Một bóng đen lao vụt ra từ khu nghiên cứu cũ, kéo theo luồng gió lạnh rít nhanh qua. Ánh trăng mờ ảo soi lác đác từng khoảng sáng nhạt trên mặt đất, nhưng vẫn không đủ để nhìn rõ thứ vừa xuất hiện.
Linh Lung giật mình, tim đập mạnh, thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng đập rõ mồn một trong lồng ngực mình. Nhanh tay truyền ma năng vào súng trong cùng một nhịp với hơi thở dồn dập. Viên tinh thể trên nòng súng lóe lên ánh tím nhạt, vẽ ra một vòng phép lơ lửng.
Trong ánh sáng lờ mờ ấy, hình dáng con quái vật dần hiện rõ. Một con sói lớn tướng, toàn thân phủ một lớp lông xám dày, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa giữa màn đêm. Trên lưng mọc lởm chởm gai nhọn Vuốt sắc, đuôi dài, phần cuối nhọn hoắt như ngọn giáo. Chiếc đuôi đập xuống đất, vang lên tiếng rạn khô khốc.
Linh Lung buông người đàn ông ra. Anh không kịp phản ứng mà khuỵu gối xuống. Cô nhấc súng, vòng phép vụt sáng:
“Pằng! Pằng! Pằng!”
Tiếng súng nổ rền. Từng viên đạn xuyên qua vòng phép, được bao bọc lại bởi những tia sáng tím nhạt, lấp lánh dưới ánh trăng như những vệt sao băng lao thẳng vào con sói. Nó gầm lên, cơ thể giật lùi ra phía sau.
“Đi mau! Là Sinh vật biến dị cấp 4!” Linh Lung quát. Giọng cô lạc trong tiếng gió, mắt không rời mục tiêu. “Chúng ta không còn thời gian!”
Dưới cơn đau dồn dập từ vết thương, người đàn ông miễn cưỡng đứng dậy, gương mặt căng lại, môi mím chặt. Trước khi rời đi, anh thấp giọng nói:
“...Tôi khởi động tàu bay. Bà giữ chân nó. Kích hoạt xong bà lập tức chạy đến tàu.”
“Được. Nhanh!” Linh Lung trả lời, thân thể như lên dây cót. Cô bước lên, chắn giữa con sói và họ.
Hồng Mị tiến lại gần, đứng bên trái anh. Không nói lời dư thừa, cô bé kéo tay anh đặt lên vai mình:
“Cháu đỡ chú.”
Người đàn ông gật đầu khẽ, bám vào vai cô bé làm điểm tựa. Máu vẫn rỉ ra từ vết thương, Anh cắn răng, chịu cơn đau mỗi khi lê bước chân.
Lúc này, con sói rít lên. Linh Lung bóp cò ngay khi nó cử động. Những viên đạn đâm vào lớp lông dày của con sói, xuyên qua da thịt, tạo ra từng lỗ nhỏ đang rỉ máu đen đặc. Không mạnh để được coi là vết thương chí mạng, nhưng đủ làm nó giật lại vì đau.
Đôi mắt con sói u ám, găm chặt vào Linh Lung. Nó nhe nanh, gầm gừ không dứt. Thay vì lao vào họng súng như trước. Nó dùng chiếc đuôi dài có thể co dãn, quất lên như roi thép, lao thẳng về phía cô.
Linh Lung lập tức nhận ra. Chiếc đuôi mảnh nhưng mạnh mẽ là thứ vũ khí nguy hiểm nhất của nó, nhanh, hiểm và khó đối phó.
‘Không thể cứng đối cứng.’ Cô nghĩ. Điều cần lúc này là cầm chân, không phải liều chết. Hình vẽ phép trên không trung chuyển động, mở rộng thành một tấm khiên tròn, bao quanh lấy cơ thể cổ. Những đường nét ánh lên màu trắng nhạt, lơ lửng như lớp chắn mỏng giữa cô và quái thú.
“Keng! Keng!”
