Giành Lại Thế Giới/Chapter 3: _KẹtChapter 3: _Kẹt
20px

“Trượt rồi…”

Tia sáng đỏ lao vụt đi như một viên đạn, nhưng rồi nó chỉ sượt ngang qua người của đại tinh linh. Có vẻ như việc vừa chạy vừa tấn công là quá khó với Thanh Thiên. Cậu siết chặt lấy chuôi thanh đao, cảm giác nhức nhối sau khi ra đòn vẫn còn đấy. Dù không quá nghiêm trọng, nhưng nếu mỗi lần tấn công đều phải lãnh một cơn đau thế này thì cậu cũng sẽ chẳng trụ được bao lâu. Nghĩ đến đó, Thanh Thiên không khỏi nhăn mặt mà nhìn về phía mình vừa rời đi.

Đoàn xe sơ tán vẫn đang lao đi theo hành trình của nó. Tuy nhiên tốc độ đó vẫn không là gì khi so với con cá voi bay trước mặt cậu. Hiện giờ, toàn bộ những người trong đoàn sơ tán đều đang trong tầm ngắm của con quái vật kia rồi. Nếu mà không làm gì đó nên chuyện thì việc cậu liều mạng lao xuống đối đầu với đại tinh linh sẽ thành công cốc hết.

Chiến đấu đi!

“Biết rồi, ồn ào quá!”

Đáp lại với thanh đao đang liên tục thúc giục, Thanh Thiên một lần nữa dồn hết sức vào hai tay. Cùng với đó, ánh đỏ lấp lánh của lưỡi đao cũng ngày càng rực rỡ. Lách nhẹ khỏi viên ma đạn bắn tới, Thanh Thiên chém một đường ngọt lịm nhắm thẳng vào đại tinh linh. Một đường cong đỏ ngay lập tức thành hình, lao vút đi như đạn bắn khỏi nòng.

Và cũng gần như ngay lập tức, hai cánh tay của Thanh Thiên cũng nhận thêm một lượng sát thương nữa. Cơn nhói buốt đột ngột xuất hiện hệt như các khúc xương của cậu đều đã gãy vụn. Cậu nhanh chóng đánh mất đi thăng bằng và đâm đầu vào một đống tuyết, nhưng trước đó vẫn kịp giữ cho đôi mắt của mình hướng về phía vừa vung đao.

Lần này, viên đạn đỏ thẫm kia đã lao đi đúng hướng. Nó bay thẳng đến vùng bụng của con cá voi bay, ghim vào rồi nổ tung. Một tiếng rít chói tai vang lên trong khoảnh khắc đó. Sóng âm truyền đi khiến cho Thanh Thiên và cả những người ở đoàn xe phía xa phải che nhanh tai mình lại. Tưởng chừng như màng nhĩ họ có thể bị xé thủng bất cứ lúc nào.

Đại Tinh Linh lượn người trên không, mất đi cái vẻ thả trôi giữa trời từ nãy giờ. Nó hạ thấp độ cao, đập mạnh đuôi mình xuống mặt đất. Gió và áp lực từ nó tràn ra xung quanh một cách dữ dội, thổi bay tuyết, đá, và vụn vỡ tạo nên một bức màn mù mịt làm ta không thể nhìn thấy gì nữa.

Dù đã hạ thấp người, bám chặt vào mặt đất, nhưng Thanh Thiên cũng suýt chút nữa là bị thổi bay đi. Cậu cố căng đôi mắt của mình nhìn xuyên qua không gian trắng xóa, trong khi cả mũi và tai đã bắt đầu chảy máu. Đầu cậu giờ đầy những tiếng ong ong và mấy đốm trắng bay vo ve. Có vẻ như tiếng hét của đại tinh linh dù vô tình hay cố ý cũng đã biến thành một đòn công kích rất thành công.

Tuy vậy, cái giá mà cậu phải trả cũng đã mang lại thành quả xứng đáng.

