Giành Lại Thế Giới/Chapter 2: Chào mừng cậu đến với dị giớiChapter 2: Chào mừng cậu đến với dị giới
20px

Lúc nào cũng vậy, cách kể chuyện và sự sáng tạo của các tác giả ngoại giới luôn làm cô phải xuýt xoa. Cảm giác được đắm chìm trong các câu văn, cảm nhận và bình phẩm từng tình tiết quả thật là món ăn tinh thần thượng hạng. 

“Chà, thế giới trong tác phẩm này được xây dựng hơi giống với thế giới của mình thì phải.”

Tiếng cảm thán của cô ấy vang lên nho nhỏ, sau ấy là những tiếng đọc to từng con chữ trong quyển sách dày bắt mắt trước mặt. Đừng quá khó hiểu bởi hành động ấy, đây chỉ là một trong số những thói quen kỳ quặc của con người này mỗi khi cao hứng. 

“Ma vật không phải là vật sống tự nhiên. Chúng là những sản phẩm từ tàn uế của dị thần. Cho đến giờ, bản chất và mục đích tồn tại của chúng vẫn còn là ẩn số. Sau bao nhiêu nghiên cứu, nhân loại hiện nay chỉ biết được vỏn vẹn việc ma vật là xương sống của

lỗ hổng nơi chúng được sinh ra. Tức là…

‘Nếu giết hết chúng thì tôi sẽ thoát khỏi được cái chốn quỷ quái này.’”

Vừa đong đưa hai chân đầy thích thú, cô gái ấy vừa lật nhanh từng trang sách. Cạnh bên cô, những quyển tiểu thuyết nhẹ hiện đại được chất lên thành từng đống. Từ cuốn “chuyển sinh thành thiết giáp hạm ở dị giới” mà cô đang đọc cho đến cuốn “Người rơm” mở toang trên đùi kia đều là hàng tuyển, thuộc vào top các tác phẩm ăn khách được độc giả ngoại giới đón nhận.

Có lẽ chính vì thế mà đôi mắt long lanh của cô chẳng lúc nào rời khỏi được các dòng mực in. Hết ngồi dậy gục đầu, cô lại nằm xuống gì sát mặt vào tập giấy. Nói chung là cô đang xoay tua giữa tất cả những tư thế thoải mái nhất mà người ta có thể nghĩ ra lúc tận hưởng văn học. Nghe có vẻ khá bê bối, nhưng khi chứng kiến một cô gái nhỏ nhắn như vậy say sưa đọc tiểu thuyết nhẹ, ta sẽ phải thốt lên dễ thương quá thay vì buông lời chê trách.

Nói ra thì, những thứ như thế này đã xuất hiện nhiều hơn theo làn sóng xuyên không của người ngoại giới. Nhiều hơn thôi, chứ chúng vẫn hiếm lắm. Cùng lắm thì ta sẽ chỉ có thể tìm mua được vài ba cuốn tại các thành phố lớn của trung địa. Với điều kiện bạn phải đồng ý chi trả một khoản tiền cắt cổ và chịu khó đặt trước vài tháng.

Mà còn chưa kể, đa phần tiểu thuyết và sản phẩm giải trí từ nền văn minh ngoại giới đều đã bị Horizon độc quyền phân phối. Cô không muốn dây dưa dính líu với đám thương nhân ranh mãnh ấy một chút nào, phiền lắm.

Cũng bởi vì cái lẽ đó nên khi tìm được những thứ tương tự ở đây, cô lại không tài nào không gom lấy gom để hết tất cả mọi thứ có thể. Chẳng ai bắt bẻ hay vét vát được tiền của cô nếu như đấy là đồ từ hầm ngục cả. Ai tới trước thì được nhiều, ai đến sau thì thiệt, luật cũng chỉ đơn giản như thế thôi.

Và cứ như vậy, chẳng biết từ khi nào cô đã mang theo bên mình cả sáu bảy chiếc giỏ và ba lô đầy ụ sách truyện.

