Hành trình hy vọng tại thế giới khác/Chapter 2: Vượt qua ranh giới sinh tửChapter 2: Vượt qua ranh giới sinh tử
20px

Sau khi Thánh Quốc Orthellia sụp đổ, tất cả những gì từng thuộc về vinh quang, huy hoàng, thánh quang đều bị đốt sạch, đạp đổ hoặc chôn sống trong máu. Vương cung sụp đổ như lâu đài cát. Dòng sông thần bị đầu độc bởi tro người và da thú. Cờ hiệu mang dấu nữ thần bị bôi đen, xé nát, thiêu thành khói.

Và giữa tro tàn đó, một đứa trẻ — Rifu — lê bước qua những bức tường tan vỡ như một bóng ma câm lặng. Không có cha mẹ. Không có người thân. Không có tên gọi nào mà cậu còn nhớ. Cậu thậm chí không rõ tại sao mình vẫn sống, khi bao đứa trẻ khác đã bị kéo xuống bùn, nghiền dưới đá, hoặc ăn thịt bởi thứ gì đó không còn là người.

Cậu đi qua những tàn tích như thể đang trôi giữa cơn mộng. Đôi chân rớm máu. Mắt rát vì khói. Tai ù đi vì tiếng thét của người đã chết. Cậu không nhớ rõ điều gì đã xảy ra trong ngày đó — chỉ là ánh sáng đỏ, tiếng kinh cầu bị bóp nghẹn, và mùi thịt cháy trộn với tiếng gào rú của thứ gì đó đến từ phía sau bức tường thực tại.

Khi cậu ngã xuống bên cạnh một cái giếng cạn — nơi đáy chỉ còn bùn và rễ chết — thân thể cậu co giật vì đói, rét và cơn sợ chưa từng đặt tên.

Cái chết đang đến gần.

Nhưng cái chết không đến bằng hình hài thần thánh hay quỷ dữ.

Nó đến bằng… một bàn tay xương xẩu, chai sạn, thô ráp như da dê khô.

Kéo cậu khỏi giếng, không một lời an ủi.

Không phải của một thiên thần. Cũng chẳng phải hiệp sĩ.

Đó là Garon, một ông già sống ẩn trong rìa Vensgarde — từng là một người hầu cấp thấp phục vụ cho một chi nhánh phụ của quý tộc miền Bắc. Một kẻ tàn tạ, không quyền lực, không vinh quang, sống sót không vì mạnh mẽ mà vì thế giới đã quên giết ông.

“Cái xác nhỏ này mà chết ở đây thì thối cả giếng,” ông lầm bầm.

Nhưng rồi ông vẫn vác Rifu về căn chòi gỗ nhỏ của mình, sâu trong khu rừng sũng nước mùi chết, cạnh tàn tích của một biệt thự cổ — nay chỉ còn đống đá bị rêu phủ và cửa sắt mục nát.

---

Trong suốt bốn năm, Rifu sống cùng Garon. Không ai biết tên ai. Không ai gọi ai bằng gì. Chỉ là người sống – kẻ tồn tại.

Garon không hỏi, cũng không dạy. Nhưng ông cho cậu thấy những điều thiết yếu:

– Cách nhóm lửa

– Cách cắt cổ một con thỏ mà không để nó la lên.

– Cách tìm nước sạch trong vùng đất nhiễm tà khí.

– Và quan trọng nhất: cách chôn người mà không để ai tìm ra mộ.

“Không phải ai cũng nên được nhớ đến,” ông thường nói, vừa đắp đất, vừa nghiến răng.

Rifu học nhanh. Vì không học nhanh là chết. Bọn chuột ở vùng này ăn thịt người.  Rễ cây có thể cuốn chân người ngủ và hút máu. Và những thứ không hình thù lảng vảng trong sương mỗi đêm.

Vùng đất này không còn là nơi để sống. Nó chỉ còn là trò chơi cầm cự giữa cái chết và cái chết chậm hơn.

Một ngày mùa đông, Garon ngủ rồi không tỉnh lại. Không rên, không đau. Chỉ đơn giản là hơi thở dừng.