Chiếc đuôi quất tới, tấm khiên phép kêu lên chói tai, như va vào kim loại. Lực quá mạnh khiến Linh Lung phải siết chặt khẩu súng, viên tinh thể gắn nơi họng súng chính là điểm neo duy trì khiên phép. Tay cô tê rần, vai run lên vì chấn động. Nhưng cô không lùi. ‘Chịu đựng thêm một chút nữa…’
Nếu cô gục, đồng đội phía sau sẽ không thể chống đỡ.
“Keng!”
Một cú nữa đánh tới. Cô khuỵu gối. Đầu gối cào xuống đất, bật máu. Cô cắn răng, vẫn giữ thẳng khẩu súng. Con sói tưởng sắp thắng. Nó lao đến, móng vuốt quét mạnh, chiếc đuôi phối hợp như mũi thương liên tục đâm vào tấm khiên, tìm kiếm một khe hở nhỏ nhất.
Linh Lung vẫn không nhúc nhích. Ma năng rót vào vòng phép không ngừng nghỉ. Tấm khiên vững, nhưng cô thì yếu dần. Đầu gối bị chà xát, để lại vệt máu dài trên nền đất.
“Grừ… Grừ…”
Tiếng gầm của con sói thấp và giận dữ. Nó nhìn cô như con rùa ương bướng trong chiếc mai, ngoan cố không chịu chết.
Nó liếc nhanh về phía sau, người đàn ông đang lết về phía tàu bay. Trong ánh mắt ấy chứa chất giận dữ. Cạnh bên là đứa trẻ mà nó từng thấy. Con nhóc ấy khiến nó có chút sợ hãi, nhưng trong khoảnh khắc, một ý nghĩ lóe lên trong bộ óc ranh mãnh. ‘Nếu bắt người đàn ông, có lẽ con nhóc sẽ không xen vào…’
Con sói bật lên cao, đổi hướng tấn công về phía người đàn ông đang lê bước.
“Grào…”
Nó đoán sai. Ngay khoảnh khắc đó, Hồng Mị quay đầu. Ánh mắt cô bé sắc lạnh, đầy uy hiếp hướng về phía nó. Chỉ một cái nhìn. Đầu con sói như muốn nổ tung. Nó rít lên, ngã xuống lăn lộn trên đất, gào thét giữa cơn đau điên dại.
Hồng Mị quay đi, thu lại trừng phạt dành cho món đồ chơi nhỏ. Cô bé tiếp tục làm điểm tựa, dìu người đàn ông lảo đảo tiến về phía tàu bay.
Máu của anh không ngừng rỉ từng giọt, thấm xuống đất mỗi lần lê bước. Hơi thở nặng nề, nhưng vẫn cố gắng. 'Sắp rồi… chỉ một chút nữa…'
Linh Lung liếc nhìn con sói quằn quại, ánh mắt thoáng qua vẻ khó hiểu. Nhưng cô không do dự, lập tức siết cò súng. Loạt đạn ma năng xé gió bắn thẳng vào mục tiêu.
Con sói tru lên, lùi lại. Cơn đau trong đầu vơi dần, nó lắc mạnh, giãy khỏi cơn hỗn loạn. Bộ lông xám theo đó mà vẩy quanh. Sau vài cú vung đầu, ánh mắt nó lại bừng lên tức giận, chòng chọc nhìn Linh Lung.
“Grào…”
Nó gầm rú, lao về phía cô. Móng vuốt giáng xuống như cuồng phong.
“Keng! Keng...”
Tiếng kim loại vang dội. Cô không thể tiếp tục bắn. Tất cả những gì còn lại là phòng ngự. Mỗi đòn công kích như muốn nghiền nát tấm khiên. Linh Lung siết tay, dồn từng làn ma năng vào vòng phép, sửa chữa, lấp đầy từng khe nứt. Hơi thở cô dồn dập. Ma năng dần bị rút cạn, cơ thể rã rời. Tấm khiên càng lúc càng nặng. 'Nhất định phải chịu đựng... một chút nữa thôi...'
Một vuốt.
Hai vuốt.
Ba vuốt.
Bốn vuốt…
Liên tiếp tấn công, con sói không chỉ dùng móng vuốt mà còn quất đuôi, tìm mọi sơ hở trong lớp bảo hộ.