Bầu không khí phía trước cậu bỗng nhiên bị nén lại, sau đó bỗng dưng bung ra như vừa có một quả bóng bay khổng lồ nổ tung. Phần đầu của đại tinh linh nhanh chóng hiện ra sau màn bụi tuyết, lao thẳng vào Thanh Thiên. Chỉ cần phản ứng chậm một chút nữa thôi, cả thân hình khổng lồ của con cá voi bay đó chắc chắn sẽ nghiền nát cậu thành tương. Lớp da lấp lánh của nó lúc đó đã lướt qua mặt cậu với tốc độ kinh người, cả hai có lẽ chỉ cách nhau tầm một gang tay là nhiều.

Sau khi lồm cồm đứng dậy, Thanh Thiên bỏ chạy thật nhanh về cái hướng cậu cho là đúng. Con đại tinh linh sau khi húc đầu xuống đất một đoạn cũng đã vặn người, trở hướng, dùng toàn sức để đuổi theo Thanh Thiên. Nó tiếp tục rít lên, bắn ra những viên ma đạn về phía cậu mà không để ý rằng sau lưng nó, đoàn xe sơ tán đã cách ngày một xa.

“Ặc!”

Sóng chấn động từ quả ma đạn nổ ngay sát gót làm cho Thanh Thiên hơi chới với. Nhưng cậu vẫn chạy tiếp, chạy bằng hết sức bình sinh của mình. Giờ là lúc cậu có thể thở phào vì kế hoạch của mình đã đi đúng hướng.

Vừa liên tục sải những bước dài, Thanh Thiên vừa luồn lách qua từng khối đá đen phủ tuyết. Con đường cậu đi ngày càng dốc, càng nhiều chướng ngại, hệt như đang dẫn lên một ngọn đồi. Và điều đó hoàn hảo cho cái vai trò con mồi mà cậu đang đảm nhiệm.

Những viên ma đạn liên tục xối xuống, xới tung mặt đất, bắt vỡ cả những tảng đá cứng to lớn. Nhưng cho đến giờ lượng hoả lực khủng khiếp kia vẫn chưa thể gây thêm chút thiệt hại nào cho Thanh Thiên. Càng ngày, càng có nhiều chướng ngại chắn giữa đại tinh linh và cậu. Dần dần, đồng tuyết đã biến thành một vùng đất chông chênh đầy những khối đá cao đầy đủ hình thù.

Thanh Thiên tận dụng tối đa sự rối rắm của lớp địa hình, thoát ẩn thoát hiện giữa chúng như một con thỏ hoang. Đá nối đá, khe nối khe, tạo thành những chiến hào, mái vòm hay tường thành vững chãi.

“Chỗ đó ấy à? Chỗ đó gọi là đồi Tổ Mối. Nghe nói ngọn đồi đá đó đã bị gió mạnh phong hoá hàng nghìn năm, tạo ra kiến trúc phức tạp cực kỳ. Chà, lúc mới đến đây tôi cũng hay đến đó ngắm cảnh lắm. Con nít mà không biết đường khéo là lạc luôn không chừng.”

Đấy là câu trả lời khi Thanh Thiên hỏi người đồng đội hờ của mình về cái bóng hình lỗ chỗ cắm đầy đá tảng phía xa. Lúc mà đoàn xe sơ tán vừa ra khỏi quận Đông không lâu, địa danh đó đã lặng lẽ thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người. Dù bị gọi là đồi, nhưng Thanh Thiên lại có cảm giác thứ ấy dường như vô cùng rộng lớn. Ít nhiều gì nó cũng phải bằng cả một cái thung lũng chứ chẳng ít. Vì từ lúc đoàn xe còn đơn độc lăn bánh cho đến khi bị đại tinh linh tập kích, đồi Tổ Mối đã luôn ở trong tầm nhìn của cậu. Và không may cho nó, khi giờ đây lại vô tình bị Thanh Thiên trưng dụng luôn vào cái kế hoạch cứu đoàn xe khỏi thứ thảm họa khổng lồ biết bay kia.

Ầm

Những âm thanh cháy nổ cứ vang lên liên tục. Kèm theo đó là sự sụp đổ của khối kiến trúc mà thiên nhiên tốn hàng thiên niên kỷ để xây nên. Chúng đã làm rất tốt trong việc đỡ đòn và che chắn cho Thanh Thiên. Cứ mỗi lần nghiền nát một khu vực, đại tinh linh lại phải ngừng lại giây lát. Nó chỉ có thể thấy được đá vụn và bụi mù tại cái nơi mình vừa cày xới, hoàn toàn không biết được bản thân đã đánh trúng được kẻ thù hay chưa. Để rồi sau hàng tá thời gian trôi đi, hàng tá hỏa lực tung ra, nó lại phải thấy tên con người kia vẫn sống, đang len lỏi ở một cái ngách khác.

