Thấm thoát đã ba năm trôi qua kể từ ngày Ryuuto hay Eliot chuyển sinh. Năm hai tuổi cậu đã học ngôn ngữ của thế giới này, sau đó là viết và đọc.
Chữ viết ở thế giới này không khác chữ latinh pha thêm vài kí hiệu tượng hình. Điều khiến Eliot bất ngờ chính là trí nhớ trẻ em ở giai đoạn này, khả năng tiếp thu nhanh trong, ghi nhớ rất lâu.
Thông qua sách và một số tài liệu cậu đã nắm được đại khái địa lí nơi đây. Cũng như trái đất nơi đây có biển, đại dương, các lục địa phân bố theo các hướng,... Bốn đại dương lớn tương đương cho bốn hướng đông, tây, nam, bắc.
Bốn lục địa bao gồm: Tây đại lục, Đông đại lục, Bắc đại lục và Nam đại lục, mỗi đại lục đều được ngăn cách bởi một đại dương lớn nơi cư trú của nhiều sinh vật nguy hiểm.
Nơi cậu sống là Tây đại lục, được trời ban cho địa hình đa dạng nhất, xung quanh ven biển có nhiều vịnh biển cao, hang động ngầm thích hợp cho việc bố trí quân đội, chưa kể dọc ven biển còn nhiều dãy núi lớn bao quanh.
Vào sâu bên trong là khu vực đồng bằng trải dọc từ bắc chí nam, thời tiết bốn mùa đầy đủ, sông hồ quanh năm đầy nước, đất đai đủ điều kiện để thâm canh nhiều loại cây trồng. Một nơi được tự nhiên ưu ái khiến bao người thèm khát.
Tuy nhiên cái gì cũng có hai mặt, vì những điều kiện thuận lợi trên nơi đây thường bị nhắm đến đầu tiên mỗi lần chinh phạt của các lục địa khác. Các cuộc chiến tranh dai dẳng hang tram năm ở đây xảy ra như cơm bữa.
Hòa bình chỉ được lặp lại khi cả ba quốc gia tại nơi đây kí hiệp ước “Liên Minh Tây đại lục”, tất cả chung tay dẹp tan âm mưu của những kẻ xâm lược. Và đây cũng chính là khối liên minh mạnh nhất thế giới này ở thời điểm hiện tại, đã duy trì được 120 năm.
Tạm gác vấn đề chính trị qua một bên, việc ngoại lo xong vẫn còn việc nội cần được giải quyết. Đại lục này cũng là nơi tồn tại nhiều hầm ngục thuộc top đầu, đủ quy mô từ lớn đến bé.
Những đại lục khác một khu vực chỉ có hai đến ba hầm ngục nhỏ hoặc một hầm ngục lớn. Còn nơi đây chúng gấp đôi, vì thế quanh năm luôn diễn ra sự kiện ma vật chạy lạc, người dân đã qua quen việc này nên lúc nào cũng chuẩn bị tâm lý phản kháng.
Cũng may ngôi làng gia đình cậu định cư nằm ở rìa phía nam thuộc vương quốc Iberia, nơi chỉ có một vài hầm ngục nhỏ, vị trí của chúng cũng cách xa ngôi làng. Quái chạy loạn có xuất hiện cũng dư thời gian chuẩn bị.
Cả ba quốc gia bao theo thứ tự bắc trung nam bao gồm: Lucars, Euro, Iberia đều theo theo thể chế vua chúa phong kiến, cha truyền con nối. Tuy nhiên gần đây Euro có thay đổi một số chính sách.
Miễn là người tài có thể dẫn dắt đất nước họ có thể tự do tranh cử ngôi vua. Thông tin đại khái nhiêu đó, mấy vấn đề này hiện tại chưa cần thiết phải tìm hiểu sâu nên tạm gác qua một bên.
Tiếp đến là Đông đại lục là nơi có diện tích lớn nhất, nơi sinh sống của nhiều chủng tộc từ con người đến á nhân. Phía Bắc gần một nửa là bán hoang mạc, nơi sinh sống chủ yếu của các bộ tộc du mục, các á nhân giống bò sát.
Miền trung là nơi tập trung nhiều cánh rừng nguyên sinh, rừng nhiệt đới nơi sinh sống chủ yếu của Elf, yêu tinh và nhiều chủng tộc khác. Phía nam tập trung nhiều thung lũng, núi, hồ nước lớn và không còn gì đặc sắc.
