Ấm áp thật.
Chôn mình dưới lớp chăn, Thanh Thiên tận hưởng cảm giác dễ chịu khi được ngả lưng. Cảm giác này thật lạ mà cũng thật quen thuộc. Thức dậy trên giường sau khi ngã gục trong trận chiến. Đây là một kiểu hồi sinh ở checkpoint đúng không. Trong cơn lơ mơ, Thanh Thiên nhớ về những trò chơi điện tử ở trái đất. Không thiếu những cảnh nhân vật gục ngã khi đã sắp phá đảo được mục tiêu, để rồi tỉnh dậy ở checkpoint hệt như chỉ vừa mơ một giấc mơ tồi tệ.
“Nếu đây chỉ là một trò chơi điện tử…” mấy suy nghĩ không đâu kiểu vậy cứ lảng vảng trong bộ não mơ màng của Thanh Thiên. Chỉ khi lớp chăn của cậu bị bật tung ra, cậu mới giật mình và lấy lại tỉnh táo. Mắt cậu hướng thẳng vào trần nhà bằng gỗ. Ánh vàng dìu dịu bao trùm lấy cả không gian, tạo ra cảm giác ấm cúng kỳ lạ.
Và ở cạnh cậu, một người con gái đang đứng nhìn. Cô ấy thở phù, thong thả rời đi rồi ném lên bụng cậu một chai nước khoáng cùng ổ bánh mì đóng gói sau khi quay trở lại.
Cuốn sách trên tay cô vẫn đang mở dở, có vẻ cô ấy đang đọc nó. Thanh Thiên nhìn cô một lượt, có vẻ cậu vẫn còn chưa quá tỉnh táo.
“Đây là đâu vậy?”
“... Phòng tôi thuê. Đây là lần thứ hai cậu đến đây rồi mà, hỏi gì lạ vậy.”
Vừa nói, cô vừa đặt chiếc đánh dấu vào giữa những trang sách, gấp lại rồi ngồi xuống chiếc ghế gần đấy. Mọi việc diễn ra gần như y hệt cái thời điểm cả hai tiếp xúc với nhau lần đầu.
Đôi mắt màu đỏ ngọc của cô giờ hướng thẳng vào Thanh Thiên. Với vẻ mặt trông có vẻ khá thoải mái, cô ngả hẳn người ra phía sau, mỉm cười nhẹ.
Đối diện với cái ánh nhìn ấy, Thanh Thiên chỉ từ từ chống tay gượng dậy. Cơ thể cậu vẫn nặng như đeo chì, các bó cơ nhức nhối như sắp bung ra ngoài. Với lấy chai nước khoáng, cậu nốc một ngụm để xoa dịu đi cái rát khô trong cổ họng. Giờ chỉ việc thở thôi cũng làm cậu mệt.
“Chúc mừng nhé. Giết đại tinh linh không phải là chiến công một mạo hiểm giả cấp bốn làm được đâu.”
Giọng nói trong trẻo của cô gái lại tiếp tục cất lên. Điều đó là Thanh Thiên phải ngước mặt lên một lần nữa. Trong tay cô ấy lúc này là một vật kim loại sáng bóng, có họa tiết hình sao và chiếc lá. Đó là chiếc huy hiệu mạo hiểm mà cậu đã vô tình thó đi lúc lấy áo khoác của cô. Có vẻ như cô ấy cũng đã biết được vụ cậu mạo danh để gia nhập đoàn hộ tống.
“... Chị là Ryo đúng không? Xin lỗi, tôi không có ý lấy trộm đồ của chị.”
Nghe thấy những lời ấy, nụ cười trên môi của Ryo càng tươi hơn. Cô ngồi thẳng dậy, bẻ khớp vai rồi bước đến cửa sổ. Vừa mở chốt cửa bằng đồng, cô vừa đáp lại.
“... Ha ha, cậu không cảm ơn mà lại xin lỗi tôi trước sao? Mà thôi bỏ qua vụ đó đi.”
Khi hai cánh cửa kính mở ra, một hơi lạnh đầy mùi gió tuyết xông thẳng vào phòng. Nó làm Thanh Thiên khẽ rùng mình. Cậu hướng mắt nhìn về phía Ryo. Cô đang đón lấy cái mát lạnh kia, rồi quay lại ngồi lên bậu cửa.
