Ta ngồi đây, dưới ánh nắng lấp lánh trên sóng cảng Felariel, tay cầm ly gì đó – đắng, thơm, không hẳn là rượu, không hẳn là trà. Thánh Viện Toàn Thư Khải nằm mở trước mặt, mực vàng nhạt loang như ánh biển, nhưng ta không vội viết.
Gió mặn thổi qua, mang theo mùi gì đó… robusta, họ gọi thế. Cà phê, một thứ chẳng ai ở xứ này thèm để ý, cho đến khi Nhà trọ Bến Cảng mở một góc nhỏ, ngay cạnh những bậc thang gỗ mục, và gã Dark Elf tên Raizen bước vào, với nụ cười nửa miệng và đôi mắt vàng như biết điều gì ta không biết.
Felariel, phố cảng của sóng và sương, vốn chuộng bia lúa mạch và trà bạc hà. Cà phê? Hừ, thứ nước đen đắng ngắt ấy từng bị lão chủ bến tàu gọi là “nước rửa bát của quỷ”. Nhưng rồi, như cách sóng đổi hướng khi trăng tròn, mọi thứ xoay. Một góc Nhà trọ Bến Cảng, nơi Meredith hay quát tháo khách trọ, giờ có mấy cái bàn gỗ, vài ngọn đèn lồng lập lòe, và mùi robusta tràn ngập. Robusta – không nhẹ như arabica của mấy gã thương nhân phương xa, mà đậm, thô, như đất đỏ dưới lòng Kazad Aurum, như ký ức của ai đó chẳng ai nhớ. Là Raizen, gã Dark Elf nghỉ hưu, đứng sau quầy, tay xoay chiếc cối xay, mắt lấp lánh như đang kể một câu chuyện không lời.
Hắn làm gì mà cảng đổi màu? Ta chẳng rõ, hay chẳng muốn rõ. Có kẻ bảo hắn trộn robusta với gia vị từ Sunken City, thứ bột vàng óng chỉ thấy trong giấc mơ. Kẻ khác thì thào hắn thì thầm gì đó với hạt cà phê, như niệm chú, làm ly nước đen bốc lên hương không cưỡng được.
Ta uống, và lạ thay, nó không chỉ đắng – nó kể. Kể về gió Whirlstorm Vortex, về những con tàu mất tích ngoài Coral Labyrinth, về một gã từng bước qua Void Crypt mà vẫn cười. Hay là ta tưởng thế? Ly robusta này, nó lùa ngươi vào một góc đầu, nơi mọi thứ vừa rõ vừa mờ, như nhìn biển qua màn sương.
Người Felariel, từ thủy thủ đến bà bán cá, giờ xếp hàng trước Nhà trọ, không vì bia, mà vì ly đen ấy. “Raizen pha,” họ nói, như thể đó là lời nguyền ngọt ngào. Hắn dạy họ uống chậm, hít sâu, để hương robusta len vào máu. Hắn bảo: “Không phải uống, là nghe.” Nghe gì? Ta hỏi, nhưng hắn chỉ nhún vai, tai nhọn khẽ động, như thể biển trả lời thay. Có kẻ bảo robusta của hắn làm ngươi mạnh hơn, mắt sáng hơn, như phước lành từ nơi không tên. Có kẻ bảo nó làm ngươi mơ, nhưng mơ gì, chẳng ai nói rõ. Ta uống, và ta thấy – hay không thấy? – một con tàu, không thật, lướt qua cảng, mờ trong sương.
Cuốn sách trước mặt ta rung nhẹ, hay là tay ta rung? Mực vàng vẽ sóng, không sóng, chỉ là đường. Robusta, thứ chẳng ai muốn, giờ là nhịp tim Felariel. Vì Raizen, hay vì biển, hay vì chính ta, ngồi đây, lạc trong ly đen? Đây là gì? Với ta, là một góc cảng, một gã Elf, một hương vị không gọi tên. Với ngươi, có lẽ là lời mời, không lời, đến Nhà trọ, nhấp một ngụm, và quên, hay nhớ, điều gì đó. Ta biết – ngươi sẽ đến, và ngươi sẽ uống, vì uống là gì?
— Một kẻ, ngồi dưới nắng Felariel, ly robusta nguội, mực vàng khô, chẳng rõ còn là ai.
Chaporia
Bình Luận (0)