Giữa thành thị tấp nập của Địa Ngục, những tiếng xe cộ kêu khắp nơi, những toàn nhà cao chọc trời xuất hiện nhiều và sát nhau đến mức chỉ còn những con đường nhựa cho xe đi mà thôi, bầu trời thì đỏ rực như máu vậy .Ấy vậy mà, lại có một kẻ vô danh với ngoại hình kỳ dị xuất hiện.Hắn có thân hình cao lớn, cao chắc phải cỡ trên hai mét đổ lên.Toàn thân hơi mảnh khảnh và đen đến mức tưởng chừng như mọi ánh sáng sẽ bị tan biến hoàn toàn nếu như chạm vào cơ thể gã. Những con mắt như là phiên bản âm bản của con mắt người xuất hiện chằng chịt trên cơ thể. Trên cái cơ thể đấy lại có những thứ như là xúc tu vươn dài xuống đất. Hai “cánh tay” của gã dài hơn nửa thân trên của gã và trên “cánh tay” đó lại xuất hiện một cái “mồm” rồi từ cái “mồm” đấy lại mọc ra “bàn tay”, hai “bàn tay” đen ngòm như cơ thể của gã.Phần thân dưới thì như nhiều chiếc rễ cây quấn lại với nhau, trông rất quái dị. Và đặc biệt nhất, hắn ta không có đầu.
Hắn nhìn xung quanh, một cảm giác lạ lẫm bắt đầu trào dâng trong hắn. Hắn đảo mắt nhìn xung quanh, mọi thứ đều lạ lẫm như thể hắn mới được sinh ra vậy. Tất cả mọi người xung quanh bắt đầu liếc nhìn đến ngoại hình kỳ dị của hắn. Có cả những kẻ đang cố gắng quay ,chụp hình ảnh về thứ sinh vật kỳ quái trước mắt. Hắn khó hiểu nhìn về phía những sinh vật xung quanh, rồi hắn cố gắng tiến từng bước chậm rãi về phía đám người đang vây xung quanh bản thân gã, nhưng rồi ai cũng tránh xa thứ sinh vật tưởng chừng như không thuộc về thế giới này. Rồi bất ngờ một đoàn xe bọc thép bất ngờ lao đến, một đoàn người bước ra từ những chiếc xe, ai cũng mặc một bộ giáp đen bó sát, trông vô cùng nhẹ nhàng như để dành cho những công việc cần sự nhanh, gọn, im lặng nhưng duy nhất một người không mặc giáp và cũng như là người dẫn đầu đoàn người, đó là một người không rõ nam hay nữ, có vẻ là nữ. Cơ thể cô ta một nửa là người một nửa còn lại thì như một bộ xương, với dáng người cao lớn như đàn ông nhưng vẫn mang dáng dấp của một người phụ nữ.Bộ tóc ngắn đen tuyền gọn gàng cùng với bộ quần áo đen không rõ loại nào từ đầu đến chân chỉ để lộ phần đầu toát lên sự bí ẩn, có phần đáng sợ. Cô ta bước về phía thứ sinh vật kia trước mắt rồi giơ tay ra hiệu cho những người phía sau giải tán đám đông xung quanh, rất nhanh sau đó những toán người đã được giải tán. Cô ta mở lời trước tiên :
-Xin chào! Có vẻ hơi đột ngột nhưng chào mừng đến với Địa Ngục.
Cái gã đen xì kia vẫn chỉ nhìn khó hiểu, rồi hắn lùi lại một cách dè chừng. Cô ta chìa tay ra, nói tiếp:
-Cậu không cần phải sợ, chúng tôi không làm gì đâu. Chúng tôi đến đây là để chào đón cậu đến với Địa Ngục. Rất hân hạnh được làm quen. Tôi là Vron De Drade, một tử thần.
