Hai Mươi Chiếc Bánh Ú Và Cái Giá Của Lòng Khinh Thường/Chapter 4: - Vương quốc suy tànChapter 4: - Vương quốc suy tàn
20px

Con đường lát đá gồ ghề dẫn vào kinh thành Morrin, nó không giống với bất cứ điều gì ba chàng trai Elf từng mường tượng. Bầu không khí đặc quánh mùi tuyệt vọng, nghèo đói và ẩm mốc. Người dân lầm lũi đi lại trên phố, những ánh mắt trống rỗng dán chặt xuống mặt đất bẩn thỉu. Không một tiếng cười, không một lời chào thân thiện. Những ngôi nhà từng một thời xinh đẹp giờ đây bong tróc, xiêu vẹo.

Khi họ đi ngang qua một khu chợ, một cảnh tượng tàn nhẫn. Một tên du đãng gầy trơ xương, với ánh mắt láo liên của một con chó đói, giật phắt tít lấy giỏ táo ít ỏi từ tay một bà lão bán hàng còm cõi. Hắn nhanh khá chuyên nghiệp, lẩn vào con hẻm tối tăm gần đó. Nhưng điều sững sờ không phải là hành động cướp giật, mà là phản ứng của bà lão. Bà không hề kêu cứu hay đuổi theo. Bà chỉ lặng lẽ ngồi sụp xuống, hai tay xương xẩu ôm lấy khuôn mặt nhăn nheo, tấm thân gầy guộc run lên bần bật. Nỗi đau của bà thầm lặng và cam chịu, như thể đây là một phần tất yếu của cuộc sống, một vết thương đã chai sạn đến mức không còn cảm thấy đau nữa.

"Chúng ta phải làm gì đó!" Irune hét

"Đứng lại!" Gallas ra lệnh. "Con định làm gì? Đuổi theo tên cướp đó, giành lại giỏ táo, rồi sao? Sẽ có mười tên khác, một trăm tên khác lao vào chúng ta như kền kền. Nhìn đi."

Gallas hất đầu về phía trước. Càng đi sâu vào thành, bức tranh về sự suy tàn càng hiện ra rõ rệt và gớm ghiếc. Một cuộc ẩu đả nổ ra chỉ vì một mẩu bánh mì khô khốc. Những đứa trẻ gầy gò, ăn mặc rách rưới, nhìn họ với ánh mắt hoang dại của loài thú săn mồi. Và khắp nơi, những ánh nhìn trộm cắp, thèm thuồng và đố kỵ dán chặt vào túi hành lý của họ, vào bộ quần áo lành lặn.

"Đây là một khu rừng khác, Irune à.” Gallas nói khẽ, giọng đầy chua xót. "Một khu rừng mà con người săn lùng lẫn nhau. Và chúng ta không phải là thợ săn. Giúp một người sẽ khiến chúng ta trở thành mục tiêu của tất cả những người còn lại. Nhiệm vụ của chúng ta lớn hơn lòng thương hại nhất thời."

Irune nghiến chặt răng, hai tay nắm chặt dây cương đến trắng bệch. Lần đầu tiên trong đời, Irune luôn tự tin và kiêu hãnh cảm thấy một sự bất lực đến cay đắng, một cảm giác vô dụng đến tột cùng.

Cổng lâu đài hiện ra. Một lính canh mặc bộ giáp gỉ sét, móp méo, đang ngồi dựa vào tường, ngáy vang như sấm. Gallas phải dùng cây trượng gõ nhẹ vào chiếc mũ sắt của hắn mấy lần, hắn mới giật mình tỉnh giấc, nước dãi chảy dài trên cằm.

"Hả? Gì thế? Ai đấy?" gã lẩm bẩm, mắt vẫn còn ngái ngủ.

"Chúng tôi là sứ giả từ Faewen, muốn được diện kiến đức vua Alaric." Gallas nói, giọng giữ vẻ trang trọng.

Gã lính canh ngáp một cái thật dài, uể oải đẩy cánh cổng nặng nề ken két mở ra một kẽ hở vừa đủ một người lách qua. "Vào đi." Nhưng khi họ vừa đi qua, hắn lại đóng sầm cổng lại. Gallas nhíu mày quay lại, hắn mới lật đật mở ra lần nữa. "À quên... Mời vào."