Đại lục này là nơi bất ổn nhất, rất nhiều phiên đấu giá ngầm, buôn bán nô lệ, chất cấm, … diễn ra ở đây, đặc biệt ở phía bắc quy mô vô cùng lớn. Chục năm trở lại đây, vấn đề nan giải này đã được bộ máy chính quyền nhúng tay vào, hiện tại đã giảm đi đáng kể, nhưng vẫn chưa dẹp sạch hoàn toàn.
Tiếp đến là Tây đại lục theo một vài ghi chú nơi đây nổi tiếng với lực lượng quân sự và lính đánh thuê. Ngoài ra không có nhiều tài liệu liên quan nên tạm gác một bên,
Nam đại lục kích thước chỉ ngang lục địa Oxtraylia, nhưng là nơi có công nghệ tiên tiến nhất, đi theo con đường dân chủ. Mặc dù công nghệ tiên tiến nhưng xét về tổ chức quân sự, với số lượng binh lính trang bị họ vẫn kém Tây đại lục nhưng ngày họ vượt qua chỉ còn là thời gian.
Đó là những gì ghi chép cách đây gần một thập kỉ, đại lục này nổi tiếng yêu hòa bình, thân thiện với du khách và các mối ngoại giao nên không biết trước họ đang che giấu những thứ gì.
Cuối cùng là Bắc đại lục nơi quanh năm được băng giá bao trùm, tiếp cận rất khó khăn hiện tại chưa có thông tin chính xác về nơi đây.
“Nghĩa địa lạnh” là biệt danh dành cho nơi này bởi nhiều tàu thuyền cố tiếp cận mà bỏ mạng vì nhiệt độ thất thường đến mức quái dị của nơi này.
Đó là tất cả những gì mà Eliot tìm hiểu được,
“Eli đến giờ rồi con.”
“Con xuống ngay.” Nghe thấy tiếng gọi của mẹ, cậu đáp lại, đóng quyển sách rồi bước xuống lầu.
Ngày đầu tiên mỗi tháng mẹ cậu thường đến trấn bên cạnh mua thêm nhu yếu phẩm, đồng thời trao đổi hàng hóa. Trong vườn có rất nhiều thảo dược, nếu còn dư nhiều cô sẽ mang đi bán hoặc trao đổi kiếm thêm chút phí sinh hoạt, vật tư cần thiết.
Món hàng cuối cùng được chất lên xe, thế giới này phương tiện di chuyển chủ yếu vẫn là xe ngựa kéo. Tuy nhiên sở hữu một con ngựa không phải nhà nào cũng có điều kiện, vì thế việc cho thuê xe ngựa kéo khá phổ biến.
Cũng may nhà cậu có sẵn ngựa và xe kéo đỡ phải thuê, con ngựa khoác trên mình bộ lông màu nâu sẫm, thân hình lực lưỡng, rất thân thiện. Luôn được cha mẹ chăm sóc kĩ lưỡng từ thức ăn đến sức khỏe.
Tuy không phải một giống ngựa tốt, nhưng nhờ chăm sóc kĩ từ miếng ăn cho đến sức khỏe. Dù đã là một chú ngựa già gần 20 tuổi nhưng vẫn rất khỏe mạnh.
Sau khi kiểm tra chốt an toàn, khóa cửa, bà leo lên xe sau đó đặt cậu ngồi lên đùi bà. Vị trí điều khiển ngựa có thể ngồi tối đa hai người trưởng thành, nhưng Eliot còn nhỏ để đảm bảo an toàn nên bà làm thế.
Nắm lấy dây cương ra lệnh cho chú ngựa di chuyển. Bánh xe bắt đầu lăn bánh, bình thường một lần đi như thế này gần đêm muộn hai mẹ con mới về đến nhà.
Trên đường đi có nhiều chuyện không thể lường trước như cướp, đường sạt lở,... Xe kéo hư hiếm khi xảy ra cứ cách hai tuần cha cậu sẽ kiểm tra một lần, trừ khi có kẻ phá hoại.
Cướp hay thứ gì liên quan đến va chạm thể xác mẹ sẽ giải quyết hết, thân hình mảnh mai, yếu đuối này ai tin được bà dễ dàng xử lý một băng cướp chục thành viên trong khi bọn chúng không thể chạm một ngón tay vào bà.
Eliot đã quan sát, cảm nhận rất kĩ mẹ mình, tuy thân hình khá mảnh mai nhưng cơ bắp rất chắc khỏe, kỹ năng chiến đấu, tốc độ ra đòn chính xác.
Mỗi lần đụng đến dao hay thứ gì tương tự độ chính xác của từng nhát chém, nhanh, gọn,… phải dùng từ hoàn hảo. Sau vài lần quan sát mẹ trao đổi võ thuật, kết hợp với kinh nghiệm tiền kiếp của bản thân.
