Một tuần đã trôi qua kể từ cuộc tấn công đẫm máu đêm hôm đó. Thị trấn trở lại với sự "bình yên " vốn có, mùi hôi ám khắp những con ngõ tối. Tuy vậy, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Mỗi sáng, lũ trẻ lại đuổi nhau trên nền tuyết , người dân tiếp tục cuộc sống thường nhật của họ . Cả Rifu cũng vậy
Lena, từ sau đêm định mệnh ấy, được cô chủ trọ thương tình giữ lại làm phục vụ. Cô bé nhanh nhẹn, lễ phép, và luôn biết cách làm vừa lòng khách. Người ngoài nhìn vào có thể thấy một năng lượng tích cực mà cô truyền đến cho mọi người trong cái thực tế tàn nhẫn . Nhưng trong mắt Rifu, cái nụ cười đó chỉ là một chiếc mặt nạ mỏng manh — phía sau nó là cả một thế giới đang mục nát.
Sáng hôm đó, Rifu rời quán trọ sớm, bước đến hội mạo hiểm như thường lệ.
Cánh cổng của hội lặng lẽ mở ra, mùi sắt thép, mồ hôi và gỗ mục quẩn quanh nơi này như một thứ hương đặc trưng. Ngay giữa sảnh, một nhóm bốn người đứng thu hút mọi ánh nhìn.
Họ không đến từ nơi này.
Hai người đàn ông, vóc dáng lực lưỡng, mặc giáp nhẹ bằng sắt , tay nắm chuôi kiếm cong khảm một viên đá quý. Một cô gái khác mang cung dài, khoác áo choàng đi rừng, tóc vàng xõa lưng. Người cuối cùng — một cô gái trẻ, khoảng đôi mươi, tóc nâu uốn nhẹ, mặc áo choàng của một ma thuật sư thực thụ, tay cầm trượng khảm hồng ngọc, ánh mắt lười biếng nhưng sắc sảo như một lưỡi dao giấu trong nhung.
Họ vừa đẹp vừa đáng sợ — những kẻ bước ra từ những câu chuyện mẹ kể bé nghe.
Nhưng Rifu không để tâm.
Cậu đi thẳng đến bảng nhiệm vụ, ánh mắt lướt qua đám giấy da khô sạm.
> “Thảo phạt ma vật hạng E. Địa điểm: tầng hầm một nhà thờ cũ. Nằm ở ngoại ô thị trấn. Thưởng: 7 bạc.”
Không phải nhiệm vụ tốt. Cũng không dễ. Phần thưởng khá thấp với một nhiệm vụ thảo phạt.Nhưng cậu vẫn chọn nó
Cậu xé tờ nhiệm vụ rồi đăng ký tại lễ tân sau đó cậu bước ra khỏi Hội
Từ đây đến nhà thờ mất nửa ngày đường khi cậu tới nơi ra đón cậu là một vị cha sứ già với gương mặt mệt mỏi và lo sợ. Ông mời cậu vào trong
Cậu hỏi tình hình và được ông kể chi tiết
Tối hôm trước, tại nhà thờ mục nát bên ngoài thị trấn, vị cha xứ già lảo đảo bước ra khỏi giường để đi vệ sinh. Gió đêm lạnh buốt luồn vào cổ áo rách. Khi ông vừa định trở vào, một âm thanh rít gào vang lên từ tầng hầm.
Tiếng la hét — yếu ớt, như tiếng của một nữ tu.
Ông nắm chặt biểu tượng của nữ thần, bước xuống những bậc thang âm u dẫn vào tầng hầm. Không khí dưới đó đặc quánh mùi máu, nấm mốc và sự tuyệt vọng. Rồi ông thấy nó — thứ sinh vật lưng gù, đầu người, nhưng da rách tươm, xương nhô khỏi lớp thịt, mắt nó đen kịt và đôi môi dính máu. Nó thở bằng một cái miệng đầy răng nanh, toàn nước dãi và âm thanh nức nở như trẻ con chết đói.
Ông chạy.
Nó đuổi.
Tầng hầm rộng hơn ông nhớ — hành lang hẹp dẫn ra nhiều gian phòng từng là nơi cất giữ thánh tích. Nhưng giờ đây, chỉ còn lại xác chuột, máu khô và tiếng chân lê của con quỷ.