Rifu không khóc. Cậu lặng lẽ đào huyệt, dùng một thanh sắt gỉ khắc một vết cắt lên cây gần mộ. Không lời tiễn biệt.

Chỉ có một dòng duy nhất trong đầu:

> “Cảm ơn"

----------

Vensgarde — thị trấn nằm trên xác thịt của Erisgard cũ — vẫn có người sống. Không nhiều. Nhưng đủ để đêm xuống còn vài ánh đèn lập lòe. Họ không đi đâu cả.

Không phải vì rừng sâu, không phải vì băng giá, không phải vì thiếu lương thực.

Mà bởi vì một thứ "Đức tin" họ tin rằng một ngày nào đó nữ thần sẽ trở lại và cứu rỗi họ

Điều này khiến họ những kẻ sống sót sau thảm họa. Những kẻ mất cả thế giới. Những con rối rỗng ruột, chỉ biết đi lại, ăn uống, và chờ đợi một vị thần không bao giờ trở lại 

Biến nơi này thành nấm mồ của vương quốc, nhưng cũng là nhà mồ cuối cùng của những kẻ còn lại.

------

Một tuần kể từ ngày Rifu bước chân vào Hội thám hiểm chi nhánh ở khu trung tâm hoang tàn của Vensgarde. Tòa nhà chỉ là một quán rượu cũ được gia cố lại, phần tường vá bằng gỗ mốc, mái phủ vài mảnh da thú đã khô nứt. Dù vậy, nơi đây vẫn là trái tim cuối cùng còn đập của vùng chết.

Mỗi sáng, Rifu thức dậy trong căn phòng áp mái tại quán trọ . Tiếng nước chảy từ ống rỉ, tiếng thở khò khè của khách ngủ quên trong rượu, tiếng con chuột cống cắn gỗ trên trần nhà — tất cả là chuông báo thức.

Bữa sáng là súp khoai trộn xương cá nghiền, đôi khi có thêm nấm nâu nếu may mắn. Cậu ăn nhanh, lặng lẽ, tránh ánh nhìn từ những gã đàn ông dơ bẩn có ánh mắt như lưỡi dao cùn nhìn vào con gái ông chủ trọ — Lena.

Rồi cậu rời trọ, đi bộ qua đường đất, qua khu chợ nơi người ta bày bán vỏ xương, lông ma thú,... và đến Hội.

---

Hội – nơi những kẻ sống bám vào cái chết để kiếm ăn

Hội được dựng lên sau khi vương quyền sụp đổ. Không còn quân đội, không còn luật pháp. Chỉ còn kẻ mạnh, kẻ khôn và kẻ may mắn. Những nhóm người bắt đầu tổ chức, tự quản lý nhiệm vụ, săn tìm di tích cũ, giết quái vật để đổi lấy thuốc men, thực phẩm, và... cơ hội sống thêm một ngày.

Khi đăng ký, mỗi mạo hiểm giả được cấp Thẻ Hội: một tấm kim loại khắc rune, theo dõi cấp bậc, nhiệm vụ đã hoàn thành, tình trạng sinh mệnh. Nếu người mang thẻ chết, thẻ sẽ đổi màu đen và truyền thông tin cuối cùng về hội. Nếu mất thẻ, đồng nghĩa với mất danh phận.

Rifu đăng ký dưới danh vô danh — không họ, không danh hiệu, không quê quán.

Chỉ là một đứa trẻ 14 tuổi với đôi mắt trống rỗng.

---

Hệ thống cấp độ quái vật: không giới hạn

Trong hội, quái vật được phân theo Cấp độ Nguy hiểm, bắt đầu từ Cấp 1 — những sinh vật nhỏ, đơn lẻ và dễ tiêu diệt, đến những thứ vượt khỏi hiểu biết con người.

Cấp 1 : Côn trùng khổng lồ, rắn cống, slime, giòi máu.

Cấp2 – 4: Thú hoang đột biến, yêu ma vô hồn, xác sống yếu.

