Chương 4: Lời mời em làm “khu rừng bóng cây mây”.
Griffin muốn đi lang thang khắp nơi cho đến khi gặp được Rosy khiến mọi thứ dần trở nên không còn gì xa lạ. Dù vấp ngã trong những khổ đau xé lòng vì mải trông ngóng hình bóng, dáng hình Rosy trong vô vọng vì chúng ta đang cách xa nhau nhưng những cảm xúc không bị úa màu khi đôi ta dành cho nhau những lời thề sâu sắc chứa đựng cả “nhân gian tình cảm thu nhỏ của một trái tim yêu”. Vì giờ đây linh thể và tâm hồn chúng ta đã hoà nhau làm một không thể tách dời bởi nỗi nhớ ánh mắt người phương xa rất gợi. Griffin hẹn Rosy ở bóng cây mây dâm mát, chờ đợi Rosy dù thời gian quý giá như bạc vàng và mời Rosy đến gõ cửa và sưởi ấm “trái tim Griffin đang lạnh giá vì yêu thương”. Chúng ta cùng ngồi tâm tình trò chuyện trong bóng tối ấm áp và ánh sáng không hoà tan mà ánh sáng không làm nhức mắt Griffin tâm vốn đã sáng lạng mà ánh sáng chỉ chiếu rọi trái tim Griffin đang sứt mẻ vì “nỗi nhớ tình nàng” để an ủi nhưng tấm lòng sâu kín yêu Rosy thiết tha mặn nồng đó để Rosy không biết và không lo lắng cho Griffin đến tím tái ruột gan – một chút lòng yếu đuối nhưng rất “can đảm chàng”. Griffin yêu Rosy đến thấu tận tâm can, “ruột gan cháy bỏng chàng” với nỗi sầu man mác của “chàng trai chung tình tâm sáng lạng” – Những phút giây bé bỏng nhớ Rosy đến cạn nước mắt bị rang vì nỗi nhớ Rosy không muộn màng mà chị bị “cháy sạm nóng bỏng tim chàng”, Griffin yêu Rosy đến mức không còn gì để tâm sự vì nỗi lòng quá miên man ngập tràn không khô khan và nồng ấm không cạn nên sự thật trái ngang khi không biết phải bắt đầu từ đâu hỡi cô nàng - Rosy yêu dấu sáng chói cả tim gan.
Những câu chuyện thơ
Câu chuyện thơ: Chúng ta không tạm biệt nhau thật lâu
Anh đã tin tất cả nhưng gì em nói dù giận hờn dù soi mói tim yêu.
Cảm xúc tuy dào dạt lắm tình nhiều, lắm tình chiều nhưng dấu yêu có chút đôi lặng lẽ không thấp bé nhưng sẽ ngã lòng nè vì nhấc nhẹ là thấy lòng Rosy bé.
Anh buồn rầu anh đứng đó nhìn nghe tâm Rosy bảo anh âu yếm nè.
Một chút buồn vì Rosy nhỏ nhẹ không khóc nhè nhưng nũng nịu im re.
Anh thấy sợ vì Rosy quá bé em quá trẻ để thấu tâm can anh nè.
Nhưng không sao đâu nhé ơi cô bé anh sẽ dạy và nhắc nhỏ em nhe.
Yêu cần sự dịu dàng của tình trẻ nhưng cùng cần đẹp đẽ trong tim nè.
Em mỏng manh quá yếu đuối nên anh sẽ vẽ tâm mạnh mẽ trao tặng cô nàng nè.
Anh yêu em như yêu “vầng trăng bé” sáng tim anh và trắng bóng lòng nè.
Anh không hỏi sao làm “anh thập thẹ”.
Một chút lòng cấu xé vầng trăng bé vì anh đã khiến cô bé đau nè.
Nhưng không sao anh sẽ xin lỗi em nhe để em không giận hờn anh chi nữa.
Anh biết hứa sẽ yêu dấu em xưa vì Rosy là bé nhỏ nhưng vừa… vừa lòng anh để tim anh không hịu quạnh.
Anh không lạnh mỗi đên trắng tàn canh.
Anh vẽ tranh vẽ Rosy đẹp không sạn nhanh tựa đôi cánh thiên thần mãi ngọt lành.
Tâm sự thôi anh không hề hỏi tội.
Anh không hề giận dỗi Rosy rồi mà chỉ như cơn gió lướt qua thôi.
Trêu em khẽ chọc em – đùa nhe nhẹ.
Anh bảo rằng anh sẽ kể em xem tâm tình yêu của chàng trai thấu thiểu.