Việc treo lên người từng ấy vật phẩm trong khi cơ thể chỉ có khoảng hơn một mét sáu chiều cao quả thật đã khiến cô gái ấy nhìn không khác gì một cái giá treo đồ di động.

Người bình thường hẳn sẽ phải nằm xuống mà thở sau mỗi ba bước chân chứ chẳng tài nào mà vác hết đống này đi được. Nhưng cũng không có gì là đáng ngạc nhiên đâu, dù sao thì cánh mạo hiểm giả vốn cũng chẳng có hiếm những kẻ phi thường.

Nên nếu bạn có may mắn trông thấy một cô gái với nụ cười đầy vô hại, mắt đỏ tóc đen, dáng người nhỏ nhắn như trẻ vị thành niên ngồi trên xác của một con rồng mặt trời, ung dung tận hưởng chiến lợi phẩm mà mình vừa vơ vét được thì cũng đừng có mà há hốc mồm kêu lên “gì vậy trời”.

“Dị thần chắc là giống với kẻ ăn thế giới, còn lỗ hổng là hầm ngục nhỉ? Vậy ciws với mấy cái tên này chắc là đang nói về một loại vũ khí nào đó…”

Thở phù một hơi, cô gái ấy vươn vai, gấp cuốn sách đang đọc dở lại rồi đứng phắt dậy. Mùi máu tanh trong không gian đã bị gió thổi đi phần nào, giờ chỉ còn sự lạnh giá đầu đông và bóng tối của màn đêm. Những lúc thế này là thời gian đi săn tuyệt vời của các nhà mạo hiểm. Họ sẽ có thể gặp được nhiều nhiệm vụ mang độ khó cao hơn, đồng nghĩa với thù lao nhận được cũng sẽ rủng rỉnh hơn rất nhiều.

Ôi cái nghề bán đi sức chiến đấu và những chuyến phiêu lưu. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến ta nghe rõ được mùi vị của phong trần và nhiệt huyết. Nhưng có điều, cô gái này lại trông không giống loại người chỉ xuất hiện ở đây vì tiền và sự tự do. 

“Người ngoại giới, người ngoại giới. Lần đầu tiên thanh kiếm đó chọn người ngoại giới. Và là nó tự chọn, tự chọn rồi biến mất biền biệt gần bốn năm.”

Vừa lẩm bẩm, cô ấy vừa sửa soạn và đeo lên người mớ trang bị lỉnh kỉnh nặng nề của mình. Sáu thanh đao kiểu katana được cô giắt đều hai bên eo. Cô buộc mái tóc dài đen óng của mình lên cao, mặc áo khoác và khăn quàng cổ. Cuối cùng là treo lên người mớ giỏ và ba lô đựng đầy chiến lợi phẩm.

Xong xuôi, cô nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi xác con rồng khổng lồ bị chém đôi, ung dung bước đi khỏi chiến địa. Mắt cô hướng nhìn về một phía xa tít, nơi trào lên một nguồn ma lực tuy lạ mà đầy quen thuộc.

Mùi của tử vong ngập ngụa cuộn trào trong không gian. Nó không phải mùi của những tử thi, của giết chóc mà là mùi của hiện thân cái chết. Nó đến từ hướng nguồn ma lực xa xăm kia. Nó là mùi của thanh kiếm ấy.

“Cuối cùng cũng tìm ra cậu rồi, người ngoại giới may mắn. Lúc gặp nhau hãy cho tôi biết cậu đã làm gì với kiếm của tôi suốt thời gian qua nhé.”

Nở một nụ cười rực rỡ như những bông hoa đỏ thẫm bên vệ đường, cô gái ấy nhanh chóng biến vụt đi như một cơn gió lạnh. Tại cái nơi mà cô đang lao đến, một hầm ngục vô danh vừa sụp đổ.

_____

Mệt thật đấy.