Nó không để cô có một giây thở dốc. Linh Lung cảm thấy mắt mờ đi, cánh tay run rẩy.
“Ba mươi giây nữa tàu khởi hành! Nhanh lên!”
Tiếng hét của người đồng đội xé toang sự bế tắc. Linh Lung bừng tỉnh, ánh mắt lập tức lóe sáng, như có ai đó bật đèn giữa màn đêm. Không còn thời gian để chần chừ. Đã đến lúc phản công. Một tay siết chặt khẩu súng, tay kia dồn toàn bộ ma năng còn lại. Một quả cầu nước xoáy bắt đầu hình thành, xoáy cuộn mãnh liệt ở trung tâm quả cầu.
“Rắc!”
Đúng lúc đó, vuốt sói vung tới. Khiên phép vỡ vụn như thủy tinh. Ma năng trong người Linh Lung đã không đủ để bổ sung vào khiên phép. Không chịu nổi một kích đó lập tức vỡ vụn, những mảnh vụn ánh sáng lấp lánh rồi tan biến vào không khí, viên tinh thể màu tím trên đầu súng tắt ngúm, không còn phát sáng. Ngay lúc này, với tất cả những gì còn lại trong cơ thể. Linh Lung gào lên, như thét cả sinh mạng vào một phép cuối cùng:
“THỦY NGỤC!”
Quả cầu nước lao tới, phình lớn giữa không trung, cuộn chặt dòng chảy. Con sói nhận ra mối nguy. Mắt nó trợn lên, hung tợn. Đuôi nó vút lên cao, vòng tránh quả cầu, rồi đâm thẳng về phía cô.
Không còn khiên. Không còn ma năng. Linh Lung chẳng thể tiếp tục tạo vòng phép nữa. Cô như một con chim nhỏ, không còn con bài giữ mình. Chỉ kịp giơ súng lên theo phản xạ. Nhưng cô biết rõ điều này là vô ích. Cô nhắm mắt, chờ đợi.
‘Chết cũng được... chỉ cần anh ấy sống.’
“Phập.”
Một tiếng đâm khẽ vang, sắc như lưỡi dao xuyên thịt. Nhưng cơ thể cô… không chút đau đớn. Linh Lung mở bừng mắt. Hồng Mị đứng đó. Đôi tay nhỏ giang rộng, cơ thể bé nhỏ nhưng chắn trọn đòn công kích. Đôi môi mím chặt, ánh mắt cau lại, không một tiếng rên la thoát ra.
Cô bé nghiêng người, ngã sấp về phía trước.
Linh Lung nhào tới, ôm chầm lấy cô bé, cả người run lên. Bàn tay cô chạm vào chiếc đuôi vẫn còn ghim sâu nơi lưng đứa trẻ trong tay. Đúng lúc ấy, Thủy ngục bên kia xoáy mạnh, tựa như một cơn lốc nằm bên trong, cuốn lấy con sói. Lực hút bất ngờ kéo chiếc đuôi giật lùi về.
Linh Lung siết chặt Hồng Mị trong tay, không để cô bé bị cuốn theo. Cô nghiến răng, mạnh mẽ nắm lấy chiếc đuôi lạnh ngắt, giật phăng ra khỏi cơ thể Hồng Mị.
“A…” Hồng Mị khẽ rên lên một tiếng trong đau đớn, đôi mắt nhíu chặt lại. Chiếc đuôi bị xoáy nước nuốt lấy, dần tan biến vào vòng xoáy.
“Không… Hồng Mị… sao cháu lại…” Giọng Linh Lung nghẹn lại, run rẩy..
Cô bé hé mở đôi mắt, kiên cường, khuôn mặt nhợt nhạt. Đôi môi mấp máy:
“Cháu… không sao… đừng lo.”
Người đàn ông, trong lúc khởi động tàu bay, không rõ Hồng Mị đã rời đi từ khi nào. Cảnh tượng trước mắt khiến anh sững người. Không để cảm xúc chen ngang, anh hét lên:
“Đưa con bé vào! Còn mười lăm giây thôi!”
