Phía Bắc, nơi bầu trời luôn xám xịt như một lời nguyền cổ xưa, là vùng đất chết mang tên Erisgard. Mảnh đất này từng là nơi thần ngự ngọn nguồn của ánh sáng và trật tự nhưng giờ đây, thần đã rời đi, để lại đằng sau một vùng đất lụi tàn. Những tàn tích đổ nát, giáo đường sụp đổ và các cột đá nhuốm máu là những dấu vết cuối cùng của kỷ nguyên vinh quang. Nay, nơi đây chỉ còn là chốn dung thân của những linh hồn bị ruồng bỏ: vô gia cư co ro trong hẻm tối, lũ trẻ mồ côi, và trộm cắp len lỏi như loài chuột.
Con người nơi đây không sống, họ chỉ tồn tại. Mỗi ngày trôi qua là một lần giành giật hơi thở khỏi nanh vuốt của giá lạnh và đói khát. Erisgard không còn là một vùng đất tươi đẹp—nó mang một lời nguyền được bọc trong tuyết trắng.
Giữa trung tâm phương Bắc, nơi gió tuyết thổi suốt bốn mùa trong năm, có một toà nhà gỗ cổ kính mang tên "Hội Mạo Hiểm Giả Erisgard". Nơi này là trạm dừng chân của những kẻ lang bạc, thợ săn, đồ tể, hay những kẻ khát vọng dục mộng đổi đời. Bên trong hội, lửa trại bếp hồng ánh lên những gương mặt tàn tạ: kẻ say, người bị tàn tật , và những kẻ mang theo vết thương từ quái vật ngoài kia
Vào ngày đông đen đó, trong lúc tuyết rơi như tàn tro của thần linh đã chết, cánh cửa hội bất ngờ mở ra. Một thiếu niên khoảng mười bốn tuổi bước vào. Cậu thiếu niên chẳng có gì đặt biệt : tóc đen, đôi mắt đen, trang phục da lôi thôi, thanh kiếm cổ mà sáng ánh đeo sau lưng.
Thiếu niên đó tên là Rifu cậu từng là con trai cả của một gia đình quý tộc thuộc thánh quốc nhưng giờ đây cậu chẳng khác nào một gã ăn mày đang cố sinh tồn trước một thế giới tàn nhẫn
Cậu lặng lẽ bước đến quầy đăng ký, nơi một người phụ nữ trung niên với ánh nhìn có phần thắc mắc đón nhận. Sau khi hoàn tất một số câu hỏi, Rifu nhận được thẻ mạo hiểm cấp thấp nhất, một mảnh kim loại màu thiếc được khắc tên cậu.
Khi Rifu vừa quay lưng lại, một giọng nặng trầm vang lên sau lưng:
"Nhóc con mày từ đâu tới ."
Là một gã to cao, râu ria xồm xoàm, mặc áo giáp cũ màu đồng đen. Trong tay hắn là một ly bia, hàm răng nhiễm màu vàng.
Rifu tiếp tục bước đi mặc kệ gã đó vì bị ngó lơ nên bắn tức tối tiến đến trước mặt cậu
"Mày khinh tao đấy à thằng nhóc chết tiệt! " hắn lớn tiếng chửi cậu nhưng cậu né qua rồi tiếp tục bước đi
Hắn tiếp tục túng lấy vai cậu rồi đưa nắm đấm tấn công nhưng cậu đã tránh được
Hắn trong khá bất ngờ rồi định vung tay tấn công tiếp
Rifu chỉ đứng im, ngước lên. Đôi mắt cậu như một vực sâu không đáy nhìn thẳng vào con người trước mặt. Câu trả lời không phải bằng lời nói, mà đơn giản là ánh nhìn cứng rắn—cái nhìn của một kẻ đã đi qua nỗi tang thương. Thấy thế, tên kia dừng lại,lùi về sau
"Ừ, được đấy nhóc. Để tao xem mày sống được bao lâu."