Bên trong sảnh chính của lâu đài tối tăm và lạnh lẽo, phảng phất mùi ẩm mốc và bụi bặm của thời gian. Ánh sáng yếu ớt lọt qua những ô cửa kính cao vút, bám đầy màng nhện và vết bẩn. Một tấm thảm đỏ đã phai màu, sờn rách đến mức có thể nhìn thấy cả nền đá bên dưới, trải dài tít tắp về phía trước, nơi có một chiếc ngai vàng xa xăm.

Trên ngai vàng, một ông lão gầy gò, râu tóc bạc trắng rối bù đang ngồi, đôi mắt lờ đờ vô định nhìn vào khoảng không. Vua Alaric, người cai trị một vương quốc đang hấp hối. Đứng bên phải ông là một thanh niên cao lớn, tóc đen, dáng vẻ cao ngạo. Đôi mắt sắc như dao cạo của hắn ánh lên vẻ sốt ruột và khinh miệt. Bên trái là một thiếu nữ tóc vàng, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần nhưng đượm một nỗi buồn sâu thẳm như mặt hồ mùa thu.

Gallas dẫn đầu, tiến đến giữa sảnh rồi trang trọng quỳ một gối xuống. Ba chàng trai vội vàng làm theo.

"Kính chào đức vua Alaric," Gallas cất giọng vang vọng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Chúng tôi là sứ giả từ xứ Faewen, mang theo lời chào hữu nghị và một lời đề nghị."

Vị vua già dường như mất một lúc mới định thần lại được. "A... Faewen..." ông lẩm bẩm, giọng khàn đặc và yếu ớt. "Xứ sở trong huyền thoại... Chào mừng, chào mừng các vị. Đây là con trai ta, Hoàng tử Valerius, và con gái ta, Công chúa Elara.

Gallas trình bày ngắn gọn, rõ ràng lý do họ đến đây

“Như ngài biết đấy, Mondor đang bành trướng lãnh thổ, tôi tin chắc rằng chính là do Tyralis đã làm tha hóa ông ấy, sớm thôi, vó ngựa Mondor, hoặc bất kì vương quốc nắm giữ Tyralis nào khác sẽ càn quét cả lục địa, chúng ta nên lập lại tình bạn cổ xưa và chống lại mối đe dọa đó.”

Gallas đưa ra một số vàng, ông ấy ra hiệu cho Irune.

Irune miễn cưỡng mở chiếc túi của mình ra. Cậu lôi ra hàng chục quả ổi Elf căng mọng, hương thơm ngọt lành, tinh khiết của chúng lập tức lan tỏa, một mùi hương xa lạ và lạc lõng giữa không khí tù đọng của đại sảnh. Irune cảm thấy mặt mình nóng bừng vì xấu hổ. Quà tặng của cậu trông thật thảm hại và ngây thơ.

Vị vua già im lặng một lúc lâu. Bỗng nhiên, Hoàng tử Valerius bật cười, một tiếng cười khẩy lạnh như băng.

"Liên minh?" Giọng hắn sắc lẻm. "Tại sao Morrin lại phải liên minh với các ngươi? Một túi vàng và vài quả trái cây thì không đủ để cứu sống vương quốc của ta. Faewen, một xứ sở không có quân đội, chẳng phải các ngươi chỉ đang tìm một tấm lá chắn, một kẻ chết thay để bảo vệ cho sự tồn tại cổ tích của chính các ngươi hay sao?"

"Thưa Hoàng tử," Gallas bình tĩnh đáp, không hề nao núng trước lời lẽ xấc xược. "Morrin và Faewen đã từng là đồng minh hàng ngàn năm trước. Mối quan hệ đó được xây bằng danh dự và sinh mạng, chỉ tạm thời bị lãng quên vì hòa bình kéo dài..."

"Đúng vậy!" Công chúa Elara bất ngờ lên tiếng, giọng cô trong trẻo và quả quyết như tiếng chuông ngân. "Thưa cha, thưa anh, lịch sử ghi lại chúng ta đã từng là bạn. Tộc Elf vốn yêu chuộng hòa bình và luôn giữ lời hứa. Nếu chúng ta giúp họ lúc này, khi qua cơn nguy khốn, họ chắc chắn sẽ không quên ân huệ này."