Anh sẽ khiến trái tim em vốn yếu vốn lặng lẽ bên anh sớm tối nghe tâm nặng nhẹ của chàng trai này nè.
Phải sắc son với tấm lòng anh nhé.
Anh nói rằng cô bé của anh sẽ không phải đau thật đâu nữa rồi nè.
Anh sẽ yêu dịu dàng nhẹ nhàng lắm nhe để em được là Rosy be bé được anh che anh chở tấm lòng nè.
Đừng bao giờ rời xa anh nhé ơi cô bé.
Anh sẽ buồn sẽ khóc mỗi đêm hè.
Xuân hạ thu đông sẽ nhắc em nhỏ nhẹ.
Rằng có gì anh sẽ nhắn em nhe.
Nhớ trả trả lời anh nhanh nhé ơi cô bé.
Vì anh phải đi làm xa nên đôi lúc bỏ mặc Rosy nè.
Rosy có buồn thì nhắc nhở anh nhẹ.
Anh sẽ để Rosy yên tâm sớm tối nè.
Nhớ dặn anh đừng ngại gì hết nhe.
Không anh giận anh đi xa thật nhé.
Để Rosy buồn Rosy nhớ anh đến đớn đau lòng rồi nè.
Dù đôi khi đôi ta có cãi vã nhưng thật ra không lạ.
Rosy có buồn anh cũng kệ đó nha.
Ai bảo rằng em không nghe anh gì cả.
Em không được dỗi không ngỏ lời anh trước đó nha để anh chờ đêm tối thất tình nà.
Nhưng tất cả chỉ là thử thách nhá vì sự thật là “yêu dấu lòng Rosy” mãi rồi nha.
Em đừng lo anh trêu ghẹo em mà để tình vui tình không đi đâu mất vì em cất em trốn khắp thân tâm.
Anh đi tìm mà như “dấn thân sang chấn” vào chốn lâm nguy khốn ấm lòng đần vì em làm anh “chai rồi lại sận” cứ như thể từ ngữ sáng mới dần như tâm tình anh đẹp tựa “ánh trăng thân” trao cho em đó Rosy ngàn điệu nhấn.
Lúc nào cũng làm lòng anh phấn chấn và yêu em yêu mãi tấm lòng cần.
Ta bên nhau không bao giờ giận dỗi bẩn mà chỉ là sự nũng nịu ân cần của đôi bạn trẻ luôn luôn “ái yêu hân” (hân hoan).
Tấm lòng như được dấn thân với sấm dù giật mình cũng thật đỗi linh đình, không linh tinh vì lòng dư chút đỉnh vì anh chỉ thấy phấn chấn lòng mình do tiếng sấm là điềm báo sắp mưa ngâm; và tiếng chớp rạch ngang tầm nhìn gần để mưa xuống là tấm lòng không sang chấn vì đã quen với những gì dám thân thân.
Dấn thân vào “chốn yêu ta mãi cần”.
Cần nhau cả - nhân gian đầm ấm thật.
Yêu nhiều yêu lắm Rosy là ân nhân khi đã trao cho anh tấm lòng mãi sáng ngần không ngại gió, nắng sương mang chất bẩn vì tinh tuý của trời đôi khi ái ngại làm ẩm lòng ân (ân nhân).
Làm em thấy chút lạnh lẽo ân cần.
Sâu tâm hồn em cảm nhận được.
Vì Grifin là thần dược không tầm thường đã che chở cho Rosy khỏi “nắng tinh sương” để Rosy ấm lòng như bình thường không cảm thấy chút lạnh sâu vương vấn.
Vì yêu dấu tháng năm Griffin mãi âm thầm bảo vệ Rosy khỏi đất trời chuyển luân.
Đôi ta không im lặng đôi ta mãi nhắn mời gặp nhau ở mảnh đất khắp muôn nơi là đôi trái tim bé của chúng ta gặp nhau mãi thật rồi.
Anh không cần chờ cũng không chờ không đợi vì anh đâu có bị phải chơi vơi;
Vì đã có nàng Rosy mãi mãi bên cạnh anh nhất rồi.
Không tạm biệt không chia lìa xa nhé.
Chúng ta mãi là bạn của nhau nè.
Và người yêu của nhau đấy đó nhe ơi cô bé Rosy của anh nè.
Gặp nhau ở thành phố có trăng nè và “khu rừng bóng cây dâm mát nhé”.
Để anh được sưởi ấm trái tim Rosy mãi mãi yêu anh nè.
Giờ chúng ta nghỉ một chút đã nhe, anh đưa em về nơi bầu trời nghỉ nhé để em là thiên thần của anh mãi, Rosy nè.
