Giao hưởng ánh bình minh/Chapter 17: Chapter 17:
20px

Phân thân và bản thể tụ họp tại hệ thống cống ngầm tối ấy. Xung quanh vẫn là 10 cái xác nằm vất vưởng không ai dọn dẹp.

Phân thân Aleksei từ tiệm đồ cổ quay trở về. Trước mặt anh lơ lửng vài giọt máu đỏ tươi. Đó chính là huyết dịch của Javie, chẳng biết từ lúc nào phân thân đã lấy được nó mà không khiến cô gái phát giác ra.

Sau khi chuyển sao những giọt máu của Javie cho bản thể. Phân thân Aleksei liền tan rã thành những bụi sao lấp lánh, cuối cùng tan vào hư vô.

Đây sẽ là bước cuối cùng để hoàn toàn vạch rõ được âm mưu ẩn giấu của tất cả. Thí nghiệm lên những người phụ nữ trẻ đồng trinh suốt 23 năm của tàn dư gia tộc Aleume.

“Truy vết… huyết mạch.”

Giống như cái cách anh cảm ứng được những kẻ nhập ma bằng lực lượng tàn dư của các ác ma sau trận chiến ở thành phố Tristan. Anh cũng dùng máu ở Javie để tìm kiếm liên hệ nào đó.

Ở thế giới thần bí học. Có một định luật gọi là luật tương truyền. Phát biểu rằng mọi thứ của cả thế giới nói riêng hay cả vũ trụ nói chung đều có tính liên kết với nhau. Giống như một cái mạng nhện được đan kín kẽ.

Và bằng một thứ có tính liên hệ sâu với một thứ gì khác. Ta có thể ảnh hưởng, xem xét hay tác động đến qua sự liên hệ ấy bằng sức mạnh siêu nhiên hay nghi thức ma pháp.

Nhưng hiệu quả sẽ tuỳ thuộc vào vật dẫn, vật môi giới với chủ thể mục tiêu đã chọn. Nếu đủ “gần”, thì tác dụng vô cùng cao. Nhưng nếu quá “xa”, coi như nghi thức thất bại.

Mà trông giới huyền bí, máu thịt chính là vật dẫn có tính liên kết mạnh nhất với bản thể. Cho nên cũng sinh ra điều tối kỵ nhất trong giới chính là.

Đừng bao giờ để kẻ địch nắm được máu người. Nhất là những kẻ am hiểu nguyền rủa. Bằng không, sẽ chết mà không hiểu vì sao lại chết.

Giống như việc Aleksei sử dụng lực lượng tàn dư của ác ma với kẻ nhập ma. Điểm chung là sức mạnh đều đến từ vực sâu. Có mối liên kết đủ gần. Nhưng vẫn khá xa khi sức mạnh đám người nhập ma vốn không cao, lại còn toàn là một lũ gà mờ mới bước chân lên con đường phi phàm, hoàn toàn không liên quan gì đến sự kiện Tristan.

Hiển nhiên chúng không có cùng một nguồn tương ứng với những kẻ địch anh đã tiêu diệt 5 năm trước.

Tuy nhiên, với địa vị và sức mạnh của mình. Aleksei vẫn có thể tìm ra được một cách khá cưỡng ép. Điều này gây ra một chút áp lực lên cơ thể của anh. Cái giá phải trả vẫn có thể chấp nhận được.

Anh từ liên kết, chạy ngược về huyết thống của cô bé. Aleksei thấy Faine có liên kết với tư cách là mẹ. Lờ mờ thấy liên kết của gia tộc Aleume với tư cách là kẻ thù đã hãm hại gia đình cô.

Aleksei nhìn sâu hơn, đôi mắt anh phân rã thành vô hạn điểm tinh quang. Cuối cùng, chạm đến một mối liên kết ẩn giấu khá sâu. Đó là một người chung huyết thống khác. Một người chị em, một người chị em song sinh với Javie.

Aleksei sáng tỏ mọi chuyện. Anh giải trừ năng lực, cũng đốt trụi máu của Javie đi, để đảm bảo an toàn cho cô nàng. Rồi đứng ngẩn ra một lúc. Hồi lâu sau, anh thốt lên một tông giọng vô cảm, lạnh lẽo như băng, không nghe ra được là anh đang tiêu cực hay tích cực.

“Không chỉ là gia tộc Aleume âm mưu. Còn có cả đám ác ma vực sâu nhòm ngó ra, lại thêm cả một vài kẻ kiêu ngạo cũng đủ điều toan tính.”

“A… nhân loại. Thật sự rất tham vọng.”

“Đến cuối cùng, người chịu khổ lại là thường dân.”

Nói xong, anh tạo ra cho mình một cái ghế gỗ đơn giản, giống cái mà anh thường hay uống cà phê mỗi sáng trước khung cửa sổ. Aleksei đặt khuỷu tay lên thành ghế, chống cằm và lẳng lặng chờ đợi.

