Thường ngày, tôi chỉ lôi tạm hộp đồ ăn từ tủ lạnh, ném vào lò vi sóng rồi ăn cho qua bữa. Tiện, nhanh, chẳng cần suy nghĩ cho nên nấu ăn là một trong những lĩnh vực khiến tôi phải bó tay chào thua, cho nên chắc chỉ ăn đồ ăn tiện lợi mà thôi vì nhà làm gì còn thức ăn mà nấu.
Vẫn còn hai hộp cơm bò trong tủ lạnh, tôi lấy ra, ném vào lò vi song, sau khi chờ vài phút, nó cũng đã xong. Nhanh chóng soạn ra bàn thật nhanh rồi tôi ngồi xuống.
“Dậy ăn sáng nào!!” Tôi gọi lớn.
Tôi gọi khá lâu nhưng có vẻ cậu ta nướng hơi quá, cậu ta có vẻ vẫn còn um mê cái giường ấy nhỉ. Thế là tôi mở cửa, bước vào phòng, thấy vẻ mặt của cậu ta khi ngủ có vẻ thoáng hơn cái thái độ cảnh giác của cậu ấy.
“Này, ra ăn sáng ngay đi, nguội bây giờ!” Tôi quát nhẹ.
Có vẻ cậu ta cũng chịu mở mắt ra rồi nhưng vẫn nằm lì trên giường.
“Không dậy là đem lên phòng thí nghiệm bây giờ đó !!”
Ryn lập tức bật người dậy, mặt có vẻ kinh hãi khi nghe tới từ “ phòng thí nghiệm.”
Đến khi tôi ngồi xuống bàn ngoài bếp thì phải vài phút sau cậu ta mới bắt đầu bước ra. Vẻ mặt vẫn còn đang cảnh giác tôi.
“Cũng đúng, đời nào con vật có ý thức này lại tin người lạ ngay từ lần gặp đầu cơ chứ !” Tôi nghĩ.
Từng bước đi của cậu ta có vẻ nhẹ, rồi cũng tới cái ghế tôi để sẵn ngay bàn. Nhìn hộp đồ ăn, cậu ta cứ ngửi ngửi, ngó nghía, làm như người cho cậu ta ngủ qua đêm lại đầu độc cậu ta ấy. Mà nghĩ vậy cũng đúng thôi.
Sau hồi kiểm tra hộp đồ ăn, có vẻ Ryn đã chấp nhận việc nó bình thường nên đã bắt đầu cầm muỗng lên và ăn rồi. Ngồi nhìn cậu ta ăn, tôi lại thấy nhẹ đi phần nào nhưng cũng đồng thời có một sự áp lực nào đó.
Từ sau sự việc liên quan đến Homalia khi tôi còn nhỏ, cuộc sống tôi đã hoàn toàn bị thay đổi.
Đó không phải là kiểu thay đổi ồn ào hay kịch tính như trong sách truyện không có tiếng nổ lớn, không có máu me hay tiếng hét. Chỉ là một sự thật ngỡ ngàng trước những gì mà tôi đã nhìn thấy.
Kể từ đó, tôi không còn nhìn thế giới bằng đôi mắt như trước nữa. Mọi thứ trở nên nhạt màu, như thể ai đó vặn nhỏ độ tương phản của cuộc sống tôi xuống mức thấp nhất. Bữa ăn gia đình biến mất, những cuộc trò chuyện ấm áp dần im lặng, và tôi lớn lên giữa sự im lìm lạnh lẽo của những bức tường trắng.
Tôi chưa từng kể chuyện đó cho ai, cũng chẳng nghĩ sẽ có ai muốn nghe. Nên tôi im lặng. Và dần dần, cái im lặng ấy trở thành bạn đồng hành của tôi mỗi ngày.
Các hình ảnh về Homalia cứ hiện lên trong đầu tôi, có một hình ảnh trong quá khứ gợi lại cái gì đó, tôi bất giác đập tay xuống bàn.
“ IM HẾT ĐI!” Tôi hét lên.
Tiếng hét của tôi vang vọng khắp căn bếp nhỏ, cắt ngang tiếng thìa chạm vào thành hộp nhựa. Ryn giật nảy mình, mắt mở to đầy bất an, muỗng rơi xuống bàn kêu "cạch" một tiếng lạnh tanh.
Tôi thở hổn hển, bàn tay vẫn còn đặt mạnh xuống mặt bàn gỗ. Cơn tức giận đến bất chợt, như một cơn sóng dữ từ quá khứ cuộn về. Ryn nhìn tôi chằm chằm, nhưng tôi không nhìn lại, chỉ cúi đầu, cố trấn tĩnh lại bản thân.
