Gửi con, phép màu của ta/Chapter 11: Anh hùng yểu mệnhChapter 11: Anh hùng yểu mệnh
20px

22:53, Bệnh viện Sapphira, Thành phố Zalerith, năm 2200.

Phòng bệnh trắng toát, ánh đèn huỳnh quang trên trần tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo đến mức làm nhạt nhòa cả hơi thở con người. Ngoài cửa sổ, những giọt mưa nặng hạt lặng lẽ gõ vào khung kính, kéo theo từng hồi vọng trầm buồn, như thể thời gian cũng đang nhỏ giọt từng giây cuối cùng. Bác sĩ ngồi đối diện tôi, tay cầm tập hồ sơ dày, đôi mắt ẩn sau gọng kính khẽ dao động rồi dừng lại ở tôi. Một thoáng im lặng, đủ để nghe rõ tiếng máy theo dõi nhịp tim vang đều  bíp… bíp… bíp….

“Ryn này…” Giọng ông ta trầm lại, nặng nề như muốn tìm một lối diễn đạt ít đau lòng hơn, nhưng rồi vẫn là sự thật trần trụi:

“Tình trạng máu khó đông của cậu lúc này gần như không thể can thiệp bằng các biện pháp chữa trị dứt điểm. Mọi can thiệp chỉ có thể kéo dài chút ít… chứ không thay đổi được kết cục, tất cả chỉ là vấn đề thời gian.”

Tôi lặng người. Lời nói ấy như một nhát dao bén ngót, lạnh lẽo đâm thẳng vào lồng ngực. Cả cơ thể vẫn ngồi đây, nhưng đầu óc dường như rơi tuột xuống vực thẳm. Tôi đã từng biết, từng cảm nhận qua những lần băng bó không cầm được máu, qua ánh mắt lo lắng của y tá… nhưng khi sự thật được thốt ra rõ ràng, mọi giả vờ bình tĩnh đều sụp đổ. Tôi khẽ siết chặt tay, nhưng lại nhận ra lòng bàn tay mình ẩm ướt. Không rõ là mồ hôi, hay máu, hay chỉ là ảo giác. Cái chết vốn luôn xa vời, nay bất chợt ngồi xuống ngay cạnh giường bệnh, im lặng và nhẫn nại chờ tôi.

Bác sĩ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên sự thương cảm, cùng nét mặt đăm chiêu. Nhưng thương cảm thì có ích gì? Tôi không cần lòng trắc ẩn, tôi chỉ cần một hy vọng, dù là mong manh, để bám trụ lấy sự sống, để được ở với Lian và Elira thêm chút lâu nữa, chỉ vài khoảnh khắc ngắn ngủi cũng là điều xa xỉ. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Lian bất chợt hiện lên trong tâm trí tôi, tiếng cười trong trẻo, sự bướng bỉnh đầy tinh nghịch, đôi mắt lúc nào cũng sáng như mang trong mình kho báu tựa bí mật nơi đại dương sâu thẳm. Nếu tôi biến mất, liệu con bé sẽ ra sao?

Tôi cắn môi đến bật máu, nhưng lại thấy buồn cười cay đắng. Máu, thứ vốn dĩ chẳng bao giờ ngừng rơi rớt từ cơ thể tôi, giờ đây cũng trở thành minh chứng cho sự hữu hạn của đời mình, cát cứ thế rơi xuống liên tục của chiếc đồng hồ vốn chẳng thể nào hàn gắn những vết nứt của định mệnh. Bác sĩ khép lại tập hồ sơ, thở dài một tiếng thật khẽ, rồi đứng dậy. Ông đặt tay lên vai tôi, cái siết rất nhẹ, mang theo sự an ủi vụng về của một người đã quá quen với việc báo tin dữ, nhưng vẫn chẳng thể quen nổi nỗi đau mà nó gieo vào những bệnh nhân mà ông từng cố gắng chữa trị.

“Cậu… hãy cân nhắc về khoảng thời gian còn lại của mình. Hãy trân quý nó và đừng liều lĩnh!”

Ông ta chỉ nói vậy, rồi bước ra ngoài. Tiếng cửa phòng khép lại nghe như một vết chém khô khốc, dứt khoát tách tôi ra khỏi phần còn lại của thế giới. Căn phòng trống trải lại càng trở nên rộng hơn, lạnh hơn. Ánh sáng huỳnh quang loang loáng trên nền gạch trắng đến mức khiến mắt tôi đau buốt, nhưng tôi không thể nhắm lại. Tiếng bước chân bác sĩ xa dần ngoài hành lang, rồi biến mất, để lại sự im lặng trần trụi vây kín. Tôi ngồi đó, vẫn một mình, tiếng máy đo nhịp tim vẫn đều đặn vang lên từng hồi bíp… bíp… bíp… , như tiếng gõ lạnh lùng của chiếc đồng hồ cát. Mỗi nhịp bíp không chỉ báo hiệu tôi còn sống, mà còn khẳng định từng giây đang bị bào mòn không thương tiếc.