Rifu bước qua hắn, đến bảng nhiệm vụ gỗ, nơi vô số những tờ giấy được gắn trên đó. Cậu dừng lại trước một tờ, trên đó viết:
Nhiệm vụ cấp F - Thu thập hoa tuyết - thường mọc ở Rừng Vọng Cổ - phần thưởng 2 đồng rel/bông
Trên tờ nhỏ là bức vẽ một loại hoa màu trắng xanh, mọc vùi trong những lớp tuyết sâu. Có người từng nói loài hoa này phát triển nhờ hấp thụ dinh dưỡng từ những xác chết vì cái lạnh tàn khốc của tự nhiên
Nhưng Rifu không quan tâm. Cậu cầm lấy nhiệm vụ, quay đi khỏi hội trong lặng lẽ. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi. Và bóng dáng một thiếu niên nhỏ bé chìm vào màn đêm, hướng về phía rừng vọng cổ từng bước đi như đang tiến vào cõi chết
-------------
Thuở xưa, vùng đất Erisgard không phải là nơi băng tuyết chết chóc bao phủ như hiện tại. Đó từng là một vùng thánh địa rực rỡ ánh vàng, được chở che bởi nữ thần Althea, hiện thân của sắc đẹp và công lý. Dưới ánh mắt nhân từ của người, cả vùng đất được ban phước bằng ánh nắng ấm áp, mùa màng phì nhiêu, và những thành thị thanh bình tràn ngập tiếng cười. Thánh quốc Orthellia nở rộ trên nền văn hóa đức tin, lòng nhân đạo, và trật tự—một đế chế thần thánh hưng thịnh kéo dài suốt nhiều thế kỷ.
Trung tâm của Orthellia là Đền Ngà Trắng, nơi chín cột trụ khổng lồ trồi lên từ lòng đất, vươn cao lên bầu trời Đó không chỉ là công trình kiến trúc chúng là chín kết giới do chính nữ thần dựng nên, ngăn chặn cái lạnh tận cùng từ lục địa băng phương Bắc, nơi quỷ dữ từng bị giam cầm.
Nhưng rồi bốn năm trước, mọi thứ kết thúc.
Không ai biết con quỷ ấy đến từ đâu—chỉ biết rằng nó là một khối u ác tính xé rách trời cao và trút xuống thánh quốc như một lưỡi rìu vô hình. Althea, trong trận chiến cuối cùng của mình, đã dùng toàn bộ quyền năng để kháng cự. Cả trời đất rung chuyển. Băng đá và lửa cháy tràn lan. Và rồi... người thất bại. Trái tim của Orthellia ngừng đập. Đền Ngà Trắng sụp đổ. Chín cột trụ tắt lịm, lần lượt như những cây nến trước gió.
Không còn nữ thần. Không còn ánh sáng.
Erisgard trở thành một vùng đất lạnh giá, hoang tàn, nơi băng tuyết gặm nhấm từng tấc đất một cách tàn nhẫn.
Rifu kéo chặt chiếc áo choàng rách sờn, từng đường chỉ như nứt vỡ dưới cơn gió sắc như dao. Tuyết bắt đầu rơi dày hơn khi cậu tiến sâu vào Rừng Vọng Cổ—một tàn tích tự nhiên của quá khứ thánh địa. Cây cối nơi đây trơ trụi, hốc cây thối rữa như miệng của những xác chết há hốc, xám ngoét và vô vọng. Nhưng cũng tại đây, một loài hoa vẫn còn tồn tại: hoa tuyết—loài hoa chỉ mọc giữa khe băng trong cái lạnh cùng cực, từng cánh mỏng như sương
Rifu tìm kiếm trong im lặng. Hốc cây. Khe đá
Sau hơn một giờ đồng hồ cật lực, cậu tìm được ba bông hoa tuyết trong một thân cây mục đã chết. Cẩn thận cho vào túi vải, Rifu không ngừng tiến sâu hơn. Sự kiên nhẫn được đền đáp: cậu nhặt thêm chín bông nữa ở gần một khe núi nứt.
Tổng cộng: mười hai bông. Hai mươi tư đồng bạc. Đủ để trả tiền trọ và một bữa ăn đêm.Thêm Một ngày sống sót nữa.
Nhưng khi quay trở lại con đường mòn dẫn ra khỏi rừng, một cảm giác lạ lùng len lỏi vào sống lưng cậu. Bản năng buộc cậu dừng lại.
"Sát khí".
Rifu lách người sang một bên. Một bóng trắng lao tới như mũi tên—một con sói tuyết, cấp độ nguy hiểm bậc 2, thường xuất hiện trong nhiệm vụ săn bắn của các mạo hiểm giả hạng E.
Không kịp suy nghĩ, cậu rút thanh kiếm gỉ sét của mình. Cánh tay đã quen thuộc với mùi máu.Khi con sói lao lên cậu tung một nhát chém nhanh và dứt khoát đầu con sói lăn xuống tuyết, vẽ một vòng tròn đỏ thẫm.
Tiếng gầm rộ lên phía rừng sâu. Ba con nữa xuất hiện. Bầy đàn.