Tôi nốc cạn chai nước khoáng và cái bánh nướng mà mình vừa lấy đi từ siêu thị, nhưng cổ họng và dạ dày vẫn đau quá. Nếu như có một chiếc giường, nếu như tôi tìm được một nơi an toàn để nghỉ ngơi, có lẽ tôi sẽ đánh một giấc thật dài để xua tan đi sự kiệt quệ này.

Nghe một người vừa mới tỉnh dậy đã đòi ngủ tiếp quả là có chút buồn cười. Nhất là khi kẻ ấy vừa hùng hồn tuyên bố sẽ giành lại thế giới. Cái miệng quả nhiên là bộ phận mạnh nhất của cơ thể. Cho đến bây giờ, khi mà phải gắn gượng điều khiển những cơ bắp chẳng còn chút nào năng lượng, tôi mới nhìn ra được giới hạn của bản thân mình.

“Vẫn chưa thoát được sao?”

Những cơn gió lạnh cứ liên tục thổi đến, xối vào tôi, xối thẳng lên da thịt và vải vóc. Các làn khí lưu ấy luân chuyển, mang theo thứ mùi trong mát của mùa đông, mùi tàn cuộc và cả mùi cổ kính phả vào trong không gian tĩnh vắng.

Đã có lúc tôi bị những cảm giác êm ái ma mị ấy đánh ru, chỉ chực chờ thiếp đi. Nhưng rồi khi sự buốt giá thấm vào tận xương tủy, tôi lại giật mình tiếp tục sải những bước dài và nhanh, giáng dấu chân xuống mặt đường phủ tuyết mỏng.

Mấy bông hoa nước trắng xóa ấy cứ rơi xuống không ngừng từ thiên không, đáp lên thân người tôi, đáp lên cả các dấu tích của thành phố Hồ Chí Minh vừa bị thế giới này nuốt chửng.

Nhìn khung cảnh của cái nơi quen thuộc mình từng sinh sống bỗng trở nên xa lạ, hay nói đúng hơn là trở thành một phần của chốn xa lạ, tôi khó mà nén đi được cảm giác nặng nề bên trong lá phổi. Làn hơi đục ngầu ấy tuông ra khỏi miệng tôi, hòa vào không khí. Tôi bất giác thấy nhức nhối ở lồng ngực. Có lẽ, tôi cần phải nhanh lên.

Cảnh vật cứ thế mà lướt qua băng băng như ảo ảnh bên ngoài cửa kính ô tô. Hai bên đường, các tòa kiến trúc mang phong cách Châu Âu trung đại hòa lẫn vào những công trình văn minh. Khung cảnh lúc này quả thật là kỳ lạ, hiện đại chẳng ra hiện đại, hoài cổ chẳng ra hoài cổ. Điểm chung duy nhất của chúng bây giờ chắc chỉ có sự trống rỗng và tan hoang.

Tôi cứ thế mà giẫm lên những cái xác xe hơi nằm chắn ngang đường, đá vào mấy đống sỏi, trèo lên mái gỗ của các ngôi nhà xây bằng đá, rồi sau đó lại rẽ ngoặt vào một con hẻm ọp ẹp thường thấy ở thành phố. Mắt tôi đánh về hướng tây, nơi mà mặt trời sắp lặn, nơi mà có một làn khói xám đang bốc lên. 

Mong rằng tôi có thể thuận lợi rời khỏi đây trước lúc đêm xuống.

Ở phía xa, ở cái phía mà tôi đã rời đi từ lâu, một cảm giác khó chịu kỳ lạ truyền đến. Nó như những gợn sóng đang khuấy động mặt hồ lặng tĩnh, đầy nhộn nhạo và mang đến dấu hiệu của sự “hiện diện”. Thứ đó lúc đứng im một chỗ như tìm kiếm, lúc lại di chuyển vội vã như đang đuổi theo gì đó. Và trùng hợp làm sao, lộ trình của thứ đó lại đang trùng với những nơi tôi đã đi qua.