Càng ngày, cơn giận của đại tinh linh càng dữ dội. 

Càng ngày, những đòn tấn công nó tung ra càng khủng khiếp.

Còn Thanh Thiên, cậu vẫn an toàn… ít nhất là cho đến lúc này.

Theo thời gian, những chỗ trú ẩn tự nhiên của Thanh Thiên càng bị phá hủy nhiều. Và dường như, nhịp nghỉ giữa các đợt tấn công của đại tinh linh cũng đang dần ngắn lại. Cậu không thể nào cứ loanh quanh mãi ở một khu vực mà cù cưa với nó được.

Kế hoạch của cậu không phải là chơi trò mèo vờn chuột hay tiêu diệt đại tinh linh. Kế hoạch của cậu là dẫn dụ nó tránh xa đoàn xe rồi trốn thoát. Phần ‘tránh xa đoàn xe’ đã thành công. Còn phần ‘trốn thoát’, ít nhất cậu phải tiến sâu hơn, nơi có những kiến trúc ‘tổ mối’ thật sự.

Cậu phải tiếp tục leo lên đồi Tổ Mối. Và đường đi của cậu đương nhiên cũng mỗi lúc một dốc hơn, nhiều chướng ngại hơn.

“Hộc, hộc…”

‘Một chút nữa thôi, sắp đến rồi.’ - Thanh Thiên tự nhủ rằng như vậy. Cậu đã bắt đầu thở dốc, bắt đầu cảm thấy nhức nhối khắp các bó cơ. Ngay lúc này, sự phi thường mà cậu được ban cho đã bắt đầu đạt đến giới hạn. Tiếng thình thịch của tim đập, sự đau đớn của lá phổi…

Rầm.

Một viên ma đạn lao đến, thổi bay khoảng đất trước mặt Thanh Thiên.

Nó ít nhất cũng phải to gấp ba lần những viên ma đạn từ nãy giờ. Trong hơi nước sôi bốc lên, ta còn ngửi thấy được mùi ngai ngái của đá tan chảy. Chỉ cần lệch một chút nữa thôi là Thanh Thiên đã về chầu ông bà ngay lập tức.

Tiếp sau đó, hàng chục quả ma đạn tương tự tiếp tục được bắn ra. Dường như đại tinh linh đã không còn đủ kiên nhẫn nữa. Nó đang xả hỏa lực hạng nặng một cách lung tung, chẳng thèm để tâm là có bắn trúng hay không nữa.

Dưới trận ném bom rải thảm ấy, Thanh Thiên càng phải liều mình băng qua các khe đá. Đường nối giữa những chiến hào giờ không khác gì ngã rẽ mê cung. Nó báo hiệu rằng cậu đã gần đến được nơi mình cần đến, nơi có thể cho cậu chỗ trốn và đường thoát.

Nhưng nó cũng có nghĩa là cậu chỉ có không đầy một giây để đưa ra quyết định né và chạy. Mọi lối đi trước mặt cậu giờ đều có thể là cửa sinh hay áo quan, không ai báo trước được.

Bởi vì…

“Gọi là ‘Tổ Mối’ vì các lối đi bên trong nó khó lường quá đấy. Một cái ngách vừa có thể thông với hệ thống hang động khổng lồ, vừa có thể là ngõ cụt không có lối ra. Nên là chọn một hướng ngẫu nhiên giống như đổ xúc xắc vậy á. Tùy vào may mắn thôi.”

Lời giải thích của người đồng đội lúc này bỗng ùa về trong tâm trí Thanh Thiên. Nó át đi tiếng tim cậu đập thình thịch, tiếng đổ sụp và tiếng nổ rền vang. Cậu lúc này đã ngừng chạy, chỉ đứng im và nhìn vào một góc tường.

