Hành Trình Bá Vương/Chapter 7: Bí Mật Dưới Sương MùChapter 7: Bí Mật Dưới Sương Mù
20px
#

Trần Phong bước qua lớp sương mù dày đặc của Hắc Phong Thung, gió lạnh thổi qua mặt.

Lâm Thanh Tuyết đi bên cạnh, trường kiếm trong tay phản chiếu ánh sáng yếu ớt.

Tiểu Nhi bám sát sau, tấm da Hắc Lang khoác trên vai giúp cô bé đỡ run.

Sương mù che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại những bóng cây mờ ảo phía xa.

Hắn hít sâu, cảm nhận linh khí trong thung lũng đậm đặc hơn bao giờ hết.

"Đinh! Linh khí hấp thụ tăng 8%. Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Tiểu thành (130/500)," hệ thống thông báo.

Hắn gật đầu, thì thầm: "Nơi này đúng là bảo địa để tu luyện."

Lâm Thanh Tuyết liếc hắn: "Ngươi cảm nhận được linh khí à? Không tệ."

Hắn cười: "Ừ. Càng vào sâu, ta càng thấy chỗ này có gì đó đặc biệt."

Tiểu Nhi chen vào: "Đại ca, em thấy lạnh lắm. Có chỗ nào ấm không?"

Hắn xoa đầu cô bé: "Chịu khó chút. Đại ca sẽ tìm chỗ nghỉ cho mày."

---

Họ đi thêm một đoạn, mặt đất bắt đầu dốc xuống, dẫn vào một khe vực sâu.

Sương mù ở đây dày hơn, mang theo mùi tanh nhàn nhạt, không giống mùi đất.

Trần Phong dừng lại, nhíu mày: "Mùi gì thế này? Như mùi máu ấy."

Lâm Thanh Tuyết nắm chặt kiếm: "Cẩn thận. Có thể là yêu thú vừa săn mồi."

Hắn gật đầu, ra hiệu cho Tiểu Nhi nép sát vào một tảng đá lớn.

Bá Thiên, khí linh của hệ thống, lên tiếng trong đầu hắn: "Yo yo, chủ nhân! Ta ngửi thấy mùi nguy hiểm rồi đấy!"

Hắn đáp trong đầu: "Mày ngửi được à? Khí linh mà cũng có mũi sao?"

Bá Thiên cười khì: "Hì hì, ta nhạy lắm nhé! Coi chừng, có thứ gì đó bự lắm ở dưới kia."

Hắn nhíu mày: "Thứ gì? Nói rõ đi!"

Bá Thiên nghịch ngợm: "Từ từ khám phá đi. Ta không thích spoil đâu, mất vui!"

Trần Phong lẩm bẩm: "Mày đúng là đồ lười biếng."

---

Đột nhiên, một tiếng rống trầm vang lên từ khe vực, làm mặt đất rung chuyển.

Sương mù bị xáo động, để lộ một bóng dáng khổng lồ phía dưới.

Đó là một con yêu thú to lớn, thân phủ vảy đen bóng, đầu có hai sừng cong.

Hắc Giáp Long – yêu thú Luyện Khí tầng sáu, chúa tể của Hắc Phong Thung.

Nó ngẩng đầu, đôi mắt vàng rực nhìn lên, hơi thở phả ra khói trắng.

Trần Phong cứng người: "Chết tiệt, con này mạnh hơn Thanh Phong Xà nhiều."

Lâm Thanh Tuyết thì thầm: "Hắc Giáp Long. Ngươi không đánh nổi đâu, chạy đi!"

Hắn nghiến răng: "Chạy kiểu gì? Nó đã thấy chúng ta rồi!"

Tiểu Nhi run rẩy: "Đại ca, em sợ lắm!"

Hắn quay sang: "Đừng sợ. Đại ca sẽ bảo vệ mày."

Hắc Giáp Long gầm lên, lao lên từ khe vực, móng vuốt xé gió nhắm vào cả ba.

