trâm này là di vật của mẫu thân ta . Thứ cho ta không thể tặng Tiết tiểu thư.”

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Ở Viên phủ, ta xưa nay rụt rè như chim cút.

 

Chưa từng công khai bác bỏ yêu cầu của Viên Tĩnh.

 

Thấy ta không chịu, nàng ta có chút tức giận.

 

“A Huỳnh thật có uy phong. Ta lại không biết phủ Viên bây giờ do ngươi làm chủ đấy.”

 

“Chỉ là một cây trâm cũ mà thôi. Ngươi cứ đưa cho nàng trước , ngày mai ta bồi thường cho ngươi hai cây mới.”

 

Tiết Uyển Ngọc thấy Viên Tĩnh bênh vực mình , càng được nước làm tới.

 

“Khương tỷ tỷ ăn của Viên phủ, dùng của Viên phủ, nghĩ hẳn cây trâm này cũng do di mẫu ban cho.”

 

“Tỷ tỷ keo kiệt thì cứ nói thẳng. Cần gì bịa chuyện?”

 

Thấy nàng ta cố ý làm khó, ta chỉ đành giơ tay tát nàng ta một cái.

 

Động tĩnh trong phòng rất nhanh đã dẫn Viên phu nhân đến.

 

7.

Trên mặt Tiết Uyển Ngọc có một cái tát của ta , tóc cũng đã rối, nàng ta nhào vào lòng Viên phu nhân, khóc đến đáng thương.

 

“Di mẫu, là Uyển Ngọc không tốt . Ta thấy cây trâm của Khương tỷ tỷ đã cũ, muốn giúp tỷ ấy đem đi sửa.”

 

“Không ngờ tỷ tỷ lại hiểu lầm, còn tưởng ta muốn cướp đồ của tỷ ấy , nên mới đ.á.n.h Uyển Ngọc.”

 

Viên phu nhân đau lòng lau mặt cho nàng ta , hung hăng trừng ta một cái.

 

“Uyển Ngọc có lòng tốt giúp ngươi, ngươi lại không biết cảm kích. Nó đã thấy qua bao nhiêu đồ tốt , sao có thể cướp một cây trâm cũ của ngươi?”

 

“Cây trâm này cứ coi như lễ bồi thường cho Uyển Ngọc. Quay về ta sẽ bảo phòng sổ sách cấp bạc, ngươi muốn làm bao nhiêu cây trâm thì làm bấy nhiêu.”

 

Ta nắm c.h.ặ.t cây trâm, lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào bà.

 

“Bá mẫu thứ lỗi .”

 

“Cây trâm này là di vật của mẫu thân ta . Nghĩ rằng phủ Viên sẽ không ỷ thế h.i.ế.p người , đến cả đồ của người khác cũng muốn cướp.”

 

Viên phu nhân vừa kinh vừa giận, tay cũng run lên.

 

“Được lắm! Ta nuôi ngươi bao năm, đã tốn bao nhiêu bạc. Chẳng qua chỉ hỏi ngươi một cây trâm cũ, ngươi đã ở đây ăn nói hồ đồ, không coi ai ra gì!”

 

“Hôm nay cây trâm này , ngươi cho cũng phải cho, không cho cũng phải cho!”

 

Nói xong, bà ra hiệu cho ma ma bên cạnh đến bẻ tay ta .

 

Ma ma ấy sức rất lớn, chớp mắt đã bẻ đến tay ta rướm m.á.u.

 

Tào ma ma chạy đến che cho ta , cũng bị đẩy ngã xuống đất.

 

“Di mẫu, người ta nói cho một thăng gạo thì mang ơn, cho một đấu gạo lại sinh thù. Con thấy Khương tỷ tỷ quả thực được nuông chiều hư hỏng trong Viên gia rồi .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...