Đó là… một bầu trời quang đãng.
--- Phía sau trường Cao Trung Giáo Dục Nâng Cao Sen houshu Gakuen – bãi đất trống.
Mái hiên xập xệ của nhà kho cũ, đây chắc chắn là nơi yên tĩnh nhất mà ta có thể tìm thấy tại ngôi trường rộng lớn này. Tiếng quạt mấy rè rè, làm nhẹ đi những phiền muộn mà tháng tư mang đến.
---
…
(Ta đ ã ngủ quên bao lâu rồi nhỉ? )
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế xếp, chậm rãi mở đôi mắt còn đang nửa nhắm.
--- Cùng lúc đó, vẻ mặt ông ta liền bị bao trùm trong nỗi khổ sở kì lạ .
Sức cùng lực kiệt , dưới mái hiên cũ kĩ màu tro xám – người đàn ông ấy đang tựa lưng ra đằng sau chiếc ghế xếp. Ông ta chợt buồn nôn dữ dội, cơn đau trộn lẫn cả uất ức.
(Thật sơ suất kia mà…)
Để kiểm tra cảm giác tay chân, người đàn ông thử chuyển động từng ngón tay của mình.
Sau đó , một tiếng thở dài nặng nhọc trút ra – trong khi gác tay lên trán.
… Và ông ta ngước nhìn chăm chú về phía chân trời. Rồi lại bắt đầu cau mày… Giải thích cho tình cảnh có phần khó hiểu của người đàn ông, kính mong mọi người hãy dành chút ít thời gian để nhìn lại những sự việc sáng nay đã xảy đến với ông ta – đượ c thể hiện trên một lịch trình dán trên chiếc thùng gỗ cũ kĩ : - 4h45: Thức dậy . V ệ sinh cá nhân. - 5h05: + L au dọn phòng học + Q uét sân + K iểm tra thiết bị + S ửa lại băng rôn chào mừng học sinh mới + … - 6h sáng: Thay ca. Đem gh ế xếp ra ngoài nhà kho đọc báo. Nhìn lịch trình trên, ta có thể đoán rằng ông ta là một người làm tạp vụ cho trường thông qua tính chất công việc.
Cùng chiếc áo sơ mi bạc màu, quần âu, mũ tai bèo cũ đã sờn vải – t rang phục rất đỗi bình dị, kết luận người này rất có thể là một nhân viên bảo vệ . Nhưng cho dù có xuất thân công việc như vậy , ông ta vẫn trông tàn tạ đến khó coi .
--- Như thể đang mang bên mình một khối căm hờn dày đặc.
Ông ta sau đó kéo cái mũ tai bèo xuống để che nắng, giọng nói uể oải và chán chường đầy quở trách:
“Suy yếu tựa như một cơn ác mộng, ở cái tuổi 36 – tuổi trung niên cận kề giữa sức già và thời trai trẻ. Thời gian quả là không hề từ bi với những ước nguyện của con người kia mà. ”
Nói đoạn, ông ta bật cười tự giễu.
“Nằm dài trên chiếc ghế xếp êm ái, chốc lát bản thân đã không nhận ra thứ xiềng xích đầy thoải mái đó thực sự đã kề bên… ”
Giọng người đàn ông nghẹn dần, cuộc độc thoại cứ thế không thể tiếp tục và kết thúc trong im lặng.
(Tiếp đến… chỉ cần ngủ một giấc…)
Phải, chỉ cần ngủ một giấc để khỏe lại.
“ Nagahito- san, sắp mưa rồi đấy.”
“Huh , a i vậy . ”
Giọng nói không biết phát ra từ đâu vang lên một cách an bình.
Người đàn ông được gọi là Nagahito trong lúc đầu óc còn đang mơ màng, chợt hai mắt dần mở lớn. Dù ban đầu có chìm đắm trong cơn đau tê dại đi nữa, chỉ một tia suy nghĩ ghé qua liền tạm thời khôi phục lại các giác quan cho ông ta.
Không nhất thiết phải quay đầu lại để nhìn, giọng nói này làm người đàn ông nghĩ đế n ngay một người quen .
