Gặp Yandere?! Ta liền tẩu thoát/Chapter 3: Ngày khai giảng và thứ phiền toái bắt đầuChapter 3: Ngày khai giảng và thứ phiền toái bắt đầu
20px

Buổi lễ khai giảng tại trường cấp 3 đã bắt đầu.

Toàn bộ học sinh từ các lớp khác nhau đã tập trung đầy đủ tại hội trường rộng lớn, tiếng ồn ào, ríu rít của học sinh chốc chốc lại vang lên khi họ tìm chỗ ngồi. Trong không khí nhộn nhịp ấy, Lạc Nam bước vào hội trường. Đúng như mọi lần, cậu điềm tĩnh và lạnh lùng, mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần tây đen, tạo nên một vẻ ngoài có phần lạnh lùng nhưng cũng đầy cuốn hút. Với chiều cao nổi bật và thân hình rắn rỏi, Lạc Nam nhanh chóng thu hút ánh nhìn của nhiều người xung quanh, đặc biệt là những bạn nữ.

Mọi người không thể không chú ý đến cậu. Vóc dáng cao lớn, các cơ bắp hiện lên rõ rệt dưới lớp áo sơ mi ôm nhẹ. Đôi mắt sắc lạnh, cùng làn da sáng mịn khiến nhiều ánh mắt không thể rời khỏi cậu. Các nữ sinh thì thầm với nhau, không ngừng xì xào về vẻ đẹp trai, phong thái lạnh lùng của Lạc Nam. Có vài người lén lút nhìn cậu, tự hỏi liệu cậu có bạn gái chưa.

Ngay lúc đó, một vài học sinh nữ bạo dạn hơn bắt đầu hỏi thầm nhau.

“Cậu ấy có bạn gái chưa nhỉ?”

“Mình thấy anh ấy cũng lạnh lùng quá, không giống kiểu người dễ tiếp cận. Nhưng đẹp trai thật!”

Lạc Nam, hoàn toàn không quan tâm đến ánh nhìn xung quanh, tìm một chỗ ngồi ở góc hội trường, ngồi xuống và lấy điện thoại ra, im lặng không để ý đến những lời xì xào ấy. Cậu chỉ muốn buổi lễ này kết thúc sớm để có thể rời khỏi đây.

Chẳng bao lâu, một cô gái đứng lên từ vị trí chủ tịch hội học sinh, ánh mắt của cô sáng sủa, dáng vẻ cân đối , gương mặt xinh đẹp khiến nhiều bạn nữ khác phải ghen tị, tạo ra khí chất khác biệt. Mọi ánh mắt trong hội trường đều hướng về cô khi cô bước lên bục phát biểu. Lạc Nam chợt cảm thấy có chút quen mắt.

Cô gái này... Cô ta giống một người cậu đã gặp đâu đó. Ngay lúc đó, Lạc Nam chợt nhớ lại ánh mắt của cô, ánh mắt khi cậu cứu cô khỏi vụ bắt nạt hôm đó. Dù phong thái của cô lúc này khác biệt hoàn toàn, không còn vẻ yếu đuối, nhút nhát như khi ấy, nhưng đôi mắt ấy, nụ cười ấy… tất cả đều rất quen thuộc.

Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào khi cô gái này mở lời, tiếng bàn tán bắt đầu vang lên. Cô ta là ai mà lại khiến cả hội trường lặng ngắt nghe theo từng lời nói?

“Đây là Nhã Thanh Trúc, con thứ hai của tập đoàn họ Nhã,” một bạn nữ bên cạnh Lạc Nam thì thầm, không giấu nổi sự ngạc nhiên. “Tập đoàn Nhã nổi tiếng trong nhiều lĩnh vực, từ bất động sản đến du lịch và còn góp mặt trong nhiều lĩnh vực khác. Cô ấy là một trong những người thừa kế."

Ở Bắc Kinh này không có mấy nhà dám đối đầu người Họ Nhã đâu.

Lạc Nam nghe vậy, đôi mắt khẽ nheo lại, nhưng ngoài việc cảm thấy chút gì đó quen thuộc như từng gặp cô ở đâu đó, cậu chẳng có thêm cảm xúc gì. Cậu không phải người thích tham gia vào những mối quan hệ phức tạp, và với cái lạnh lùng của mình, cậu cũng không quan tâm tới tiểu thư của một tập đoàn quyền lực như vậy.

Thanh Trúc lên phát biểu một cách tự tin. Cô mỉm cười nhẹ, đôi môi cong lên như một đóa hoa, vẻ đẹp của cô khiến không ít ánh mắt bị hút chặt vào. Cô nhìn khắp hội trường, không để sót một ai. Và rồi, ánh mắt của cô dừng lại ở Lạc Nam.