---

Trần Phong đẩy Tiểu Nhi ra sau, tung cú đấm Liệt Hỏa Quyền vào móng vuốt nó.

"Rầm!" – lửa bùng lên, nhưng chỉ để lại một vết xước nhỏ trên vảy.

Hắn bị lực phản chấn đẩy lùi, chân trượt trên đất, suýt ngã.

Lâm Thanh Tuyết vung kiếm, kiếm quang chém vào chân trước của con long.

"Xoẹt!" – một vết cắt nông xuất hiện, nhưng Hắc Giáp Long không hề hấn gì.

Nó quật đuôi, tạo ra một luồng gió mạnh, đẩy Lâm Thanh Tuyết bay ra sau.

Nàng đập vào tảng đá, rên lên, máu rỉ ra từ khóe miệng.

Trần Phong hét: "Lâm cô nương, cô không sao chứ?"

Nàng nghiến răng: "Không sao. Nhưng con này quá mạnh, ta không đỡ nổi."

Hắn nhìn Hắc Giáp Long, cảm giác áp lực đè nặng lên vai.

Bá Thiên chen vào: "Chủ nhân, chạy đi! Con này Luyện Khí tầng sáu, ngươi chưa đủ sức đâu!"

Hắn đáp: "Chạy thế nào? Nó nhanh hơn cả tao!"

Bá Thiên trầm ngâm: "Ừ nhỉ. Vậy thì… đánh thử đi, ta có ý này!"

"Đinh! Nhiệm vụ mới: Khiêu khích Hắc Giáp Long để lộ điểm yếu."

"Phần thưởng: 2.000 điểm Bá Vương, Long Huyết Tinh (vật phẩm tăng cường thể chất)."

"Thất bại: Bị Hắc Giáp Long đè bẹp, mất 1.000 điểm Bá Vương."

Trần Phong nhíu mày: "Khiêu khích? Ý mày là sao?"

Bá Thiên cười: "Hét vào mặt nó, chửi nó ngu ấy mà! Đảm bảo nó tức điên lên!"

Hắn lẩm bẩm: "Mày không troll tao đấy chứ?"

Bá Thiên nghiêm túc: "Không troll đâu! Tin ta đi, ta muốn ngươi sống mà!"

---

Trần Phong hít sâu, bước tới, hét lớn: "Này, con rồng ngu! Mày chỉ to xác chứ đánh dở lắm!"

Hắc Giáp Long gầm lên, đôi mắt vàng rực sáng, rõ ràng bị chọc giận.

Nó lao tới, há miệng phun một luồng khói đen về phía hắn.

Hắn lăn người tránh, khói đen trúng tảng đá, làm nó tan thành bụi.

Lâm Thanh Tuyết hét: "Ngươi điên à? Khiêu khích nó làm gì?"

Hắn cười: "Tin ta. Ta có cách!"

Hắc Giáp Long tức giận, ngửa cổ gầm lớn, để lộ phần bụng dưới không có vảy.

Bá Thiên reo lên: "Đấy! Điểm yếu là bụng nó! Đánh vào đó đi!"

Trần Phong lao tới, tập trung toàn bộ linh khí vào nắm đấm.

Liệt Hỏa Quyền bùng lên, ngọn lửa đỏ rực nhắm thẳng vào bụng con long.

"Rầm!" – cú đấm trúng đích, lửa bùng cháy, Hắc Giáp Long rú lên đau đớn.

Nó lùi lại, nhưng chưa ngã, đuôi quật mạnh về phía hắn.

Hắn nhảy tránh, nhưng bị gió từ cú quật đẩy ngã xuống đất.

---

Lâm Thanh Tuyết lao tới, chém liên tiếp vào bụng nó, phối hợp với Trần Phong.

"Xoẹt! Xoẹt!" – kiếm quang kết hợp với lửa, làm vết thương sâu hơn.

Hắc Giáp Long rống lên, máu đen chảy ra từ bụng, nhưng vẫn chống cự.