Chỉ trong tích tắc, một tiếng nổ chói tai bỗng dưng vang lên kèm theo ánh lửa lấp lánh. Đứng từ đây, tôi có thể ngửi rõ mùi tro bụi mới cháy đang phả theo cơn gió.

Sự lo lắng trong tôi giờ đã thật sự được nặn thành hình. Khổ thật, có vẻ như có ai đó đang muốn gặp mặt tôi thì phải. Chắc là “họ” đã thấy khó chịu vì cái cách di chuyển đầy vớ vẩn của tôi. Giờ đây, những chấn động cháy nổ đáng ngại cứ liên tục vang lên, phá hủy bức tranh tĩnh vật vốn đầy hoang lặng và ám khói của nơi đây.

“Có vẻ là không cắt đuôi nổi nữa rồi.”

Tôi đã mong đó chỉ là những nhà mạo hiểm, lãng khách, thợ săn, hay bất cứ cái nghề nào bán sức chiến đấu và chuyến phiêu lưu thường thấy ở trong tiểu thuyết nhẹ. Ít nhất thì họ vẫn là con người. Dù đi theo nhóm và có vũ khí, dù không đáng tin, nhưng như vậy vẫn dễ đối phó hơn.

Chứ với cái thứ đang lao vút về hướng tôi theo đường chim bay…

“Fin, phép phòng thủ!”

“Ặc, tôi làm từ nãy giờ rồi mà!”

Tiếng đổ vỡ khủng khiếp ngày càng to dần. Tôi có thể thấy rõ cảnh quang đang bị cày xới và nổ tung, thấy cả ánh lửa và ánh sét.

Xen vào đó là những tiếng gọi. Rõ ràng đấy chỉ là những thanh âm vo ve từ xa và đầy lạ lẫm. Vậy mà tôi vẫn có thể nghe rõ, nghe và hiểu được.

Mà cũng chẳng có thời gian nữa. Tôi lấy hết sức mình nhảy vọt về một phía, rụt cổ, khép chặt các chi, hai tay ôm lấy thái dương.

Suýt soát sau đó, các mảnh vỡ vụn đến như đạn pháo, mở đường cho một thứ gì đó tiếp đất.

 Da và mắt tôi lập tức truyền đến cảm giác cay xè nóng rát. Có vẻ như tôi đã bị vài mảnh vỡ của vụ nổ bắn trúng.

May làm sao khi các giác quan của tôi vẫn còn có thể hoạt động tốt. May hơn nữa là tôi đã tránh được sát thương ở vùng trung tâm. Dẫu vậy, tôi vẫn có thể cảm thấy nhiệt lượng và sức ép khủng khiếp đang truyền đến từ phía ấy.

Giây phút mà tôi đánh ánh nhìn về cái chỗ đang nghi ngút khói đen kia, có hai gã đang lồm cồm đứng dậy. Một là con người, một thì… là gấu, người gấu. Cũng không đáng bất ngờ lắm, thế giới này còn có cả rồng và ma thuật cơ mà.

Hai người đó, một người một gấu đều mặc áo giáp, từ đầu đến chân dính đầy đất đá và ám muội than. Trông cái dáng vẻ kia thì chắc họ cũng vừa mới vật lộn với thứ gì khủng khiếp lắm. Khi vừa đứng được thẳng lên, gã người gấu đã lập tức giương kiếm thủ thế, kẻ còn lại cũng đâu lưng lại với anh ta, đưa mắt đầy cảnh giác.

Gió từ phía xa vẫn ù ù thổi đến. Giờ thì ngoài mùi của lạnh giá và tàn tro, tôi còn nghe được cả mùi máu tanh nồng nàn.

“... Fin này, cậu vẫn ổn chứ?”

Sau một lúc lâu hoàn toàn im lặng, gã thú nhân to lớn kia mới khẽ khàng lên tiếng. Có vẻ họ vẫn chưa phát hiện ra có một kẻ tò mò đang lén lút quan sát mình từ xa, đang nghe rõ từng thanh âm thỏ thẻ mà bản thân phát ra trong cổ họng.