Như vực hỗn mang đang nuốt trọn lấy tâm trí héo mòn, những ký ức lộn xộn ùa về. Màu xanh của sân trường, tiếng bạn bè gọi nhau, ánh mắt nghiêm nghị mà xa cách của Elira, và cả nụ cười bướng bỉnh của Lian. Tất cả xáo trộn, như những mảnh thủy tinh vỡ cứa vào tâm trí tôi.

“... hãy cân nhắc về khoảng thời gian còn lại của mình.” 

Lời bác sĩ vang vọng lại, xoáy sâu hơn vào những vết bầm trên da thịt. Tôi cười nhạt, một nụ cười khô khốc. Vậy thì tất cả nỗ lực của tôi, tất cả lựa chọn của tôi rốt cuộc có còn ý nghĩa? Hay chỉ là một chuỗi giãy giụa trong vô vọng, để rồi kết thúc vẫn là sự trống rỗng? Đôi bàn tay siết chặt lúc này đã rươm rướm máu, nhưng chẳng thể đau bằng nỗi đau hiện hữu trước mắt, cùng nỗi sợ hãi trỗi dậy, tựa một nỗi sợ nguyên thủy: không phải đau đớn khi nhắm mắt xuôi tay, không phải máu chảy, không phải biến mất…

Mà nỗi sợ phải bỏ lại tất cả ở lại, bỏ lại Lian, và bỏ lại Elira phía sau.

Chỉ tưởng tượng thôi mà lồng ngực tôi đã quặn thắt, như bị bóp nghẹt. Tôi không muốn ngày đó ngày một ập đến dần như một hiện thực không thể chối cãi, không muốn để lại một cô công chúa thiếu tình thương của cha, một người vợ thiếu hơi ấm của chồng, không muốn biến tình yêu và sự tồn tại của mình thành một vết thương suốt đời ám họ. Nỗi sợ này không giống bất kỳ thứ gì khác. Nó không chỉ gặm nhấm mà còn xé rách từng mảnh trong tôi. Nếu mai này, mọi thứ kết thúc… thì chẳng phải kẻ bỏ đi chính là tôi, còn người ở lại mới là những linh hồn chịu đựng đau khổ nhất sao?

Một tiếng ting khẽ vang lên, xuyên qua bức màn dày đặc của những dòng suy nghĩ nặng nề. Tôi giật mình, ngẩng dậy, tay chới với vội mò vào túi tìm vội chiếc điện thoại. Màn hình điện thoại sáng lên, hiện rõ dòng tin nhắn từ Elira:

“Ryn, anh còn ở bệnh viện sao? Đã muộn lắm rồi, khi nào anh về với Lian đây?”

Trái tim tôi co thắt lại. Chỉ một câu hỏi bình thường thôi, vậy mà đủ để kéo tôi ra khỏi hố sâu vừa tự nhấn chìm bản thân. Bầu không khí u ám, những viễn cảnh chết chóc, những tiếng vọng về ngày tận cùng, tất cả bị ánh sáng nhỏ bé ấy xé rách. Ngón tay run rẩy chạm vào bàn phím, nhưng chẳng thể lập tức gõ nổi một chữ. Bởi ngay sau tin nhắn ấy là một câu khác, ngắn gọn, nhưng xoáy sâu vào tận nỗi đau không thể chữa lành trong tim:

"Bác sĩ nói gì về tình hình của anh?"

Tôi khựng lại. Một khoảng lặng nặng nề bao trùm. Hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Bởi câu hỏi ấy, thẳng thắn, dứt khoát, như chính con người Elira, đang dồn tôi vào một ngã ba: thật hay dối? Nếu nói thật, tôi sẽ chỉ gieo vào mắt vợ mình thêm một bóng tối, một nỗi đau không cách nào khỏa lấp. Nhưng nếu dối, thì chẳng phải là tự phản bội chính sự lo lắng chân thành mà Elira đã dành cho tôi sao? Màn hình điện thoại vẫn sáng. Những chữ cái chờ tôi gõ ra như những lưỡi dao thúc giục của tên đao phủ lương tâm kề bên. Bàn tay tôi siết chặt, tim đập dồn dập, vẫn chưa thể đưa ra quyết định cuối cùng vì sự hèn mọn của bản thân.

Anh xin lỗi, Elira.

Cuối cùng, tôi ép ra một nụ cười nhạt, dù đang một mình, tôi vẫn cần nụ cười đó để trấn an chính mình. Và tôi gõ:

"Anh sẽ về ngay, đừng lo. Tình hình không có gì đáng ngại."

