Hộc… hộc… hộc… thình thịch… thình thịch… thình thịch… Vừa rồi là gì vậy?
Bệnh viện Sapphira… Vết cứa ở cổ tay… Nghịch chuyển Chúc phúc… ?
Những mảnh kí ức vụn vỡ ở nơi đường phố lạnh buốt giữa đêm mưa bão kia… tên khốn chết dẫm Ryn Velstar ở tương lai, mày có biết mình vừa làm gì không hả!? Bảo sao Lian lại… Nhưng quan trọng hơn hết là Rein—
“Ối! Hức…!”
Một cơn đau đầu như búa bổ giáng xuống, khiến toàn thân gần như tê dại, nổi gai ốc khắp thân thể.
“Ryn… này Ryn cậu có nghe mình nói không hả!? Cậu làm sao vậy!?”
Vừa mở mắt sau cơn đê mê, hình ảnh Elira dùng tay liên tục vỗ vào má đánh thức tôi tỉnh dậy trở lại, giữa quảng trường trung tâm thành phố Zalerith nơi mây đen đang nổi cơn thịnh nộ của thần Zeus, lộng gió cuồn cuộn, ập thẳng vào thân xác báo hiệu một cơn bão đang đến. Mái tóc bạc óng mượt giờ đây đã có phần xuề xòa, rối bời, cùng sắc mặt ánh lên nét căng thẳng, cau mày, rồi cắn môi vì bất ngờ cứ nối tiếp bất ngờ, như quả bom nổ chậm tích tắc đang dần đếm ngược có thể nổ bất cứ lúc nào, trong sự bỏ ngỏ.
“Tự dưng đang chạy đi tìm Lian mà cậu lại lăn ra bất tỉnh thế kia! Mình lo lắm…”
“Ưm… xin lỗi Elira, khi nãy mình cảm thấy không khỏe nên… Mà thôi, xin lỗi cậu lần nữa Elira, hãy trở về học viện Liera trước đi.”
Tay chống xuống đất, tôi cố gắng gượng dậy, ra lệnh cho thân thể này tiếp tục đi tìm cô công chúa của mình. Nhưng vừa đứng được dậy, Elira đã nhanh chóng tóm lấy tay tôi, siết chặt rồi nghiêm giọng.
“Không được! Trở về Học viện với mình mau! Ở ngoài đây nguy hiểm lắm!”
“Elira này… cậu nhớ những gì mình nói ở tiệm mì ban nãy chứ? Mình chưa từng nói dối Elira lần nào đúng không? Vậy nên… hãy tin mình nhé.”
Tôi nở một nụ cười gượng, gắng che đi cơn run rẩy còn đang len lỏi khắp cơ thể sau cơn choáng vừa rồi. Trong đầu, những hình ảnh về cái chết thảm khốc trong tương lai vẫn hằn rõ từng chi tiết, nhưng tôi không thể để Elira thấy. Nếu cậu ấy phát hiện ra, chắc chắn sẽ giữ chặt tôi, sẽ không cho tôi bước thêm nửa bước nào nữa.
“Elira…” tôi hít sâu, bàn tay siết lấy vai cậu ấy, “... mình nhất định phải tìm thấy Lian. Nếu không tìm thấy Lian mình sẽ ân hận cả đời mất. Nhưng nếu Elira đi cùng thì mình sẽ lo hơn nhiều đấy. Cậu hiểu điều đó mà đúng không?”
Ánh mắt cậu ấy khẽ run lên, đôi môi khẽ mím lại. Tôi biết Elira lo cho tôi. Nhưng giờ phút này, chỉ cần một chút do dự thôi, Lian có thể sẽ biến mất khỏi tầm tay mãi mãi, như cái cách Ryn Velstar kia đã đánh mất Lian và Elira vậy.
“Chỉ lần này thôi, tin mình.” Tôi thì thầm, giọng cố hạ xuống để nghe thật dịu dàng, như một lời trấn an.
