Hai người họ mon men qua từng ngóc ngách nhỏ. Cố làm sao tránh gây ra tiếng động, từng bước chân của họ phải thật thận trọng. Philip đi trước dẫn theo sau là Adrian, anh dùng hai tay để đẩy từng cành cây thông ra khỏi tầm mắt. Phải đẩy làm sao mà không đánh động đến thứ sinh vật kia. Họ dẫm lên những bãi lá thông đã rụng, bùn và đất nhưng cũng phải giữ cho tiếng ồn thấp nhất có thể. Càng đi cơn buồn ngủ càng trào dân trong người Adrian anh phải cố giữ tỉnh táo như những tình thế ngặt nghèo như thế này. Ngước nhìn lên cao nhìn vào ánh trăng đang chiếu rọi anh cảm giác như nỗi sợ của anh lúc nãy đã được lấn át. Anh chỉ mong ở đây mãi thôi. Philip tay cầm con dao nhọn có đuôi được bọc bằng một loại da mềm luôn trong thế sẵn sàng trước bất kì mối nguy nào có thể ập tới.
Philip nói với vẻ cảnh cáo.
"Trong khu rừng này tên kia không phải là sinh vật duy nhất ở đây. Ở đây có rất nhiều loài thú hoang vô cùng nguy hiểm mà anh sẽ chưa từng gặp bao giờ ở trên Trái Đất. Nên anh phải hết sức cẩn thận."
Adrian hỏi với vẻ hiếu kỳ.
"Vậy rốt cuộc nơi mà tôi đang ở rốt cuộc là gì?"
Philip nói với vẻ mơ hồ.
"Tôi không chắc chúng ta đang ở đâu nhưng chắc chắn không phải là Trái Đất. Nó có hình dạng giống vậy nhưng tôi nghĩ chúng ta đã bị dịch chuyển tới một chiều không gian nào đó khác."
Adrian hỏi lại.
"Vậy đến giờ anh vẫn không biết nới này là đâu sao?"
Philip nói với vẻ lạc quan.
"Chỉ cần chúng ta có nhau mọi việc sẽ được giải quyết anh cứ tin tưởng ở tôi. Ngoài anh ra còn có nhiều người khác nữa. Chỉ cần có nhau với sự đồng lòng và đoàn kết không có gì là không thể cả. Dù tôi vẫn chưa chắc chắn được cách để ra khỏi đây nhưng sớm thôi tôi sẽ tìm ra."
Adrian nói với vẻ mặt đầy mệt mỏi.
"Nếu chúng ta cứ vừa đi vừa tránh như gây ra tiếng ồn như thế này chắc có lẽ tôi sẽ gục trước khi tới được nơi mất. Vậy còn bao lâu nữa là tới vậy?"
Philip đáp lại với vẻ động viên và an ủi.
"Anh ráng thêm chút nữa chúng ta gần tới nơi rồi. Tôi đã quen với địa hình ở nơi này nên theo tôi thì còn tầm 30 phút nữa. Nếu ở đây mà không có mặt trăng chiếu sáng cho chúng ta qua mỗi đêm thì có lẽ chúng ta đã nằm trên thớt của sinh vật kia rồi."
Adrian nói với vẻ bối rối.
"Thật kỳ lạ, một nơi đầy bí ẩn và nguy hiểm như thế này lại sao lại giống với Trái Đất tới mức này cơ chứ. Chẳng lẽ Trái Đất mà chúng ta đang sống lại có một liên kết gì đó với nơi này sao.
Philip nói lại với vẻ không chắc chắn
"Tôi cũng chẳng chắc nữa những nơi này sống với thế giới mà chúng ta từng sống đền kỳ la."
Đêm tối mịt mù nhưng họ vẫn cố đi mãi cho đến khi tìm đến được nơi cần tới. Bất chợt Philip anh thấy một thứ gì đó khác thường so với những gì anh từng biết về nơi này. Nó không phải là căn cứ của anh và những người khác nhưng là một nhà thờ được đặt ở nơi hoang vắng. Một nhà thờ cổ kính với kính màu ghép trên khung cửa sổ như một nhà thờ thật. Những viên gạch đen xám đã xuống cấp tròng trọng. Mái tôn được làm bằng gạch men màu nâu nhạt với rong rêu bám lên. Trên đỉnh không phải cây thánh giá mà chúng ta thường thấy nó là một cây thánh giá bị treo ngược với hoa văn được khắc họa trên đó. Cổng chính được dựng lên bởi hai cánh cửa gỗ lớn với tay nắm được mạ vàng. Quạ đen đậu ở nơi này ở khắp nơi nó giống như những con quạ ở Trái Đất vậy. Bọn chúng bu quanh nhìn những vị khách mới tới nơi này, với đôi mắt đỏ thẩm nhìn vào Philip với Adrian đang đứng với vẻ bàng hoàng bên dưới. Quanh nhà thờ là một bức tường gai đen được dựng bằng thép cứng chừa lại một đường nhỏ để bước vào trong. Con đường bước vào nhà thờ được lát bằng những viên đá phiến nhỏ với cỏ cây mọc tứ phía. Thứ kiến trúc nguy nga trước mắt anh là thứ mà anh chưa bao giờ thấy trước đây. Adrian đằng sau nhìn nhà thờ ấy một cách chăm chú với vẻ thán phục và ngạc nhiên.