Cậu đưa ra kết luận bà là một chiến binh được đào tạo bài bản, kinh nghiệm chiến đấu già dặn, có kiến thức phong phú về y thuật cũng như kĩ năng chiến đấu thượng thừa dù còn rất trẻ.
Tuy nhiên điều khó hiểu nhất không ai trong làng nhận ra thực lực của bà, họ chỉ biết mẹ cậu là một dược sĩ biết sử dụng ma pháp. Ngay cả tin tức đám cướp bị bà xử lý cũng không ai biết.
Còn về cha cậu, ông không thể hiện nhiều, cũng ít có thời gian tiếp xúc. Hầu như ông đi ra ngoài cả tuần đi sớm về muộn, ngày nghỉ cũng phải giải quyết giấy tờ, không thì tu sửa vật dụng hỏng hóc trong gia đình.
Nói chung thời gian nói chuyện khá hạn chế, tuy bận rộn là thế lúc ông luôn dành thời gian và tình yêu thương cho gia đình.
Sống qua một kiếp người lúc nào cũng phải đề phòng, việc phán đoán một người thông qua cử chỉ, nét mặt sau một vài lần giao tiếp đã trở thành kĩ năng của cậu.
Cậu biết cha mình lúc nào cũng quan sát cậu và ngược lại, lớp ngụy trang rất tốt. Dù đã đối đầu với nhiều kẻ mưu mô nhưng chưa lần nào khiến cậu tốn thời gian phán đoán như lần này.
Cách đây một năm cậu đã hỏi công việc của ông trong bữa ăn, ông mỉm cười vui vẻ trả lời mình là một cảnh vệ. Câu trả lời rất thuyết phục, công việc này tương đối khắc nghiệt thời gian làm việc không ổn định.
Cả cha lẫn mẹ đều cẩn thận che giấu cậu đến này, rõ ràng không muốn cho biết sự thật, chắc chắn có nguy hiểm đằng sau họ mới giấu việc này. Eliot sau một khoảng thời gian suy nghĩ cậu cũng gạt nó quá một bên.
Thực lực hiện tại có muốn cũng chẳng làm gì được, trao dồi bản thân là điều kiện kiên quyết. Đến một lúc nào thích hợp chắc chắn tự khắc biết câu trả lời.
Muốn xây dựng một mối quan hệ trước hết phải bảo vệ được bản thân. Từ lúc có thể di chuyển linh hoạt, trừ ngày cùng mẹ vào thị trận. Mỗi ngày cậu chạy bộ 100m tính cả đi lẫn về, hít đất, squad theo khả năng từ từ tăng dần.
Trước hết phải xây dựng sức bền, giai đoạn này khả năng phục hồi đáng kinh ngạc. Bảo sao lũ trẻ dư năng lượng mà vui chơi, tập luyện phải đi theo chế độ ăn hợp lí, có mẹ là dược sĩ nên chế độ dinh dưỡng lúc nào cũng được đảm bảo.
Suy nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì, ngắm cảnh thư giãn cho nhẹ đầu óc. Ven đường những khu đất được phủ hàng cỏ xanh mướt, những con suối trong vắt chảy nhìn được cả đáy.
Nước sạch có thể uống được, rất nhiều cá con nào con nấy đều to béo, phía xa là những ruộng bậc thang. Bầu trời trong xanh thi thoảng có vài cơn gió nhẹ thổi thoang thoảng qua.
Đám trẻ đã nô đùa trên thảm cỏ xanh biếc, cười đùa vui vẻ với nhau. Kiếp trước tôi cũng có khoảng thời gian vô lo, vô nghĩ thế này. Nghĩ lại bản thân dành cả thanh xuân để báo thù, dù thành công nhưng vẫn mất tất cả kể cả mạng sống.
Xe ngựa dừng lại, mẹ cầm theo hai ba chai thuốc, cậu xuống xe cầm theo chiếc giỏ đỏ. Nó khá nặng nhưng vẫn trong khả năng cầm nắm của cậu.
“Cháu chào bác Ino đây là thuốc tháng này của bác, còn đây là quà cháu biếu bác nó là thực phẩm rất tốt cho người già bác nhớ dùng nhé.”
Eliot liền đưa giỏ cho ông, ông Ino là bệnh nhân quen của mẹ, đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc trắng, gương mặt có nhiều vết nhăn, ngoại hình khá lực lưỡng, trên mặt ông có một vết sẹo dài từ dưới mang tai đến gần miệng.
Trước đây ông từng là chiến binh, tuy đã có tuổi ông vẫn rất khỏe mạnh, mỗi tội tuổi già nên hay bị cơn đau lưng hành hạ.