Elira nhìn tôi chằm chằm, như muốn soi thấu tâm can. Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy tim mình nhói lên, lạ lùng thay, xen giữa cơn thịnh nộ và nỗi ám ảnh còn đang sục sôi đến từ những mảnh ký ức nơi tôi chưa từng kinh qua, vẫn có một phần tôi chỉ muốn Elira được an toàn, không bao giờ thấy cảnh tượng khủng khiếp kia.
Cuối cùng, cậu buông tay tôi ra, đôi hàng mi khẽ rũ xuống, thì thầm:
“…Được rồi. Nhưng cậu phải hứa với mình, có gì nguy hiểm thì cần phải ưu tiên bản thân mình trước nhé.”
Tôi gật mạnh, xoay lưng bước nhanh hơn, để mặc Elira đứng phía sau nhìn theo bóng mình, như để khẳng định, dù trong lòng đã thầm quyết: Dù cái giá phải trả là gì đi nữa, lần này mình cũng sẽ không để kết cục kia lặp lại. Bước chân rã rời vang dội trên mặt đá lát quảng trường, hòa cùng tiếng tim đập gấp gáp. Nếu nhìn không lầm, bóng lưng vội vã của Lian khi nãy vụt đi, hướng thẳng vào cánh rừng phía Tây, một trong những nơi hẻo lánh và khó lường nhất Zalerith, nơi xảy ra không ít những tai nạn hay tội phạm quanh đây. Không để cơn chần chừ níu giữ lấy quyết tâm, tôi quyết định phóng thẳng về phía đó hết sức bình sinh, mặc cho tiếng ơi ới của Elira ở phía sau.
Đèn lồng hai bên đường hắt bóng của những bước chạy mệt mỏi trải dài, rồi biến mất khi tôi băng ra khỏi phố xá sáng rực, lao về phía cánh rừng chìm trong màn sương trắng nhờ nhờ. Ánh sáng nơi đô thị phía sau nhanh chóng bị bỏ lại, chỉ còn lại bóng tối lạnh lẽo nuốt trọn lấy tôi. Những tán cây cao ngút như bức tường đen sừng sững, rì rào trong gió, đưa tôi bước vào một thế giới khác hẳn, u ám, ngột ngạt và đầy hiểm họa.
Trong rừng, không gian nặng nề đến mức mỗi bước đi, cành khô gãy vụn dưới chân như một lời cảnh báo. Hơi ẩm lạnh lẽo quấn quanh da thịt, còn mùi đất mục ngai ngái len lỏi vào từng hơi thở, còn là mùi của những hiểm nguy đang rình rập. Rồi những hình ảnh kia lại ùa về, tàn nhẫn như thể ai đó khắc vào trong trí óc: một con phố nhỏ vào đêm bão bùng, mưa như trút những bão lòng đến thấu tâm can, cùng những ánh đèn huỳnh quang chập chờn xung quanh tứ phía lờ mờ như đã sẵn sàng một án tử được phán quyết, thân xác tôi gục ngã xuống nền đường với vết cắt sâu hoắm ở cổ tay.
Nỗi sợ vì những bất lực trước hiện thực không thể thay đổi tựa hằng số bất biến theo thời gian, tôi lao nhanh hơn, mặc cho cành lá quất rát vào da thịt, mặc cho phổi bỏng rát vì gió lạnh. Từng nhịp tim loạn cuồng trong lồng ngực, trộn lẫn giữa sợ hãi và quyết tâm.
“Lian! Con ở đâu!? Lian à!”