Cấp 5 – 6: Ma vật có trí khôn, săn theo bầy, có vuốt hoặc năng lực thô sơ.

Cấp 7 – 9: Ma vật biết phép, có khả năng thao túng tâm trí, biến đổi cơ thể.

Cấp 10+: Chưa từng đánh bại nếu không dùng nghi thức, vật tế hoặc hi sinh nhiều mạng.

Không xác định (??): Cấm thông tin. Những gì sống sót khi gặp chúng đều điên hoặc biến mất.

Trang bị, vật phẩm, nguyên liệu cũng được chia theo cấp từ F (rác) tới SS (thần phẩm), dựa vào độ hiếm, khả năng tương thích và ma lực 

---

Trưa ngày thứ năm, sau khi một hồi lựa chọn , Rifu chọn một yêu cầu cấp F:

> Mã số: 82-CF

Nội dung: Dọn sạch cống rãnh phía Tây thành.

Thù lao: 100 đồng rel + 1 lọ thuốc kháng độc nhẹ.

Hệ thống cống phía Tây là tổ hợp hầm ngầm cũ, chằng chịt và ngập nước đen. Mùi amoniac, phân, nấm mốc và xác chết trộn lẫn tạo thành thứ khí độc ai cũng né. Có kẻ từng đi dọn cống và không bao giờ trở lại. Có đồn đại rằng dưới đó có một cánh cửa bằng đá — gắn mắt người thật.

Nhưng Rifu chỉ đi để giết thời gian.

Cậu giết ba con rắn cống đột biến — dài cả mét, vảy lở, đầu như giòi. Dùng dao rọc lưỡi chúng, đốt tổ trứng bằng dầu. Một lúc sau, cậu tìm thấy xác của một mạo hiểm giả khác — phần bụng đã bị mở toang, mắt cậu ta vẫn còn chớp, dù cổ đã đứt lìa.

Cậu thiêu xác.

Rồi rời đi.

---

Khi trở lại Hội, cô thư ký — một cô gái trẻ tóc vàng có nụ cười như mặt nạ — gật đầu:

> “ Chúc mừng cậu đã được thăng hạng. Hạng: E. Giữ lấy thuốc và tiền. Cố sống nhé.”

Khi trời nhá nhem, Rifu rẽ qua một con hẻm cũ gần lối tắt về trọ.

Mùi máu.

Một thi thể nằm dựa vào tường — rách rưới, mặt bị cắn nát, nội tạng chảy thành vũng. Máu loang kéo dài sâu vào một ngách hẹp.

Cậu không bỏ đi. Chỉ đặt tay lên kiếm, bước nhẹ theo vết máu.

Không khí lạnh dần. Hơi thở rút ngắn. Rồi — tiếng động nhẹ, không phải tiếng bước chân mà là tiếng “trườn.”

Nó xuất hiện.

Một sinh vật hình người.Da tím tái, nhớp nhớp, vết khâu đầy mình. Mắt trắng dã. Miệng rộng đến mang tai. Vuốt sắc. Lưỡi dài như rắn 

Nó nhảy tới. Rifu lùi lại tung một nhát  chém thấp. Máu đen bắn ra.

Nó phản đòn, cào xước vai cậu. Răng nanh găm vào không khí.

Cậu lật kiếm, đâm thẳng vào cổ. Nó rú lên — bỏ chạy.

---

Rifu trở về trọ với máu chảy, vai rách, im lặng.

Sau khi tắm, thay băng, và ăn vài miếng súp lạnh, cậu ngồi lau kiếm.

Lena, con gái ông chủ trọ, tiến tới.

Lena lớn hơn cậu hai tuổi. Mắt vàng nhạt, tóc nâu đỏ, nước da tái nhưng vẫn mang nét dịu dàng kỳ lạ. Cô không sợ ai, nhưng cũng không thân ai. Chỉ có với Rifu, cô thường lặng lẽ nhìn theo như đang thấy một điều gì đó ở cậu.

“Cậu lại bị thương,” Lena nói.

“ Tôi không sao,” Rifu đáp.