“Cám ơn cháu nhóc con, thằng bé giống cháu hơn cha nó đấy Anna.”
“Nhiều người cũng nói vậy, nhưng tính nó lại giống ông xã cháu đã tập trung gì rồi là làm quên giờ giấc à.” Bà ấy vừa nói vừa lấy tay che miệng cười khúc khích.
“Thế à cháu bé có ước mơ gì không? Muốn làm pháp sư hay mạo hiểm giả? Giờ ta là ông lão vậy thôi chứ trước ta cũng là một mạo hiểm giả ưu tú đấy.”
Vừa nói ông ấy vừa lấy tay xoa đầu Eliot đến mức đầu cậu giờ thành ổ quạ.
“Thằng bé chăm đọc sách tranh lắm, nhiều lúc đọc mà ngủ quên luôn.”
“Thế à tương lai có khả năng làm thủ thư lắm đấy hahaha.”
“Cháu cũng nghĩ thế, mới đó đã được hai năm bác gái đã mất rồi nhỉ.” Dù vẫn tươi cười nhưng gương mặt vẫn thể hiện rõ nét buồn rầu, ông đặt tay khỏi đầu Eliot một tay chống nạnh, tay còn lại gãi đầu.
“Ta đã quen việc không có bà ấy rồi, mỗi năm con gái cùng gia đình nó vẫn về thăm, thi thoảng nhận được thư từ đồng đội cũ ta cũng vui. Cháu còn việc phải làm đúng không? Làm nhanh đi còn về sớm.”
“Vâng cháu chào bác, chào ông đi con.”
Eliot cúi đầu chào ông lão, ông nở nụ cười hiền hậu, xe ngựa rời đi một khoảng khá xa ông lão ấy vẫn đứng đó theo dõi họ. Gương mặt vẫn giữ nụ cười hiền hậu, khi bóng xe khuất dần ông mới quay lưng bước vào nhà.
“Eli này ngoài việc đọc sách tranh ra con còn muốn thứ gì khác không? Là trẻ con phải mơ mộng chứ, lúc nào hỏi đến con cũng lắc đầu.”
Eliot thường không mấy quan tâm đến việc này, trước giờ toàn lo việc sống sót để trả thù làm gì có thời gian để mơ mông. Suy nghĩ một lúc cậu nhìn mẹ, gương mặt bà vẫn nghiêm túc như mọi khi khiến giọng cậu nghẹn lại.
“Con có câu trả lời chưa?” Mẹ một tay chỉnh lại tóc cho cậu, trong khi ánh mắt vẫn nhìn về phía trước.
“Hiện tại thì con không có ước mơ, con muốn tận hưởng cuộc sống này bên cạnh những người mình yêu thương như vậy là quá đủ rồi. Mẹ sao vậy?”
Gương mặt Anna ngơ ra, đó là những lời thật lòng của cậu, phản ứng này cũng dễ hiểu có đứa trẻ nào ở tuổi này thốt ra mấy câu như vậy.
“Eli à, con làm mẹ bất ngờ đấy, cứ tưởng con muốn làm kị sĩ hay là mạo hiểm giả, còn nhỏ vậy mà cư xử không khác gì mấy ông cụ non.”
Mẹ vừa nói, vừa cười, vừa xoa đầu cậu. Mẹ vốn là người rất nghiêm khắc và kỷ luật, cũng là người tôn trọng ý kiến của người khác. Eliot nhìn lên bầu trời trong xanh ngẫm nghĩ, đã lâu lắm rồi cậu mới được bày tỏ nỗi lòng với mẹ.
“Con cám ơn vì mẹ là mẹ của con.”
“Con nói gì mà khó hiểu vậy Eliot?”
“Dạ không có gì đâu.”
“Càng ngày con càng giống bố con đấy có chuyện gì thì cứ nói.”
Đến thị trấn cũng là lúc giữa trưa, sau bữa ăn hai mẹ con tiếp tục công việc, mọi thứ hoàn tất cũng là lúc hoàng hôn. Về đến nhà vẫn như mọi khi trời đã tối khuya, cũng may không có gì xảy ra trên đường đi.
Nay cha không về, vì thường xuyên về muộn mẹ đã chuẩn bị sẵn phần ăn tối trên đường đi. Sau khi về nhà thu dọn quần áo, cho ngựa ăn,… Một ngày dài mệt mỏi, mấy ngày nay thức trắng khiến tinh thần kiệt quệ. Eliot nhảy lên giường lim dim không biết mình chìm vào giấc ngủ từ khi nào.
Chaporia
Bình Luận (0)