Đường cụt rồi. Cậu đã chạy vào đường cụt. Cái bóng của đại tinh linh cùng lúc lướt ngang qua đầu cậu, theo sau đó là hàng chục quả cầu ma thuật đồng loạt giáng xuống.

“Chết Tiệt!”

Thanh Thiên chỉ kịp nhảy đến một góc, ôm lấy gáy rồi nằm bẹp xuống đất. Sóng xung kích từ các vụ va chạm truyền đến ép tim cậu suýt ngạt. Những tiếng nổ không ngừng nối tiếp nhau. Có lúc tưởng như đã diễn ra ngay sát cạnh cậu. Cả một vòm đá lớn đã đổ sụp phía sau Thanh Thiên. Hàng loạt các hố bom nghi ngút khói xuất hiện xung quanh Thanh Thiên. Và mặt đất ngay phía dưới Thanh Thiên cũng đang run lên cầm cập như lên cơn sốt.

Thật không khác gì cảnh tượng khi một cường quốc đem thứ “dân chủ” và “tự do” của họ rải xuống đầu một dân tộc khác qua đường oanh tạc cơ. Lằn ranh sinh tử lúc này thật mờ nhạt hơn bao giờ hết. Thanh Thiên nằm yên đó, căng cứng các cơ và nín thở. Bất cứ lúc nào cũng có thể có một quả ma đạn bắn vào chỗ cậu. Và cậu sẽ tạm biệt cuộc đời một cách thật chóng vánh…

“...”

Nhưng rồi khi thời gian trôi qua, những tiếng nổ đã dần biến mất. Cuộc không kích dữ dội ấy dường như đã dừng lại. Thanh Thiên khẽ nhúc nhích. Cậu phủ sạch đi lớp tuyết và những mảnh vụn phủ lên người mình, nặng nề lật người nằm ngửa lại. Một cái bóng đen to lớn lướt ngang qua bầu trời ngay lúc đó làm tim cậu thắt lại. Nhưng có vẻ đại tinh linh không hề nhìn thấy Thanh Thiên. Nó chỉ lượn qua lượn lại trên vùng đất mình vừa cày xới. Chắc là định kiểm tra kỹ lại một lần nữa.

Kỳ diệu làm sao, Thanh Thiên còn vẫn sống. Cậu hít từng hơi nặng nề, mắt hướng thẳng lên trời. Đến lúc này, toàn cơ thể cậu đã có thể thi nhau đau nhức. Dù gì thì cậu vẫn chưa bình phục hoàn toàn, vậy mà lại còn nhảy vào cái chuyện điên rồ này nữa. Bị như vậy cũng là dễ hiểu thôi.

Sự lạnh giá và cơn đau dần ngấm sâu vào da thịt. Thanh Thiên thở phào, thầm cảm ơn cái vận may lố bịch của mình. Trong khi xung quanh hứng trọn sát thương, chỗ cậu ẩn nấp lại bằng cách nào đó vẫn còn nguyên vẹn. Không có ma đạn, cũng không có mảnh vỡ hay đất đá nào văng đến. Cái vòm đá trên đầu giờ lại còn vừa vặn che khuất đi bóng hình cậu khi nhìn từ trên cao. Xem ra cái đường cụt này cũng không tồi tệ lắm.

“Giờ này chắc là đoàn xe cũng đã đi xa rồi nhỉ?”

Vừa thả lỏng cơ thể, Thanh Thiên vừa nhận định lại tình hình của bản thân lúc này. Cái bóng đen đang lượn lờ trên đầu kia quả là một con quái vật khủng khiếp. So với đám quái vật cậu đã giết bên trong lỗ hổng, đại tinh linh thuộc một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Dễ hiểu vì sao những người hộ tống lúc đó lại trông kinh hoàng đến thế.

“Đúng là gặp phải quỷ rồi…”

Giờ phải làm thế nào đây…

Chiến đấu đi!

Đôi mắt cậu từ từ đánh về bên cạnh, nơi thanh đao của mình vẫn đang nằm trên mặt tuyết. Cậu đưa tay nắm lấy chuôi của nó, nhấc lên rồi lại đặt xuống, thở phù. Từ nãy giờ cái thứ này vẫn liên tục ‘chiến đấu đi, chiến đấu đi’ mà chẳng biết nhìn nhận chênh lệch giữa hai bên. Đúng là phiền phức.