“Cậu lúc nào cũng vậy, lạnh lùng ,ít nói không quan tâm ai nếu cứ vậy sẽ không cô gái nào thích cậu đâu" 

Im lặng.

“Có gì đó quanh đây ,Rất nguy hiểm  ,” cậu nói.

Mắt Lena khựng lại. “Tôi có nên lo không?”

“Ừ. Nếu nghe tiếng gì lạ, đừng mở cửa.”

“Còn cậu thì sao?”

Rifu đứng dậy. “Tôi sẽ giết nó.”

Cô nắm tay cậu một thoáng. “Đừng chết.”

Nửa đêm.

Một tiếng hét.

Rifu bật dậy. Kiếm trong tay.

Cửa tầng dưới mở toang. Mùi máu.

Trong phòng lớn: Lena bị đè xuống sàn. Váy rách tơi tả. Quái vật chiều nay đang cào rách ngực cô.

Ông chủ trọ nằm bất động. Máu từ đầu tuôn xuống sàn.

Rifu hét. Một nhát kiếm vung chéo.

Đầu quái vật văng ra.

Hơi thở Lena đứt đoạn. Cô run rẩy. Cậu ôm lấy cô, che thân thể rách nát bằng tấm áo của mình.

Nhưng rồi... cậu cảm thấy điều gì đó.

Bên ngoài cửa sổ.

10 sinh vật. Cùng loài. Cùng hình dạng. Cùng mùi máu.

Mỗi con cầm vũ khí. Rìu gỉ. Lưỡi hái. Mảnh sắt mài nhọn. Đinh ba. Gậy gai.

Chúng không nói. Không tiến. Không thở. Chỉ nhìn.

Và Rifu cảm thấy… ánh mắt của cả một bầy tử thần.

Gió đêm lùa qua khung cửa vỡ, mang theo mùi bùn máu và sự im lặng lạnh toát. Trên thềm đất đá vỡ vụn trước quán trọ, mười sinh vật cùng loài với con mà Rifu vừa giết đang đứng bất động — như tượng đá khắc bằng thịt thối. Dáng đứng của chúng khom xuống, vũ khí gỉ sét trong tay buông lỏng, nhưng ánh mắt... lại căng như dây cung.

Rifu đỡ lấy Lena, đặt cô sau lưng. Hơi thở cô đứt đoạn, cơ thể run lên vì sợ.

Bên cạnh, ông chủ trọ vẫn nằm bất động, máu loang đỏ cả gạch đá dưới đầu.

Rifu lùi lại một bước, tay nắm chặt chuôi kiếm.

Bọn chúng vẫn chưa tấn công.

Chúng không vồ vập, không gào rú. Không điên loạn như bọn thú hoang hay quỷ dữ thông thường.

Chúng… đang chờ đợi.

Và rồi — tiếng bước chân vang lên.

Nặng nề. Không phải tiếng của người.

Một sinh vật khác xuất hiện.

Nó cao gần hai mét, lưng còng nhưng vai rộng, thân thể phủ vảy sẫm, không tím tái như những con còn lại mà là đen bóng như nhựa hắc. Đầu nó không giống người — giống đầu chó săn rừng bị lột da, hàm răng trồi ra khỏi mép, hai mắt lõm sâu có ánh đỏ mờ.

Tay nó cầm một cột xương người dài, đầu xương vẫn còn dính tóc.

Khi nó bước tới, mười con còn lại đồng loạt quỳ xuống.

Rifu thấy tay mình siết chuôi kiếm đến trắng bệch.

> Đây không phải đám quái lang thang… mà là một bầy được dẫn dắt.

Và con này là thủ lĩnh.

---

Hắn đã chờ

Con đầu đàn không gầm gừ. Nó chỉ ngẩng đầu, nhìn Rifu, rồi há miệng ra.

Không phát ra tiếng gào, mà là... tiếng người. Nhưng rạn, vỡ và khô.

> “...Đứa đã giết em tao...”

Giọng nó trộn lẫn tiếng lưỡi, tiếng kim loại nghiến. Phát âm chậm, thô, như thể mỗi từ là một vết rạch.