Adrian hỏi với vẻ đầy kinh ngạc.
"Nơi này anh đã từng tới đây rời sao?"
Philip trả lời với vẻ bối rối.
"Trong cả 3 năm trời ròng rã tôi ở đây. Chưa một ngày nào tôi thấy một nhà thờ to lớn và đồ sộ thế này cả. Đặc biệt là ở một nơi dị biệt như ở nơi này.
Adrian nói với vẻ hiếu kỳ.
"Tôi nghĩ chúng ta nên bước vào thử xem sao."
Philip nói lại.
"Được dù dì đây cũng là một dịp hiếm có để chúng ta thấy được những thứ như thế này."
Adrian bước vào trong phần đường dẫn tới cổng chính. Anh nắm chặt tay nắm cửa vặn ra và mở. Cánh cửa to lớn trước mặt được mở ra để lộ ra phần nội thất bên trong. Anh nhìn quanh, đây có vẻ chả khác gì là một nhà thờ bình thường là mấy. Ghế gỗ được xếp ngay ngắn ngay trước mắt hướng về một bức tượng cũ đặt ngay trung tâm của nhà thờ.
Adrian hỏi.
"Chẳng lẽ đây là vị thần mà họ tôn thờ được xây tượng và đặt ngay chính giữa sao?"
Bức tượng ấy được làm bằng đá thạch cao cứng. Nó là một bức tường điêu khắc của một người đàn ông khoả thân với tấm vải che những phần nhạy cảm.
Ông cầm một thanh kiếm dài với hoa văn chi tiết được khắc họa rõ nét ở phần chuôi. Bên tay trái của bức tượng là một chiếc khiên lớn che hết cả khuôn mặt nhìn như từ thời La Mã cỗ và cả thanh kiếm cũng vậy. Nhưng điểm đặc biệt của bức tượng này là nó hoàn toàn không có đâu. Phần đầu như thể nó đã bị ai đó lấy đi hoặc chặt mất. Đằng sau bức tường là một cái bục giảng đơn sơ dành cho các giáo chủ hoặc cha xứ ở đây. Một mái vòm hình tròn lớn dần hiện ra ngay trên đầu anh khi anh càng tiến vào sâu. Trên cái bục giảng ấy là một quyển sách mục nát với cái bìa được ghi bằng một thứ tiếng mà anh không tài nào hiểu được.
Adrian nói với vẻ thắc mắc.
"Liệu cái cuốn sách này liệu có phải là quyển kinh thánh của nhà thờ này không mình nên mở ra thử xem sao."
Trong khi đó Philip còn đang trầm trồ với những gì mình thầy. Anh sờ vào lớp tường gạch cũ, đi lanh quanh khám phá nơi này. Anh nhận thấy có một cái cầu thang xoắn ốc dẫn lên trên từng hai. Anh mon men theo cái cầu thang ấy mà bước lên trong sự phấn khích. Trên tầng hai sàn được lát gỗ với vô số căn phòng còn đang được bỏ trống. Anh tiếp tục đi tới những căn phòng ấy và phát hiện có một thứ chất lỏng đặc sệt chảy qua khe cửa tới chân anh. Với sự tò mò anh định mở ra nhưng có một tiếng thét thất thanh phát ra từ tầng dưới.
"Ah~ahh~ah, mắt..mắt...mắt của mình ah~ahhh."
Philip lao nhanh xuống lầu. Anh nhìn thấy Adrian đang tự cấu xé, hành hạ chính bản thân mình. Màu chảy ra từ hai hốc mắt anh, anh ngồi khuỵu gối xuống với quyển sách nằm ngay dưới chân. Anh chạy tới hất văng quyển sách ấy ra. Anh dùng tay cầm chặt cổ tay của Adrian và đẩy xa nó ra khỏi người anh để khỏi phải tự hạnh hạ bản thân. Những vết thương, vết xước, vết cào dần hiện ra trên mặt Adrian. Anh nắm chặt không buông và dần Adrian nằm mắt và ngất lịm. Philip dùng tay nhấc Adrian lên khiêng anh trên tay với vẻ mặt đầy nhăn nhó, hoang mang, bàng hoàng pha lẫn chút sợ hãi. Anh không tin được những gì diễn ra ngay trước mặt mình từ nhà thờ và đến cả người bạn mới quen của anh Adrian.