Bên ngoài, tuyết có vẻ đã dừng rơi. Những tiếng ồn ào gọi nhau ý ới vang lên nối nhau. Rồi cả tiếng bánh xe, tiếng bước chân cồm cộp. Chỉ qua âm thanh, Thanh Thiên cũng đã có thể mường tượng được khung cảnh của quận Đông lúc này.
“Đại tinh linh đã bị đánh bại rồi sao?” cậu hỏi.
Quả thật, đây là điều mà Thanh Thiên lưu tâm nhất lúc này. Những ký ức từ khi sơ tán đến khi mơ màng bất tỉnh ập về. Lẫn vào đó là ánh mắt kinh hoàng của người khác. Khó có ai mà quên được khoảng thời gian khủng khiếp đó. Đến bây giờ viễn cảnh cả thị trấn bị con quái vật đó càng quét qua vẫn nặng nề hơn bao giờ hết.
Đáp lại với Thanh Thiên, Ryo chỉ thong thả đung đưa chân. Cô nói một câu nhẹ như không.
“Ừm, chết cả rồi. Tính cả con của cậu là bốn con.”
“...”
“Mà cũng không biết còn con nào nữa không. Nên nếu muốn thì cơ hội tái đấu của cậu vẫn còn đấy.”
Vẻ cười cợt hiện rõ trên mặt Ryo. Nhưng không có vẻ gì là cô đang đùa. Cậu nhớ về trước đó nữa, khi mà Ryo bỏ lại cậu một mình, và cái lúc mà các mạo hiểm giả cấp sáu được điều về đồi Shiga gì đấy. Vậy là mối hiểm họa Thanh Thiên đối đầu chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh tổng thể. Nghĩ vậy, cậu nằm vật xuống giường. Cả cơ thể của cậu thừa cơ nhói lên một nhịp.
“... Mọi người điều an toàn chứ?”
“Chưa có ai chết hết.”
Giờ thì Thanh Thiên đã có thể thở phào. Cuối cùng thì cậu cũng đã trút bỏ được gì đó trong lòng.
Nhìn thấy cậu như vậy, Ryo không khỏi che miệng. Cô nhảy khỏi bậu cửa sổ, bước đến bên giường rồi chìa tay ra.
“E hèm, giờ chúng ta tiếp tục cuộc nói chuyện còn dang dở nhé. Tôi là Ryo, người của thể giới này, người đã cứu cậu, hai lần.”
“... Tôi là Thanh Thiên.”
Đón lấy cái bắt tay thân thiện của Ryo, Thanh Thiên như bị đánh thức khỏi điều gì đấy. Cậu chăm chú nhìn về người con gái trước mặt, gượng người ngồi dậy một lần nữa.
Cuộc nói chuyện của hai người vẫn còn đang dang dở. Cậu cần câu trả lời cho rất nhiều thứ. Và cái người trước mặt cậu có vẻ như biết rất nhiều.
“Tôi là người trái đất. Thế giới của tôi đã bị kẻ ăn thế giới nuốt chửng. Sau đó tôi đã kẹt trong lỗ hổng và tìm cách thoát ra.”
“Ồ, thông tin thú vị.”
Ryo gật gù trước lời tường thuật của Thanh Thiên. Trông cô ấy có vẻ rất chăm chú lắng nghe. Điều này làm cậu yên tâm hơn một chút.
“Cảm ơn chị vì đã cứu tôi.”
“Không có gì.”
“Tôi có thể hỏi chị vài câu không?”
“Ồ được. Bạn Thanh Thiên cần mình giúp gì nào? Nếu bạn muốn thì mình dùng khế ước thành thật luôn để đảm bảo nhé?”
Vẻ mặt Ryo bỗng dưng trở nên hào hứng khác thường. Cô chắp hai bàn tay lại, cười tít đầy khoa trương như đang tham gia một chương trình truyền hình. Nom cô lúc này còn giống người trái đất hơn là Thanh Thiên nữa. Nhưng cậu cũng không để ý đến điều đó lắm. Vì trong lòng cậu lúc này đang quan tâm đến thứ khác.
“Hẳn là chị cứu tôi không chỉ vì lòng tốt đúng không?”