Tiếng gọi khản cả cổ nhưng không có lời đáp, tất cả đều bị chôn vùi vào khoảng không rừng xanh như vô tận phía trước, tựa hư vô. Tiếp tục lao đi giữa màn sương dày đặc, từng nhịp tim đập dồn như muốn phá tung lồng ngực. Nhưng bất chợt, gió rít lên dữ dội. Những tán cây cao ngút rung chuyển, thân cây rung lắc dữ dội khiến rễ của chúng gần như bật lên khỏi mặt đất, lá rụng như mưa xối xả. Chỉ trong chớp mắt, bầu trời như bị xé nát: những đám mây đen ùn ùn kéo đến, cuộn xoáy đầy giận dữ. Một tia chớp lóe lên, sáng lóa cả khu rừng rồi sụp tắt trong bóng tối. Tiếp đó, từng tiếng sấm nổ vang rền, từng cái một lần lượt nhau, làm chấn động cả mặt đất dưới chân tôi, nhưng lại khiến tim tôi gần như bất động ngay lúc này.
Những chuyện thế này… cũng có thể xảy ra sao?
“Khốn kiếp…” Tôi thì thầm, cố giữ thăng bằng khi gió bão quật vào người.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Chớp giáng thẳng xuống một gốc cổ thụ chỉ cách tôi vài bước. Lửa bùng lên đỏ rực, khói đen cuồn cuộn, mùi gỗ cháy hăng hắc kèm khói đen lan tràn luồn lách qua khỏi lớp sương trắng như đang triệu hồi một bí thuật hắc ám. Tôi giật mình ngã chúi xuống đất, bàn tay cắm chặt vào lớp lá mục ẩm ướt. Tiếp theo, thêm nhiều tia sét nữa lao xuống, như những mũi giáo khổng lồ được thần thù hằn giáng xuống trần gian. Cây cối cháy rực, ánh lửa đỏ thẫm phản chiếu lên khuôn mặt tôi, méo mó và căng thẳng.
Tôi run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì thứ kinh hoàng đang siết chặt tâm trí:
Phải chăng ngay cả thiên nhiên cũng muốn hủy diệt mình? Tại sao? Tại sao tất cả đều đẩy mình đến đường cùng?
“Không… mình không chấp nhận cái chết như thế…” Tôi cắn chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu. “Dù thiên nhiên có thế nào đi nữa, dẫu có bất trắc gì đi nữa, mình vẫn phải tìm Lian.”
Tôi gượng đứng dậy, lao đi giữa màn mưa gió, mặc cho tia chớp xé trời giáng xuống xung quanh. Mỗi cú nổ rền vang, mỗi ngọn lửa bùng phát đều như thử thách tột cùng. Nhưng trong lồng ngực, quyết tâm tìm lại Lian cháy rực hơn tất cả, dẫn tôi đi sâu hơn vào cơn bão địa ngục ấy.
Sấm sét lại gầm lên dữ dội, chói lòa rồi giáng thẳng vào một thân cây cổ thụ khổng lồ ngay phía trước. Tiếng nổ rền vang, cả khu rừng như rung chuyển. Tôi chưa kịp lùi lại thì thân cây bốc cháy đỏ rực, rung lên rồi đổ sập xuống.
“Ối!!!”
Một cơn đau buốt thấu trời bùng nổ từ chân trái. Thân cây khổng lồ đè nghiến xuống, nặng nề đến mức cả cơ thể tôi bị ghim chặt xuống đất. Tôi hét lên một tiếng nghẹn, hơi thở dồn dập, trán túa mồ hôi lạnh. Lửa từ những mảnh vụn cháy lan xung quanh, mùi khét đặc quánh trong không khí, không thể chần chừ ngay lúc này. Gió cuồng nộ quật tới tấp, làm ngọn lửa bập bùng sáng loáng trong màn đêm đầy mưa gió. Tiếng sấm không ngớt, như tiếng cười nhạo độc ác của số phận.
Tôi nghiến răng, dùng hết sức bình sinh, cố đẩy thân cây ra. Cơ bắp toàn thân căng cứng, nhưng chẳng nhúc nhích được.
