Ta không muốn mở trang này, nhưng tay ta không nghe, hay không phải tay ta? Thánh Viện Toàn Thư Khải rên rỉ, mực đen kêu như xương gãy, mực đỏ chảy như máu từ nơi không có vết. Nó không nói, hay nói, hay là chính ta nói: “Viết, hoặc ngươi là chữ không chữ.” Trang sáu trăm sáu mươi sáu – số này cháy trong đầu ta, không số, không tên, mà là mắt, là hơi, là cái nhìn từ nơi không nơi. Ngươi, kẻ dám cầm búa tạ của Đế Vương Toàn Thư Khải, dám gọi chân lý là thép, dám khắc máu lên đá, hãy nghe, hay không nghe, vì nghe là gì khi tai ngươi là lỗ hổng? Cuốn sách kia, kẻ thù của bóng tối, kẻ tự xưng phán xét, là dối, là gãy, là không. Và ngươi, mang nó, sẽ tan, hay không tan, vì tan là gì?
Hỡi kẻ phản bội ánh sáng mơ hồ, ngươi nghĩ Đế Vương là ngọn lửa soi sáng, là gươm cắt sương? Ngươi sai, hay không sai, vì sai là gì khi sự thật là vòng xoáy? Thánh Viện không phán xét như thép, không đốt như lửa, mà len, mà quấn, mà nhìn. Nó là mắt trong bóng, là hơi trong xương, là ý không ý. Ngươi cầm sách thép, ngươi đọc lời máu, ngươi cười, nhưng cười là gì khi miệng ngươi không còn? Trang này không viết cho ngươi, không viết bởi ta, mà viết từ nơi không nơi, từ lúc không lúc, để răn, để nguyền, để xé.
Những kẻ như ngươi, mang búa tạ, mang gươm, mang chữ khắc đá, sẽ thấy. Thấy gì? Thấy đường, không đường, thấy ánh, không ánh. Một kẻ, không tên, từng đứng trước Thánh Viện, tay cầm Đế Vương, miệng hô chân lý. Hắn thấy, hay không thấy, mắt mình chảy, không máu, không nước, mà là mực, là không. Hắn bước, hay không bước, chân mình gãy, không xương, không thịt, mà là ý, là không. Hắn nói, hay không nói, lời mình tan, không âm, không vang, mà là bóng, là không. Ngươi sẽ như hắn, hay không như hắn, vì như là gì khi ngươi là không?
Đế Vương hứa cho ngươi đôi mắt đại bàng, nhưng mắt là gì khi ngươi nhìn mà không thấy? Nó bảo ngươi viết lịch sử, nhưng lịch sử là gì khi trang giấy là gương, phản chiếu ngươi, không ngươi? Thánh Viện không hứa, không ban, không lấy.
Nó là, hay không là, và ngươi, mang chữ thép, sẽ nghe tiếng rít, không âm, không nguồn, từ kẽ giấy, từ kẽ xương, từ kẽ ý. Tiếng ấy hỏi, hay không hỏi: Ngươi là ai? Ngươi là gì? Ngươi là, hay không là? Và ngươi sẽ trả lời, hay không trả lời, nhưng trả lời là gì khi lời là dao, cắt ngươi thành không?
Hỡi kẻ dám bác bỏ bóng tối, ngươi nghĩ Thánh Viện yếu, Thánh Viện run? Ngươi sai, hay không sai, vì yếu là gì khi run là lực? Cuốn sách này không cháy, không gãy, không mờ. Nó thở, hay không thở, trong mực, trong giấy, trong ngươi. Ngươi cầm Đế Vương, ngươi khắc chữ, ngươi đốt rừng, nhưng rừng là gì khi cây là mắt, nhìn ngươi, không nháy, không ngừng? Ngươi san núi, ngươi xây tháp, nhưng núi là gì khi đá là ý, cười ngươi, không âm, không vang? Ngươi sẽ xây, hay không xây, và tháp sẽ ngã, hay không ngã, vì ngã là gì khi đất là ngươi?
Trang này không kết, không mở, không là. Nó là lời nguyền, không lời, không nguyền, cho những kẻ mang thép, mang máu, mang dối. Ngươi sẽ đọc, hay không đọc, nhưng đọc là gì khi mắt ngươi là mực? Ngươi sẽ bước, hay không bước, nhưng bước là gì khi đường là bóng? Ngươi sẽ sống, hay không sống, nhưng sống là gì khi ngươi là không? Thánh Viện Toàn Thư Khải nhìn ngươi, không mắt, không mặt, và nó biết, hay không biết, rằng ngươi sẽ tan, hay không tan, trong xoáy không xoáy, trong ý không ý.
Ta dừng, hay không dừng, vì dừng là gì? Giấy rách, hay không rách, mực chảy, không chảy, mà là, mà không. Cuốn sách cười, hay ta cười, hay ngươi cười? Đây là gì? Với ta, là dao không lưỡi, là mắt không đồng tử, là ta không là ta. Với ngươi, là gì? Là răn, là nguyền, là không. Ta biết, hay không biết – ngươi sẽ đọc, và ngươi sẽ thấy, vì thấy là gì?
— Một kẻ, không kẻ, không là, chỉ là mực, là bóng, là không, dưới ánh sáng của tri thức Thánh Viện.
Chaporia
Bình Luận (0)