Bỗng từ phía góc phòng, nơi đặt cái cổng sạc hình tròn mà tôi cứ vứt đó lâu nay, phát ra tiếng "tích…tích… tạch". Ánh đèn màu xanh lam nhấp nháy, rồi một tiếng "gừ" cơ học vang lên. Một vật thể có hình dáng như con chó, bọc thép bạc nhám, lặng lẽ bước ra khỏi trạm sạc.
"Rồ... Ro–03??" Tôi lắp bắp.
Con chó robot ấy là một trong những mẫu thử tôi từng nhặt lại từ một bãi phế liệu công nghệ. Tôi cắm nó vào điện, nghĩ nó đã hỏng, chẳng bao giờ ngờ nó lại khởi động đúng vào lúc này. Các khớp chân máy phát ra tiếng động cơ nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, đôi mắt cảm biến phát sáng đỏ sẫm, lia một vòng khắp gian bếp như đang phân tích tình hình.
Ryn lập tức lùi lại, lông tơ dựng đứng, ánh mắt hoang mang chuyển sang cảnh giác cực độ. Cậu ta gần như phát ra âm thanh gầm gừ thấp trong cổ họng.
Ro–03 đi thẳng tới tôi, ngẩng đầu như một con chó thật đợi mệnh lệnh. Nhưng thay vì vẫy đuôi hay sủa nhẹ như trước, nó lại nghiêng đầu nhìn tôi và Ryn một cách hiếu kỳ.
Ro–03 đứng im, đôi mắt cảm biến phát sáng đỏ sẫm, lia một vòng chậm rãi quanh căn bếp. Nó trông không hề đe dọa, nhưng sự xuất hiện đột ngột khiến cả tôi và Ryn đều cảnh giác. Cậu ta hơi lùi lại, mắt không rời khỏi con robot. Nhưng tôi để ý, thay vì sợ hãi, ánh nhìn của cậu ấy lại đầy hiếu kỳ như thể đang dò xét một sinh vật cùng loài với mình.
Ro–03 bước đến gần, rồi ngẩng đầu nhìn tôi. Không một âm thanh, không hành động máy móc nào. Chỉ là một cái nhìn – yên lặng, kỳ lạ mà có phần ấm áp.
Rồi nó quay sang Ryn.
Hai ánh mắt một người, một máy chạm nhau. Ryn hơi khựng lại, như thể cảm nhận được điều gì đó khác thường trong con robot này. Ro–03 nghiêng đầu, đôi mắt chuyển sang màu cam nhẹ không phải cảnh báo, mà là như đang... phân tích.
“Định danh: chưa xác nhận. Không phát hiện nguy cơ. Chuyển sang chế độ quan sát.”
Câu nói vang lên nhẹ nhàng, trầm đều, không có chút đe dọa. Tôi thở phào.
Ryn tiến lại một bước, ngồi xuống ngang tầm mắt với Ro–03. Cậu ta nhẹ nhàng đưa tay ra, bàn tay để ngửa một cử chỉ hòa nhã. Ro–03 nhìn tay cậu, rồi từ từ cúi đầu chạm nhẹ vào đó.
Tôi đứng im nhìn cảnh tượng ấy cảm giác như thể đang chứng kiến hai thế giới hoàn toàn khác biệt tìm thấy điểm chung giữa im lặng.
Có lẽ... không phải mọi thứ kỳ lạ đều là nguy hiểm.
Tôi rót một ly nước, đưa cho Ryn, rồi ngồi xuống lại ghế. “Coi như... nhà mình vừa có thêm một thành viên mới,” tôi nói, cố mỉm cười.
Ryn gật đầu khẽ. Ro–03 nằm xuống bên cạnh ghế, phát ra một tiếng "rù rù" nhỏ như tiếng thở.
Và sáng hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, bữa ăn của tôi không còn cô đơn.
Tôi ngồi đó, nhìn ly nước trong tay Ryn đang dần vơi đi. Ánh sáng buổi sáng chiếu qua khung cửa sổ, rọi lên lớp kim loại bạc nhám của Ro–03 khiến nó ánh lên một sắc vàng dịu nhẹ. Một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi, không có tiếng gầm rú của ký ức, không có rào cản giữa con người, máy móc hay sinh vật lạ.
Ryn khẽ liếc tôi, rồi quay sang Ro–03, chạm nhẹ đầu ngón tay vào phần trán phẳng của nó, như thể đang thử cảm nhận một thứ gì đó rất mơ hồ. Tôi không chắc cậu ta đang nghĩ gì, nhưng ánh mắt ấy... là sự tò mò, không còn e ngại như lúc đầu nữa.
“Cậu... từng tiếp xúc với mấy loại máy như thế này chưa?” Tôi hỏi, chỉ tay về phía Ro–03.
