Gặp Yandere?! Ta liền tẩu thoát/Chapter 1: Một cái cuộc sống bất hay bình thường ?Chapter 1: Một cái cuộc sống bất hay bình thường ?
20px

Lý tưởng sống là gì ? , nói một cách khoa học đó là một loại tinh thần hay một định hướng tinh thần mà mỗi người đều muốn hướng tới, nó có thể cấu tạo ra được tính cách hay nhân phẩm của một số người , tùy vào lý tưởng của họ tốt hay xấu , lớn hay nhỏ, cũng còn phần lớn dựa vào môi trường , nơi chốn , các mối quan hệ , từ đó sinh ra cho mỗi người mỗi Lý tưởng , mục tiêu khác nhau.

Vậy mọi người nghĩ lý tưởng của tôi là gì ? ,nói nhanh về nó nào , tôi không nghĩ một người nào rảnh vô đây để nghe về lí tưởng của người khác đâu, trước tiên thì có ai hỏi lí tưởng của tôi là gì không?

Hỏi hay lắm, mặc dù không ai hỏi nhưng vì đây là đối thoại độc tâm nên Trần Lạc Nam vẫn nói, đó là Dật Lạc hay còn có cách gọi khác là sự yên bình, đúng vậy yên bình ở đây là cảm giác vô nghĩ vô lo , không cần phải quan tâm về tiền bạc , các mối quan hệ,... nhưng vẫn có điều kiện để được làm những điều đó, bạn hiểu ý tôi chứ, ví dụ: tôi là người giàu nhất trên thế giới nhưng tôi sẽ cảm thấy cực kì bình yên khi ăn món rẻ tiền mỗi ngày vì tôi hoàn toàn có thể thoát khỏi nó và ăn những món mà người nghèo không ăn được, ý tôi ở đây là sự yên bình của kẻ có tất cả mọi thứ , nhưng lại lựa chọn không làm mọi thứ, vì ta có thể làm nó bất kì lúc nào , như một kẻ thượng đẳng giả làm kẻ dưới và có thể thoát khỏi nó bất kì lúc nào, sự ép buộc khiến chúng ta phải như vậy khác hoàn toàn với việc chúng ta lựa chọn như vậy, những người tầng lớp dưới chi tiêu tiết kiệm bởi vì cuộc sống của họ buộc họ như vậy, khác với một kẻ tầng lớp giàu có chi tiêu tiết kiệm cho vui, nhưng tôi cũng có phần yêu thích sự bình yên cốt lõi là không bon chen với xã hội, sự áp đặt một khối tài sản ở độ tuổi nhất định , hay một gia đình sinh ra con cháu cho Phụ Mẫu nối dõi.

Haizz cũng may là xã hội hiện tại không còn áp đặt nó nữa mà kể có nó đi nữa thì cũng không thể được.

Vì sao ư?, bởi vì tôi hiện tại chỉ còn một mình, trước đây Ba và mẹ tôi đã ly hôn khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi đã thắng trong phiên tòa để nhận được quyền nuôi tôi vì có vẻ như mẹ không quan tâm tới việc nhận nuôi, sau đó bà cũng đã cắt đứt mọi liên lạc với cả hai ba con, thật sự nó khá bình thường so với những gia đình gặp hoàn cảnh tương tự, có người thì vẫn thường xuyên thăm nhau , nhưng phần nào trong tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì đã cắt đứt hoàn toàn quan hệ với bà ấy , cũng không thù hận hay gì cả, nhưng nghe nói sau đó rất nhanh bà đã có một gia đình mới với người đàn ông khác, vậy thì việc không gặp nhau nữa là lựa chọn tốt nhất.

Còn đối với Ba tôi, sau khi sống chung với nhau một thời gian, ông ấy đã không may qua đời trong một vụ tai nạn khi mà tôi chỉ mới học cấp 2, thời điểm đó chỉ có bên nhà nội và số ít người bên nhà Mẹ tôi đưa tiễn Ba tôi, kể cả ngày quan trọng đó tôi vẫn không được gặp Mẹ của mình, nhưng điều quan trọng hơn là khối tài sản khá lớn mà Ba đã để lại cho tôi, dù không tới mức nào nhưng vẫn có 1 căn nhà nhỏ ở gần trung tâm thành phố Bắc Kinh, để mà nói với đất nước tỷ dân, việc mà có một căn ở trung tâm thành phố cũng được xem là thành công trong thời đại kinh tế có phần suy thoái này, và còn một căn khá lớn ở Giang Tây, vì một vấn đề nào đó mà hai Ba con tôi đã từ đó mà chuyển tới bắc kinh sinh sống, dù lúc đầu không quen nhưng cũng dần thích nghi được với chi phí đắt đỏ ở thủ đô.

Trước đây Ba tôi làm việc từ sáng tới tối , nên việc tiếp xúc với ông rất ít , thêm việc không được sự nuôi dưỡng từ Mẹ nên từ đó trong tôi cũng hình thành tính cách có phần thờ ơ và lạnh lùng, cộng thêm việc ít ai chăm sóc từ bé nên tôi cũng đã phát triển tính tự lập, dù ông ấy không dành nhiều thời gian nhưng vẫn chu cấp chu toàn mọi thứ cho đứa con một của ông ấy , như đã đoán trước được tình huống , luật sư đã được thuê từ trước khi chuyện xảy ra , mọi thứ được sắp xếp chu toàn , như thể ông ấy đã biết trước được điều này vậy.