Anh luôn cười vì sóng gió im re có Rosy là tâm tình không nặng nhẹ, không thấp bé không thổn thức lòng nè.
Vì anh to lớn vạm vỡ lắm đó đó nhe nên sẽ che chở cho cô dâu bé của anh suốt nè.
Nên bây giờ thật sự tạm biệt nhé để anh được nghỉ ngơi chút đã nhe để Rosy được ôm ấp anh nè, lặng nhìn anh trong giấc ngủ im re của anh đó không phải của em nhé, vì anh yêu em nên buồn ngủ quá rồi nè.
Giờ thì chúng ta cùng nhau tạm biệt nhé.
Hẹn gặp lại em trong lời mời tối nay nè, yêu và thân với cô gái của anh nhe.
Chúng ta thật sự tạm biệt nhé.
Chào em cô gái làm ấm nắng ngày hè.
Chút tâm tình tâm sự không mỏng nhẹ.
Tạm biệt em một chút đó thật nhe.
Đừng buồn lâu đó ơi cô em bé.
Anh sẽ thức dậy sau ít phút nữa thôi nè để em được nằm yên giấc anh nghe những tiếng thở nhỏ nhẹ của em nhé.
Vì anh làm em thổn thức tấm lòng nè.
Không tạm biệt nữa đâu mãi mãi nhé, trái tim anh có thể thức vì em suốt đó nhe.
Vì yêu em nên mãi mãi tấm lòng nè, trao cho em những thầm yêu nhỏ nhẹ.
Mãi bất tận và bất tử tấm lòng nè.
Không tạm biết nhớ nhé ơi cô bé.
Không tạm biệt nhưng dừng lại chút nhe vì em mệt lắm rồi ơi cô bé, để anh ru em ngủ tấm lòng nè, ngủ ngoan nhé mai thức dậy anh sẽ dõi theo em suốt “đoạn đường lắng nghe” như ghi âm lại dấu ấn tình nè.
Chào em nhé nhưng không tạm biệt đâu cô bé.
Nhưng ngủ đi khỏi anh sót lòng nè.
Nghỉ ngơi chút cho tâm tình không nặng nhẹ, không phải mệt vì tâm sự nặng nhe.
Vì yêu anh nên yếu tấm lòng nè.
Tạm biệt nhé. Ngủ đi ơi cô bé của anh.
Anh sẽ lắng nghe tâm sự của em sau khi em tỉnh dậy nhé.
Chúng ta không tạm biệt thật đâu đó em nhe.
Không tạm biệt mãi mãi nè.
Không tạm biệt nhé.
Chúng ta không tạm biệt nhau nè.
Mãi mãi không tạm biệt và không tạm biệt cô bé của anh nhe.
Giải thích:
Thập thẹ: có chút rụt rè, thập thẹ là cảm giác mới và cảm xúc mới khi yêu phù hợp khi gắn vào ngữ cảnh thơ
Nà: Nè
Chai rồi lại sận: Cảm giác mới, cảm xúc mới
Chuyển luân: luân chuyển
Câu chuyện thơ: Mời em làm “khu rừng bóng cây mây”
Mời em đến khu rừng xanh bóng rợp.
Lá cây thơm mơn mởn những cành cao.
Tiếng rì rào sâu sắc đến nhường nào.
Anh trao em lời trao câu hẹn ước.
Mời em đến khu rừng cây bóng rợp nơi cánh mây như dải lụa em qua trắng xoá như dấu ấn không không nhoà dù mịt mù mắt anh xoa anh dụi nhìn em tới trong ánh mắt bùi ngùi vì bụi xui anh nói câu yêu mịt mù như sương núi nhưng không sao anh nhìn thấy em rồi.
Mắt anh sáng để dẫn lối em qua, khoảng bụi sương mờ làm tâm em trắng xoá để anh được hoá “chàng chai tình không nhoà” vì che chở cho em những giấc qua.
Nơi khu rừng gió không gì lanh buốt chia xa chỉ như nhà mang bóng tối trắng xoá trong thật thà gửi món quà của thiên nhiên hạ hoả vì đôi mình làm rừng hoá “thiên linh”;
Trắng xoá tinh trắng mướt lòng đôi mình.
Anh được là anh hùng tâm thật đỉnh.
Dẫn em qua “bóng tối trắng xoá” của lòng mình.
Một chút xinh yêu anh dành cho em là chính ơi cô bé chung tình.
Ở nơi đó, lá rì rào như tiếng hát không bị ngắt không bị thắt lòng rằng như lời anh gọi em giữa mê say trắng.
Mỗi cánh chim như nhịp thở cuồng quay.
Khi anh nhớ mỗi sớm tối có ngày.