Đoạn tin nhắn được gửi đi. Tôi nhìn chăm chăm vào nó, thấy như chính từng con chữ đang tố cáo sự yếu đuối trong tôi. Nhưng ít nhất, nó sẽ giữ cho Elira được yên tâm, dù chỉ trong đêm nay, phải… nên ưu tiên những thứ trong tầm kiểm soát trước; mặc dù chính bản thân tôi cũng thầm hiểu rằng, cố chấp vay những khoảnh khắc bình yên trước khi cơn bão thật sự ập đến, thì cái giá phải trả sẽ khôn lường hơn lúc đầu.

Tôi ngả lưng vào ghế, hít sâu. Một tiếng thở dài bật ra, kéo theo cảm giác tội lỗi bứt rứt len lỏi khắp lồng ngực. Tôi đã chọn cách che giấu. Tôi đã tự tay dựng nên bức tường ngăn cách, chỉ để em không phải gánh nỗi sợ hãi giống tôi. Nhưng trong đáy mắt tôi, giữa âm thanh rả rích của mưa và ánh đèn bệnh viện lạnh lẽo, hình ảnh Elira đang chờ, cùng nỗi lo chưa có lời đáp, cứ chồng chất thành sức nặng không sao gỡ nổi.

Đêm nay, tôi phải trở về đối diện với sự thật, trở về với Elira, ít nhất là để nhắc bản thân rằng, tôi còn ở đây, còn có họ, dù yếu ớt, nhưng vẫn còn lý do để chiến đấu với định mệnh đang chực chờ phía trước. 

Nhanh chóng bỏ điện thoại lại vào túi, dẫu chiếc điện thoại ấy vẫn rung lên những hồi tin nhắn, có lẽ là của Elira gặng hỏi về tình hình bệnh hôm nay, nhưng ngón tay vô tình chạm phải một vật gì đó cộm cộm. Một thoáng bối rối lướt qua tâm trí, rồi tôi thò tay lôi ra. Giữa ánh sáng trắng lạnh lẽo của bệnh viện, một chiếc vòng tay cỏ bốn lá hiện ra, còn đọng chút bụi nhỏ như vừa được nhặt vội.

Là của Lian.

Hơi thở khẽ chững lại. Giây phút ấy, bốn cánh nhỏ bé kia như tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng, ngược hẳn với sự tăm tối đang bao vây lấy tôi. Tôi nhớ lại đôi mắt trong veo của con bé, ánh lên chút bướng bỉnh, chút hồn nhiên cùng những lọn tóc bạc luôn dính vào nhau vì mồ hôi, nhưng luôn ẩn chứa sự ấm áp kì lạ. Dù không nói ra, tôi biết Lian vẫn đang dõi theo từng bước chân mình, lặng lẽ đặt vào tay tôi một lời nhắc nhở vô hình: “Papa không đơn độc đâu.”

Một nụ cười run rẩy, vừa cay đắng vừa ấm áp, thoáng lướt qua đôi môi này. Thật nực cười, khi ngay cả bản thân đang dần mất hết hy vọng, thì chỉ một vòng tay nhỏ bé lại khiến tôi lay động, khiến tim tôi nhói lên, nhắc rằng mình vẫn còn có người cần đến. Tôi nắm chặt chiếc vòng trong lòng bàn tay, để những cánh cỏ mỏng manh khứa nhẹ lên da, cảm nhận hơi ấm cùng những trấn an của cô công chúa đáng yêu đang say giấc nồng. Giữa tiếng mưa dội ngoài cửa kính, dù mơ hồ, nhưng có cảm giác bỗng thấy như con bé đang ở đâu đó quanh đây, dõi theo từng khoảnh khắc, níu tôi ra khỏi vực thẳm.

“Lian…” tôi thì thầm, giọng khản đặc, “Cảm ơn con…”

Tôi khẽ xoay chiếc vòng trong tay, ánh sáng mờ của hành lang bệnh viện phản chiếu lên từng cánh cỏ bốn lá nhỏ bé. Ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy nó, tôi đã hiểu vì sao Lian gọi nó bằng cái tên Nguyện Thảo. Không phải chỉ vì hình dáng cỏ bốn lá tượng trưng cho sự may mắn, mà bởi với Lian, chiếc vòng này còn là nơi gửi gắm những điều ước sâu xa nhất. Nó không đơn thuần là một món trang sức, mà là biểu tượng của niềm tin, rằng nếu siết chặt nó trong tay, những khát vọng mơ hồ của một đứa trẻ sẽ tìm được chỗ bấu víu trong một thế giới luôn chực chờ cuốn phăng đi mọi hy vọng. Chiếc vòng đối với Lian, chính là tấm bùa hộ mệnh để con bé bước đi trong hiện thực đầy bất trắc.

Và vì nó được trao từ tay tôi, Lian tin rằng bên trong chiếc vòng có một thứ gì đó mạnh mẽ hơn cả sự may mắn mù quáng, đó là tình cảm, là sợi dây vô hình kết nối giữa cha và con. Trong đôi mắt con bé, Nguyện Thảo không chỉ che chở cho nó, mà còn che chở cho tôi. Con bé tin rằng bằng cách giữ chiếc vòng bên mình, nó đang bảo vệ được cả hai, đang cầu chúc cho mọi nguyện ước, từ nhỏ bé đến vĩ đại, đều trở thành sự thật.

Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy lòng mình nghẹn lại. Bởi lẽ chiếc vòng nhỏ bé này chứa đựng niềm tin quá lớn, một niềm tin mà tôi không chắc bản thân đủ sức để gánh. Tôi khẽ nắm chặt nó trong tay, cảm giác như đang giữ lấy hơi ấm của Lian, cùng tất cả những điều con bé chưa từng nói ra. Chiếc vòng nhỏ bé… lại hóa thành sợi dây buộc chặt tôi vào hiện thực, vào những trách nhiệm và ước nguyện tôi chưa kịp thực hiện. Và bất giác, tôi nhận ra, không phải Lian tin vào may mắn…

Con bé tin vào tôi.

Chiếc vòng nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, nhẹ hẫng như chẳng có trọng lượng, nhưng lại nặng trĩu đến mức tưởng chừng đè ép cả lồng ngực. Tôi nhìn nó thật lâu, và trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn thấy nó chỉ là một sợi dây kết bằng cỏ bốn lá, mà như một mạch máu đang đập nhè nhẹ, len lỏi từ tôi sang Lian và ngược lại. Nguyện Thảo… phải chăng chính là tên gọi của sợi mạch ấy? Một mạch sống vô hình nối cha và con qua khoảng cách thời gian, qua cả những rạn vỡ và định mệnh. Nó như dòng máu đỏ đang miệt mài chảy trong cơ thể tôi, mong manh, dễ vỡ, nhưng lại kiên cường bám víu lấy sự sống.

Có lúc tôi tưởng mình chỉ là một thân thể rệu rã, một chiếc đồng hồ cát cạn dần hạt cát cuối cùng. Nhưng khi nắm vòng trong tay, tôi lại thấy như trong từng hạt cát ấy, vẫn còn ánh lên màu xanh dịu dàng của chiếc cỏ bốn lá, vốn hiếm có, ánh lên sắc màu của hy vọng. Lian tin rằng chiếc vòng này có thể khiến những nguyện ước thành hiện thực. Nhưng thực ra, chính sự hiện hữu của nó đã là một phép màu rồi, một lời nhắc nhở rằng tôi không thể gục ngã, ít nhất là trước mắt Lian và Elira.

Thứ tôi sợ nhất không phải là máu trong cơ thể ngừng chảy, mà là khi dòng mạch vô hình kia bị cắt đứt. Lian sẽ còn lại gì, ngoài một chiếc vòng lạnh lẽo, ngoài một cái tên đẹp đẽ nhưng mồ côi khỏi ý nghĩa ban đầu? Tôi siết chặt vòng tay, rớm đau. Đau để biết mình vẫn còn sống, đau để tin rằng mạch máu này, liên kết vô hình này vẫn chưa đứt. Nguyện Thảo không đơn thuần là cỏ bốn lá. Nó là sinh mệnh, là linh hồn, là tất cả những gì còn sót lại để níu giữ tôi khỏi vực thẳm.

Tôi ngẩng mặt lên, hơi thở dồn dập hòa lẫn mùi tanh nồng và vị mằn mặn của mưa. Thế giới xung quanh chao đảo, mờ đi như một bức tranh đang bị nước làm nhòe. Trong khoảnh khắc ấy, cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé, như một hạt bụi cố chống lại cả cơn cuồng phong. Nhưng bàn tay vẫn ghì chặt lấy chiếc vòng, như thể chỉ cần buông ra thôi, mọi sợi dây kết nối sẽ lập tức tan biến. Tôi không cho phép mình dừng lại, dù máu có chảy, dù hơi thở đứt quãng, thì còn sống là còn phải chạy, còn phải tìm đến họ. Cơn gió ban đầu chỉ rít khe khẽ qua những tán lá, rồi bỗng chốc gào thét như cả bầu trời muốn sụp xuống. Mây đen và giông lốc ùn ùn kéo đến, nuốt chửng ánh đèn đường huỳnh quang, để lại một thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo trải dài khắp con đường đang hối hả chạy. Những hạt mưa to, sắc như mũi kim, đập thẳng vào mặt, rát buốt, nhưng bàn chân này vẫn cắm đầu lao đi, tim đập hỗn loạn trong sự nặng trĩu đến từ gánh nặng của hiện thực tàn khốc.

Tuy nhiên tất cả chỉ là dạo đầu của một vở kịch thê lương của nhân vật chính Ryn Velstar, nơi tiếng răng rắc kinh hoàng vang lên, cả thân cây to bằng hai người ôm đổ ập xuống, chắn ngang đường về.