Như toàn bộ trọng lực của Trái Đất dồn hết vào, thật khủng khiếp. Máu từ bắp chân tôi bắt đầu thấm ra, hòa vào đất ẩm lạnh bên dưới. Mỗi lần thử cựa quậy, một cơn đau bén nhọn lại xé rách tâm trí. Tôi biết, nếu cứ nằm đây… mình sẽ bị thiêu rụi cùng cơn bão. Không còn lựa chọn khả dĩ nào khác, đành hít mạnh một hơi, cắn chặt răng đến bật máu nơi khóe môi… rồi kéo mạnh chân ra khỏi kẽ hở dưới thân cây.
“Aaa… Hức… !!!”
Cơn đau tột độ, thấm đến tận xương tận tủy ập đến. Da thịt bị cọ xát vào lớp vỏ sần sùi, từng mảnh gỗ cứa sâu, rách toạc. Máu phun ra đỏ tươi, nhuộm đẫm ống quần. Tôi gần như gào lên, tiếng hét bị nuốt chửng bởi tiếng gió và sấm rền. Nhưng rồi, chân tôi thoát ra. Tôi ngã vật xuống đất, toàn thân run rẩy, máu tuôn như suối nơi bắp chân, hơi thở gấp gáp như vừa thoát khỏi ngục tù tử thần. Cơn đau dồn dập đến mức khiến tầm mắt mờ nhòe, nhưng ý thức vẫn níu chặt lấy một điều duy nhất: Dù có phải rách nát, dù máu có chảy cạn… mình vẫn phải tìm thấy Lian. Không được gục ngã. Không được bỏ cuộc.
Tôi nằm đó, thở dốc giữa đất bùn và máu, ngực phập phồng dữ dội như muốn nổ tung. Trời gầm rú, sấm sét như xé toạc cả bầu trời đen, nện xuống những vùng đất trũng xung quanh liên hồi, nhưng không còn tiếng nào to hơn nhịp đập của chính trái tim tôi lúc này.
Thì ra là thế…
Thì ra đó là lý do Ryn ở tương lai đã chọn con đường liều lĩnh và tuyệt vọng ấy. Không phải vì chán sống, không phải do tuyệt vọng vì yểu mệnh, không phải vì buông xuôi, mà bởi khi nhìn thấy nỗi đau khôn cùng trong mắt người thân, bất kỳ cái giá nào cũng trở nên nhỏ bé. Chẳng có một Ryn Velstar, dẫu ở hiện thực, ở dòng thời gian nào đi nữa, lại muốn chứng kiến cảnh tiểu Lian nhỏ bé hay một Elira tảo tần, dịu dàng phải trải qua những ngày tháng thấp thỏm lo âu về sinh mệnh đang dần bị rút ngắn.
“Dù mình có tan biến… nhưng nếu có thể giữ lại cho họ một chút hy vọng, một nụ cười… thì sao mình lại chần chừ?”
Ý nghĩ ấy khiến lòng ngực tôi thắt lại, chợt nhận ra rằng mình đã giận dữ và oán trách sự hi sinh ấy chỉ vì chưa hiểu được sức nặng của tình thương đến từ mái ấm gia đình. Đến giờ, khi chính bản thân phải gánh chịu đau đớn tột cùng, khi lưỡi hái tử thần cận kề ngay trước mắt, tôi mới thật sự hiểu: đôi khi sống sót không phải là tất cả, quan trọng hơn là ai sẽ được cứu nhờ sự sống của mình, quan trọng là những di sản của một siêu tân tinh để lại trước khi bị nuốt chửng bởi hố đen vũ trụ.
Nỗi đau vẫn còn đó, máu vẫn tuôn xối xả, nhưng trong sâu thẳm, trái tim tôi lại sáng rõ hơn bao giờ hết. Tôi khẽ bật cười, giọng khàn đục trong tiếng mưa rơi xối xả:
“…Chậc, xem ai vừa nói gì khi nãy kìa.”