“...”

Đối với thanh đao, có lẽ nó chỉ đơn giản là muốn được găm vào da thịt, được tước đi sinh mạng của kẻ thù. Lúc nào cũng vậy, chỉ cần cầm nó lên là Thanh Thiên lại hừng hực cảm giác muốn đâm đầu vào cuộc chiến. Việc này đã diễn ra từ khi cậu nhặt được nó trong lỗ hổng, vậy nên cậu đã quen rồi.

Chiến đấu đi!

Cho dù cơ thể của Thanh Thiên có tan nát đi nữa, thì có lẽ nó cũng không dừng việc lải nhải ‘chiến đấu đi’ lại đâu.

Chiến đấu đi!

Vậy nên chỉ cần mặc kệ nó mà tiếp tục thôi.

“...”

Vừa lắng nghe tiếng gió rít qua đồi Tổ Mối, Thanh Thiên vừa không khỏi rời mắt khỏi chiếc bụng của đại tinh linh khi nó bay ngang qua. Trên đó, một vết rách đỏ xuất hiện rõ ràng, vẫn còn tươm ra những dòng khí sáng lấp lánh. 

“Vết thương nhìn vậy mà cũng nghiêm trọng quá nhỉ.”

Nuốt ực một cái, Thanh Thiên bắt đầu xem xét lại cái ý tưởng vừa nảy ra trong đầu mình. Cậu không ngờ là đòn tấn công của mình lại hiệu quả đến thế. Chả trách con đại tinh linh lại trở nên kích động đến vậy. Nếu như nhận thêm vài đòn tấn công kiểu vậy nữa, vào đầu, vào những bộ phận quan trọng, thì liệu nó có…

Chiến đấu đi!

Chẳng hiểu vì sao, cơ thể Thanh Thiên bắt đầu nóng lên. Cậu quan sát xung quanh. Đại tinh linh đang bay là là dưới thấp, ngang tầm với những khối đá cao cao của đồi Tổ Mối. Đối với một con thú to lớn, điều đó thật ngu ngốc. Nếu có một gã thợ săn đủ liều và điên, leo lên những tảng đá đó rồi nhảy lên lưng nó thì thật không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Và trùng hợp thay, cách Thanh Thiên không xa cũng có một cái ngách vừa được mở ra sau đợt bom đạn. Nếu chạy qua đó, cậu có thể nhanh chóng thoát ra khỏi cái đường cụt này.

Thanh Thiên nhìn lại thanh đao của mình một lần nữa. Nó vẫn không ngừng thì thầm với cậu. Hệt như cái lần cậu nhặt được nó, hệt như hồi cậu giết quái vật trong lỗ hổng. Một cảm giác ‘cắt được’ thành hình trong đầu Thanh Thiên.

“Mày tên là gì nhỉ, à, bỉ ngạn…”

Nghe tiếng gọi đó, thanh đao khẽ run lên. Lưỡi nó cũng bắt đầu lấp lánh ánh đỏ trở lại. Khi cầm nó lên tay, Thanh Thiên dường như đã quên đi cái lạnh hay cơn đau. Cậu chỉ còn thấy cái cảm giác ‘cắt được’ ngày càng rõ ràng. Đó là lúc cả máu và cơ bắp khắp người cậu bắt đầu nóng lên. Và cũng là lúc, cậu bị phát hiện.

Ầm

Viên ma đạn khủng khiếp lao đến san phẳng nơi mà cậu đang ẩn nấp. Đại tinh linh lướt sát xuống mặt đất, vừa nã đạn vừa húc đổ mọi thứ như một cỗ xe tăng. Tiếng rít của nó vang lên, nhưng bị cắt ngang bởi một vệt sáng đỏ bắn thẳng vào đầu. Dòng khí sáng màu lập tức phun ra như vỡ đập. Đầu nó nứt toác ra trong sự bất ngờ của chính nó.

Trong một cái ngách nhỏ gần nơi nó vừa bắn phá, tên con người cùng thanh đao đỏ rực của hắn nhanh chóng lẩn đi.

Vậy là tiếng rít của nó càng khủng khiếp hơn. Lần này thì nó đã nổi điên thật sự.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...