"Không!" Valerius gắt lên, hắn bước một bước dài về phía trước, đứng chắn giữa Gallas và ngai vàng. Hắn quay ngoắt lại để nhìn thẳng vào mặt em gái mình, ánh mắt tóe lửa.

"Em gái ngây thơ của ta à, quá khứ đã chết rồi! Đừng để những câu chuyện cổ tích níu chân chúng ta! Liên minh chỉ đem lại sự hi sinh vô nghĩa cho những người lính của ta! Hãy nhìn những vương quốc phía Nam đi! Từng là đối tác giao thương, rồi sao? Cấm vận, áp đặt thuế quan, phản bội! Chính những 'đồng minh' đó đã đẩy vương quốc của chúng ta vào cảnh khốn cùng này!"

Hắn quay sang nhìn vị vua già, rồi nghiến răng nói nhỏ, nhưng đủ để Irune đang quỳ gần đó nghe thấy từng lời. "Và một ông vua nhu nhược chỉ biết đặt thêm thuế lên đầu người dân mà không bao giờ chịu nghe lời khuyên sáng suốt của con trai mình."

Elara đứng bật dậy, đôi má ửng hồng vì tức giận. "Vậy thì sao chứ? Faewen có thể không có quân đội, nhưng họ có những con người dũng cảm và lòng trung thành! Dù có liên minh hay không, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ phải đối mặt với Mondor!"

Sự im lặng bao trùm đại sảnh, căng như dây đàn.

"Không," Valerius nói, một nụ cười kỳ lạ và đáng sợ bắt đầu nở trên môi hắn. "Anh có cách khác, em gái à. Một cách tốt hơn nhiều."

Hắn quay lại nhìn Gallas và ba chàng trai, ánh mắt quét qua họ như một con thú săn mồi đang đánh giá con mồi. "Chúng ta sẽ chiếm lấy Faewen. Lấy hết vàng bạc, tài nguyên của chúng. Rồi dâng tặng xứ sở đó như một thuộc địa cho Vua Mondor. Đó sẽ là món quà của chúng ta, một minh chứng cho lòng trung thành tuyệt đối. Mondor sẽ khen thưởng chúng ta, Mondor sẽ cứu vương quốc này."

Nụ cười của hắn trở nên điên loạn, méo mó.

Cả nhóm sứ giả Faewen ngẩng phắt mặt lên, kinh hoàng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Công chúa Elara nhìn anh trai, rồi nhìn cha mình, hai tay đưa lên bịt miệng, đôi mắt đẹp mở to đầy vẻ ghê tởm.

"Anh... anh thà liếm gót giày cho một bạo chúa còn hơn là bắt tay với những người bạn cũ của chúng ta sao? Thật nực cười!"

"Ông có hai lựa chọn, cha già à," Valerius gằn giọng, tiến sát đến ngai vàng, "tôi, hoặc cô con gái bé bỏng ngây thơ chỉ biết mơ mộng của ông."

Gương mặt vị vua cứng đờ, đôi mắt già nua dao động giữa hai đứa con. Ông thở ra một hơi mệt mỏi. "Cho... cho ta thời gian suy nghĩ."

"Ngay cả một kế hoạch thiên tài như vậy mà cũng không chấp nhận ngay lập tức sao?" Valerius nhăn nhó, hắn nói nhỏ một lần nữa, giọng đầy thù hận và cay độc. "Sớm thôi, ông sẽ không còn ngồi trên cái ghế đó nữa đâu. Và lúc đó ta sẽ toàn quyền điều khiển nơi này."

Nói rồi, hắn quay lưng bước thẳng vào một căn phòng bên cạnh, đóng sầm cửa lại, để lại một sự im lặng chết chóc.

Bữa tối hôm đó được dọn ra vô cùng thịnh soạn, nhưng không khí nặng nề như chì. Họ được sắp xếp ngồi ở một chiếc bàn dài trong phòng ăn vắng vẻ, và không ai trong nhóm sứ giả có thể nuốt trôi được một miếng nào.

"Tên khốn đó..." Irune đập nhẹ nắm tay xuống bàn. "Hắn điên rồi! Dâng cả dân tộc mình cho một tên bạo chúa chỉ để giữ lấy quyền lực?"