Tôi ngẩng lên, kịp thấy thân cây khổng lồ rạn ra trong cơn gió dữ, rồi đổ ập xuống ngay trước mắt. Trong khoảnh khắc sinh tử, đôi chân nhạy bén này đã kịp thời lao sang bên, né được nhánh lớn vừa giáng xuống như búa tạ. Nhưng số phận lại không buông tha, một nhánh nhỏ trong vô số những nhánh cây chỉa ra, sắc như lưỡi dao, nhanh nhu cắt, đã quét ngang nơi mặt trước cổ tay cùng sức nặng của cả thân cây kia.

Một luồng tê buốt xé toạc cổ tay, như có hàng ngàn lưỡi dao găm thẳng vào tận gân thịt. Tôi choáng váng khuỵu xuống, hơi thở nghẹn lại thành từng tiếng rít khàn. Vết cắt trúng ngay mặt trước cổ tay, nơi mạch máu đập thình thịch từng nhịp, giờ biến thành dòng suối đỏ phun ra ào ào, hòa vào mưa, loang lổ mặt đất. Cơn đau dữ dội đến mức cả cơ thể co giật, như bị cơn bão bên ngoài xé rách từng thớ thịt trong lồng ngực. Bầu trời gầm rú trên cao, sấm chớp liên hồi xé toạc màn mưa, hắt ánh sáng trắng nhợt lên làn máu chảy không ngừng, như thể cả thiên nhiên đang hùa vào nhấn chìm tôi. Hơi lạnh từ mưa và gió thốc vào vết thương, làm máu đông lại rồi lập tức bị cuốn trôi, càng khiến dòng chảy vô vọng, không thể nào khép miệng. Tôi đưa tay còn lại ghì chặt lấy vết thương, nhưng máu vẫn rỉ qua kẽ ngón, nóng hổi, trơn trượt.

Như cát liên tục rơi qua những rạn nứt của chiếc đồng hồ cát đang dần đếm ngược cùng một chút sức lực còn lại rút mòn theo dòng máu đỏ sẫm, những ngón tay này đã run lẩy bẩy, siết lấy chiếc vòng như kẻ chết đuối bấu vào một mảnh gỗ mục, rồi nằm bất động xuống nền đường. Máu vẫn phun thành từng nhịp rùng rợn, hòa với mưa tanh lạnh, loang đỏ cả nền đất. Mọi thứ trước mắt nhòe đi, nửa như sương mù, nửa như đôi mí mắt nặng trĩu đang khép dần. Cái lạnh xuyên vào tận xương, nhưng trớ trêu thay, cổ tay lại nóng rực như lửa. Tôi thấy mình đang bị xé ra bởi hai cực đối lập: một nửa băng giá, một nửa bùng cháy.

Trong cơn choáng váng, tôi thoáng thấy dáng hình Lian chạy tới, tay vươn ra, đôi mắt đầy hoảng loạn. Nhưng rồi chỉ một cái chớp mắt, hình ảnh ấy vỡ tan thành hàng ngàn giọt mưa lấp lánh. Thay vào đó, tôi lại thấy Elira, đứng lặng giữa bão tố, áo choàng phấp phới như sắp tan biến cùng gió. Tôi gọi tên họ, nhưng chẳng một ai đáp lại. Giọng tôi lạc đi, tan vào mưa, chỉ còn dư âm dội ngược vào trong tim. 

Tôi không biết mình đang van nài họ, hay đang van nài chính những Ý niệm mong manh kia đừng đứt đoạn. Nhưng rồi, trong khoảng lặng giữa hai tiếng sấm, sự thật phũ phàng lại thì thầm trong tai tôi: đây là giới hạn của mày, Ryn Velstar . Vết cắt đã quá sâu, máu đã mất quá nhiều. Dù tôi có gượng gào thêm nữa, dù có sống sót qua cơn nguy kịch này đi nữa, dù có được ai đến cứu đi nữa, thì cũng chỉ đổi lấy những phút giây vô ích, cũng chỉ để đổi lấy sự sống ngắn ngủi trước mắt trong sự dày vò đau khổ của Elira và Lian của sinh mệnh héo mòn còn bỏ ngỏ sống chết, như ngày một cứa chí mạng vào vết thương lòng của hai mẹ con. Ý nghĩ ấy như một nhát dao thứ hai, nhưng lần này cắm thẳng vào tim. Tôi bỗng sợ… không phải sợ cái chết, mà sợ ánh mắt họ khi thấy tôi dần kiệt quệ trong vũng máu đỏ lòm. Lian sẽ còn lại gì ngoài ám ảnh thời thơ ấu? Elira sẽ giữ được gì ngoài hình bóng một người vợ bất lực?

“Cả đời ta sống dưới hình bóng của Ý niệm, kéo dài được sự sống cũng nhờ Ý niệm… giờ đây kẻ tiễn đưa không phải là Elira, hay Lian, mà là chính Ý niệm sao… Thật tàn nhẫn, thật trớ trêu, thật chua xót…”

Tôi nhắm chặt mắt, để mặc mưa quất rát lên gương mặt. Như thể muốn che giấu đi cả thế giới, giấu đi chính mình trong bộ dạng thảm hại này. Trước mắt chỉ còn khoảng tối đen đặc, hòa lẫn ánh sáng lờ mờ của đèn huỳnh quang, nơi mọi hình ảnh dần tan biến. Và tôi hiểu, có lẽ, đã đến lúc buông tay.