Khi nghe đến chữ “tử thần” thì hắn đột nhiên nhảy bổ lên người Drade, ôm lấy như thấy được hi vọng giữa bể tuyệt vọng. Toàn bộ nhóm người đi theo Drade đều bắt đầu rút vũ khí ra và chĩa vào người gã. Nhưng Drade lại giơ tay ra hiệu hạ vũ khí xuống khiến mọi người ở đó bất ngờ. Drade từ từ đứng dậy mặc cho một kẻ có thể nói là khổng lồ bám lên người rồi bước đến một trong những chiếc xe bọc thép và ra hiệu cho những người đi theo rút về. Không một chút chậm trễ, toàn bộ đã vào xe.Sau đó, Drade cũng định vào buồng lái nhưng cái thứ đang bám lên người không cho phép điều đó. Vì thế, Drade đề nghị liền ra lệnh:
-Tất cả rút về! Để tôi ở lại cùng với cậu ta.
Ngay sau đó, toàn bộ đoàn bộ đoàn người liền quay trở lại xe và đi về, chỉ để lại Drade và gã ở lại. Sau đó, Drade đề nghị:
-Cậu có muốn ăn một chút không?
Gã hơi bối rối ,không biết trả lời thế nào. Drade liền nói tiếp:
-Cậu không nói được à? Nếu vậy thì cậu muốn thì giơ một ngón tay lên, còn không thì hạ một ngón tay xuống.
Gã liền giơ một ngón tay lên. Hai cái “mồm” mở to như chỉ muốn lấp đầy cái bụng đói.
-Với một điều kiện. Cậu buông tôi ra có được không?
Nghe đến đấy thì hắn liền buông tay ra, nhìn với vẻ mong chờ. Rồi Drade vẩy tay, đột nhiên Drade biến đổi sang hình dạng khác. Cơ thể Drade chỉ đơn giản là phần xương lộ ra biến thành phần người.Đúng như đã hứa, Drade liền dẫn gã đi ăn. Hai người dạo bước trên con phố vắng vẻ, tìm kiếm một quán ăn nào đó để lót dạ và sau vài phút đi bộ thì họ thấy quán khá khang trang, sạch sẽ, trong quán cũng đang đông khách nữa. Có vẻ là quán hút khách. Khi hai người bước vào mọi người trong quán đều đổ dồn ánh mắt vào họ, cũng đúng thôi, với ngoại hình kỳ dị của cái gã kia thì điều đó cũng đúng thôi. Gã kia vẫn chỉ nhìn xung quanh một cách tò mò, hắn liền bước đến những người trong quán nhưng Drade đã kéo hắn đến một bàn còn trống rồi bảo:
-Cậu ngồi chọn món đi. Để tôi trả tiền cho. Cứ coi như là quà gặp mặt đi.
Sau đó, Drade đưa cho gã menu để gã chọn, nhưng gã chỉ giơ nó lên ngắm nghía như nó rất xa lạ với gã. Thấy vậy, Drade liền chỉ tận tâm cho gã, đại loại là: nó là gì, có chức năng gì… Sau một hồi thì gã cuối cùng cũng hiểu và bắt đầu chọn món. Drade nói nhỏ với những nhân viên ở đó:
-Cậu ấy không nói được nên có gì các cậu thông cảm. Cậu ấy có chỉ vào món nào thì cứ đưa món đó ra được không?
Những nhân viên ở đó nhẹ nhàng gật đầu. Sau đó, gã gọi rất nhiều, rất rất nhiều món đến mức gần như tràn ra cả bàn. Hắn ta ăn bốc chứ không dùng đến dao bất kì thứ gì khác. Hai “tay” hắn thoăn thoắt lấy từng món rồi bỏ ngay vào “mồm”. Ai ở đó cũng không quan tâm cho lắm, thỉnh thoảng chỉ có một số người liếc nhìn cái ngoại hình quái dị của hắn. Chắc họ đã quen với điều này. Trong lúc ăn, Drade hỏi:
-Thế cậu có biết gì về Địa Ngục không?
