Hệ Thống Giải Cứu Thiên Thần/Chapter 7: Về hệ thống + Mở đầu thế giới 2Chapter 7: Về hệ thống + Mở đầu thế giới 2
20px

Mộng Đình trở lại phần không gian tối đen, không thể phân biệt nổi trời đất gì của hệ thống. Thứ nổi bật nhất tại đây chẳng có gì khác ngoài chiếc bàn thủy tinh một chân, phía trên có gắn phiến đá màu xám bạc kia. Bây giờ nhìn kỹ, Mộng Đình mới thấy phía dưới đáy của phiến đá dâng lên một ánh sáng màu xanh lá lấp lánh. Thứ ánh sáng ấy khiến cõi lòng cô thấy yên tĩnh đến lạ thường.

Mộng Đình thở dài một hơi. Nhiệm vụ đầu tiên cuối cùng đã kết thúc.

"Chào mừng cô trở lại không gian!" Hệ thống vẫn y như lúc trước, im lặng một hồi lâu mới chịu lên tiếng. Sau đó xung quanh Mộng Đình vang lên mấy tiếng lẹt kẹt, một giọng hát trẻ con cất lên:

"Đi học về, là đi học về..."

Mộng Đình: "..."

"Tắt đi ngay cho ta!" Cô gần như rít lên qua kẽ răng.

Lại thêm mấy tiếng lạch cạch, giọng hát biến mất, thay vào đó là tiếng hệ thống bức xúc:

"Tôi đã cố ý bật nhạc để chào đón cô về mà còn bị đối xử như vậy. Cô đúng là cái đồ vô ơn!"

Vô ơn? Ngươi có hiểu cái gọi là thường thức không hả?

"Lần sau ngươi có thể bật nhạc khác." Mộng Đình nghiêm mặt nói.

Hệ thống khó hiểu:

"Nhạc khác? Nhạc khác là nhạc gì? Trong kho của tôi chỉ lưu toàn mấy bài hát như vầy thôi mà?"

Mộng Đình cứ định nói rồi lại thôi mấy lần, nghĩ ngợi muốn nổ cả não, nhưng cuối cùng cô vẫn phất tay chịu thua, không muốn tiếp tục chủ đề này với hệ thống nữa.

"Cho ta xem bảng thuộc tính của ta đi. Xong nhiệm vụ chắc sẽ có thưởng mà phải không?"

"Tất nhiên là... có!"

Giọng hệ thống vẫn lạnh tanh, rõ là còn đang tức giận nhưng Mộng Đình quyết định mặc kệ. Chỉ trong chốc lát, môt màn hình trạng thái hiện ra:

[Họ tên: Mộng Đình

Giới tính: Nữ

Tuổi: 49

Điểm kinh nghiệm: 10

Giá trị linh hồn: 250

Điểm sinh mệnh: 200

Tinh thần lực: 120

Mức độ hồi phục: 0,2+0.1%

Kỹ năng: đánh nhau (trình độ: khó xác định)

Danh hiệu vinh dự: thượng tướng anh dũng

Mức độ hoàn thành nhiệm vụ: 100%

Số lần OOC: 2/3

Mức độ hảo cảm của đối tượng: 70/100% (đủ tiêu chuẩn nhận thêm 25 điểm thuộc tính: 50 -> 75)]

"Mức hảo cảm này có phải là cảm xúc của Lý Chiêu Đệ đối với ta hay không?"

Trong lúc làm nhiệm vụ, Mộng Đình đôi lúc nhìn thấy thông báo về hảo cảm này xuất hiện, nhưng do thấy có vẻ không quan trọng nên cô không để ý đến cho lắm.

Hóa ra thứ số hóa này giúp cô có thêm điểm thuộc tính đấy à?

"Đúng vậy. Mức hảo cảm của đối tượng càng cao thì cô càng có thêm nhiều điểm thuộc tính đó nha!"

Không hiểu tại sao khi nghe đến cụm từ "hảo cảm của đối tượng càng cao", Mộng Đình lại có cảm giác xấu:

"Chỉ số này phải cày cấp như thế nào?"

"Dễ hiểu mà! Chỉ cần làm cho đối tượng nhiệm vụ yêu cô thôi."

Làm cho đám trẻ con yêu cô?

Mộng Đình nghe mà mắc ói. Cô thích người trưởng thành, hoàn toàn không hề có xu hướng luyến đồng. Cái hệ thống này có biết ngưởi trưởng thành mà yêu đương với trẻ em dưới mười tám tuổi ở Liên Bang sẽ bị bắt vào tù không hả?

Thế mà suốt ngày tự quảng cáo mình là rất thân thiện với trẻ em.

Hệ thống hoàn toàn không hề biết mình đã bị Mộng Đình quy chụp cho cái mác "biếи ŧɦái", vô tư tiếp tục hỏi:

"Cô muốn cộng điểm thuộc tính vào chỉ số nào?"

"... Điểm thuộc tính ban đầu của cơ thể ta rốt cuộc là bao nhiêu?"

Trong không gian đen ngòm nhất thời yên lặng, có lẽ hệ thống đang cân nhắc cách trả lời câu hỏi kỳ lạ bất chợt này của Mộng Đình, một lúc sau mới nghe nó lên tiếng một cách thản nhiên:

"Điểm thuộc tính vốn có của cô chắc phải gấp vài trăm lần điểm trạng thái đang có hiện tại. Cô muốn cộng vào thuộc tính nào?"

Gấp vài trăm lần là gấp một trăm hay chín trăm lần? Lại còn ít nhất là sao nữa?

