Hãy cho nhân loại thấy kì tích!/Chapter 1: Chương khởi đầu: Thời đại mớiChapter 1: C. khởi đầu: Thời đại mới
20px

{Trước nhất, cảm giác đè nén, khó thở là điều thấy biết đầu tiên. Tiếp đó là bảng hòa tấu ma quái mời gọi toàn thể nhân loại  với tư cách là những vị khán giả bất đắc dĩ  cùng nhảy múa quay cuồng tại đại nhạc kịch khủng bố nơi hoang tàn này. Cuối cùng, thì thầm vào tai họ về một câu chuyện hắc ám mà đầy hoa lệ…} Viễn cảnh trước mắt thật sự là vô thực:

Vương miệng lửa kéo dài xuyên qua đường chân trời, nơi có bóng đêm đang không ngừng bành trướng mà chiếm lấy thế giới .

S uốt bảy  ngày bảy  đê m,   nhân loại đã điên cuồng sát hại lẫn nhau, t ất thảy đề u nằm trong một kế hoạch được dàn dựng tinh vi.

Từ sâu trong lõi của đất mẹ, những cột lửa khổng lồ hóa nanh vuốt cuồn cuộn lao lên, chốc lát đã giải phóng cho nguồn sức mạnh cực đại san phẳng mọi công trình kiến trúc.

Tiếng kêu gào tuyệt vọng của những con người vô tội chỉ còn là những thanh âm phụ họa cho bức tranh tổng thể thật sự dần mở ra: Địa ngục hiển hiện, lời nguyền giáng xuống đầu các cư dân của hành tinh. Hành tinh xanh giờ đây chỉ còn là danh phận thuộc về quá khứ huy hoàng.  

[7 ấn đã mở và hồi kèn trumpet thứ 7 báo hiệu tận thế như trong sách Khải Huyền đã ghi.]

Nếu c hỉ dựa vào thực lực của nền văn minh đương đạ i  thì dù có cố cứu vãn đến mấy, cái kết thảm khốc đã quá rõ ràng: “Trái Đất đ ã  là một cái tên quá cố.”

Đây không còn là gì khác ngoài tận thế, diệt vong, là mồ chôn vĩnh hằng của một giống loài.

Có ai còn có thể lắng nghe tiếng kêu ai oán của nhân loại. Họ cầu nguyện cho một người hùng, cho một phép màu. Và đáp lại họ chỉ có cơn khát máu đang gặm nhấm lẫn nhau đến khi thứ duy nhất đọng lại sau cuối là sự im lặng.

Tình yêu, bình đẳng, tự do, công lý : Những giá trị đẹp đẽ ấy có còn ý nghĩa gì?   Nhân loại  sớm đ ã không còn nhân tính nữa  rồi họ đích thị là lũ tù nhân của nỗi sợ  mang tên   cái chết ”.

Tuy nhiên, "chúng" đồng loạt tuyên bố: "Đây chỉ mới là dạo màn".

“---“

“Hãy quy phục chúng ta!”

Nguồn lực đủ lớn để đánh lừa rằng có một đại dương đang cuồn cuộn lưu động ở cõi thiên không. Sấm sét vang lên ca tụng sự oai hùng của bậc tồn tại siêu việt đang ngự trị.

Từ giữa tâm bão: Hắn là huyền thoại được khắc tạc bằng ánh sáng. Bụi ánh sáng rực rỡ quanh thân thể ấy, hắn khoác trên mình bộ giáp trụ hoàng kim, ánh mắt soi chiếu qua mọi cái ác của thế gian. Trên tay, thần cung được giương cao – vị thẩm phán không cần xưng danh, vì chỉ hiện diện thôi đã là định nghĩa của vinh quang:

[Thiên Quang Vệ – Vương Miện Vinh Quang]

Nhưng, ngự trị trên hành tinh đang tan vỡ này không chỉ có duy nhất một thực thể hùng mạnh mà thôi.

[Huyết Thánh Nữ – …] lạnh lùng trút một hơi thở dài.

[Giả Thuật Sĩ –…] lớn tiếng cười nhạo cái vẻ nhàm chán của buổi yến tiệc .

[Vô Song Quyền – …] nắm chặt nắm đấm và cuốn lên biểu tượng Sa Tinh.

[Ma Vương Xám – … ] chậm rãi di chuyển các con mắt đỏ rực như hồng ngọc .

Và trên hết, uy quyền và ngạo nghễ, Thần Long nắm giữ thời-không tỉnh giấc. *** [Phải. Từ thuở chí kim, rồng là thứ được sùng bái, trang nghiêm  điềm tĩnh  bất bại. Giờ đây, con rồng phát cuồng và kích động, cơ thể hóa thành lửa thiêng mang sông Ngân quy về cát bụi.] ***

“Đây là gì? Sao lại là lũ ô hợp này.”

“Con người ngu ngốc không thể cưỡng lại việc tự hủy hoại bản thân.”

“Chúa đã bỏ rơi các ngươi.”

“Sẽ không còn cứu cánh nào nữa.”

“Khắc sâu thời khắc yên nghỉ vào bia đá và cùng chôn cất với thế giới cũ đi.”

“Chúng mi chỉ sống vì ta, sinh tồn vì ta mà thôi!”

Thứ tà đạo đang cười mãi không ngớt này – đích thị chính là bóng đêm đen kịt nguyên thủy. Trong màn đêm rực rỡ sắc đỏ, những mặt nạ che lấp dung nhan: hoặc ca hát, hoặc phỉ báng, hoặc lặng lẽ trầm tư quan sát…

Lúc này đây ai có thể định nghĩa lại “sự chết” rõ hơn bọn chúng chứ? Đây không đơn thuần là tận thế nữa rồi. Đây là các tai ương hình người – mỗi kẻ trong số chúng đủ sức chấm dứt sự sống trên bất kì thiên thể nào.

Không… Không đúng.

Giữa vô vàn vận mệnh lênh đênh giữa biển sao trời ngoài kia, vẫn còn con đường có thể cứu lấy mọi người.

“Cậu định chờ đợi đến bao giờ nữa.”

“---”

Toàn bộ các sự tượng ngay trong khoảnh khắc chìm vào ngưng đọng .

Một người khổng lồ mang trên lưng đôi cánh trắng thuần, đang đứng đó, ở trung tâm của thế giới.

Đôi mắt xanh thẳm nhìn xuống cậu bé. Thật khó có thể tin được là sự hiện diện của người này như thể xóa đi mọi thứ trong vũ trụ.

“Này, cậu bé loài người. Chung mạt (tận thế) đang đến gần rồi.”

Nói đoạn, đôi cánh thiên đàng tung bay trong gió, người khổng lồ sắp rời đi lặp lại lời sấm truyền:

“Hãy cứu lấy đế quốc ánh sáng của chúng ta.”

Thanh âm đó không ngừng vang vọng, đến khi bóng hình người khổng lồ tan vào hư vô…

“Nhanh lên... Cứu lấy đế quốc ánh sáng... nếu không thì…”

[Ngươi không xứng đáng với những ngày bình yên đó – Kuruku Atsushi .]

--- “Hắn ta” đang nhìn ---

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Monstrum ultimum, quod humanitas comprehendere non potest.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...