Chà, một câu hỏi vả thẳng vào trọng tâm vấn đề. Thanh Thiên đủ thông minh để biết rằng không ai lại hồ hởi giúp đỡ kẻ khác như thế này cả. Vẻ thân thiện trên khuôn mặt Ryo đúng là mang lại cảm giác rất dễ chịu, nhưng cũng làm cậu thấy còn có gì đó sâu xa hơn.
“Chị có cần gì ở tôi sao?”
“Ừ đúng…”
Đáp lại lời vặn hỏi có phần khó chịu đó, Ryo vẫn tươi nét mặt. Cô mở to đôi mắt đỏ ngọc của mình. Có vẻ như cô đã quá quen với việc kiểu này.
“Cậu khá đặc biệt, cậu biết đấy.” Ryo chỉ vào thánh ấn của mình “Và có vẻ cậu cũng là một hỗ trợ tiềm năng cho mục tiêu của tôi. Nên là…”
Ryo phẩy tay, như thể muốn nói “chuyện là vậy đó”. Cô vẫn giữ cho mình vẻ mặt tươi cười tựa như không. Có vẻ như là cô đang nói thật. Nhìn vào Thanh Thiên, cô tiếp tục.
“Cậu muốn giết kẻ ăn thế giới đúng không?”
“... Phải, đó là mục tiêu của tôi.”
“Vậy là rõ rồi. Chúng ta có thể là đồng minh.”
“Vậy à…”
Thanh Thiên khẽ gật đầu. Đúng như cậu nghĩ, cô gái này có thứ cần ở cậu. Nhưng có vẻ như điều đó cũng không tệ lắm. “Giết kẻ ăn thế giới” cậu mò mẫm cái thánh ấn trên cổ tay mình rồi lẩm bẩm.
“Tôi có thể hỏi thêm vài câu được không?”
“Được chứ.”
“Chị nói chúng ta có thể làm đồng minh sao? Chị biết gì về tôi vật?”
“À việc này kể cũng dài…”
“Chị biết gì về kẻ ăn thế giới?”
“Ờ…”
“Về thánh ấn? Về…”
“Ấy từ từ, cậu còn quá khích hơn cả tôi rồi đấy!”
Thanh Thiên cứ vậy mà xổ ra một tràng với vẻ mặt nghiêm túc.
Không biết là cậu sợ mình sẽ quên hỏi một thứ gì đó hay sao. Nhưng việc này quả thật đã làm cho Ryo bối rối. Cô lập tức xua xua tay, ra hiệu cho cậu dừng lại.
“ Xin lỗi, tôi định hỏi một lượt rồi để chị trả lời sau.”
“... Tư duy kiểu gì vậy?”
Ryo khẽ thở dài, tự nhủ rằng bản thân luôn phải dính đến những người kỳ lạ. Sau khi cười khổ vài tiếng, cô kéo một chiếc ghế lại gần, ngồi xuống rồi hắng giọng.
“E hèm, được rồi bạn Thanh Thiên, người ngoại giới kính mến. Mình sẽ giải đáp những thắc mắc của bạn. Trước hết ta bắt đầu về nó nhé.”
Cô trỏ vào bỉ ngạn đang nằm chỏng chơ dưới mặt sàn. Lưỡi đao giờ đã gãy đôi. Có vẻ như trận chiến với đại tinh linh đã gây lên nó những thiệt hại không thể đong đếm được.
Thanh Thiên hơi có một chút cảm giác khó tả trong lòng khi nhìn thấy cảnh tượng này. Dù món vũ khí này cậu chỉ vô tình nhặt được. Dù rằng nó luôn thầm thì như bị ma ám. Nhưng nó là thứ cậu đã dùng để thoát khỏi lỗ hổng, để chiến đấu suốt thời gian qua. Dù ngắn thôi nhưng cậu vẫn biết nó là một thứ vũ khí tốt khó có gì sánh bằng.
Cầm bỉ ngạn lên tay, cậu khẽ cất tiếng hỏi.
“Chị có vẻ biết rõ về nó nhỉ? Tôi nghe chị gọi nó là bỉ ngạn.”
“Ừ, đó đúng là tên của nó, bỉ ngạn. Còn tôi là chủ của bỉ ngạn.”