Một cái nhìn đầy thách thức. Cô không ngừng quan sát cậu, ánh mắt như muốn tìm kiếm điều gì đó. Nhưng Lạc Nam, lạnh lùng và không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ quay mặt đi và tiếp tục chăm chú vào chiếc điện thoại trên tay. Cậu không muốn dính dáng đến bất kỳ rắc rối nào, đặc biệt là từ một cô gái tiểu thư như cô.

Đến lúc này, Thanh Trúc, nhận thấy sự thờ ơ từ Lạc Nam, nhếch môi một cách mỉa mai. Lòng cô bắt đầu dâng lên một cảm giác khó chịu. Dù là tiểu thư của một gia tộc quyền lực, chưa ai từng phớt lờ cô như vậy. Cô vốn không phải người dễ dàng chịu thua.

Cô thầm nghĩ: Chắc cậu không phải là người như những kẻ tầm thường kia.

Nhưng cậu vẫn không phản ứng, càng khiến Thanh Trúc cảm thấy muốn tìm hiểu hơn về người này.

Sau khi buổi lễ khai giảng kết thúc, các học sinh bắt đầu rời khỏi hội trường, những tiếng xôn xao, bàn tán rì rầm vang lên khắp nơi. Các nhóm học sinh tụ tập lại với nhau, trao đổi về những sự kiện trong lễ khai giảng, có người bắt đầu đi tìm lớp của mình. Lạc Nam lặng lẽ đứng dậy, không có biểu hiện gì trên khuôn mặt, ánh mắt lạnh lùng vẫn giữ nguyên như mọi khi. Cậu chỉnh lại áo sơ mi và đi thẳng ra khỏi hội trường.

Dòng người nhộn nhịp di chuyển về phía các lớp học, nhưng Lạc Nam không vội vã hòa vào đám đông. Cậu chỉ điềm tĩnh bước đi, hướng về khu hành lang dẫn đến lớp của mình.

Ngay lúc Lạc Nam chuẩn bị quay lưng rẽ vào con đường đến lớp, một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự kiên quyết vang lên từ phía sau lưng:

"Anh là Lạc Nam phải không?"

Cảm giác như mọi thứ xung quanh bỗng chốc ngừng lại. Lạc Nam không quay đầu lại ngay lập tức, nhưng trong lòng cậu đã cảm nhận được một sự lạ lùng. Có gì đó không đúng. Cậu dừng lại trong giây lát, rồi quay người lại.

Trước mặt cậu, là cô gái mà cậu đã cứu trước đó, người con gái từng bị bắt nạt. Nhưng giờ đây, không còn là cô gái yếu đuối đó nữa. Trước mắt cậu là một tiểu thư xinh đẹp, lạnh lùng, và đầy sự tự tin. Cậu vẫn không thể nhớ nổi cái tên của cô, nhưng ánh mắt cô đang nhìn cậu lại khiến cậu cảm thấy có gì đó không ổn.

"Chắc anh không nhớ tôi rồi?" Cô gái mỉm cười nhẹ, ánh mắt lóe lên sự thích thú, "Nhưng không sao... dù sao tôi cũng đã nhớ anh."

Lạc Nam nhíu mày, cảm thấy có chút bối rối. Cậu không thích bị dính líu vào bất cứ ai, nhất là những người gây ra rắc rối cho mình. Nhưng điều gì đó trong ánh mắt của cô gái này khiến cậu cảm thấy không thể tránh né. Cậu lặng lẽ quan sát cô, trong lòng càng thêm cảnh giác, hai chữ phiền phức đang dán lên người cô gái này.

Lạc Nam nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng trong đầu cậu lại có một câu hỏi không thể không bật ra. Cảm giác kỳ lạ khi nhìn thấy cô, và sự thay đổi rõ rệt trong phong thái của cô khiến cậu không thể không thắc mắc, à là cô ta, nhưng quả thật khác với lúc đó hoàn toàn.

"Vậy sao, cô lại bị bắt nạt à?" Lạc Nam hỏi, giọng lạnh lẽo nhưng đầy sự nghi ngờ.

"Cô không phải là tiểu thư lớn mạnh của một tập đoàn lớn sao? Hay là cô chỉ đang diễn kịch?"

Câu hỏi của cậu khiến ánh mắt của cô gái lóe lên một tia bất ngờ. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nụ cười của cô lại nhanh chóng quay lại, một nụ cười pha lẫn sự hứng thú và nguy hiểm. Cô không đáp ngay lập tức, mà chỉ đứng yên một lúc, như thể đang suy nghĩ về cách phản ứng.

Cô hiểu ra rằng Lạc Nam cũng đã nhận ra mình , dù không biết bằng cách nào , cô tưởng rằng mình rất giỏi hóa trang mà.

"Anh thật sự nghĩ tôi đang diễn kịch?" Cô hỏi lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có chút lạnh lùng, đôi mắt đầy ẩn ý. "Có lẽ anh sẽ không bao giờ hiểu được lý do tại sao người khác lại có thể bị bắt nạt, ngay cả khi họ có quyền lực và tiền bạc."