“ Krundra ? Là cô đó ư. Mau qua đây đi , đừng trốn ở đó nữa .”
Ông ta nâng cao chiếc mũ tai bèo đang che mặt lên, mở mắt vừa đủ mà liếc nhìn về nơi chốn của giọng nói kia.
Cơn gió mát của buổi ban trưa cuốn qua , không có chút cảm nhận về sự hiện diện. Dẫu vậy đôi mắt của người đàn ông không hề dao động. Dù trong tư thế không phòng bị, Nagahito chưa từng hạ thấp cảnh giác bất cứ một giây nào.
Tiếng ve kêu cũng là không đủ để đánh động không gian đang bị đè nén bất chợt này .
…
Nhưng , sau một khoảng im ắ ng đến ngột ngạt , từ trong góc tối âm u có tiếng hồi đáp lại.
“ Xin lỗi anh Nagahito . Thế này có hơi nhiều chuyện nhưng thấy anh đang mệt nên tôi định đứng yên ở đây chờ.”
“À à, ra là vậy. Phiền cô rồi.”
Nagahito mỉm cười, cánh tay thoải mái đặt lên thành vịn của chiếc ghế.
Còn về sự xuất hiện từ trong góc tối âm u – nữ giáo viên ngoại quốc tên Krundra , khoanh tay lại và tiến về phía Nagahito theo lời mời.
Đôi mắt lạnh như băng khẽ quan sát , tuy nhiên cảm xúc trong đôi mắt đó lúc này không phải là giả tạo. Gương mặt nghiêm nghị và ân cần trông vậy mà xinh đẹp khó tả. Những biểu hiện chưa từng có của Krundra thể hiện sự quan tâm đặc biệt dành cho người đàn ông đối diện.
“Cũng khá lâu rồi nhỉ, kể từ lần cuối cùng mà chúng ta trò chuyện. Ngỡ như hai vì sao băng lang thang vô định trong vũ trụ, biết ngày nào mới có dịp giao nhau.”
“Đó là định mệnh. Sau cùng thì chính anh vẫn lựa chọn không rời khỏi Sen houshu Gakuen , tôi nói phải chứ?”
“Ai mà biết được…”
“…”
Đó không phải là “không biết”, chỉ đơn giản là người đàn ông này “không muốn nói ra”. Nhận lại là một câu trả lời tránh né , rõ ràng, dù Krundra đang có chủ ý muốn giúp Nagahito cảm thấy khá hơn (một hành động hiếm thấy ở cô), cũng có chút không biết phải nói gì.
( Mình hơi bị vô duyên thì phải )
Krundra nghĩ, nế u đối phương đã không muốn trải lòng thì bản thân cũng nên nhanh chóng chuyển sang đề tài khác . Không thì việc cô đến đây hỏi thăm người này sẽ thành công cốc, lại càng giống một kẻ phá bĩnh giữa buổi ban trưa hơn.
“--- Mà, tôi đã rất kinh ngạc khi anh quay về với bộ dạng tơi tả đến vậy. Bất ngờ hết sức.”
Krundra nửa tỉnh nửa đùa đặt nghi vấn về tình trạng của Nagahito . Cô cũng không mong chờ gì ở Nagahito sẽ tinh ý nhận ra chút quan tâm của cô, hay chí ít là đủ tử tế để trả lời câu hỏi vừa rồi.
“Tấm thân tồi tàn lúc này là do ta có chút sơ suất, nhưng đồng thời cũng chứng minh được sự tàn phá của thời gian đến con người khủng khiếp nhường nào.”
“Một người như anh mà cũng thở ra hai từ ‘sơ suất’ sao?”
Được nước lấn tới, cô tiếp tục bồi vào một câu.
“ Xét một cách khách quan, cô vẫn thật may mắn k hi đang trong độ tuổi đôi mươi, nếu là ta của vài năm trước, không, chỉ cần là một năm trước t hì chuyến vi hành vừa rồi thật sự không thành vấn đề.”