“Hự, tôi nghĩ là mình gãy mất vài ba cái xương sườn rồi. Ma lực cũng chẳng đủ dùng nữa.”

“Cậu có dò ra được vị trí của nó không?”

“Tôi vẫn đang cố…”

Người đàn ông đội mũ trùm đầu, người có vẻ tên Fin ôm lấy phần lườn của mình, thở hổn hển. Anh ta bị thương có vẻ nặng hơn gã thú nhân, máu từ cánh tay và trán cứ liên tục tuôn ra. Tôi cũng không rõ tình trạng của anh ta thế nào, nhưng khả năng mất máu cấp tính lẫn rách, giập nội tạng là không nhỏ. Cứ nhìn đống tàn tích xung quanh họ là đủ hiểu. Nếu là người bình thường thì đã vỡ vụn ra, đây một chỗ, kia một chỗ chứ chẳng thể còn đứng đó đưa ánh mắt hình viên đạn dò xét xung quanh đâu.

Tôi dán ánh nhìn vào họ, nín thở, tay mân mê cái chỗ ươn ướt và ấm nóng đau rát ở bụng. Tiếng sét từ trời xa rền lên, không biết là sắp sửa có bão giông mưa dầm gì chuẩn bị ập đến nữa.

Hình như, tôi bị sao thái tuế chiếu trúng mất rồi. Tình trạng lúc này thật sự còn đáng ngại hơn những gì mà tôi tưởng tượng.

À không, tôi đang không nói về hai cái người kia. Họ là ai, định làm gì, tôi không biết. Cái tôi đang lo lắng là thứ đã đưa họ đến đây, thứ đã gây ra mớ hỗn độn này.

Chẳng ai lại tự dưng phá hủy mọi thứ, lao từ trên trời xuống, bị thương rồi đứng thủ thế cảnh giác cả. Nói cách khác, họ đang bị thứ nguy hiểm nào đó nhắm vào. Và không biết là vô tình hay hữu ý lại suýt kéo cả tôi vào.

Mà không phải là suýt, tôi đã bị kéo hẳn vào cuộc rồi. Một kẻ với vết rách lớn ở bụng, chẳng còn di chuyển được, chẳng có sức kháng cự nằm giữa chiến địa như tôi giờ thật chẳng khác gì cá ở trên thớt, không chết vì bị thịt cũng tự lăn quay ra tử nạn.

Tôi cố gắng ngóc đầu lên, cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng lại ngã bẹp xuống, phổi và cổ họng như đặc cứng. Giờ tôi còn chẳng quan sát được cái vết thương của mình nó ra làm sao, chẳng biết nguyên nhân gây ra nó, chỉ có thể mường tượng nó qua việc lần mò suy đoán.

Kẻ bị thương nặng nhất ở đây có lẽ không phải là Fin đâu, là tôi. Và mùi máu tanh từ nãy giờ tôi ngửi thấy cũng là từ cổ họng, từ cái khoan bụng đang sắp được mở bung ra chứ không có cơn gió nào thổi đến cả.

Mặt trời đã lặn xuống, ánh nhật tàn giờ chỉ để lại trong không gian một chút gam màu đỏ tối. Không biết vì sao mà tôi vẫn nhìn thấy rõ được hai người lạ kia, nghe được từng tiếng thở nặng nề của họ. Khi màn đêm buông xuống, dáng người họ rung rung như ánh lửa, đôi mắt mệt mỏi liên tục đảo đi đảo lại khắp không gian. Rồi cuối cùng cả hai cùng dừng lại, nhìn chằm chằm vào một đống đổ nát cách xa bản thân tầm hơn chục mét.

Phải rồi, họ đã thấy được tôi.

Gặp nhau thế này đúng là khó nói thật. Dù trong đầu tôi vẫn liên tục suy tính đủ thứ kế hoạch, nhưng rốt cuộc lại chẳng có bất kỳ phương án nào khả di cho một kẻ đến nhúc nhích còn làm chẳng nổi cả.