Không ổn rồi… đau đầu quá…
Mí mắt tôi nặng trĩu. Cái lạnh từ mưa hòa cùng cơn đau tê dại nơi chân khiến toàn thân run rẩy. Máu rỉ ra từng dòng đỏ thẫm, tan biến vào bùn đất đen ngòm. Một lần nữa, cảm giác ấy lại ùa đến. Cái cảm giác quen thuộc ấy của Ryn Velstar ở tương lai khi cận kề bản án tử, có một vòng tay siết chặt lấy mình, nóng hổi và run rẩy, như thể níu giữ chút hơi thở cuối cùng. Trái tim tôi nhói lên. Dù không thấy gương mặt kia, tôi vẫn biết và cảm nhận được có sự hiện diện của người đó, là một người đã ôm tôi trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, đã gào khóc như xé toạc cả màn đêm vì tôi.
Và rồi, từ trong làn sương khói đang cuộn trào giữa cánh rừng bị thiêu đốt, một dáng hình xuất hiện.
“Li-Lian đấy à…?”
Ngẩng mặt lên, tôi thầm mừng rỡ khi thấy một bóng dáng thiếu nữ trong bộ đồng phục học viện Liera đang tiến lại gần, nhưng…
“Gần đúng thôi. Tiếc thật đấy nhỉ?”
Một nụ cười quỷ dị, nham hiểm vang vọng khắp khu rừng, phát ra từ làn sương, những bước dạo đầu của sự hỗn mang ám trọn không gian xung quanh.
Không, tuy ngoại hình trông giống con bé, nhưng đích thị đó không phải Lian, sự hiện diện này, bước chân này… nặng nề quá. Rốt cuộc… là ai vậy!?
Tóc bạc dài buông xuống, phất phơ theo từng cơn gió gào rít. Tôi nheo mắt, nhưng chẳng thể nhìn rõ gương mặt thiếu nữ đó. Thứ duy nhất đập vào mắt tôi, là tia sáng tím lấp lánh từ đôi bông tai khẽ rung, lóe lên như những mảnh sấm sét bị nuốt chửng trong đêm mưa. Cô bước đến chậm rãi, mỗi bước chân dường như mang theo một sức nặng, khiến mặt đất rung chuyển nhè nhẹ, cây cối xung quanh rít lên như bị bẻ gãy. Và quanh cô, hào quang tím đen dày đặc bùng phát, xoáy tròn như vực thẳm nuốt trọn mọi ánh sáng còn sót lại. Phía sau, một lưỡi hái khổng lồ hiện hữu, lặng lẽ vác trên vai, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh chớp. Hình ảnh ấy vừa hư ảo, vừa chân thực đến mức khiến tôi rùng mình.
Không, không ổn! Phải tìm cách thoát khỏi đây! Không thể để cái thứ này tiếp cận Lian được!
“Trời ạ… ngươi nghĩ mình đang đi đâu đấy? Ta đã cất công đến tận đây rồi mà, Ryn Velstar?”
Chiếc lưỡi hái được dậm ngay xuống nền đất, phóng ra những sóng xung kích, lướt qua như những lưỡi dao xén gọn những thân gỗ mục nát từ cơn sấm khi nãy, khiến màng nhĩ tôi như đánh trống theo từng nhịp dồn dập. Thật khủng khiếp, cái thứ này, còn phải là con người không vậy? Cơn choáng váng khiến tầm nhìn tôi nhòe đi, nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi vẫn cố gắng nhìn, vẫn cố níu giữ…nhưng những gì nhận được lại là ánh nhìn lạnh như băng, một ánh nhìn thê lương, bất mãn, cất lên chất giọng trầm nặng nề, đầy toan tính.