Ryo chỉ ngón cái vào mình, chớp mắt.
Còn Thanh Thiên, cậu chợt đứng hình khi nghe điều đó. Trong tay cậu vẫn đang cầm chặt thanh đao bị gãy lưỡi.
“... Tôi xin lỗi.”
“Cái cậu này cứ xin lỗi mãi nhỉ?”
Vừa bật cười, cô vừa đong đưa chiếc ghế của mình. Có vẻ như Ryo không có vẻ gì là giận. Cô lại tiếp tục.
“Cậu có được nó như thế nào?”
“Tôi vô tình nhặt được… Lúc mới tỉnh dậy trong lỗ hổng.”
“Ồ hiểu hiểu.”
Ánh mắt của Ryo có chút gì đó thỏa mãn. Cô nhìn bỉ ngạn một lần nữa, rồi ngả hẳn người ra phía sau.
“Vậy là chị đang đi tìm lại nó sao?”
Đối diện với câu hỏi của Thanh Thiên, Ryo mất một lúc lâu mới trả lời. Có vẻ như cô nàng đang suy nghĩ gì đó.
“Thời gian qua chắc cậu cũng biết nó không chỉ là một món vũ khí bình thường nhỉ?”
“...”
“Ừ thì nghe tôi kể này. Nó vốn được rèn nên bởi chân ngữ, một mảnh của tử vong. Nghe ngầu đúng không, mà cậu cũng không cần hiểu đâu. Nó hay tương tác thế nào với cậu?”
“... Thì thầm ‘chiến đấu đi’ mỗi khi có nguy hiểm.”
“Ồ, đúng rồi là vậy đấy. Nó khao khát chiến đấu, và nó có thể mạnh hơn nhờ chiến đấu.”
Ra là vậy à, thứ vũ khí này cũng có lai lịch đáng gờm thật. Thanh Thiên khẽ vuốt vào phần bị gãy của nó, rồi lại nhìn về phía Ryo. Ở đó, cô nàng đang mở to đôi mắt của mình.
“Tôi muốn nuôi dưỡng nó càng mạnh càng tốt. Nhưng vì một vài lý do nên tôi không thể tự mình làm được.”
“...”
“Vậy là tôi nghĩ ra việc đưa bỉ ngạn cho người khác sử dụng. Họ cần sức mạnh, còn tôi cần bỉ ngạn mạnh hơn, nên thế là giao dịch công bằng phải không?”
Ryo khẽ gãi đầu. Vừa nói, cô vừa hướng ánh mắt về lại thanh đao trên tay của Thanh Thiên. Có vẻ như cô cũng khá băn khoăn về nó.
“Khổ nỗi người sử dụng nó đa phần đều yểu mệnh. Mà nó lại khá kén chọn. Vậy là tôi phải đi khắp nơi rày đây mai đó. Cho đến hai năm trước.
“Hai năm trước?”
“Nó tự dưng biến mất. Tôi đã phải lần theo khế ước của nó đến tận cái chốn biên ải xa xôi này. Và rồi tôi bắt gặp nó đang chôn dưới tuyết cùng với cậu, ở trong một lỗ hổng.”
“Là vậy à?”
Thanh Thiên thở phào. À ừm thì nghe có vẻ mang màu sắc giả tưởng quá, nhưng nó lại khá hợp lý với những gì cậu đã trải nghiệm. Vậy thì, việc cậu sống sót đến bây giờ không ít phần là nhờ thanh đao này.
“Chà, cậu biết không.” Ryo tiếp tục “Lúc bắt gặp cả hai tôi đã bất ngờ lắm đấy. Bỉ ngạn thì mạnh lên trông thấy. Còn cậu là người ngoại giới cùng mang thánh ấn của Y'ger. Quả là trùng hợp đi. Nên tôi mới nghĩ cứu cậu thì thuận cả đôi đường.”
“Nhưng chị không ngờ được là tôi sẽ làm hỏng nó sau khi đi loanh quanh bên ngoài.”
Thanh Thiên đáp lại, nhưng có vẻ như Ryo chẳng quan tâm đến vấn đề đó lắm.