“Reina… con có ở đó không…? Hãy lên với Papa nào…”

Vận hết chút sức lực còn lại, tôi cố gắng gọi Reina. Ánh sáng lờ mờ trong bóng tối trước mắt tôi run rẩy bùng lên, từ đó hiện ra một thân ảnh bé nhỏ quen thuộc. Vẫn là mái tóc bạc lấp lánh dưới mưa, vẫn là bộ đồng phục học viện Liera xộc xệch ấy, cùng đôi đồng tử tím rực tràn đầy lo lắng, đó là Reina. Con bé khựng lại khi thấy tôi, máu loang đỏ cả đất, dòng nước lũ cuốn đi từng vệt, đôi môi run rẩy, rồi bật thành tiếng gằn nghẹn và quát tháo.

“Ông… Sao ông dám… Cái quái gì đây hả Ryn Velstar!? Giải thích cho tôi mau!” 

Giọng nó vỡ ra, như gào như khóc, vừa giận vừa đau. Bàn tay nhỏ bé run rẩy nhưng vẫn áp chặt lên vết thương rách toạc ở cổ tay tôi, máu tràn qua kẽ ngón tay nó như thách thức vô ích.

“Ông… ông nghĩ mình được quyền tự quyết sao? Ông nghĩ… tôi sẽ để yên mà nhìn ông biến mất trong cơn bão này ư? Tôi không cho phép… tôi không cho phép ông bỏ tôi lại đâu!”

Reina đập mạnh nắm tay bé nhỏ xuống nền đất ướt, nước mắt hòa lẫn mưa tuôn xối xả. 

“Tôi hận ông… hận ông vô cùng! Lúc nào cũng chỉ biết gánh hết mọi thứ một mình, lúc nào cũng coi thường tôi… và giờ… ông còn định chết trước mặt tôi thế này sao?!”

Tôi nhìn con bé, trái tim nhói lên còn hơn cả vết thương. Trong tiếng gió rít xuyên qua cành cây gãy nát, tôi gượng thì thào, khàn khàn như ngọn lửa sắp tắt:

“Reina… xin lỗi… nhưng lần này… Papa không thể để con chịu đựng thêm nhiều gánh nặng nữa…”

“Tôi không quan tâm, tôi không quan tâm bất kể điều gì hết! Ông im miệng và nằm im đó cho tôi! Đừng nói nữa!”

Reina trong cơ thể ướt sũng, run lên và nấc lên từng hồi, không nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập loạn. Dù tôi gượng gào bảo nó dừng lại, đồng tử nơi đôi mắt tím ấy tiếp tục dãn ra, vẫn phủ trùm bởi nỗi tuyệt vọng, phẫn nộ cùng cực. Con bé quỳ sụp bên cạnh, hai bàn tay nhỏ run rẩy đưa lên, đôi bông tai Nguyệt Ảnh Thạch trên tai phát sáng lấp lánh trong cơn bão, như phản chiếu lại sự điên cuồng của chủ nhân. Chất giọng ấy vang lên, nghẹn nhưng đầy uy lực, hòa lẫn tiếng sấm sét nổ tung trong trời đêm:

“Ta, Reina Saven Velstar, Hiện thân của Tà Niệm Xirath Velka, là Cẩm Xà thách thức mọi giới hạn của thời-không, là kẻ ngự trị lật đổ trật tự guồng quay của số phận, ra lệnh hiện thực phải khuất phục trước ta…”

Hào quang tím bùng lên dữ dội khắp cơ thể Reina, dày đặc khắp ra không gian, lan rộng thành những vòng xoáy ma lực nuốt trọn cả tiếng mưa. Cành lá đổ rạp, dưới nền đất như xuất hiện những cơn địa chấn dữ dội, bóng tối run lên như sắp bị xé nát. Tôi mở to mắt, kinh hãi chứng kiến thứ sức mạnh mà con bé định phóng thích. Cổ họng khản đặc, nhưng tôi vẫn gồng mình, nghiêm giọng cắt ngang:

“Reina… đủ rồi!”

Tôi chộp lấy bàn tay nhỏ bé ấy, đưa lên che ngang môi con bé. Làn môi run rẩy, hơi thở dồn dập, nhưng tôi ép Reina không được niệm chú nữa.

“Con không được phép làm vậy! Con không nhớ cái giá mình phải trả từ lần cuối cùng mình dùng hết quyền năng của mình sao?”