“Anh đánh giá tôi hơi cao rồi Nagahito . Đối với phái nữ thì tuổi 28 đã xem như phía bên kia của sườn dốc. Cả tôi và anh đều chẳng trẻ trung gì nữa, không tài nào gánh vác mọi sự như trước đây được.”
Cô đành bị cuốn theo dòng cảm xúc của Nagahito , trong khi tránh đi luồng suy nghĩ chợt lóe qua trong tâm trí , rằng [Người này vốn chỉ toàn nói thẳng ra những gì bản thân nghĩ đến, nhanh chóng và dư thừa] .
Nếu vậy thì chi bằng đứng im lắng nghe đôi lời tâm sự cũng không hẳn là ý tồi.
“Ta nghe nói rằng việc bọn nhóc ngày càng trưởng thành hơn phần lớn nào đó là nhờ công của cô. Ra vậy, hôm nay còn đón tiếp những gương mặt mới nữa nhỉ.”
“Quả thực học sinh năm nay có vẻ đặc biệt. Đều là những mầm non đáng mong chờ.”
“Haha, ta hiểu rồi. Ta nghe nói rằng việc có những học sinh ưu tú nhập học trong năm này một phần nào đó là nhờ công của cô. Tuyệt lắm, được nghe một tin vui đến đúng lúc như vậy làm ta thật sự, thật sự cảm kích cô đấy.”
“Anh lại quá khen.”
“Ấy chà chà, thật là thú vị quá đi mà, cảm giác vui sướng như một liều do
pamine
cực mạnh
vậy.
Mà, đừng lo lắng cho ta quá, cô cứ
đi
đ
âu đó
một lát cho đến khi cơ thể ta bình phục lại… Khụ!!?”
Khụ khụ. Nagahito ho một cách dữ dội.
Nét mặt của Krundra có chút biến sắc khi thấy ông ta ho ra máu.
“Anh ổn chứ? Đừng có cố quá để rồi thành quá cố. Nếu như anh có bề gì thì ai sẽ thay thế cái công việc ‘ghê gớm’ của anh đây tên ngốc loi choi này .”
Krundra thay đổi chút thái độ, hỏi Nagahito bằng ánh mắt: “Tôi nói có gì sai không?”
Tuy bị khiển trách nhưng trông ông ta không có tỏ vẻ gì khác ngoài tiếp tục im lặng và lắng nghe . Một hành động hiếm hoi, chứng tỏ sự tôn trọng đặc biệt dành cho đối phương.
“… Ah, ta không sao. Nhưng sự thật là cô vẫn thích hợp với vị trí của một cố vấn hơn ta mà nhỉ?”
Nagahito lau đi máu dính trên khóe miệng mình.
Tim ông ta đập rất nhanh, các mạch máu cuồn cuộn chảy trong lồng ngực.
Krundra nhắm mắt lại như thể chấp nhận sự thật cùng tông giọng trùng xuống.
“Tôi không có gì để bình phẩm về điều này cả.”
“Với những sự kiện sắp diễn ra trong vài năm tới, ta đành phải giao mấy đứa nhóc lại cho cô lo liệu vậy.”
“Không thành vấn đề. Dù gì thì tụi nhỏ vẫn cần học hỏi nhiều điều, đặc biệt là ‘cái cậu trai không biết khi nào nên hạ đi cái tôi to lớn để lắng nghe người khác’ nào đấy . Tôi cho rằng mình có trách nhiệm trong việc mài giũa cái cách mà cậu ta thực thi thứ lý tưởng bất biến của bản thân.”
“Tốt lắm, ta thật sự yên tâm bởi những lời cô vừa nói. Nếu như anh hùng của ta có thể rút ra những bài học quý giá từ việc vấp ngã, thì dù có phải chịu đựng đau đớn hay nếm bùn xơi đất bao nhiêu lần đi nữa --- miễn là tiếp tục dũng cảm tiến về phía trước thì ước mơ sẽ luôn luôn chờ đợi ở tại cuối con đường định mệnh!”
Nagahito nói xong thì nở ra một nụ cười đầy sảng khoái, mọi mệt mỏi từ đầu đến giờ tưởng như được trút bỏ tất thảy.