Fin và gã người gấu vẫn đứng đó, giương vũ khí về phía tôi. Có lẽ họ cũng vừa nhận ra cái kẻ tàn tạ trước mặt mình hoàn toàn không có chút đe dọa nào nên ánh mắt cũng đã dịu đi phần nào. Cổ họng họ khẽ rung rung, môi mấp máy như muốn nói gì đó.

“Cậu có phải…”

Thật quen thuộc, cả hai người họ đều tỏa ra cái cảm giác thật quen thuộc. Nó nhộn nhạo và chạy rân rân trên da tôi, nó khiến tôi cảm thấy được họ mà ko cần nghe, ngửi hay nhìn. Nó, giống hệt với cái cảm giác mà tôi đã cố cắt đuôi.

Ra là hai cái người này, ra vậy. Tôi cứ tưởng là cái thứ quái dị đằng xa kia chứ.

“Cẩn thận sau lưng kìa.”

Tôi cất cao giọng cắt ngang câu hỏi của Fin. Nếu tôi hiểu được ngôn ngữ của họ thì chắc họ cũng hiểu được ngôn ngữ của tôi mà nhỉ? Chắc là vậy rồi, ngay khi lời tôi vừa dứt, họ đã quay phắt lại phía sau cơ mà. Nhờ vậy, Fin và gã thú nhân đã kịp thời nhận ra đòn tấn công đang nhắm thẳng vào bản thân.

Cả hai người đồng loạt nhảy vọt về một bên như tôi đã làm lúc nãy, nhưng kỹ năng né tránh của họ lại có vẻ thành thục và hiệu quả hơn tôi nhiều lắm. Ngay khi hai người vừa lăn tròn tiếp đất, một quả cầu lửa lao đến rồi nổ tung ngay tại cái chỗ mà họ vừa tránh khỏi. Làn khói đen nghi ngút từ đó cũng nhanh chóng lan ra, bao trùm chiến địa.

“Ivan, che chắn cho tôi!”

Ồ, hóa ra cái cậu người gấu đó tên là Ivan.

Ngay khi tiếng gọi của Fin vừa dứt, tôi thấy bóng của Ivan vọt đi như mũi tên, cắt ngang biển khói. Tiếng gầm và tiếng kim loại thay nhau vang lên, chứng tỏ cho trận chiến của anh ta đã bắt đầu.

Từ phía ấy, những đốm sáng xanh đỏ, những âm thanh sắc lạnh cứ liên tục truyền đến. Dẫu cho không nhìn rõ được thứ gì, nhưng chừng đấy cũng đã đủ để ta cảm thấy được sự hãi hùng và choáng ngợp của cuộc chiến.

Vừa mở to mắt quan sát, tôi vừa cố hít thở thật đều để quên đi cái cảm giác đang nhộn nhạo sôi sục trong huyết quảng.

Đám mây tro bụi đen kịt đằng kia đã bị những khuấy động chết người xua tan đi phần nào. Giữa trung tâm của cái sàn đấu đổ nát ấy, một thanh đại kiếm sắc lẹm đang lao nhanh vun vút. Ivan, chủ nhân của những đòn tấn công đầy sát ý đó đang nhe hàm răng nhọn hoắt của mình, cổ họng gầm gừ, vẻ mặt dữ tợn hệt như loài thú dữ.

Anh chém tới tấp không chút nương tay vào cái thứ sinh vật trông như một khối nước bay lơ lửng kia. Nhưng rõ ràng rằng việc đó chẳng có mấy tác dụng. Lưỡi kiếm của ivan cứ vẽ những đường cong sắt lạnh trong không gian, xuyên thẳng qua thực thể của đống chất lỏng ấy rồi đi quá trớn. Việc đó lặp đi lặp lại nhiều lần đến mức phát chán, và dường như cái thứ sinh vật kia từ nãy đến giờ cũng chẳng phải nhận vào một tí sát thương thật sự nào cả.