Trần Phong hét: "Tập trung vào bụng! Nó sắp gục rồi!"

Hắn tung thêm ba cú đấm liên tiếp, mỗi cú đều bùng lửa mạnh mẽ.

"Rầm! Rầm! Rầm!" – lửa cháy dữ dội, Hắc Giáp Long ngã vật ra đất.

Lâm Thanh Tuyết chém nhát cuối vào cổ, kết liễu nó hoàn toàn.

"Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành: Khiêu khích và đánh bại Hắc Giáp Long."

"Phần thưởng: 2.000 điểm Bá Vương, Long Huyết Tinh."

Trần Phong thở dốc, ngồi phịch xuống: "Mệt chết mất. Nhưng đáng."

---

Hắn kiểm tra phần thưởng: "Long Huyết Tinh – vật phẩm tăng cường thể chất, nâng cao sức mạnh 50% trong một tháng."

Hắn nuốt viên tinh, cảm giác cơ thể nóng lên, sức mạnh trào dâng.

"Liệt Hỏa Quyền tiến độ: Tiểu thành (180/500)," hệ thống thông báo.

Lâm Thanh Tuyết lau kiếm, nhìn hắn: "Ngươi gan lắm. Nhưng cách đánh kỳ lạ thật.

"

Hắn cười: "Ta có trợ thủ bí mật. Cô không hiểu đâu."

Bá Thiên chen vào: "Hì hì, chủ nhân khen ta kìa! Ta giỏi không?"

Hắn lườm trong đầu: "Giỏi thì giỏi, nhưng đừng hét kiểu đó nữa, mất mặt lắm."

Bá Thiên cười lớn: "Được rồi, lần sau ta nhẹ nhàng hơn!"

Tiểu Nhi chạy tới, ôm chầm hắn: "Đại ca giỏi quá! Con rồng to thế mà cũng đánh bại được!"

Hắn xoa đầu cô bé: "Ừ, đại ca không để mày sợ lâu đâu."

---

Họ nghỉ ngơi bên xác Hắc Giáp Long, lột da và lấy thịt để dự trữ.

Trần Phong nhìn xuống khe vực, cảm giác có gì đó kỳ lạ phía dưới.

Hắn hỏi Bá Thiên: "Mày nói thung lũng này có bí mật. Là gì?"

Bá Thiên trầm ngâm: "Ta cảm nhận được một luồng linh khí cực mạnh dưới đó."

"Có thể là bảo vật, hoặc một thứ gì đó cổ xưa. Nhưng nguy hiểm lắm."

Hắn nhíu mày: "Nguy hiểm thì đã quen rồi. Xuống xem thử không?"

Lâm Thanh Tuyết nghe thấy, hỏi: "Ngươi định xuống khe vực?"

Hắn gật đầu: "Ừ. Ta thấy dưới đó có gì đó. Cô đi cùng không?"

Nàng suy nghĩ một lúc, rồi gật: "Được. Nhưng phải cẩn thận."

Tiểu Nhi lo lắng: "Đại ca, em đi theo được không?"

Hắn cười: "Được. Nhưng mày phải ở gần ta, không chạy lung tung."

Cô bé gật đầu, nắm tay hắn thật chặt.

---

Họ buộc dây từ da Hắc Giáp Long, thả xuống khe vực để leo xuống.

Sương mù càng dày hơn, không khí lạnh buốt thấm vào da thịt.

Trần Phong dẫn đầu, từng bước cẩn thận, cảm giác hồi hộp trào dâng.

Bá Thiên thì thầm: "Chủ nhân, ta thấy cái này giống phim phiêu lưu ghê!"

Hắn đáp: "Ừ, mà tao là nhân vật chính, nên đừng để tao chết sớm."

Bá Thiên cười: "Yên tâm! Ta còn muốn xem ngươi thành Bá Vương mà!"

Họ dần biến mất trong sương mù, hành trình khám phá bí mật Hắc Phong Thung bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...