May thay, ông thoát được, ra sức đẩy cái tủ lớn đè cửa hầm. Ông đọc kinh không ngừng, giọng run rẩy, nhưng… vô ích. Bởi vì Nữ Thần đã chết rồi. Và những lời kinh chỉ còn là tiếng thì thầm vô nghĩa giữa địa ngục.
"Theo lời kể của ông nó rất giống với ma vật mà tôi đã chiến đấu cách đây không lâu rốt cuộc nó là thứ gì " Cậu hỏi
Vị Cha sứ nhẹ nhàng nhấp một ngụm nước rồi trả lời
"Cậu có thấy chúng không? "
"Thấy cái gì cơ?" Cậu hỏi với vẻ khó hiểu
"Những linh hồn, chả phải chúng luôn lảng vảng trong đêm sao"
"Chúng có liên quan gì đến bọn ma vật kia?"
Ông nhìn ra phía cửa sổ lúc này trời đã tối
Tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn
"Khi một người chết đi họ sẽ sinh ra một thứ gọi là tử khí đó là mùi xác chết thông thường sau một khoảng thời gian nó cũng sẽ biến mất đó là với những người bình thường nhưng với những người trước khi chết họ đau đớn và khổ sở hoặc mang một cảm xúc tiêu cực vì nhiều nguyên nhân thì khi chết đi sẽ sinh cái gọi là Tà khí nếu không có ai thanh tẩy và cứu rỗi họ thì nó sẽ dần chuyển thành Quỷ khí .Sau một thời gian nữa nó sẽ có lại hình hài và bắt đầu trở thành những tồn tại Xấu xa .Nếu ta để nó tồn tại càng lâu quỷ khí sẽ càng mạnh nó sẽ càng nguy hiểm hơn.Chúng sẽ trở thành Ngạ Quỷ
Khi Rifu đến cửa hầm
Cậu xuống hầm.
Không khí lạnh lẽo quấn lấy người. Tiếng nhỏ nước vọng từ xa. Bóng tối không còn là khái niệm — nó là một chất lỏng đặc quánh đang nuốt dần mọi thứ.
Rifu rút dao găm. Bước chân cẩn trọng.
Rồi cậu thấy một cái xác.
Một vị sơ trẻ — khuôn mặt vẫn còn in nỗi sợ, tay như đang cố bò về phía ánh sáng. Máu khô cứng trên váy tu sĩ.
Sau lưng, thứ gì đó gào lên.
Trận chiến bắt đầu.
Ngạ quỷ lao tới như một cơn lốc gãy đổ. Nó nhanh, nhưng không khôn. Rifu né sang bên, dao găm rạch sâu vào sườn nó, xương va vào thép tóe máu đen. Nó rít lên, máu phun như mực, tấn công loạn xạ bằng móng vuốt đầy gân tím.
Sau vài đòn chí mạng, sinh vật rít lên lần cuối rồi tan rã thành một vũng nước hôi thối .
Rifu cúi người nhặt xác vị sơ nội tạng đã bị ăn hết.Cậu mang thi thể vị sơ đến chỗ cha sứ lúc này những người của nhà thờ đều tập trung lại.Ai ai cũng tiết thương cho cô gái đó
Sau khi hỏa táng ,cậu được mời ở lại nhà thờ đêm nay
Trưa hôm sau cậu quay lại hội mạo hiểm.
Nộp báo cáo. Nhận thưởng. Không nói thêm lời nào.
Trước khi quay về cậu ghé qua chợ.Dạo một vòng khu vật phẩm rồi cậu vào một cửa tiệm thuốc.
Bước vào cậu bị đủ thứ mùi hương tấn công vào khứu giác.Cậu dạo một vòng rồi chọn được vài loại thuốc cường hóa thể chất, thuốc hỗ trợ giải độc, thuốc hồi phục tất cả đều là bậc E
Khi Rifu trở về quán trọ, trời đã nhá nhem tối. Ngọn đèn dầu le lói sau khung cửa sổ. Trong phòng ăn, nhóm người lúc trước đang ngồi dùng bữa. Mùi thịt nướng và rượu lan khắp phòng.
Lena vẫy tay với cậu:
Cậu gật nhẹ, rồi lẳng lặng lên phòng, tắm rửa, ăn tối.
cậu cảm thấy ánh mắt của ma thuật sư kia nhìn cậu xuyên qua không khí — chậm rãi, âm thầm, như đang cố đọc từng lớp vết thương trên da cậu. Rifu lờ đi.