--- Nhưng trái ngược lại, Krundra chỉ cứ thế im lặng.
“T a… muốn cô lắng nghe điều cuối cùng này, chỉ là chút ích kỷ bấy lâu nay còn vướng bận trong lòng ta … ”
“Anh cứ nói, tùy tình huống mà biết đâu tôi có thể cho anh một lời khuyên gì khá là hay ho chăng? ”
À à, Nagahito dần rơi vào trầm ngâm, hất tay lên trán, như đang sắp lấy ra toàn bộ những tâm tư mà bao năm tháng ông ta phải c a m chịu…
“ Thật sự đúng là những ngày tháng tuyệt vời mà… ai biết được chứ. Ta ức chế đến mức suýt nữa bật khóc như ngày đầu chào đời rồi đây.
Nhân loại thật ra là cái quái gì vậy ?
… Nói ta nghe, Krundra . P hẩm cách nhân loại thật ra là thứ rẻ mạt khô khan đến cùng cực sao. Giờ đây, chỉ vì một cơn gió đổi chiều trong tam quan, nhân loại lại nỡ quay lưng về phía kho báu rực rỡ đó sao?
T a thì lại có một giấc mơ. Trong giấc mơ đó có lời thánh ca về lòng dũng cảm ngợi ca người anh hùng. Ta có thể dõng dạc tuyên bố rằng nhân tâm là thứ bất biến cho dù thế giới có đổi thay như nào, và ta đích thị là toàn tâm toàn ý sống chỉ vì điều đó.
Chiến đấu, tranh đoạt, vượt qua, và dành lấy chiến thắng sau cuối: Đó c hẳng phải mới là sự sống à. Chẳng phải chính vì thế mà những khúc ca tán tụng lòng dũng cảm đã luôn tỏa sáng đầy rực rỡ trong trái tim mỗi người sao?
Ta khao khát được vĩnh viễn bảo vệ cho thứ ánh sáng rực rỡ, tuyệt đối của nhân loại. Để mãi mãi gìn giữ lòng dũng cảm của những con người đã luôn ngẩng cao đầu trước bất công của thời đại. Để mỗi lần người ta gục ngã, ta sẽ luôn đứng đó và nêu cao sự chói lòa của lòng dũng cảm.
Một cõi lý tưởng – một [Utopia], nơi giấc mơ không bị tàn phai.
Đó chính là thiên đường của ta. Ước nguyện đánh đổi cả sinh mạng chỉ để theo đuổi ước mơ ấy !
… Krundra , mọi chuyện là vậy đấy…”
Như một cá thể dị biệt nguyền rủa bầy đàn của nó, người đàn ông cho rằng lý tưởng của mình là thượng đẳng tối hậu bậc nhất, thốt ra những lời rỉ máu từ con tim – mãi cho đến khi thân thể lẫn linh hồn hoàn toàn tan nát .
Nghe những lời nặng nề chưa từng nghe qua trước đây, Krundra trầm mặc đi trong giây lát .
Đó là nỗi đau ông ta đã ấp ủ bấy lâu, chưa từng để lộ với ai.
Trong thâm tâm, chính ông ta hiểu rõ hơn ai hết giá trị của việc được sống và chiêm ngưỡng thứ hoa văn đẹp đẽ được dệt nên từ mỗi con người. Đ ây chắc chắn là người đàn ông coi trọng nhân sinh hơn hết thảy.
Vết thương lòng của Nagahito quá sâu sắc để một người như cô có thể chữa lành, nó thậm chí còn nặng nề hơn sau chuyến vi hành vừa rồi.
Cô biết, mặc dù ông ta vô cùng k ỳ quặc trong mắt người khác, nhưng không hẳn là một kẻ tồi tệ chính hiệu hay gì. Đúng hơn phải nói rằng vì những ước muốn quá đỗi cao đẹp đó mà Nagahito Akuho mới bị gọi là kẻ điên, kẻ tâm thần bậc nhất.
“Anh đã rất vất vả rồi, Nagahito ”
Mặc dù thanh âm không có sự dao động, nhưng cũng vừa đủ thấy rõ ý thức trách nhiệm mạnh mẽ trong con người Krundra .