Vì là con ruột và là con một nên tôi dễ dàng hưởng toàn bộ tài sản. Hai căn nhà và một khoản tiền tiết kiệm khổng lồ từ bảo hiểm và nhiều năm dành dụm của ông ấy.

Khi mọi chuyện kết thúc , trên tay tôi chỉ còn lại là hũ tro cốt của ông, kể cả trong tang lễ tôi vẫn không rơi nổi một giọt nước mắt nào, mọi người trong dòng họ cũng từ đó mà sinh ra những lời chỉ trích phía sau lưng, người thì cảm thấy thương cảm cho tôi khi mới chừng tuổi này mà không còn ai ở bên, những lời nói đó tôi không mấy để tâm, chỉ lủi thủi tiễn đưa họ sau khi mọi thứ kết thúc.

Từ chối mọi lời mời nuôi dạy từ bên ngoại hay bên nội tôi đã thuê luật sư giữ gìn tài sản và nuôi dạy tôi tới năm 18 tuổi.

Ba năm trôi qua Lạc Nam cứ thế sống tới năm 17 tuổi

....

Trái đất , năm 2022 theo lịch Nhân loại, tại Huyện Đông Thành thuộc Bắc Kinh Trung Quốc, ở một ngôi nhà nhỏ có phần cũ kĩ, người đang sinh sống trong đó không ai khác là Trần Lạc Nam, một chàng trai trẻ có gương mặt tuấn tú , làn da trắng đi kèm với đó là những đường cơ thể sắc nét như một loại tạo tác nghệ thuật, cơ ngực , cơ tay cả những múi cơ bụng như được điêu khắc tỉ mỉ, loại thân thể này nhìn qua đã biết sự nỗ lực to lớn thường không có ở dân thường.

Nằm trên giường chậm rãi hé đôi mi có chút mê người,''Lại là giấc mơ về thời nhỏ, có lẽ mình khao khát gặp lại Ba nên mơ sao , nực cười thật, người như mình mà lại mưu cầu những tình cảm đó à''

Liếc nhìn đồng hồ đã thấy 6:00 giờ sáng Lạc Nam thức dậy như mọi ngày, đúng từng giây như sinh lý trong cơ thể đã lập trình sẵn.

6:15 vệ sinh cá nhân , 6:30 tập giãn cơ và ăn sáng nhẹ, 6:45 cậu ta sẽ chạy vòng quanh khu cậu đang sinh sống, 7:00 là lúc Lạc Nam đắm mình trong bồn tắm nhỏ để thư giãn , nhiều lúc cậu còn ngâm trong đó cả một tiếng chẳng vì điều gì cả , xong xuôi là lúc xem lại bài vở ở trường.

Nói là xem lại nhưng vì đang trong kì nghỉ hè nên việc học cũng không mấy áp lực.... đó là suy nghĩ của kẻ thất bại , dù chỉ là vừa bắt đầu năm học mới nhưng cũng là năm cuối, Lạc Nam đã thấy áp lực nặng nề từ các thư viện ở khắp nơi, đây là giai đoạn phải phát huy hết sức của bản thân cho kì thi Gaokao (kỳ thi tuyển sinh đại học), tỉ lệ chọi ở các trường Đại học top đầu như Đại Học Thanh Hoa hay Bắc Kinh là 0,05%.

Mỗi năm đều có hàng chục triệu thí sinh tham gia cao khảo, tỉ lệ của từng người khi được tính ra sẽ là 1:30, bạn sẽ phải thi đấu với chín người khác nhau, Trung Quốc cũng là quốc gia được xem có kì thi Gaokao trang trọng nhất cũng đồng nghĩa với áp lực nhất.

Cũng may là Lạc Nam dự tính vô Trường Đại Học tầm trung, với tính cách của cậu thì như vậy là hợp lí nhất, năng lực của cậu sẽ không khó mà vào được trường như vậy nên hiện tại trong lòng cậu cũng có phần thong thả.

Nhưng trong kì nghỉ hè cậu cũng sẽ đọc thêm sách hoặc học thêm ngôn ngữ cho bản thân , dù đang được nghỉ thì thư viện luôn đầy ấp học sinh cấp 3, với đất nước tỷ dân luôn có sự cạnh tranh rõ rệt , cho có là ngày nghỉ đi nữa họ sẽ luôn dành nhiều thời gian cho việc học và vì là năm cuối cấp nên tình trạng học hành càng áp lực thêm, may mắn ở chỗ Lạc Nam có tư duy học rất cởi mở , không cứng nhắc như những người cùng lứa, phương pháp học thông minh giúp cho cậu tùy ý giữ bảng điểm theo mong muốn mà không cần phải đi học trung tâm ngoài như những người khác.

Những năm qua ngoài những chuyện nhỏ nhặt khác thì Lạc Nam cũng chỉ lặp lại những việc như vậy mỗi ngày, một cuộc sống có phần vô vị khi không tiếp xúc nhiều với các mối quan hệ khác à trừ cô quản lý chăm sóc cho cậu , dù không có nhiều bạn bè nhưng đối với cậu thời gian hiện tại được cho là Lạc Viên , cuộc sống thiên đường của cậu, tự do quyết định mọi thứ.

Sau khi hoàn tất mọi thứ cũng là lúc bước chân ra khỏi nhà và đi tới trường, chuẩn bị sẵn sàng cho ngày khai giảng năm cuối đầy cạnh tranh.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...