Một con lao từ bên phải. Cậu ngửa người né tránh. Một con khác lợi dụng sơ hở, vồ từ bên trái nhưng Rifu đã xoay người, đường kiếm đi lên, chém phăng một chân của nó. Trước khi kịp ổn định lại, con thứ ba đã nhảy bổ từ phía sau, cắm răng vào vai cậu.
May mắn thay, áo dày ngăn cản phần lớn sát thương. Gằn răng chịu đau, Rifu vung kiếm đâm thẳng ra sau. Tiếng rú đau đớn vang lên. Nó lùi lại, và cậu chém thêm một nhát nữa kết liễu.
Con cuối cùng—chứng kiến cảnh bầy đàn tan tác—bỏ chạy, để lại phía sau đồng loại mất chân rên rỉ trên tuyết.
Rifu bước tới, không do dự. Lưỡi kiếm hạ xuống, kết thúc sinh mệnh của con sói tội nghiệp
Sau khi lột da và nhổ nanh, cậu trở lại hiệp hội mạo hiểm giả trong thị trấn . Những ánh mắt nhìn cậu nửa ngạc nhiên, nửa thán phục. Một thiếu niên gầy gò mang xác ba con sói tuyết và một túi đầy hoa tuyết là chuyện chẳng mấy khi xảy ra.
8 bạc và 15 đồng—đó là số tiền cậu nhận được sau khi bán chiến lợi phẩm. Rifu rời hội, đi lang thang trên con phố phủ đầy tuyết, rồi dừng lại trước một nhà trọ nhỏ có biển gỗ mờ nhạt mang tên “Tổ Quạ Trắng.”
Một đêm trọ: 1 bạc. Một bữa ăn: 35 đồng. Cậu trả, ăn, rồi lê thân xác rã rời lên phòng.
Nằm trên giường gỗ lạnh, trong ánh sáng lập lòe của chiếc đèn dầu, Rifu nhắm mắt và ký ức xưa trỗi dậy.
Cậu từng là một người bình thường. Một nhân viên công nhật chạy ăn từng bữa. Có bạn bè, có gia đình. Một ngày nọ, bạn thân rủ cậu hợp tác kinh doanh. Tin tưởng, cậu dốc sạch số tiền có được. Nhưng rồi... người kia bỏ trốn.
Khi chưa kịp đòi lại công lý, cha cậu bị tai nạn. Viện phí khổng lồ. Không đủ tiền. Người cha ra đi trong tuyệt vọng. Bạn gái cậu, không chịu nổi, cũng rời bỏ cậu.
Một tháng sau đám tang, cậu phát hiện mình bị ung thư giai đoạn cuối. Trong một đêm tuyệt vọng, cậu nhảy xuống từ cây cầu nơi thành phố chằng chịt ánh đèn... và rồi cậu mở mắt ra, trong thân xác của một đứa bé sơ sinh.
Kiếp này, cậu là con trai một tử tước một quý tộc của Thánh Quốc Orthellia. Cậu lớn lên trong nhung lụa, được huấn luyện để trở thành hiệp sĩ đền thánh. Cậu đã tin rằng ông trời đã cho cậu một cơ hội thứ hai.
Cho đến khi Thánh Quốc chìm trong biển lửa.
Nữ thần Althea chết. Gia đình, bạn bè, cả cơ đồ quý tộc... tất cả hóa tro tàn trong một đêm.
Và cậu đã nhìn thấy nó. Con quỷ. Thứ sinh vật đã giết cả một vị thần.Hình ảnh ấy đã hằn sâu vào tâm trí cậu
Sáng hôm sau, ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên lớp băng mỏng ngoài cửa sổ. Tuyết đã ngừng rơi. Rifu đứng lặng trước ô kính, ánh mắt hướng về phía phương Đông, nơi mặt trời như vết thương đỏ trên nền trời băng giá.
Bình minh của một ngày mới thứ ánh sáng sự sống sưởi ấm cho cả thế gian
Nhưng trong lòng cậu—chỉ có bóng tối.
Hồ sơ thế giới
Sói tuyết cấp độ nguy hiểm 2
Loài vật sống theo bầy đàn có trí thông minh cao chúng có lớp lông màu trắng cơ thể linh hoạt nhanh nhẹn
Thường sống ở những vùng có khí hậu lạnh da của chúng có thể được dùng làm trang phục giữ ấm,răng thì được bán cho các thầy phù thủy nhầm phục vụ cho nghi lễ hoặc làm trang sức
Chaporia
Bình Luận (0)