Ta chỉ biết duy nhất một bí thuật.
Là thứ Thích lão phu nhân đã dốc hết tâm sức mới tìm được.
Khắp thiên hạ.
Người có thể sử dụng vốn đã ít.
Người chịu bỏ công sức học.
Lại chỉ có mình ta.
Chỉ có ta.
Mới làm được việc ấy.
Bây giờ.
Ta đã trở thành thị nữ hầu cận của Chung Giác.
Cơ hội đang ở ngay trước mắt.
Dù thế nào.
Ta cũng phải thử một lần.
Biết đâu.
Điều ta có thể thay đổi.
Không chỉ là vận mệnh của riêng mình.
07
Ta nằm mơ cũng không ngờ.
Khó khăn lớn nhất…
Lại chính là Chung Giác!
Vừa bước vào phòng.
Ta đã nhìn thấy một Chung Giác hoàn toàn khác hẳn hôm qua.
Hắn đã rửa mặt, chải đầu từ sớm.
Râu ria trên mặt được cạo sạch sẽ.
Mái tóc vốn rối bời hôm qua cũng đã được buộc gọn gàng.
Để lộ gương mặt tuấn tú khác thường.
Người người đều nói.
Thích Trì đẹp tựa Phan An.
Nhưng giờ nhìn lại.
Dung mạo của Chung Giác cũng chẳng hề kém cạnh.
Nếu tính thêm thân thể cường tráng được tôi luyện quanh năm nơi sa trường.
Thì hắn thậm chí còn nhỉnh hơn đôi phần.
Ta đang định hành lễ.
Đã thấy hắn hơi cúi đầu.
Hai gò má phơn phớt đỏ.
Chậm rãi bước về phía ta.
Ngay sau đó.
Tay ta bỗng nhẹ bẫng.
“Ngồi đi.”
“Cứ để đó, ta làm.”
Nói xong.
Hắn cầm lấy đồ trong tay ta.
Bắt đầu quét dọn phòng ốc.
Động tác nhanh nhẹn.
Dứt khoát.
Còn trong tay ta.
Lại bị hắn nhét vào một chén trà nóng vừa mới pha.
…
Có phải nhầm rồi không?
Rốt cuộc…
Là ai hầu hạ ai?
Thấy ta vẫn đứng ngây ra.
Hắn liền giục.
“Trong phòng không có ghế.”
“Bàn ghế ngoài sân đã sửa xong rồi.”
“Ngồi đó ngắm cảnh vừa đẹp.”
Ta đến đây…
Là để làm thị nữ mà.
Chủ nhân quét dọn.
Thị nữ lại ngồi chơi?
Nhưng.
Một khi Chung Giác đã cố chấp.
Thì chẳng khác gì Thích Trì.
Cuối cùng.
Ta vẫn không thể cãi lại hắn.
Đành trở thành người ngồi trong sân.
Vừa uống trà.
Vừa ngắm cảnh.
Đột nhiên được rảnh rỗi.
Ta nhất thời có chút hoảng hốt.
Những năm ở ngoài phủ Thích gia cùng Thích Trì.
Ngày nào ta cũng tất bật.
Chăm sóc chàng.
Lo toan việc nhà.
Lại còn phải nhận thêm việc bên ngoài để kiếm tiền phụ giúp sinh kế.
Đến khi mắt Thích Trì khỏi hẳn.
Theo chàng trở về phủ.
Mẫu thân chàng cũng chưa từng để ta được thảnh thơi.
Trên danh nghĩa.
Ta có một nha hoàn.
Nhưng thực chất.
Nàng ta chỉ để trông chừng ta.
Đối với ta.
Phủ Thích gia chưa bao giờ giống một mái nhà.
Mà giống một nhà lao hơn.
Ngược lại.
Trang viện nhà họ Chung…
Lại khiến ta có cảm giác.
Mình mới là chủ nhân.
“Đại nhân.”
“Thế này… hình như không ổn.”
“Thiếu điểm tâm sao?”
Chung Giác chẳng biết lấy từ đâu ra một đĩa điểm tâm.
Đặt ngay trước mặt ta.
“Ta dọn xong ngay đây.”
“Nàng đừng sốt ruột.