“Bỏ qua đi, tôi muốn cậu tiếp tục nuôi dưỡng nó. Cậu cũng cần một vũ khí mạnh mà đúng không. Trong thời gian đó tôi sẽ đi theo quan sát, còn cậu thì có tùy quyền sử dụng nó. Khi nào cậu không còn khả năng hay nhu cầu nữa thì tôi sẽ thu hồi lại. Chốt không?”
Vừa nói ra những lời ấy, Ryo chắp hai tay lại và nở nụ cười. Còn Thanh Thiên, anh nhìn cô mà không biết nói gì. Cái kiểu có được đồng mình đầu tiên này đột ngột quá. Chính cậu cũng chẳng ngờ đến được.
“À phải rồi, cậu làm gãy nó là do kỹ năng dùng đao của cậu quá kém. Nên là nếu muốn thì tôi sẽ huấn luyện cho cậu luôn. Dù sao thì cậu mạnh lên thì cũng có lợi cho cả hai mà. Thế nhé!”
Nụ cười trên môi Ryo ngày càng tươi. Cô rõ ràng là đang rất cao hứng. Thanh Thiên yên lặng một chút. Cậu xem xét lại các thông tin mà mình nhận được. Thật kỳ lạ, không hiểu sao lúc này cậu lại thấy có chút gì đó yên tâm.
“Chị sẽ là đồng minh của tôi?”
“Trong giới hạn nhé. Miễn là cậu còn nuôi dưỡng bỉ ngạn. “
Ryo đưa tay ra một lần nữa. Và rồi Thanh Thiên cũng thuận theo mà bắt lấy nó. Một giao kèo đã được xác lập.
“À và còn…”
Cốc cốc cốc
Đúng lúc đó, cửa phòng bỗng nhiên vang lên tiếng gõ. Cả hai người đồng loạt nhìn về phía đó. Có vẻ như giây phút đáng nhớ này đã bị một thứ khác cắt ngang rồi.
“Mạo hiểm giả Ryo. Cô có trong đó không ạ?”
Tiếng gõ cửa lại vang lên một lần nữa, lần này có thêm cả tiếng gọi. Thanh Thiên nhận ra tiếng gọi ấy, cậu đã từng nghe qua nó lúc trà trộn vào nhóm mạo hiểm giả. Còn Ryo, cô đứng dậy bước đến cánh cửa gỗ rồi hé mở nó ra.
“Tôi đây.”
“Chào cô, xin lỗi vì đã làm phiền nhưng chúng tôi có vài việc cần trao đổi với cô ạ. Cụ thể là một số báo cáo ghi nhận về hành động của cô không khớp với nhau. Chúng tôi cần cô đến tường trình và xác nhận hành động ạ.”
“Chà… hiểu rồi.”
Phía sau cánh cửa kia, Thanh Thiên thoáng thấy bóng dáng của một người mặc đồng phục. Đó là một trong những người đã chỉ dẫn mạo hiểm giả trong khi thông báo khẩn cấp. Lúc này cô ấy đang đứng gọn gàng trước cửa phòng, trình tự thông báo gì đó với Ryo.
Sau một hồi trao đổi với nhau, Ryo mới đóng cánh cửa lại. Cô uể oải trở về chỗ cũ, thở dài.
“Chà, tôi gặp rắc rối vì cùng lúc xuất hiện ở hai mặt trận rồi…”
“... Là do tôi mạo danh chị nhỉ? Xin lỗi.”
“Cậu xin lỗi đã mấy lần rồi vậy?”
Cất gọn mấy quyển sách trên bàn vào rương, Ryo nhanh chóng chuẩn bị hành trang để ra ngoài. Đeo khăn choàng, mặc áo khoác, rồi cô quay đầu nhìn lại phía Thanh Thiên.
“Cậu đi cùng không?”
Nhận được lời mời bất ngờ đó, Thanh Thiên có chút bối rối. Bên ngoài cửa sổ, những âm thanh ồn ào vẫn đang truyền đến. Đúng là cậu cũng muốn đi ra đó để xem xét.
“Nếu tôi không làm phiền chị.”
Nghe vậy, Ryo bật cười. Cô lục lọi một chiếc ba lô, lôi ra mấy bộ quần áo trông như mới được lấy trong siêu thị và ném cho Thanh Thiên.
“Vậy thì thay đồ đi. Tôi chờ ngoài cửa.”
Chaporia
Bình Luận (0)