Ryn lắc đầu. “Chưa từng. Nhưng... nó giống như… từng quen.”
“Từng quen?” Tôi nhíu mày.
Cậu ta chạm tay lên ngực mình, ở ngay chỗ trái tim. “Ở đây. Cảm giác như... đã từng nhìn thấy. Như một mảnh ký ức không rõ.”
Tôi im lặng. Câu nói ấy vô tình khiến tôi rùng mình vì tôi hiểu rõ cảm giác đó. Những thứ từ Homalia, những mảnh rời rạc trong đầu tôi cũng từng khiến tôi hoang mang như vậy.
Tôi đứng dậy, bước vào phòng làm việc nhỏ bên cạnh bếp, kéo ra một hộp nhựa lớn chứa đầy đồ linh kiện điện tử cũ. Lục lọi một hồi, tôi lôi ra một tập tài liệu nhăn nhúm, ghi “ Dự án Ro–X” trên bìa.
“Tôi từng thấy thứ này trong đống phế liệu ở ngoài và nghĩ nó chỉ là rác công nghệ. Nhưng bên trong... có một chip điều hướng chưa từng được đăng ký dạng như hàng tự phát triển, không qua kiểm định.”
Tôi đặt tập tài liệu xuống trước mặt Ryn.
Cậu ta mở ra, lật từng trang. Mắt đọc rất nhanh, rất chăm chú. Một lúc sau, cậu ngẩng đầu lên, ánh nhìn lạ lẫm. “Ở trang ba... sơ đồ mạch này… rất giống với thứ tôi thấy khi nhắm mắt.”
Tôi nín thở. “Ý cậu là… trong tiềm thức?”
Ryn gật đầu. “Tôi không biết tại sao, nhưng rõ ràng là tôi đã từng thấy nó hoặc là từng… là một phần của nó.”
Căn phòng lại chìm trong im lặng. Tôi không biết nên cảm thấy kinh ngạc hay sợ hãi nữa.
Ro–03 vẫn nằm yên ở góc bếp, như một con chó đang ngủ, nhưng mắt nó mở ánh sáng cam nhạt vẫn le lói, như thể nó đang lắng nghe mọi thứ.
Và tôi bắt đầu tự hỏi nếu Ro–03 là một phần của thứ gì đó lớn hơn, thì Ryn... có thể cũng vậy.
Tôi gật đầu nhẹ với chính mình như một cách tạm đóng cánh cửa đang mở hé vào mớ ký ức rối rắm kia. Thôi kệ. Không phải lúc nào cũng cần đào sâu hay cố hiểu mọi thứ ngay lập tức. Có lẽ, đơn giản là... hôm nay chỉ cần có một bữa ăn trọn vẹn đã là đủ.
Tôi đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh căn bếp. Chiếc ghế của Ryn hơi xô lệch, Ro–03 vẫn nằm gọn gàng bên cạnh chân bàn, thi thoảng phát ra tiếng "rù" đều đặn như tiếng thở. Không khí đã bớt căng thẳng, thậm chí hơi ấm áp một cách lạ lùng.
“Cậu ăn xong rồi à?” Tôi hỏi, giọng nhẹ đi.
Ryn gật đầu, liếm nhẹ thìa như một thói quen bản năng rồi đặt nó ngay ngắn lại trong hộp. Tôi bật cười khẽ.
“Chắc từ giờ phải mua thêm đồ ăn rồi.” Tôi bước tới lấy hộp rác, vứt hộp cơm vào. “Nhà này không chỉ còn một người như trước nữa.”
Cậu ta nhìn tôi một lúc, như đang suy xét câu nói đó. Rồi Ryn khẽ mím môi, gật đầu một cái rất nhỏ. Một sự đồng tình… đầy dè dặt, nhưng thật lòng.
Tôi vươn vai, rồi quay về phía Ro–03.
“Còn mày nữa, giờ mày không nằm im bất động nữa rồi, thì phải làm gì đó cho có ích đi nhé.”
Không ngờ, Ro–03 ngẩng đầu lên và... gật.
“Ồ, có nhận thức cả rồi hả? Vậy mai lau sàn nha.”
Nó phát ra một âm “boop” ngắn không rõ là từ chối hay đồng ý, nhưng tôi chọn tin đó là tiếng đồng thuận.
Rồi chúng tôi cứ thế… sống tiếp ngày hôm đó.
Không cần giải mã ký ức. Không cần vén màn bí ẩn.
Chỉ là một ngày bình thường, một chút im lặng, một bữa ăn ấm bụng và vài tia nắng len qua khung cửa cũng đã đủ làm dịu một tâm hồn từng lạnh ngắt.
Chaporia
Bình Luận (0)