”
“…”
Thế này…
Có đúng không vậy?
“Ngồi không mãi cũng chán.”
Có lẽ Chung Giác lại hiểu lầm ý ta.
Hắn quay người chạy vào phòng.
Chẳng mấy chốc.
Đã ôm ra một chồng sách.
Đặt trước mặt ta.
“Ta…”
“Ta biết chữ không nhiều.”
Ở phủ Thích gia.
Mỗi lần đọc sách.
Ta đều phải lén lút tránh người khác.
Thích gia vốn là gia tộc thư hương.
Thế nhưng.
Mẫu thân chàng vừa chê ta không biết chữ.
Khó bước lên mặt bàn.
Lại vừa không muốn ta học chữ đọc sách.
Thỉnh thoảng còn cố ý răn dạy vài câu.
Đến cả nha hoàn, tiểu tư.
Ngoài mặt thì khen.
Trong lời nói lại ngấm ngầm chế giễu chuyện ta đọc sách.
Ngay cả Thích Trì.
Mỗi lần nói chuyện với ta.
Cũng giống như ban cho một sự bố thí.
Chung Giác tuy là võ tướng.
Nhưng ta từng nghe.
Học vấn của hắn rất cao.
Ngay cả những mưu sĩ luôn tự cao tự đại bên cạnh Thích Trì.
Sau lưng cũng từng khen ngợi hắn.
Còn ta.
Dù đã sống thêm một kiếp.
Cũng chỉ miễn cưỡng học xong hơn nửa quyển Thiên Tự Văn.
Một người như ta…
Có lẽ trong mắt Chung Giác.
Cũng chẳng đáng để coi trọng.
Thế nhưng.
Hắn lại bật cười.
“Đều là sách tranh.”
“Chữ không nhiều.”
“Còn thú vị hơn mấy thứ ‘chi hồ giả dã’ ấy nhiều.”
Vừa nói.
Hắn vừa mở một quyển trước mặt ta.
Tranh vẽ bên trong sinh động như thật.
Phía dưới chỉ có vài dòng chữ ngắn.
Mà phần lớn…
Ta đều nhận ra.
Đơn giản.
Dễ hiểu.
Lại khiến ta bất giác nhớ đến quyển Tam Tự Kinh năm xưa.
Đều dùng cách gần gũi để dạy người học chữ.
“Cả chồng sách này.”
“Đều tặng nàng.”
Sao có thể được?
Chỉ nhìn thôi cũng biết.
Những quyển sách ấy giá trị không hề rẻ.
Ta đang định mở lời từ chối.
Thì một tiểu tư vội vàng chạy tới.
“Đại nhân.”
“Người của phủ Thích gia đến xin gặp.”
08
Chung Giác nhét cả chồng sách vào tay ta.
“Nàng về nghỉ trước đi.”
Ta cũng không muốn chạm mặt người của phủ Thích gia.
Bèn hành lễ rồi lui ra.
Nhìn chồng sách trong lòng.
Cứ thế nhận lấy…
Quả thực có phần không ổn.
Do dự một lúc.
Ta định mang đi tìm ma ma quản sự.
Ai ngờ vừa đến hậu viện.
Đã nghe mấy người đang tụm lại trò chuyện.
“Phủ Thích gia hôm nay thật kỳ lạ.”
“Sao đột nhiên lại phái người đến?”
“Đúng thế.”
“Đại nhân nhà ta với phủ Thích gia trước giờ có qua lại đâu.”
“Đâu chỉ không qua lại.”
“Hai bên vốn nhìn nhau chẳng vừa mắt.”
“Ta nghe loáng thoáng.”
“Hình như người của phủ Thích gia đến tìm người.”
Tìm người?
Chẳng lẽ…
Là tìm ta?
Ta âm thầm lắc đầu.
Không thể nào.
Cũng không nên như vậy.
Mẫu thân chàng đã sớm chướng mắt ta.
Chỉ hận ta còn chiếm vị trí của vị thanh mai kia.
Ta để lại hòa ly thư.
Chắc hẳn đúng ý bà ấy.
Thích Trì cũng vậy.
Chàng vốn thanh cao, kiêu ngạo.
Chaporia
Bình Luận (0)