Linh Lung ngước nhìn tàu bay, nỗi quyết tâm trong ánh mắt cô vụt lên. Cô bế thốc Hồng Mị, nỗi ân hận dâng lên như sóng, cuốn trôi cả đau đớn, mệt mỏi. Cắn răng, cô lao đi.
Con tàu đã khởi động, ánh đèn trắng rạch ngang bóng tối. Trong khoảnh khắc ấy, Linh Lung như người mẹ ôm con nhỏ, cắm đầu chạy về phía ánh sáng cuối đường hầm. Cô siết chặt Hồng Mị trong tay, như thể chỉ cần lơi tay, tất cả sẽ tan biến.
“Mình thật vô dụng...” cô thì thầm, tiếng nói nhỏ bị cơn gió cuốn đi, hoà lẫn vào không khí phía sau.
Thông báo vô hồn lại vang lên:
“Tàu bay số 5A92 sẽ cất cánh sau mười giây. Mời hành khách ngồi vào chỗ và thắt dây an toàn.”
Cánh cửa mở rộng. Người đàn ông đứng đó, gương mặt căng thẳng, đôi mắt dõi về phía họ không rời. Chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi. ‘Sắp rồi. Gần tới rồi.’
“Nhanh lên!” Anh hét lớn lần nữa.
Trong vòng tay Linh Lung, Hồng Mị hé mắt, ngoái nhìn về phía sau. Đôi mắt vô cảm xoáy vào con sói biến dị vẫn đang giãy giụa trong Thuỷ ngục. Nó điên cuồng gào thét, gần như sắp khống chế được vòng xoáy.
Không thể để nó thoát. Không phải lúc này. Hồng Mị tập trung tinh thần, lần nữa nổi tia tinh mang trong ánh mắt. Hơi thở nhẹ thổi qua, đem theo một làn khói đen chạm vào con sói, đè ép tâm trí nó lần nữa.
“Grào...” Tiếng gầm rền lên trong tuyệt vọng. Đau đớn, giãy dụa, nó không còn sức để cố thoát khỏi Thuỷ ngục nữa.
Ba giây...
Linh Lung lao tới, đẩy mạnh Hồng Mị vào khoang tàu. Người đàn ông đỡ lấy cô bé, lập tức thắt dây an toàn.
Hai giây...
Anh quay lại, ôm chặt cánh tay rớm máu, lảo đảo bước về buồng lái. Linh Lung cũng vừa kịp ngồi vào chỗ bên cạnh, cả người thấm đẫm mồ hôi và máu.
Một giây...
Cánh cửa tàu từ từ đóng lại, không gian xung quanh như thu hẹp lại từng chút một. Mỗi giây trôi qua như những con sóng dồn dập, nặng nề, lấn át mọi cảm xúc.
Trước khi cửa hoàn toàn khép lại, Linh Lung lướt mắt về phía con sói biến dị. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng cô. Thủy Ngục không thể nào giữ nó lâu như vậy. Lẽ ra, nó đã phải thoát ra từ lâu rồi. Nhưng bây giờ, con sói không còn vùng vẫy nữa. Nó chỉ hơi động đậy, đôi mắt lạnh lẽo, đầy thách thức, dõi theo cánh cửa tàu đang từ từ khép lại.
‘Chẳng lẽ... nó đã tốn quá nhiều sức trong cuộc chiến vừa rồi?’ Linh Lung tự hỏi trong lòng, một nỗi bối rối không thể giải thích dâng lên trong cô.
Cánh cửa khép lại hoàn toàn. Không gian bên trong tàu tức thì rơi vào tĩnh lặng. Người đàn ông phía trước nhanh chóng thao tác, đẩy mạnh cần gạt. Con tàu rung lên một nhịp, rồi từ từ lơ lửng, như một cánh chim đang rướn mình qua tầng không nặng trĩu.
Một tiếng gầm trầm đục vang lên từ phía sau. Động cơ rú lên, xé toang bầu không khí, và con tàu phóng vút lên bầu trời, xuyên qua tầng mây, cuốn theo ánh sáng chập chờn. Bỏ lại con sói phía dưới, ánh mắt nó lạnh băng dõi theo con tàu mất hút trên bầu trời đêm.
Chaporia
Bình Luận (0)