> “...Tao sẽ... rút ruột mày... bón cho đám trẻ con của tao...”

Rồi nó vung cột xương đập xuống đất.

Mười con lập tức gào lên, rồi đồng loạt xông vào.

Không có thời gian suy nghĩ. Rifu đẩy Lena vào sau cánh cửa đổ. “Đừng ra. Dù có chuyện gì.”

Rồi cậu xông ra khỏi quán trọ — nơi bóng tối đã sẵn sàng xé xác cậu thành trăm mảnh.

---

Con đầu tiên lao vào, vung rìu. Rifu né, xoay người chém từ eo lên.

Một nửa thân thể văng xuống bậc đá. Máu đen văng lên mặt cậu.

Con thứ hai nhảy từ bên hông, gậy gai vung ngang. Rifu đỡ bằng sống kiếm, lùi lại, rồi đâm xuyên họng. Nó chết nhưng vuốt đã rạch rách bắp tay cậu.

Con thứ ba, thứ tư, thứ năm – chúng không tấn công cùng lúc, mà luân phiên, ép cậu phải di chuyển liên tục, đẩy dần khỏi cửa trọ.

Một con nhảy lên mái nhà, từ trên cao bổ xuống như dơi.

Rifu lăn sang trái. Mái nhà sập xuống. Mảnh gỗ đâm vào chân cậu. Máu trào ra. Cậu cắn răng không gào, rồi kéo thân ra khỏi đống gạch vỡ, xoay kiếm cắt đứt cổ kẻ vừa hạ xuống.

---

Sáu con đã chết.

Nhưng Rifu mệt. Đùi cậu rách toạc. Mắt nhoè máu. Nhịp thở đứt quãng.

Con đầu đàn chưa nhúc nhích. Nó chỉ nhìn. Và mỉm cười.

Nụ cười... không phải của kẻ dã thú. Mà là của kẻ biết mình không thể thua.

Bốn con còn lại xông tới cùng lúc.

Rifu gầm lên, chém loạn. Một con bị cắt nát mặt, nhưng vuốt của con khác cắm sâu vào sườn cậu.

Máu phun. Cậu gục xuống, đầu chạm nền đá lạnh.

Mắt mở nhòe. Tim đập như muốn nổ.

Một trong bọn chúng nhảy lên người cậu, giơ móng vuốt.

Rồi...

Một tiếng thét từ phía sau.

Lena.

Cô cầm dao bếp, lao ra, đâm vào lưng con quái. Nó gào lên, quay lại, đánh cô văng vào tường

Một âm thanh va đập vang lên. Lena ho ra một lượng máu 

"Hộc!"

"LENAAAA!!!" Rifu hét lên gọi tên cô

Rồi cậu bị một lực rất mạnh đá bay

Tiếng xương vỡ vụn.

Lưng Rifu đập mạnh vào tường đá phía sau quán trọ. Một cây đinh ba gỉ sét đã xuyên qua bụng cậu, từ hông trái đến tận thắt lưng . Máu trào ra như dòng suối cạn vừa bị khoét mạch.

Mắt cậu mở to — không vì đau, mà vì thứ cảm giác quen thuộc: sự kết thúc.

Trước mắt cậu, Lena đang bò về phía ông chủ trọ, má cô đầy máu, mắt mở to nhưng không thể nói gì. Một con quái đang từ từ tiến tới phía cô, gậy gai trong tay gõ từng nhịp lên mặt đất, như kẻ hành quyết đang đếm bước cuối.

Rifu giơ tay. Không phải để cầu cứu. Chỉ là… cậu không chấp nhận.

Bàn tay rũ xuống. Cậu ngã. Và chết.

Khoảnh khắc giữa sinh và tử

Không ánh sáng. Không bóng tối. Không gì cả.

Chỉ có một tiếng thì thầm.

> “...Không phải kết thúc. Mày không được phép chết như vậy..."

Không phải giọng ai đó bên ngoài. Mà là giọng bên trong. Như xương tự nói chuyện với thịt.

> “Mày vẫn còn một việc chưa hoàn thành..."