“Tên vô lại này… Cứ tưởng thế nào… Đúng là chẳng thể nào đủ tầm và đủ trình với người đó nhỉ. Thật thảm hại, thật non nớt, trời ạ…”
Điểm nhọn lạnh lẽo của chiếc lưỡi hái áp sát ngay dưới cằm tôi. Mũi kim loại chạm nhẹ, đủ để rạch ra một vệt mỏng manh trên da, buốt nhói như có băng tuyết xuyên qua. Cô gái ấy khẽ xoay cổ tay. Lưỡi hái khổng lồ chậm rãi xoay vòng, âm thanh ma sát vang lên ken két, rợn người. Nụ cười cong lên, kéo dài trên môi mảnh dẻ kia, một nụ cười méo mó, chứa đầy sự mỉa mai, thậm chí là man rợ. Trong ánh chớp lóe sáng, nó chẳng khác nào nụ cười của một kẻ phán quyết cái chết, tận hưởng khoảnh khắc đối phương vùng vẫy bất lực.
Tôi cảm nhận được hơi thở của mình đang bị siết chặt. Nỗi sợ trào lên như thủy triều, sợ hãi, tủi nhục, và cả tức giận.
“Ngươi… thật sự muốn gì ở ta, Lian đang ở đâu!?”
Tôi muốn hét, muốn phản kháng, nhưng thân thể đã rã rời, máu loang ướt hết ống quần. Chân đau buốt, tầm nhìn run rẩy, ý thức dần trượt khỏi tầm kiểm soát. Ánh mắt kia không rời khỏi tôi, một ánh mắt vừa thê lương, vừa bất mãn, như thể trong đó chất chứa thứ oán hận với cả thế giới, và cả với chính tôi. Lưỡi hái hạ thấp hơn, ép sát dưới cằm, chỉ cần thêm một lực nhỏ thôi là cổ tôi sẽ bị rạch toạc. Cô gái nghiêng đầu, nụ cười lạnh lùng như xé nát cơn bão quanh mình.
“Chẳng phải người nên hỏi câu đó là bản thân ngươi sao? Mà thôi sao cũng được, đã hứa thì phải giữ lấy lời, nằm yên một chút nhé…”
“Hãy cho ta thấy ước nguyện của người đó là xứng đáng, hãy cho ta thấy bản lĩnh của ngươi, và quan trọng hơn hết, hãy cho ta thấy… kẻ xứng đáng có thể chế ngự sức mạnh thuộc về Hiện thân của Ý niệm nào!”
Chiếc lưỡi hái được vung ánh lên sắc tím thẫm hắt lên những tán cây xung quanh, ánh sáng tím đen cuộn xoáy quanh lưỡi thép, như gom cả cơn bão dữ dội về một điểm duy nhất, xoay đều lên xuống điệu nghệ nơi cánh tay phải, rồi chĩa thẳng mặt tôi, tất cả như một pha trình diễn cuối cùng mà bản thân được tận mắt chứng kiến trước khi mất đi ý thức.
Từng âm tiết lạ lẫm, như tiếng gõ nhịp trầm từ vực sâu, bắt đầu ngân lên trong không gian, lời niệm chú dày đặc, rít gào theo gió, khiến lá cây xào xạc như bị thiêu rụi.
Cổ họng tôi nghẹn lại, hơi thở nặng nề như sắp đứt quãng. Ý thức dần rơi vào khoảng mờ tối, tất cả chỉ còn là hỗn loạn của máu, của đau đớn và cơn bão rền rĩ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi cuối cùng, khi mí mắt sụp xuống, tôi vẫn kịp thấy đôi môi cô ấy khẽ mấp máy. Không một âm thanh nào len vào tai tôi, chỉ có nhịp môi run rẩy, như thốt ra một lời thì thầm bị gió cuốn đi.
Một câu gì đó… quá chậm để nghe, quá xa để hiểu, nhưng đủ để đọng lại, như một mũi gai cắm sâu vào tận tâm trí.
“Chiếu tướng! Ta, … Saven Velstar, Hiện thân của Tà Niệm Xirath Velka, là kẻ ngự trị—”
Rồi bóng tối nuốt chửng tất cả.
Chaporia
Bình Luận (0)