Trong phòng, cậu lau vũ khí, kiểm tra áo giáp, đếm từng đồng bạc trong túi. Phần lớn đã sứt mẻ.
Áo giáp da của cậu rách toạc một bên hông.
> “Mình nên thay thế nó sớm…”
Cửa phòng khẽ mở.
Lena bước vào, tay cầm khăn lau. Cô bắt đầu rửa người — thản nhiên như thể cậu không hiện diện.
Rifu ngượng ngùn quay mặt đi né tránh.
> “Hôm nay chị bị một tên trong nhóm bọn người kia sàm sỡ,” cô nói, giọng trầm.
> “May mắn là hắn ngưng lại khi người đàn ông kế bên nhắc nhở… nhưng ánh mắt hắn… chị không thích nó.”
> “Hắn sẽ làm lại như vậy .” – Rifu đáp, không nhìn cô. – “Cẩn thận với bọn họ.”
Lena gật. Một lúc sau, cô hỏi:
> “Sau này em định sống thế nào?”
Rifu im lặng một lúc. Rồi đáp, nhẹ như một hơi thở:
> “Khi đủ sức, tôi sẽ rời khỏi vùng đất này. Đi về hướng Đông... hoặc xa hơn. Tìm nơi mà bóng tối chưa kịp chạm tới.”
Cô nhìn anh.
> “Cho chị đi theo được không?”
Cậu không đáp ngay. Mãi một lúc sau, cậu chỉ nói:
> “Tùy.”
Cậu vừa lau thanh kiếm vừa nhìn ra cửa sổ .Ánh trăng tỏa sáng trên bầu trời tuyết
Cậu nhớ lại khoảng thời gian còn là quý tộc khi đó cậu tên đầy đủ là Rifu Valenhart
Valenhart là một gia tộc hiệp sĩ tại thánh quốc Orthellia nơi sản sinh ra những hiệp sĩ mạnh mẽ và sùng đạo.
Khi lên 5 tuổi Rifu đã bắt đầu được dạy dùng kiếm vì cậu được cho là một thiên tài bẩm sinh và có thể chất vượt trội dù kiếp trước cậu không hề biết gì về võ thuật hoặc đánh nhau.
Khác với những đứa trẻ cùng trang lứa trong giới quý tộc. Cuộc sống của cậu chỉ xoay quanh việc tập luyện và học tập thời gian nghỉ ngơi vô cùng hẹp hòi nên cậu thường xuyên tìm cách trốn tránh các buổi tập dù lần nào cũng bị bắt được.
Lên năm 8 tuổi cậu được sắp xếp hôn ước với một tiểu thư của một gia tộc bá tước.Vì là một người hiện đại nên cậu cũng chẳng vui vẻ gì về chuyện hôn ước cho hai đứa con nít.
Vài ngày sau,quản gia dẫn gia chủ gia tộc bá tước và một cô bé bằng tuổi cậu vào gặp mặt.
Cô sở hữu một mái tóc đỏ như hoàng hôn vào thời khắc chuyển giao ngày và đêm ,đôi mắt xanh màu ngọc lục, diện một bộ váy màu đỏ sang trọng
Nếu phải nhận xét thì cô bé rất dễ thương và xinh đẹp tất nhiên cậu không có hứng thú với con nít.
Sau khi trò chuyện bàn bạc họ quyết định sẽ tổ chức lễ kết hôn khi cả đến tuổi trưởng thành tức 15 tuổi
Trong khi người lớn tiếp tục nói chuyện nâng ly rượu tôi đã ra bên ngoài ngồi nhìn mây ngắm gió. Khi tôi đang thư giãn một giọng nói trong trẻo cất lên.
“Cậu định trốn cả hôn ước sao?”
Giọng nói vang lên phía sau lưng, nhẹ như gió nhưng có phần trêu chọc. Cậu quay lại.
Cô bé ấy đang đứng giữa vườn, đôi mắt sáng ánh như viên ngọc trong ánh trăng. Váy đỏ tung bay trong gió. Trên tay cô là một quả táo non cô vừa hái.
> “...Sereia Edevalis.” – Rifu nhớ cái tên.
> “Còn cậu là Rifu Valenhart. Người ta bảo cậu đáng sợ như một con sói. Nhưng nhìn cậu bây giờ... giống một con mèo đang tìm chỗ trốn hơn.” – cô bé cười khúc khích.