"Đôi lúc, khi sống trong chiếc vỏ bọc xa hoa của những người quyền lực, ta quên mất rằng thế giới ngoài kia không chỉ có ánh sáng. Ta thử cảm giác của kẻ yếu, của những người mà mỗi ngày họ phải đấu tranh để tồn tại, để thở trong một xã hội ngập tràn sự áp bức. Nhưng điều đáng tiếc là, họ không dám phản kháng. Dường như có một cái gì đó trong họ đã bị bẻ gãy từ lâu. Tầng lớp trên, như chúng ta, có quyền lực, có sự che chở, nhưng họ không hiểu rằng trong lòng những kẻ dưới họ, có những cuộc chiến không ngừng nghỉ. Họ cúi đầu không phải vì không có sức mạnh, mà vì họ không còn hy vọng nữa. Họ bị lừa dối bởi sự yên tĩnh của sự khuất phục, và một phần cũng bởi nỗi sợ hãi bị đè nén, một nỗi sợ không bao giờ dám.

''Thử thành những kẻ yếu đuối , cũng là một cảm giác không tệ a~''

Nói xong cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt như xuyên qua Lạc Nam, khiến cậu cảm thấy một chút khó chịu. "Dù sao, mọi chuyện đã qua rồi. Và giờ đây, tôi chỉ đang tìm kiếm một thứ khác... Cũng giống như cách anh cứu tôi trước đó."

Lạc Nam nhíu mày, không hiểu rõ ràng cô đang nói gì, nhưng cảm giác rằng cô không phải là người dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ hay dễ dàng bị khuất phục lại càng mạnh mẽ. Cậu không phải là kiểu người thích dính líu vào những rắc rối, và cảm giác về một mối đe dọa từ cô gái này càng làm cậu muốn giữ khoảng cách.

"Vậy thì, cô có ý gì khi gọi tôi lại?" Lạc Nam hỏi, không chút cảm xúc, ánh mắt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như cũ.

Cô gái nhếch môi cười, ánh mắt không rời khỏi cậu. "Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng anh là người tôi đang tìm kiếm."

Tìm kiếm ? cô ta đang nói quái gì vậy

Lạc Nam nhíu mày, cảm giác khó chịu bỗng trào dâng trong người. Cả câu chuyện của Thanh Trúc làm cậu cảm thấy như đang lãng phí thời gian vô ích. Cậu không quan tâm đến những trò đùa của cô tiểu thư này, không muốn bị lôi kéo vào thế giới rối rắm mà cô tự tạo ra.

"Đừng lại gần tôi." Lạc Nam lạnh lùng nói, giọng điệu như xua đuổi. "Cô chỉ đang tốn thời gian của tôi thôi."

Cậu không thèm nhìn lại, chỉ đơn giản bước đi, bước chân hiên ngang, thoát khỏi sự bám riết của Thanh Trúc, tiến thẳng về phía lớp học. Lạc Nam không quan tâm đến sự tồn tại của cô ta nữa, không cần thiết phải dính dáng tới một người như vậy.

Thanh Trúc đứng yên tại chỗ, ánh mắt cô ánh lên một tia giận dữ, nhưng đồng thời cũng lộ ra một sự thỏa mãn khó hiểu. Chưa bao giờ cô phải chịu sự từ chối như vậy, đặc biệt từ một người đàn ông. Lạc Nam, dù chỉ một lần nhìn cô mà không có chút phản ứng nào, lại làm cô cảm thấy sự kích thích và thỏa mãn vô cùng.

Cô luôn tự hào về vẻ đẹp của mình, về quyền lực mà gia đình cô sở hữu. Trên thế giới này, không có ai có thể từ chối được cô. Nhưng Lạc Nam thì khác. Cậu ta lạnh lùng, thậm chí không thèm nhìn lại cô dù chỉ một lần. Điều này, đối với Thanh Trúc, lại là một thách thức đầy mê hoặc.

Cô cắn nhẹ môi dưới, đôi mắt khẽ liếc theo bóng dáng của Lạc Nam đang đi xa dần. Một nụ cười ma mị xuất hiện trên khuôn mặt cô, từng chút một, như thể đang thưởng thức một món ăn ngon mà cô chưa bao giờ được nếm thử.

"Thú vị." Thanh Trúc thì thầm trong miệng, đôi mắt sáng lên một cách đầy mê hoặc. Cô liếm môi, cảm giác một thứ khát khao khó tả đang dâng lên trong lòng.

Một phần trong cô thích thú với cảm giác bị từ chối, còn một phần lại muốn chinh phục người đàn ông này, dù thế nào đi nữa. Cô không tin vào sự tồn tại của ai có thể kháng cự lại sự hấp dẫn của chính mình, và Lạc Nam sẽ là mục tiêu tiếp theo cô phải sở hữu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...