Hắn dừng lại trong giây lát, rồi hạ một ngón tay xuống tỏ vẻ không biết, nghiêng người nhìn Drade khó hiểu xen lẫn tò mò. Thấy vậy thì Drade liền nói tiếp :
-Vậy để tôi giới thiệu cho cậu một chút về Địa Ngục. Địa Ngục là nơi mọi sinh vật sẽ đến sau khi chúng chết. Vì là nơi tụ họp mọi sinh vật đã chết nên nơi đây vô cùng đa dạng về mọi mặt, từ các chủng loại đang sinh sống ở đây, các nền văn hoá và nhiều thứ khác mà tôi không tiện để nói ra. Nơi đây còn là nơi công nghệ và phép thuật vô cùng phát triển, như cậu đã thấy ngoài kia…
Gã vừa lắng nghe một cách chăm chú vừa ăn, trông hắn có vẻ thích thú, tò mò khi nghe Drade nói, hắn cứ nghiêng người về phía Drade như thể muốn nghe rõ hơn dù cả bàn gần như đổ về phía Drade và đồ ăn trên bàn bắt đầu rơi. Thấy thế thì Drade liền nhắc gã:
-Cậu ăn cẩn thận chút được không? Đồ ăn sắp rơi rồi kìa.
Hắn nghe vậy thì ngồi ngay ngắn trở lại và nhặt toàn bộ đồ ăn rơi và ăn nó như thể không có gì. Chỉ trong thoáng chốc, cả bàn chỉ còn những chiếc bát, chiếc đĩa. Ngay khi gã lấp đầy cái bụng của mình thì Drade lại nói:
-Cậu ăn xong chưa? Nếu xong rồi thì đi với tôi một chuyến, được chứ?
Hắn liền giơ một ngón tay lên, tỏ vẻ đồng ý. Hai người ra khỏi quán, không quên trả tiền, dù phải trả cả một bàn như bàn tiệc như thế mà Drade vẫn bình thản trả tiền. Ra đến đường thì Drade liền gọi taxi đến. Một lúc sau, một chiếc xe ô tô khá lớn,có màu vàng xen kẽ đen điển hình chạy đến. Drade liền bảo:
-Cậu lên đi.
Trong xe sạch sẽ với hàng ghế bọc da trông còn khá mới,... Gã ta hơi bỡ ngỡ khi bước vào chiếc xe. Hắn sờ vào mọi thứ trong xe một cách tò mò nhưng vẫn đủ cẩn thận để không làm hỏng chúng.
Người tài xế có vẻ hơi khó chịu với hành động của gã nên Drade liền bảo gã ngồi yên trong xe. Chiếc xe lăn bánh trên con phố vắng vẻ đã đông đúc trở lại. Hai người dừng lại ở trước một tòa nhà. Đó là một toà nhà cao chọc trời được bao phủ bởi những tấm kính, cánh cổng cũng làm từ kính từ từ mở ra. Khi hai người vào thì ngay lập tức có những tiếng xì xào ,bàn tán. Đại loại như:
-Hắn ta là ai mà phải đích thân ngài Drade phải tiếp đón?
Gã tò mò, muốn khám phá xung quanh nhưng luôn bị Drade kéo lại như một người mẹ đang quản đứa con của họ vậy. Drade kéo hắn đến một căn phòng nhỏ. Trong phòng có một bộ bàn ghế cỡ vừa trông khá chắc chắn.Trên bàn là một bộ máy tính cỡ nhỏ nhưng màn hình lại có vẻ lớn, một số máy móc trông khá hiện đại, một cái camera ở góc phòng và một số thứ khác. Drade mời gã ngồi. Gã ta ngồi đối diện với, vẫn với vẻ tò mò thường thấy. Hắn vẫn cố gắng với tới mọi thứ trong phòng dù vẫn đang ngồi trên ghế. Thấy vậy thì Drade liền yêu cầu với giọng điệu có chút khó chịu:
-Cậu có thể ngồi yên được không?
Thấy vậy thì gã liền ngồi ngoan ngoãn, hai “tay” và “chân” của hắn cố gắng khép lại nhưng cơ thể gần như khổng lồ đấy không phép điều đấy. Sau khi lấy lại bình tĩnh thì bây giờ Drade mới giải thích:
-Bây giờ thì tôi sẽ làm giấy tờ tuỳ thân cho cậu. Nếu cậu không hiểu thì cậu có thể hiểu nó như thứ chứa thông tin cá nhân cũng được. Nói như thế thì chắc cậu hiểu chứ? Mà cho tôi hỏi chút được không?