Rồi một nhịp đập vang lên — không phải tim, mà là thứ gì đó khác. Sâu hơn. Gốc rễ hơn.

Thịt cậu run lên. Xương nứt ra rồi tự lành. Mạch máu mọc lại như rễ cây bám vào nhau.

Một tiếng thét trong lồng ngực. Rồi mắt mở ra.

Vài giây sau cái chết, Rifu bật dậy từ đống xác như kẻ bị treo cổ sống lại. Hơi thở đầu tiên sau cái chết rít qua kẽ răng như tiếng xé vải.

Máu vẫn còn, nhưng vết thương đã biến mất — chỉ để lại vết rạn đen trên da như dấu cháy của bóng tối.

Một trong những con quái nghe thấy tiếng động, quay lại nhưng quá trễ.

Rifu cầm kiếm đâm xuyên cằm nó, lưỡi kiếm xuyên lên hộp sọ.

Không còn cơn đau, không còn sợ hãi. Chỉ có một cảm giác duy nhất:

“Ta không thể chết vì Ta là kẻ đã chết.”

Rifu chém xuyên ngực con tiếp theo. Máu đen bắn lên mặt. Mắt cậu không chớp.

Hai con khác xông tới. Cậu xoay người, dùng tay kẹp cổ một con, dùng thi thể nó làm lá chắn, lưỡi rìu của con kia cắm vào đầu đồng loại.

Lưỡi kiếm cắt đôi bàn tay cầm rìu. Máu bắn vào mặt Lena.

Giờ chỉ còn con đầu đàn

Con đầu đàn gầm lên.

Nó cuối cùng cũng bước vào chiến tuyến. Mỗi bước của nó khiến nền đất nứt dưới chân. Gió đêm nổi lên. Mùi của nó mạnh hơn cả xác thối – mùi của sự lão hóa, như thể thời gian mục rữa quanh thân thể nó.

“...Ngươi không phải người…”

Rifu không đáp. Chỉ giơ kiếm lên. Hai mắt cậu giờ đã đổi màu: mờ đục như thủy tinh, ánh lên ánh bạc nhạt nhòa — như đã từng nhìn thấy cái chết rồi khinh thường nó.

Cột xương của nó vung ngang. Rifu đưa kiếm chắn – lưỡi kiếm gãy đôi.

Cột xương tiếp tục hành trình, đập nát xương sườn bên trái của Rifu, hất cậu văng vào tường đá, tạo thành một vết lõm sâu. Cơ thể cậu đổ xuống như con rối mất dây .

Chết.

---

Vài giây sau

Cơ thể giật mạnh. Mắt bật mở. Tim đập lại. Rifu sống dậy.

---

Lần hai

Cậu lao lên đâm vào cổ sinh vật. Vảy đen cứng như sắt. Cột xương vung lên — đập thẳng vào đầu Rifu.

Hộp sọ vỡ ra. Máu óc trào ra. Chết lần hai.

---

Vài giây sau

Xương sọ ghép lại. Da đầu liền. Cậu bật dậy, không chần chừ.

Lần ba

Rifu nhảy lên, đâm kiếm vào cổ sinh vật. Nó gào lên, cột xương đâm thẳng xuyên ngực cậu từ dưới lên.

Cậu vẫn giữ kiếm cắm trong cổ nó. Rồi chết.

Vài giây sau

Cậu tỉnh dậy.  Nở một nụ cười. Giờ đây cậu không còn là người.

Nhặt cột xương của địch, Rifu leo lên vai nó, đập vỡ sọ nó bằng chính vũ khí của nó.

Con đầu đàn găm móng vuốt của nó vào người cậu nhưng cậu không từ bỏ rồi dùng tay không xé toạc đầu nó ra

Con đầu đàn quỳ xuống. Run rẩy. Rồi ngã sấp.

Cậu đứng đó thở mạnh vì mệt. Rồi cậu cuối xuống nhìn xác con quái vật 

Cậu hướng ánh nhìn về Lena sau đó từng bước tiến tới cô

Đi được vài bước thì cậu đổ gục .Rifu đưa tay kiểm tra cơ thể lúc này cảm giác đau nhức ập đến.Máu chảy không ngừng

Rifu không đứng dậy nổi nữa. Vết thương không đủ sâu để chết. Nhưng cũng không đủ nông để sống.