Theo chiều ngược lại, cơ thể Ivan rung lên theo mỗi đợt sét giáng xuống, mỗi nhịp cầu lửa bắn đến. Bộ lông nâu sẫm của anh bốc khói và cháy khét, áo giáp móp méo biến dạng. Cái cỗ máy phóng đạn kia vẫn không ngừng tung ra những đợt tấn công đầy hiệu quả. Dù rất đáng gờm khi đã trụ được đến giờ này, nhưng thật lòng thì tôi chẳng thấy có tí cơ hội chiến thắng nào cho anh chàng thú nhân ấy cả.

Nếu người bạn đồng hành của anh không làm gì thì anh ta sẽ chết mất thôi.

“Fin!”

“Gửi ngọn đuốc đến với vực sâu. Ta sẽ bắt lấy những ngôi sao…”

Những đợt chớp sáng lóa mắt liên tục lóe lên rồi kết tụ lại. Fin chĩa cây trượng của mình về phía sinh vật dị dạng kia, niệm lên một khúc thơ nào đó. Ngay khi người đồng đội thú nhân của anh tránh được sang một bên, nguồn năng lượng tích tụ ở đầu trượng lập tức được giải phóng, bắn các tia đạn thẳng về phía trước.

Thứ ánh sáng chói lòa ấy bao lấy khối nước, tạo thành một quả cầu đầy rực rỡ. Nhiệt lượng và áp lực tỏa ra từ nơi ấy còn khủng khiếp hơn cả các vụ nổ từ nãy đến giờ, nghiền ép và hút hết tất cả mọi thứ xung quanh.

Sáu con mắt của chúng tôi dán chặt vào cái mặt trời thu nhỏ đó, dõi theo từng rung động dù là nhỏ nhất.

Sự sôi sục trong máu tôi ngày càng dâng tràn. Nhìn vào thứ ánh sáng ấy, tôi không khỏi có lại những ảo giác hoang tưởng mà mình đã muốn trốn khỏi.

Cánh đồng hoa đỏ trong tâm trí ôm lấy tôi. Chúng mọc thẳng đứng không có lá, chỉ đỏ rực như những đám đuốc lửa. Chúng muốn tôi gọi tên của chúng. Chúng muốn tôi chiến đấu.

Cùng lúc đó, khối cầu sáng chói nứt toác ra, nổ tung. Fin và Ivan có lẽ sẽ không giấu nổi khuôn mặt hãi hùng của mình. Thứ sinh vật kỳ dị kia vẫn còn sống, nó đã thoát ra được và đang điên cuồng hơn bao giờ hết.

Chẳng có gì báo trước, lửa và sét giáng thẳng xuống chiến địa như mưa giông. Từng tòa nhà, từng ngóc ngách bị cày xới thiêu rụi.

Tôi, một kẻ chẳng thể tự bỏ chạy, bị một tia sét đánh thẳng vào. Tầm nhìn của tôi tắt bụp đi, đen đặc, còn thích giác thì chỉ còn tiếng rít như loa truyền thanh bị hỏng. Tôi không còn cảm thấy đau nhức nữa, và tôi cũng không thể thở nổi nữa.

Cánh đồng hoa đỏ trong tâm trí tôi ngày càng rõ ràng. Khao khát chiến đấu trong huyết quản tôi ngày càng sôi sục. Tôi biết điều này là gì, tôi đã trải qua nó một lần rồi.

Dù không muốn, nhưng khi nhìn thấy bóng hình của tử vong ngày càng đến gần, tôi lại phải buộc miệng thốt lên cái tên của loài hoa ấy.

“Bỉ ngạn.”

Ngay lập tức, ánh đỏ lóe lên. Tôi lại thấy đau nhói ở trái tim, lại thấy cơ thể như tràn trề chiến ý. Ở trên ngực trái của tôi, một lưỡi đao sắc lẹm đang xuyên thẳng vào, chờ đợi tôi lần nữa tự tay rút nó ra và lao vào trận chiến.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...