Không phụ lòng mong đợi của anh. Từ đằng xa truyền đến tiếng chân, áng chừng chỉ có 1 người. Lý do tới rất dễ hiểu.

“Tại sao bọn mày mãi vẫn chưa xong? Hả!?”

Khi đến gần, kẻ nhập ma kia gọi vọng lên. Hắn cũng đeo một cái mặt nạ trắng hoạ tiết 3 vạch đen đơn giản, nhưng lần này là một khuôn mặt poker face. Sau đó hắn ngớ người trước cảnh tượng đập vào mắt.

“Cái quái gì đây?”

Gã quản lý này hốt hoảng, đắn đo một hồi. Gã ta liền quay gót bỏ chạy, muốn đem chuyện này báo cáo lên cho cấp trên. Aleksei thu hết cảnh tượng diễn ra vào mắt, anh đưa tay lên, tách một tiếng búng tay. Anh đã áp đặt lên người quản lý mặt nạ trắng một vĩ lực mới. Chẳng qua, đây không phải lời nguyền, mà là một lời chúc phúc để hắn có thể thuận lợi bẩm báo, cũng như kéo đến người mà anh mong muốn.

Chẳng mấy chốc, gã quản lý đã dẵn theo một kẻ nhập ma có mặt nạ đen đến.

Mặt nạ đen, biểu thị cho trình tự 3, có thể ác ma hoá. Còn mặt nạ trắng, ám chỉ đám cắc ké trình tự 1 hoặc 2.

Gã mặt nạ đen kia nhìn cảnh tượng trước mặt, rõ ràng là vô cùng tức giận. Hắn ta hung dữ nhìn chằm chằm một đống xác chết la liệt trên đất, còn hàng thì bị cướp đâu mất tiêu.

“Mẹ kiếp.” Gã mặt nạ đen chửi thề. Giọng nói lớn đến mức kẻ mặt nạ trắng mang danh quản lý cũng phải nép mình lại.

Xong, tên mặt nạ đen từ trong túi lấy ra một bình nước thuỷ tinh. Trong đó phản chiếu ra một vầng sáng bạc tinh ngân như mặt trăng trên cao. Hắn ta bố trí một nghi thức ma pháp. Phong toả bằng vách chắn linh lực, bố trí một tế đàn đơn giản bằng nến và phù hiệu.

“Chuyện gì đã xảy ra ở đây.”

“Hãy cho ta biết.”

“Hãy cho ta thấy.

Chú ngữ tụng lên, ngôn ngữ hắn thì thầm không phải là tiếng Elmer chuyên dùng cho huyền học hay thần bí học. Mà là một thứ tiếng ô uế và đoạ lạc. Nhưng nó vẫn có thể điều động được sức mạnh siêu phàm như tiếng Elmer. Bất quá, hiệu quả có vẻ thua một bậc.

Aleksei nghe cái thứ ngôn ngữ kia, thoáng nhíu mày.

Đó là tiếng vực sâu, ngôn ngữ của ác ma.

Bình nước thuỷ tinh thoáng gợn lên những gọn sóng, bốc lên khói đen. Gã mặt nạ đen nhìn chăm chú vào cảnh tượng. Chỉ thấy nước trong bình ào ạt phóng lên. Kết thành một khung cảnh nơi mà 10 gã nhập ma bị một kẻ nhập ma khác dùng một cây sáo kỳ dị thổi một khúc, sau đó chết hết cả đám người nhập ma.

“Âm vang và tiếng vọng. Vật phẩm có sức mạnh của biển sâu?”

Gã mặt nạ đen thốt lên. 

Chỉ thấy cảnh tượng chuyển biến. Kẻ nhập ma được tái hiện trong làn nước hí hửng chuẩn bị dẫn năm cô gái bán hoa đi. Nhưng dọc đường, cả người hắn ta run lên một hồi. Dị biến thành một loài thuỷ quái da trơn, mọc mang và vây cá. Tàn sát và ăn sạch năm cô gái kia.

Kết thúc cuộc tàn sát, kẻ nhập ma ấy liền chạy một mạch về phía biển cả qua đường cống ngầm. Hắn phá hỏng những khung sắt, đâm thủng tường mỏng. Rồi đến cuối cùng, khi đứng trước bờ biển. Gã nhảy thẳng xuống nước, hoà làm một với biển sâu.

Cảnh tượng kết thúc. Gã mặt nạ đen dựng lên vách chắn linh lực, nên kẻ quản lý mặt nạ trắng không thể thấy được những gì diễn ra bên trong. Chỉ cúi đầu phủ phục như một người hầu hèn mọn.

Nhưng điều đó không thể qua mắt Aleksei. Anh vẫn luôn luôn thấy tất cả.

Cái thứ mà gã mặt nạ đen kia dùng, Aleksei biết được đó là một đạo cụ ở cấp bậc siêu việt, ít nhất là trình tự 4, tên là “Ánh trăng trong bình”. Chuyên dùng để bói toán và mặc khải. Gã mặt nạ đen muốn thông qua ánh trăng trong bình để xin lời mặc khải nhằm tìm hiểu nguyên do.