“Lena.”

Cô bước tới, mặt trắng bệch.

“Giết tôi.”

“…Cái gì?”

“Tôi cần chết hoàn toàn để hồi sinh.”

"Cậu bị điên à!?"

"Làm ơn Lena Hãy tin tôi "

Lena cứng họng không biết nên làm gì

"Được " Cô đáp 

Cô run rẩy. Rồi cầm dao. Và đâm thẳng vào tim cậu.

Rifu chết lần thứ tư.

Vài giây sau

Cậu bật dậy. Vết đâm khép lại. Mắt sáng lên như tro than còn âm ỉ.

“…Hiệu quả thật.”

Khi cậu vừa hồi phục một mùi hôi thối bốc lên trong không khí.Xác của những sinh vật kia đồng loạt tan thành một chất lỏng đen ngòm và hôi tanh.Nếu phải diễn thả thì nó giống thứ nước rỉ ra từ xác người đang phân hủy kết hợp với với mùi của trứng gà thúi vậy.

Lena dìu cậu vào nhà .Căn nhà giờ đây đã đổ sập. Cậu đến gần ông chủ trọ thì ông đã chết từ bao giờ. Ông chết không nhắm mắt.

Lena tiến lại gần nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vuốt nhẹ đôi mắt. Cậu có thể thấy có những giọt nước mắt đã rơi .Lena đang khóc cô khóc như một đứa trẻ

Bên ngoài tuyết đã bắt đầu rơi như đang vùi dập linh hồn của những kẻ sống sót.

Sáng hôm sau, cả hai bước vào Hội Mạo Hiểm. Tất cả im lặng.

Lễ tân nữ làm rơi ly nước.

“Ngươi… còn sống?”

“Ừ.”

Rifu đặt thẻ lên bàn. “Sửa lại giúp. Thẻ hỏng rồi .”

Cô đưa thẻ mới. Nhưng vết nứt đen vẫn hiện ra — như một dấu ấn vĩnh viễn.

"Dù tôi có làm thẻ mới thì nó vẫn xuất hiện " 

"Không sao" Rifu đáp rồi cầm tấm thẻ rời đi

Trên đường về, Rifu dừng bước.

“Cô còn đi theo tôi làm gì?”

“Nếu không theo cậu, tôi sẽ bị bắt, bị bán. Tôi không muốn sống như thế.”

Sau trận chiến đêm qua bố của cô đã chết chúng tôi đã hỏa táng cho ông phần tro cốt đã được chôn ở khu nghĩa trang tập thể 

“Đi theo tôi không dễ sống.”

“Nhưng còn hơn là chết mục trong cống rãnh.”

“Vậy đi.”

Không đủ tiền mua kiếm mới. Rifu dẫn Lena đến nghĩa trang binh sĩ.

Cậu rút một thanh kiếm gỉ khỏi mộ vô danh. Cán nứt. Mũi gãy nhẹ. Nhưng vẫn dùng được.

Một giọng vang lên phía sau:

“Ngươi lấy thứ không phải của mình.”

Một ông lão gác mộ hiện ra. Gầy như que củi. Áo choàng đen. Tay cầm gậy .

“Thanh kiếm đó từng giết hàng trăm người. Chủ của nó tự sát để chấm dứt sinh mệnh bằng thanh kiếm đó.”

“Tôi cần nó.”

“Ngươi đã mang địa ngục theo người rồi.”

“Tôi biết.”

“Vậy đi đi, kẻ-muốn-sống-mãi. Khi ngươi cầu mong được chết, hãy nhớ tiếng dao đâm vào tim ngươi đêm qua.”

Lão biến mất như khói.

Rifu và Lena bước ra khỏi nghĩa trang. Trên lưng là thanh kiếm cũ. Trong lòng là cơn im lặng dài hơn cả cái chết.

Tuyết vẫn rơi 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...