Cái thứ đen xì kia vẫn với vẻ tò mò, có phần khó hiểu nhìn Drade, hai “tay” gã rung lên như muốn nắm lấy cái màn hình. Rồi Drade hỏi tiếp:
-Cậu có biết viết không?
Gã liền tự tin giơ ngón tay lên, tỏ vẻ bản thân có thể làm điều đó rất dễ dàng. Drade thấy thế thì phì cười vì cái vẻ như trẻ con của gã rồi nói tiếp:
-Vậy thì được. Đợi chút, để tôi lấy chút đồ cái đã.
Vừa dứt lời thì Drade liền kéo khoá bàn ra. Mò một hồi rồi Drade lấy ra một tờ giấy còn khá mới và một cái bút. Drade đưa cho gã tờ giấy và cây bút rồi bảo:
-Vậy thì nếu tôi hỏi câu nào thì cậu phải viết câu trả lời lên giấy, được chứ ?
Gã liền giơ ngón tay lên đồng ý. Drade nói tiếp:
-Cậu tên gì?
Hắn ta bối rối, có phần hoảng loạn, không biết trả lời như thế nào. Hắn ta chỉ vội vàng viết:
-Tôi không biết.
-Vậy là cậu không biết tên của mình là gì. Nếu vậy thì… Để tôi nghĩ chút. Vậy thì Nihil Kasm được chứ? Nihil trong tiếng La-tinh có nghĩa là hư vô, còn Kasm trong ngôn ngữ của chúng tôi có nghĩa là vô danh. Vậy được chứ?
Gã ta nghĩ một hồi thì liền không do dự mà đồng ý, trông Kasm có vẻ vui với cái tên này lắm, gã ta cứ như muốn nhảy lên vậy. Rồi Drade hỏi tiếp:
-Thế quê hương cậu ở đâu?
Gã vẫn bối rối, không biết trả lời như thế nào. Thấy thế thì Drade với vẻ mặt bình thản liền bảo:
-Thế là cậu cũng không biết bản thân sinh ra từ đâu? Thôi vậy, cậu đưa tay cậu ra đây.
Kasm ngoan ngoãn đưa tay ra về phía Drade, dù vẫn khó hiểu, không biết Drade định làm gì. Khi hắn vừa đưa tay ra thì Drade liền lấy một cái ống tiêm không biết lấy từ đâu ra, rồi cố gắng đâm vào người Kasm nhưng khi đâm vào thì ngay lập tức ống tiêm liền vỡ vụn. Trông Drade như không có gì bất ngờ, vẫn bình thản ngồi đấy. Còn Kasm thì có vẻ hoang mang, không tin vào những gì trước mắt. Drade bắt đầu giải thích:
-Tôi làm vậy là để xác định cậu thuộc chủng loài nào. Từ đó xác định quê hương cậu là ở đâu.
Kasm nghe vậy thì không nghĩ ngợi gì mà tin ngay lập tức. Rồi Drade tiếp tục nói:
-Để làm vậy thì tôi cần một phần nhỏ của cơ thể cậu. Vậy thì cậu có thể đưa cho tôi chứ?
Kasm suy nghĩ một lúc thì gã cũng đồng ý. Kasm bắt đầu bẻ một phần “ngón tay” của mình mà trông như không cảm thấy đau rồi đưa cho Drade một cách bình thản. Drade nhận phần “ngón tay” đó với vẻ bình thản thường thấy rồi đưa vào một cái máy gần đó rồi đợi. Trong lúc đợi thì Drade tiếp tục hỏi Kasm:
-Thế cậu năm nay bao nhiêu tuổi?
Kasm càng nghe càng hoảng loạn, hắn không biết gì về bản thân cả. Trông hắn vô cùng bối rối, ngồi cuộn mình lại trong cơn hoảng loạn tột độ. Thấy vậy thì Drade liền chấn an:
-Cậu không cần bận tâm cậu là ai. Cậu chỉ cần quan tâm cậu muốn trở thành gì mà thôi.