"Suỵt! Nói nhỏ thôi," Adan lo lắng nhìn quanh, co rúm người lại. "Tường có tai đấy. Cháu sợ quá, ông Gallas à. Lỡ như nhà vua đồng ý với hắn thì chúng ta sẽ bị giết mất."

"Ông ta sẽ không," Jame khẽ nói, nhưng giọng chắc nịch. "Ông ta có thể già yếu và do dự, nhưng ông ta vẫn nhìn Công chúa Elara với ánh mắt của một người cha yêu thương con gái mình."

"Jame nói đúng," Gallas gật đầu, nhưng vẻ mặt ông vẫn đầy ưu tư. "Nhưng sự do dự của nhà vua mới là điều đáng lo. Nó cho thấy Valerius đã có một ảnh hưởng nhất định lên triều đình. Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất."

Đúng lúc đó, Công chúa Elara lặng lẽ tiến đến bàn của họ, chiếc váy lụa của cô khẽ sượt trên nền đá. "Thành thật xin lỗi các vị," cô nói nhỏ, giọng đầy xấu hổ và buồn bã. "Anh trai tôi... anh ấy đã bị tham vọng và nỗi sợ hãi làm cho mờ mắt. Xin hãy tin tôi, cha tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cái ý kiến điên khùng đó."

Cô vừa dứt lời, một tiếng động lạ từ phía cuối hành lang khiến mọi người chú ý. Dưới ánh đuốc leo lét, họ thấy bóng của Valerius. Hắn đang lén lút đi ra từ căn phòng nơi hành lý của họ được cất giữ. Phía chân hắn là một cái túi... và một cái cặp...

Gallas nheo mắt lại. Rồi đồng tử của ông co rút trong kinh hoàng. Cái cặp đó... chính là của ông! Vòng cổ Tyralis!

"KHÔNG!"

Tiếng hét của Gallas chưa kịp dứt, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra. Một luồng năng lượng màu xanh lá cây pha lẫn đen kịt, hôi thối và chết chóc, bùng nổ từ người Valerius như một ngọn núi lửa phun trào. Một cơn sóng ma lực thuần túy và hung bạo tuôn ra, làm rung chuyển cả tòa lâu đài đến tận nền móng. Đồ đạc bay tung tóe, những tấm thảm bị xé toạc, những ngọn đuốc trên tường bị thổi tắt ngấm, nhấn chìm mọi thứ vào bóng tối.

"BẢO VỆ!" Gallas hét lên, nhanh như chớp ông dùng cây trượng đập mạnh xuống đất. Một mái vòm ánh sáng màu xanh ngọc bích hiện ra, bao bọc lấy Gallas, ba chàng trai và Công chúa Elara ngay trước khi cơn sóng năng lượng chết chóc ập tới.

Qua lớp màng chắn lấp lánh, họ thấy một cảnh tượng khủng khiếp. Mắt Valerius trợn trắng, không còn tròng đen. Đầu hắn ngửa ngược ra sau, miệng há to như đang gào thét một cách câm lặng. Cơ thể hắn co giật trong một cơn đau đớn và quyền năng tột độ khi Tyralis ép buộc sức mạnh của nó vào thể xác phàm trần của hắn.

Cơn sóng ma lực quét qua đại sảnh. Khi nó tan đi, vị vua già Alaric vẫn ngồi trên ngai vàng, nhưng đầu ông đã gục xuống ngực, sự sống đã rời khỏi cơ thể già nua. Các binh lính, lính canh trong sảnh, những kẻ sống sót sau đợt bùng nổ, tất cả đều đồng loạt quỳ rạp xuống. Họ không quỳ vì sợ hãi, mà vì bản năng khuất phục trước một sức mạnh tuyệt đối.

Valerius từ từ hạ người xuống, hắn nhìn vào đôi tay mình, nơi những luồng khí đen vẫn còn lượn lờ như những con rắn độc. Hắn nắm chặt tay lại.

Rồi hắn quay lại, nhìn về phía mái vòm bảo vệ của Gallas. Nụ cười điên loạn đã biến mất, thay vào đó là một vẻ tự tin đáng sợ của kẻ nắm trong tay quyền lực tuyệt đối. Giọng hắn vang lên, không còn là giọng của một hoàng tử, mà là của một vị vua, một ác thần.

"Chào mừng, các sứ giả đến từ Faewen. Bây giờ, chúng ta hãy bàn lại về 'liên minh'."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...