Anh nghĩ trong sự hoang mang tột độ.
"Thứ tà ma quỷ khiến nào lại khiến Adrian bị như vậy cơ chứ. Tốt nhất mình nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt."
Anh cầm Adrian chạy đi trong sự sợ hãi và bàn hoàng. Anh nhớ lại lúc anh đã sờ vào bức tường ở đây và nhận ra có điều gì đó bất thường.
"Khoan đã, nó là một bức tường hai lớp cách âm ư? Vậy nơi này được xây dựng để chống khỏi tên Skinny Guy? Chắc hẳn đã có những người ở đây trước cả mình và họ đã xây nên nơi này phải chư?
Trong khi đó Adrian trong lúc ngất đi anh đã lạc vào một vùng không gian ý thức của riêng anh. Anh cảm giác như mình đang bị nghẹt thở chìm sâu dần xuống đáy biển nơi chỉ có vực thẩm tâm tối sâu hun hút. Hai mắt anh mở to.
Anh nghĩ.
"Mình đã ở đâu đây? Lại là một nơi khác sau khi mình hôn mê nữa sao? Cái..cái gì thế này? Là nước? Tại sao mình lại mắc trong nơi đâu cũng là nước thế này? Mình..mình không thể thở được. Mình phải cố bơi lên ít nhất mình vẫn phải cần Oxy để thở."
Nói xong anh dùng tay và chân cố bơi lên trong vô vọng từ miệng thì thở đây bong bóng nhưng lại không thấy mặt nước. Càng bơi anh càng ngạt thở anh bắt đầu rơi vào tuyệt vọng. Chợt một con mắt lớn nhìn thẳng vào anh khi anh đang cố bơi lên tìm cách thoát. Nó là một con ngươi có kích thước lớn hơn cả người anh với tròng mắt nâu và mạch máu đỏ bao quanh. Nó nhìn anh vùng vẫy nhưng anh cũng chẳng thể làm được gì để thoát ra được khỏi đây cả.
Anh lại nghĩ trong sự bối rối.
"Nơi này giống như một giấc mơ vây nhưng lại thật đến không tưởng. Còn cái con mắt kia đang nhìn chằm chằm vào mình thì sao. Nó là cái thứ gì kia thế?
Chợt anh nhớ tới lời Phillip nói, anh nói cách duy nhất để thoát khỏi khu rừng này là giết tên Skinny Guy kia. Anh cố dùng chút sức tàn của mình đập thẳng vào mắt nó nhưng cũng chẳng có tác dụng gì. Dần anh bắt đầu rơi vào trạng thái mất ý thức hình ảnh cũng dần trở nên mờ nhạt đi dần. Anh chìm sâu vào dưới đáy của đại và anh cũng buông xuôi mọi thứ khi cũng chẳng còn có đủ Oxy để tiếp tục.
Trong lúc đó Philip cẩn thận mang anh trên tay đi qua những cái cây thông. Sau khi đã chắc khoảng cách này là đủ xa so với nhà thờ anh nhẹ nhàng đặt Adrian xuống. Anh lấy ra một hộp sơ cứu cá nhân nhỏ màu trắng với băng gạt mà sơ cứu cho Adrian. Anh mong nó sẽ không đánh động tới tên Skinny Guy kia. Những vết thương do Adrian tự gây ra đều được Philip băng bó và sơ cứu lại một cách kỹ càng. Anh dùng nước chai nước mang theo đỗ lên tay Adrian để sát trùng vết thương. Với máu chạy ra từ mắt anh tạm thời sơ cứu để tránh nhiễm trùng với dùng băng gặt trắng với chút bông gòn băng qua tạo thành một cái băng bịt mắt quanh đầu.
Adrian mở mắt ra lần nữa.
Anh nghĩ.
"Thứ..thứ ánh sáng gì thế kia. Nó là đám lửa! Mình cuối cùng đã tới căn cứ của Philip và mọi người khác rồi sao."
Anh nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của Philip khi anh nở một nụ cười trên môi khi thấy anh tỉnh lại. Hình bóng Philip mờ mờ ảo ảo cùng với mọi người xung quanh anh.
Chaporia
Bình Luận (0)