Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngày chúng ta trùng phùng, ta đã gọi tên chàng .
Chàng đưa tay vuốt ve cổ họng ta , cảm nhận từng nhịp rung động.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Về sau , giọng ta hỏng hẳn, còn tệ hơn trước , hoàn toàn không thể phát ra tiếng nữa.
Ta cũng không thấy buồn phiền.
Ta vốn
đã
quen với việc
không
thể
nói
, quen với việc dùng thủ ngữ.
Hơn nữa, dù ta có nói được hay không , trong mắt Ôn Trạch vẫn như một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giang-ha-vo-thanh-azoh/chuong-18.html.]
Cho nên, cũng chẳng có gì đáng tiếc.
Một người điếc, một người câm, vẫn rất xứng đôi vừa lứa.
Nghĩ đến đây, ta quay đầu nhìn Ôn Trạch, vì không bắt được cá mà đứng dưới nước chống nạnh giận dỗi, không nhịn được mà bật cười .
Sông nước vô thanh, cá nhảy hữu thanh.
Ta cũng vô thanh, tình yêu hữu thanh.
- Hết -
Chaporia
Bình Luận (0)