“Hãy nghỉ ngơi đi. Ca trực cuối trong tuần của anh sẽ bắt đầu vào ngày mai. Đây cũng là vì công việc làm thêm ăn lương cho cuộc đời tẻ nhạt của anh nên tôi cũng không quan tâm là mấy. Tôi chỉ mong anh cứ nằm đó cả ngày để khỏi đi gây rối xung quanh nữa. Hmmm, v ì là đồng nghiệp nên tôi sẽ cố hết sức giữ gìn chút thể diện cuối cùng c ho anh, vả lại tôi chả ưa gì việc phải trình lên nhà trường về vụ việc [Gã đàn ông thất bại bậc nhất làm công việc bảo vệ như nghề tay trái và tự hào về mấy hành động phá phách của bản thân] một chút nào đâu.”
“… Haha… Đúng là đau lòng … thật đấy. Cô quả thực , là kiểu người hay nói mấy lời sắt mỏng mà.”
“Quá khách sáo. Tôi chỉ vì mang ơn anh nên mới đứng ở vị trí này. Nếu như lần sau chúng ta có gặp lại mà tôi lại tay trắng không làm được gì cho bọn nhỏ thì đúng là đáng vứt đi lắm. Với tư cách một giáo viên thì không đợi ai nhắc tôi cũng sẽ theo tới cùng.”
“… Vậy sao. Có lẽ t rách nhiệm của ta đến đây thôi . Giờ hẳn là lúc… cho tiết mục nghỉ ngơi.. .”
Nagahito nhắm mắt lại , dần chìm sâu vào giấc ngủ.
--- Trước khi mất hoàn toàn ý thức, người đàn ông đã tự hứa với lòng mình rằng, lần tới khi tỉnh giấc – đó nhất định sẽ là khoảnh khắc mà kỳ tích đến với nhân loại .
…
…
“ Cái t hời đại này còn chưa đủ loạn sao?”
Krundra nói những lời tùy hứng cuối cùng trước khi quay lưng rời đi. Dựa trên kinh nghiệm bản thân, Krundra biết Nagahito của thường ngày một câu như trên cũng chẳng thèm để lọt tai, thậm chí nếu có nghe cũng sẽ quên sạch trong vòng 3 bước chân.
( Nagahito … Không còn lâu nữa đâu. Sớm thôi, tất cả mọi tranh đấu này sẽ kết thúc. Khi cậu bé ấy hoàn thành lý tưởng... khi thời đại mới bước tới, thì chúng ta , những bóng ma, cũng có thể buông tay .
Chiến đấu, chiến đấu, chiến đấu,… hai từ ấy bỗng chốc như một lời nguyền âm trầm.
Nếu bại trận, ta chết. Nếu chiến thắng, ta sống. Nếu không chiến đấu, ta không thể thắng.
“ 戦え” – tatakae của người Nhật các anh nghĩa là vậy nhỉ?
Chúng ta đã đánh mất quá nhiều, đến mức không nhớ nổi mình từng là ai . [ Lý tưởng ] của tôi, [G iác Ngộ] của anh... cả hai đều đã xa rời với thực tại . Chiến đấu tiếp tục không còn là nghĩa vụ của chúng ta . Nhưng nếu dừng bước ở đây, nếu đầu hàng trước định mệnh, thì tất cả chương truyện từ trước đến nay sẽ bị bỏ ngõ .
Dù cho đôi tay này có bị vấy bẩn , dù cho có bị người đời ghét bỏ – chúng ta vẫn sẽ phải nở một nụ cười mà lao vào cơn bão đang đến .
--- Bởi lẽ định mệnh đã an bài hết rồi. Và với cái sở đoạn tệ hại của tôi là [Kém nhất ở khoảng đánh lừa người khác] thì đây rõ ràng là một ván bài mà mười mươi tôi thua chặt cả bàn.)
“Mong là anh đúng.”
--- Mưa nặng trĩu hạt.
Khi cơn bão dần kéo đến, Krundra cũng nhanh chóng tiến về phía lớp học.
Chaporia
Bình Luận (0)