Và sau một lúc chấn an thì Kasm có vẻ đã bình tĩnh hơn. Đúng lúc đó thì máy đã trả về kết quả. Trên chiếc màn hình lớn đó ghi rằng Kasm thuộc chủng tộc Apocalypsis Betulaceae. Khi nhìn vào kết quả nhận được thì Drade nói:
-Thế là thuộc hành tinh Intrare à? Còn thuộc chủng tộc Apocalypsis Betulaceae nữa cơ chứ.
Sau đó, Drade quay sang Kasm cười với vẻ bất ngờ rồi nói:
-Cậu khá đặc biệt đấy. Chủng tộc này đã biến mất trong suốt một trăm nghìn năm nay rồi đấy. Dù trước đấy cũng chỉ có một thành viên duy nhất chủng giống loài này. Nói cách khác, cậu là thành viên duy nhất của chủng tộc này được ghi nhận cho tới hiện nay. Mặc dù …
Nói đến đấy thì Drade trầm ngâm một lúc, còn Kasm vẫn ngơ ngác trước những thông tin bản thân vừa nhận được. Rất nhanh sau đó, Drade liền trở lại với vẻ vui vẻ thường thấy rồi nói:
-Cũng xong rồi đấy. Mặc dù còn vài thứ nữa nhưng với việc cậu không nhớ gì nên chỉ cần thế là đủ rồi. À, còn chuyện này tôi muốn nói với cậu!
Drade nhìn Kasm một cách đầy bí ẩn rồi nói:
-Cậu có muốn đi học không? Với tình trạng hiện tại của cậu thì tôi nghĩ cậu nên đi học. Mà tôi có biết ngôi trường này, cậu có muốn vào học chứ?
Kasm suy nghĩ một lúc, trông vẫn khá chần chừ như không muốn làm vậy. Với hắn, những chuyện từ nãy tới giờ như trên quá đỗi kỳ lạ. Nghĩ đi nghĩ lại thì hắn quyết định không đồng ý với đề nghị của Drade. Drade thấy thế thì không lấy gì làm lạ,bình thản như biết trước điều này sẽ xảy ra, tiếp tục hỏi:
-Thế cậu muốn gì nào?
Kasm lặng lẽ viết tờ giấy rằng là “Tôi muốn biết mình là ai và tôi muốn chết.” Vẫn với vẻ bình thản nhưng lại xen lẫn chút thích thú của Drade.
-Tại sao cậu lại muốn vậy?
Gã ngồi trầm ngâm suy nghĩ một lúc. Ngồi thẫn thờ như bức tượng, trong những “con mắt” tưởng chừng trống rỗng lại toát lên vẻ hoảng loạn tột độ như thực sự gã không biết muốn gì và sao lại muốn như thế. Hắn bắt đầu rung lên như sợ hãi điều gì đó. Hắn vội vàng viết rằng “Tôi không biết nữa.” Drade thấy vậy thì nhún vai tỏ vẻ chán nản nhưng ánh mắt lại đầy đắc ý như đây là điều mà cô ấy muốn vậy. Rồi Drade tiếp tục nói:
-Tôi không thể khiến cậu chết được nhưng tôi có thể cho cậu trở thành hiện thân của cái chết.
Kasm nghe vậy thì nghiêng người nhìn khó hiểu. Có vẻ hắn không hiểu những câu ẩn ý. Drade kiền tiếp tục nói:
-Tôi có thể cho cậu trở thành tử thần.
Nghe đến đấy thì Kasm nhảy lên vui sướng. Hắn nhảy bổ lên người Drade ôm lấy mặc cho bản thân to lớn cỡ nào. Cái thân hình to lớn đấy lại một lần nữa bám vào người Drade. Nhưng rồi Drade liền yêu cầu:
-Cậu buông tôi ra đi. Cậu cứ bám vào người tôi thế này thì bất tiện lắm.
Gã liền ngoan ngoãn buông Drade ra. Hàng trăm “con mắt” nhìn Drade mong chờ.
-Cậu theo tôi chuyến nữa được không?
Chaporia
Bình Luận (0)