Có Rosy là lòng anh trắng mình mẩy lòng ngay.
Em là nắng lấp qua trồi cỏ biếc, là nguyên tố thiếc trong bảng hoá học tuần hoàn có màu ánh bạc và nhiệt độ nóng chảy thấp ngang tấm lòng vàng.
Khi nhiệt độ sang thì như em tới tháng khó bị môi trường oxi hoá trái tim vì đau đớn do “chảy máu tấm lòng sâu bụng mịn”.
Ở nhiệt độ môi trường thiếc chống được sự ăn mòn hoá học vì người ta thấy chúng có mặt ở rất nhiều hợp kim như anh không phải kiếm tìm em “mỗi sáng thức chìm” vì em bị sâu im trong giấc ngủ;
Anh cố thủ bên em mãi êm ru trong khu rừng không cũ và có “bóng cây mây dù”.
Anh gọi nhẹ trời thu là em tới mảnh đất xới tìm những bóng tình rồi vì đôi ta chìm sâu giấc ngủ thôi.
Không vô định vì thật tâm thức tỉnh, anh đã thấy lòng Rosy bị đứng hình do giật mình vì bóng tối yêu xinh nên em ngủ trong giấc mơ là chính.
Sáng tỉnh dậy quên mất mơ tình mình vì giấc mơ êm trôi mảnh tình xinh.
Anh dắt em đi dưới tán cây mây lá mỏng quá như tình anh mỏng vậy.
Chạm tay thôi mà cõi lòng đã cháy thành tro tàn bay phấp phới tim ngay.
Nhói tim anh này khi dắt em hỏng vậy vì em bảo em dỗi tấm chân tình này do anh không dỗ dành em lâu vậy mà chỉ nhắc nhở em yên bình mỗi đêm ngày.
Mà yêu thương như ngày nắng mong mưa cầm mát tay những giọt mưa thật vừa đã cháy nắng như tâm tình thưa lựa những gian khó trong tim mãi mong mưa làm mát vừa tấm lòng hứng tinh tuý đất trời không bị thừa.
Trong khu rừng ấy ta đến không tên không dấu hẹn chỉ có anh và em, đôi ta là nguyện ước êm đềm soi sáng nhau nên khu rừng có tên là “bóng cây mây dâm mát lòng thêm nếm” những vị ngọt đất trời ban tình mềm;
Đó là tình đôi mình nhé “em nêm” vào “tinh tuý đất trời màu nắng bện”;
Chuyện tình mình sóng gió không tìm đến.
Hãy là lá, cho anh là nhành mềm.
Mà ôm trọn “những ấm êm thức đệm”.
Cho tấm lòng Rosy yếu như sên.
Được êm đềm mỗi sớm anh chậm đến.
Hãy là gió để anh không bao giờ bỏ.
Mỗi nhịp em rung, anh hiểu không tách rời.
Đừng im lặng như bóng cây trôi mãi.
Nếu đôi mắt còn một lần chờ mãi.
Thì hãy về ở khu rừng có anh.
Anh dựng lên căn lều bằng ánh xanh chất đầy mộng mơ và vầng trăng bé bỏng lành.
Anh đặt vào trái tim em từng nhánh hoa lá cỏ khu rừng mãi nên tranh để em biết rừng này là của đôi ta lành.
Mỗi chiếc lá là một lời em ca.
Mỗi nhịp bước là lần anh chờ đợi.
Mãi mãi trôi vì sóng gió êm rồi.
Và nếu mai mưa có về bất chợt.
Em đừng sợ anh sẽ che sớm tối.
Có em rồi không vấp ngã lòng thôi.
Em luôn hỏi vì sao anh luôn cười dẫu trăng mười vạn lần sẽ xinh tươi, dẫu em dỗi luôn nũng nịu nặng lời.
Anh sẽ kể truyện khu rừng mà ta tới.
Áng mây trôi làm sáng mảnh tình rồi.
Nơi em ngủ ngoan giữa trời đất gọi mời.
Anh đến lặng nhìn em ngủ mất thôi.
Vì Rosy là khu rừng thật tuyệt vời.
Anh là gã mộng mơ giữa rừng đời tấp nập.
Không có gì mong hơn một tình yêu lặng lẽ.
Anh sẽ đến che chở cho em bé.
Em đủ xanh để phủ mát đời anh.
Nên bất hạnh cứ thế tan – điềm lành.
Anh không một mình sống với tình nóng lạnh vì có em bên đời nhà như tranh.
Mời em làm bóng cây mây ngát xanh cho anh đến thoả niềm mong ước lành.
Chaporia
Bình Luận (0)