“Ông im đi! Bỏ tay tôi ra, bỏ ra mau! Tôi không quan tâm điều gì hết! Không mau cầm máu thì sẽ…”

Giọng con bé vỡ òa, gào thét giữa tiếng sấm. Nước mắt tuôn xối xả trên gương mặt non nớt, hòa lẫn với làn mưa lạnh buốt. Đôi tay nhỏ bé run rẩy, như thể vừa muốn đánh bật tôi ra, vừa muốn giữ lấy tôi cho bằng được.

“Tôi không muốn mất ông! Tôi không muốn nhìn thấy ông như thế này!” Con bé nghẹn ngào, từng chữ vỡ vụn. 

“Tại sao ông lúc nào cũng nghĩ đến người khác, còn để mặc tôi bất lực đứng nhìn!?”

Nỗi đau từ cánh tay rách toạc đang nhấn chìm dần ý thức, nhưng tôi vẫn gắng gượng đưa cánh tay còn lại, vòng ôm lấy bờ vai bé nhỏ kia. Cái ôm của tôi run rẩy, yếu ớt, nhưng là tất cả những gì tôi có thể trao.

“Reina…” Tôi thì thầm ngay bên tai con bé, giọng khản đặc nhưng chắc nịch. “Làm ơn… hãy nghe Papa lần này.”

Nó vùng vẫy trong vòng tay, nức nở như đứa trẻ lạc lối. Tôi siết chặt thêm, buộc nó phải ở lại trong hơi ấm còn sót lại nơi ngực tôi.

“Hãy truyền hết phần Chúc Phúc còn lại của Papa vào chiếc vòng tay của Lian, Papa đã đến giới hạn rồi.” Tôi dồn hết ý chí để giữ cho giọng mình không run. 

“Dù điều đó… nghĩa là rút sạch sự sống hiện tại ngay lúc này. Không thể để hai mẹ con họ chịu đựng thêm nhiều đau đớn nữa.”

Mưa rơi chan chát, như hàng vạn mũi kim đâm xuống, nhưng không gì đau bằng ánh mắt tuyệt vọng, thất thần của Reina lúc này.

“Không… không… tôi không làm được… tôi không thể để ông biến mất trước mắt mình như thế này!” Reina giãy giụa trong vòng tay tôi, giọng nghẹn lại bởi những tiếng nấc. Đôi mắt tím nhòe đi trong làn lệ, như vỡ ra tất cả sự kiêu hãnh mà nó vẫn gắng giữ bấy lâu nay.

“Reina, con là đứa con gái toàn năng nhất mà Papa có thể tin tưởng lúc này. Nếu Reina thật sự thương Papa… thì hãy làm điều đó. Đừng biến sự tồn tại của Papa… thành một vết thương không bao giờ lành trong tim Elira và Lian.”

Lời ấy như mũi dao đâm sâu vào trái tim con bé. Đôi vai nhỏ bé co rúm lại, rồi cuối cùng nó bật khóc òa, tiếng khóc lẫn trong tiếng sấm dội, như xé toạc màn mưa.

“Được rồi… ông muốn thì tôi sẽ làm! Nhưng… đồ ngốc… đồ ích kỷ… sao lúc nào ông cũng tự quyết định thay tôi như vậy!? Tôi ghét ông!” 

Con bé gào lên nắm lấy chiếc vòng cổ tay của Lian, hai hàng nước mắt hòa với mưa, chẳng còn phân biệt đâu là nước mắt, đâu là những giọt bão trời. Đôi bông tai Nguyệt Ảnh Thạch bên tai nó tỏa sáng, phát ra thứ ánh tím huyền ảo. Tôi cảm nhận rõ nguồn năng lượng hắc ám và siêu thực trỗi dậy từ sâu bên trong, thứ năng lực mà tôi đã cấm con bé dùng, nhưng trớ trêu thay, chính tôi buộc Reina phải thực hiện lúc này. Ánh sáng tím rực bùng lên, xoáy thành vòng xoáy dữ dội quanh tay nó và tôi. Tôi nghe rõ tim nó đập loạn nhịp, cảm nhận từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống má mình.

Ánh sáng tím vẫn đang xoáy quanh chúng tôi. Hơi ấm của vòng tay nhỏ bé kia khiến ta muốn khép lại đôi mắt, để mặc mọi thứ phai dần. Nhưng… tôi biết, nếu chỉ dựa vào sức của nó thôi, sẽ chẳng thể đủ để gửi trọn vẹn Chúc phúc vào chiếc vòng tay của Lian. Vậy là, phải cố nén cơn đau, nghiến răng xoay bàn tay còn lành lặn, ép mạnh vào miệng vết thương nơi ngực, để những Chúc phúc ngay lúc này được truyền vào chiếc vòng tay kia nhiều hơn. Vết máu đã khép lại đôi phần, giờ lại bật tung ra, máu lại liên tục trào ra xối xả.

“Ông… ông làm gì thế hả!?” Reina rú lên, giọng lạc đi, đôi mắt tím trừng lớn trong hoảng hốt. Tôi thầm bật cười, tiếng cười khàn khàn, cố gắng xoa dịu tấm lưng Reina với cánh tay kia.