Rifu nhíu mày, không trả lời.
Sereia bước lại, chìa quả táo ra:
> “Muốn không? Tôi nghĩ nó chưa chín lắm, nhưng vẫn ăn được.”
> “Tôi không ăn đồ của người lạ.” – cậu đáp, lạnh nhạt.
> “Thế cậu chỉ ăn đồ của người quen?” – cô nghiêng đầu. – “Nhưng tôi là cô dâu sắp cưới của cậu mà?”
Câu hỏi khiến Rifu hơi giật mình.Cậu trả lời ngay
"Vẫn hơi sớm để tự gọi mình là cô dâu đấy"
Cô cười khúc khích rồi nói tiếp
> “Tôi không thích hôn ước đâu,” cô tiếp tục. “Nhưng nếu được chọn lựa … thì ít nhất tôi muốn người đó phải là một người đủ mạnh mẽ để bảo vệ và là chỗ dựa vững chắc là người luôn xuất hiện khi tôi gặp khó khăn đó cũng là hình mẫu của một người hùng mà tôi luôn mơ thấy"
> “Tôi không biết mình có phải là hình mẫu người hùng mà cô nói hay không. Nhưng nếu cô cần một người đủ mạnh để bảo vệ cô thì tôi có thể đáp ứng được.” – Rifu nói.
> “Vậy chứng minh đi.” – Cô ngồi lên tảng đá, hai chân đung đưa. – “Kể cho tôi bất kỳ điều gì để chứng minh lời cậu nói là thật.”
Rifu lặng im. Một lúc sau, cậu nói:
> “Tôi từng giết một con sói rừng. Một mình bằng gậy gỗ.”
Cô bé mở to mắt:
> “Thật sao?”
> “Ừ.”
> “Máu có nhiều không?”
> “Rất nhiều.”
Sereia im lặng một lúc. Rồi cô mỉm cười:
> “Tốt. Tôi không thích người sợ máu. Mà cũng không thích người chỉ biết nói.”
Cô đứng dậy, đi vài bước rồi quay lại, tay ra sau lưng.
> “Rifu này.”
> “Gì?”
> “Nếu một ngày có chuyện gì xảy ra với em ... thì anh có bảo vệ em không.”
Rifu mỉm cười:
> “Ngốc.”
> “Ừ, ngốc thật.” Cô quay người rời đi vừa đi vừa nói nhỏ " Điều đó chẳng phải rất lãng mạn sao"
Rifu ngước nhìn lên bầu trời đêm.Ánh trăng soi sáng một vùng trời. Để lộ ra hàng ngàn vị tinh tú trên trời cao
Hai năm sau, Thánh Quốc Orthellia chìm trong biển lửa.
Không ai báo trước. Không lời tiên tri. Không điềm gở. Chỉ có ánh sáng cuối cùng của thần linh — rồi im lặng vĩnh hằng.
Rifu tỉnh lại trong đống đổ nát, đầu đập vào đá, máu chảy từ trán xuống mi mắt. Gió mang theo tro tàn và tiếng nổ xa xôi. Cậu không còn nghe thấy tiếng cầu nguyện, không thấy bất kỳ dấu hiệu của sự sống.
Orthellia đã chết.
Cậu loạng choạng đứng dậy, đôi chân lết qua bức tường đổ, qua bậc thang cháy dở, qua đống gạch đá máu me.Cậu lang thang trong tro tàn của nơi từng là vùng đất thiên liêng
Rồi cậu thấy cô bé ấy .
Thân thể nhỏ bé cháy đen, váy đỏ không còn màu, tóc cháy thành tro, đôi mắt đã bị quạ rỉa nát. Hai con quạ mỏ còn nhuốm máu đang đậu trên ngực cô, rỉa những mảnh thịt cháy khét.
Chúng nhìn Rifu, rồi bay đi — như thể chúng biết hắn là ai, và đây là của lễ dành cho kẻ sống sót.
Cậu quỳ xuống, không khóc. Cậu không còn nước mắt để khóc nữa.
Chỉ là… một phần trái tim cậu vỡ tan tại đó.
" Sereia.”
Gió nổi lên.
Và tro bay, mang theo phần cuối cùng của một bông hoa lụi tàn.
Chaporia
Bình Luận (0)