Tất nhiên, hắn đã xem được. Nhưng không phải tất cả. Vì Aleksei đã ra tay quấy nhiễu rất sâu. Đó là lý do anh để lại đống xác, hy vọng ai đó của đám nhập ma đến kiểm tra. Rồi kéo theo mấy kẻ ở cao tầng.

Đến cuối, đây chính là kết quả mà anh muốn đạt được.

Sự tồn tại bản thân không bị lộ. Vì trong mặc khải, cái gã nhập ma Wyatt mà anh thay thế đã dị biến mà đi về phía biển. Còn năm cô gái bán hoa, cũng theo đó mà chết đi dưới nanh vuốt thuỷ quái. Từ giờ, họ sẽ không bị nhắm đến bởi đám người nhập ma hay các thế lực đầy một bụng âm mưu nữa.

Tất cả đều êm xuôi và gọn ghẽ.

Mà gã mặt nạ đen xem xong cảnh tượng từ ánh trăng trong bình. Không giải trừ vách chắn linh lực vội. Hắn đưa tay lên ôm đầu, chịu đựng cơn đau đớn khủng khiếp ập tới.

Mọi lực lượng đều có cái giá. Nhất là khi người sử dụng vượt cấp. 

Từ trong mặt nạ rỉ ra máu, Aleksei nheo mắt, biết rằng hắn ta đang chảy máu từ đôi mắt. Tác dụng phụ của đạo cụ cấp bậc siêu việt đã đến.

Kẻ nhìn trộm vận mệnh. Sẽ bị vận mệnh đáp trả.

Gã mặt nạ đen lăn lộn ôm mặt một hồi lâu. Thở nặng nề, quần áo lấm lem bụi bẩn. Trông vô cùng thảm hại.

Lúc này, hắn ta mới bắt đầu suy luận cảnh tượng từ ánh trăng trong bình.

“Tên kia, không hiểu sao từ đâu lại đào ra đạo cụ cấp bậc cao có liên quan đến hải thú và biển sâu.”

“Có lẽ từ đó, tên khốn đấy bắt đầu có dã tâm riêng. Đến khi bắt được 5 món hàng. Ham muốn chiếm hữu bùng nổ không thèm kiềm chế nữa liền đem ra sử dụng. Chậc, đúng là một bọn nghĩ bằng đầu dưới. Đây là điển hình của bọn mới chân đất mắt toét với bước vào giới phi phàm.”

“Vậy mà hắn dám sử dụng vật phẩm siêu việt, ít nhất là trình tự 4 của biển sâu chưa qua tẩy lễ vực sâu, đưa đến ánh nhìn chăm chú của vị tồn tại vĩ đại ấy.”

“Thằng ngu dốt đó không biết thánh chủ thâm hải cùng chư thần ghét cay ghét đắng vực sâu và ác ma đến thế nào sao? Mẹ kiếp. Vậy mà dám dùng, vậy mà dám dùng…”

“Đúng là một thằng ngu. Sau khi dị biến thành hải thú, cầu cho mày được chăm sóc tận tình bởi những gia quyến của thánh chủ thâm hải.”

“Mất oan một mẻ hàng.”

Sau một hồi hậm hực. Gã mặt nạ đen chỉ có thể sắp xếp từ ngữ để báo lại cho gia chủ về sai sót này. Nghĩ làm sao để đem mọi tội lỗi đổ lên đầu tên quản lý đeo mặt nạ cười đã chết lạnh dưới đất kia, tránh liên luỵ quá nhiều đến mình.

Trên đường quay về, mặt nạ đen đi trước, mặt nạ trắng theo sau. Nhưng họ không biết được, đi cùng họ lại là một người khác. Một người đàn ông thản nhiên nối gót bước theo. Điều đáng sợ là, hai gã đeo mặt nạ cảm nhận được anh, nhìn được anh. Nhưng lại cảm thấy điều này rất hợp lý, rất bình thường, rất không có gì đáng để tâm.

Vậy nên bọn chúng cứ dẫn đường về căn cứ. Còn Aleksei cứ điềm nhiên đi theo.

Trước đây, khoảng chục năm về trước. Đám người nhập ma truyền tai nhau một giai thoại, giống một truyền thuyết đô th. Điều khác biệt là, truyền thuyết ấy chính là có thật, thậm chí có khi câu chuyện truyền miệng còn là nói giảm nói tránh.

“Hắn sẽ bất thình lình xuất hiện bên cạnh ngươi. Hắn có thể sẽ chống cằm ngồi trên ghế, uống một tách cà phê ấm nóng và lắng nghe mọi lời ngươi nói.”

“Hãy cẩn thận chính đồng bạn của người. Vì hắn có thể chính là đồng bạn mà người tin tưởng.”

“Hắn ở khắp mọi nơi.”

“Hắn là Corven Duskveil.” 

“Phán quan tối cao của pháp điển đoạn tội.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...