“Reina nghĩ Papa không biết Hiệu ứng Khuếch đại để Nghịch chuyển Chúc phúc sao? Không thể để một mình Reina làm hết việc được.”

“Ông điên rồi! Ông đang tự giết mình đấy, ông có hiểu không!” Con bé gào thét, bàn tay run rẩy không ngừng, vừa niệm chú vừa muốn bịt vết thương lại, nhưng máu cứ phun ra đỏ thẫm cả lòng bàn tay nhỏ bé.

“Reina… con thừa biết đây chỉ là hệ quả của nó thôi mà, cố gắng chịu đựng một chút vì lợi ích của Lian thôi nhé.” Tôi cố gượng nở một nụ cười nhợt nhạt, như trêu chọc, trong những giây phút cuối cùng này.

“Câm miệng ngay! Ông im ngay! Ông không có quyền quyết định như thế! Đừng có giỡn mặt, đừng có giỡn mặt với tôi!”  Reina hét to, giọng vỡ vụn trong cơn bão ướt sũng người, con bé khóc nấc từng tiếng, gào đến khản đặc cổ, bàn tay bé nhỏ ép chặt lên vết thương nhưng bất lực, dòng máu nóng rực vẫn không ngừng chảy ra.

“Con khóc xấu lắm, Reina…” giọng nói tôi thì thầm, hơi thở yếu ớt, nhưng vẫn không buông cái giọng chọc ghẹo cuối cùng.

“Reina mà Papa biết không gào khóc như thế này đâu, ngoan đi mà.”

“Ông!!!” Reina bật tiếng thét dữ dội, như tiếng gào thét của linh hồn bị xé rách. Con bé không còn quan tâm thần chú, không còn giữ nổi kiêu hãnh. Tất cả chỉ còn là tiếng khóc nghẹn ngào, tiếng nấc uất hận vang lên khắp trời đêm nơi bão lòng. Ánh sáng bùng phát rực rỡ hơn. Chiếc vòng tay run lên bần bật trong tay nó, thấm máu, thấm cả Chúc phúc lẫn tuyệt vọng…

“Cảm ơn… Reina… vì đã thực hiện yêu cầu ích kỉ này của Papa…” tôi thì thầm, giọng run rẩy, đứt quãng như hơi gió sắp tắt lịm. Cả cơ thể tôi giờ đã chẳng còn cảm giác, chỉ còn mỗi trái tim đập yếu ớt, chậm chạp đến mức tôi cũng nghe rõ từng nhịp thoi thóp cuối cùng, nhưng vẫn cố gắng nhoẻn môi, dù khóe môi đã khô nứt, bật máu. 

“Papa… yêu… Reina lắm…”

Hơi thở cuối cùng phả ra thành một làn khói trắng mỏng manh, tan biến trong mưa lạnh. Thế giới trước mắt tôi trở nên nhòe nhoẹt, mọi màu sắc hòa tan vào bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng mờ nhạt tím nhạt từ đôi hoa tai Nguyệt Ảnh Thạch và vòng cỏ bốn lá đang tỏa sáng rực rỡ. Tôi không còn cảm thấy vết thương rách toạc, không còn nghe được tiếng mưa rơi quất vào da thịt, cũng không còn cảm giác đôi tay bé nhỏ của nó đang cố ghì lấy tôi đến tuyệt vọng. Chỉ có giọng nó, rạn vỡ, xé toạc bầu trời, gào thét tên tôi trong tuyệt vọng.

Vĩnh biệt Elira, người vợ yêu dấu đã đồng hành cùng anh suốt thời gian qua.

Vĩnh biệt Reina, là niềm tự hào số một của Papa.

Và vĩnh biệt Lian, cô công chúa kháu khỉnh, bướng bỉnh, đáng yêu của Papa.

Một ngày nào đó, sẽ sớm thôi, sẽ có một ngày chúng sẽ tìm đến cậu, đến lúc đó hãy chăm sóc cho Lian và Reina nhé, cả hai đều là những đứa trẻ kháu khỉnh của chúng ta đấy, “tôi” của quá khứ.

“Đừng chết! Đừng chết mà! Reina xin lỗi vì đã bướng bỉnh, xin lỗi Papa vì từ trước đến nay luôn gây ra những phiền toái cho Papa… xin Papa đừng bỏ Reina ở lại mà! Papa!!!”

Tiếng gào thét của con bé vang vọng khắp màn đêm mưa xối xả, con bé ôm chặt lấy thân thể tôi, đã lạnh dần, run bần bật như thể hơi ấm của mình có thể níu giữ tôi ở lại. Những giọt lệ ấy hòa cùng mưa, chảy ròng ròng trên gương mặt bé nhỏ, chẳng còn phân biệt được đâu là giọt lệ, đâu là bão tố…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...