Đừng nghĩ hệ thống thật sự trả lời Mộng Đình mà lầm. Chỉ cần để ý một chút là biết ngay nó cố tình chống chế cho qua chứ không định khai ra điểm trạng thái thật cho cô biết.

Không muốn nói thì thôi vậy.

Mộng Đình nhún vai mặc kệ.

Dù sao thì cô cũng đang khá tận hưởng kỳ nghỉ phép dài hạn này của mình. Cảnh làng quê ở thế giới cổ đại cũng khá đẹp, ở Liên Bang của cô những nơi còn nguyên sơ như thế nếu không phải tiền mua vé vào cổng đắt cắt cổ thì cũng thuộc diện được bảo tồn nghiêm mật của một hành tinh.

Cô đây đang được đi du lịch miễn phí đấy. Đám đàn em ở quân đoàn 5 mà biết được chắc chắn sẽ ghen tị đến xanh mặt cho xem.

"Cộng tất cả điểm vào giá trị linh hồn của ta đi."

"Cô thật sự không muốn cộng vào điểm sinh mệnh hay tinh thần lực à?"

Giá trị sinh mệnh sẽ giúp nhiệm vụ giả có thể ở trong thế giới nhiệm vụ lâu hơn, còn tinh thần lực lại chính là thứ năng lực siêu nhiên mà con người ai ai cũng muốn được sở hữu trong thế giới thực. Theo thống kê của hệ thống thì đến 95% các nhiệm vụ giả khi cộng điểm thuộc tính đều sẽ thêm vào hai chỉ số này.

Tại sao Mộng Đình lại chọn khác với phần lớn số đông như thế?

Mộng Đình tất nhiên là có lý do của cô, nhưng cô vì thù dai vụ hệ thống không trả lời cô nghiêm túc vụ điểm thuộc tính tổng, nên cô cũng không nói đấy?

Sau khi cộng điểm xong, bảng trạng thái trước mắt Mộng Đình xảy ra thay đổi:

[Họ tên: Mộng Đình

Giới tính: Nữ

Tuổi: 49

Điểm kinh nghiệm: 10

Giá trị linh hồn: 325

Điểm sinh mệnh: 200

Tinh thần lực: 120

Mức độ hồi phục: 0,4% (giá trị linh hồn tăng lên)

Kỹ năng: đánh nhau (trình độ: khó xác định)

Danh hiệu vinh dự: thượng tướng anh dũng]

"Sau khi ta đi rồi, chuyện gì sẽ xảy ra với Lý Chiêu Đệ?" Mộng Đình vừa lia mắt qua các con số trên bảng trạng thái vừa hỏi.

"Cô bé đó sẽ quên mất sự xuất hiện của cô trong cuộc đời nó thôi."

Ký ức của con bé về mọi thứ vẫn y như cũ, từ việc nhờ có công an đến nhà kiểm tra, và một người nào đó đã gọi điện báo tin cho nhà họ Diệu mà cuộc đời nó đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất. Sau đó thì cô bé vẫn tiếp tục sống cuộc đời của mình.

Chỉ có Mộng Đình là biến mất.

Cô từ từ nhắm mắt lại. Khi mở ra, ánh mắt trở nên trầm lặng như nước.

"Ta hiểu rồi, vậy chuyển sang nhiệm vụ tiếp theo đi."

"Cô không cảm thấy buồn hay gì à?"

Hệ thống ngạc nhiên hỏi, nó tưởng mấy điều như "biến mất" này nọ sẽ làm con người cảm thấy đau đớn lắm chứ. Dù sao cũng ở chung với nhau một thời gian mà bây giờ người đó đến sự hiện diện của mình cũng không nhớ.

"Ngươi nói nhiều quá, có mau đưa ta đến điểm du lịch tiếp theo không thì bảo?"

Hệ thống: "..."

Hóa ra trong mắt của cô ta nó là cái xe buýt du lịch à?

***

"Tại sao... chuyện này lại xảy ra?"

Cho đến tận khi bị bảo vệ lôi kéo tay đẩy ra khỏi cổng công ty, giấy tờ, sổ sách, dụng cụ lần lượt bị vứt ra ngoài, để lộ cả tấm ảnh được lắp khung gỗ, Lâm Tử Hi vẫn cảm thấy chưa thể tin được.

Cô đảo mắt nhìn qua từng thứ một đang nằm lăn lóc trên mặt đất chẳng khác gì rác rưởi. Lần lượt là chiếc lọ đựng bút bi đã đồng hành cùng cô từ ngày đầu tiên đến công ty, giấy tờ của dự án đang được xử lý dở, mảnh vỡ của đồ trang trí hình dải ngân hà mà cô canh mãi ở cửa hàng lưu niệm mới mua được...

Cánh cửa tự động bằng kính to lớn trước mặt đóng lại, thế giới bên trong đó và cô giống như gần gũi vô cùng mà lại cách xa nghìn vạn dặm.

Cô bần thần nhìn xung quanh. Có quá nhiều người đang dòm ngó cô.

Không xong rồi, cô không hề thích bị dòm ngó.

Cơ thể Lâm Tử Hi run bần bật, ánh mắt bất giác nhìn về bên trái, bên phải mình.

Chị Tử Yên, Tử Sâm...

Đồ đạc của họ cũng bị vứt hết ra ngoài giống như Lâm Tử Hi vậy, nhưng họ không hề có vẻ mặt hoang mang, sợ hãi giống như cô. Bàn tay họ nắm chặt, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ hướng về phía tầng cao nhất của tòa nhà công ty Vạn Lâm.

Lâm Tử Hi nhìn theo, rõ ràng là tấm cửa sổ ở tầng cao nhất kia đen kịt, không thể nhìn thấy gì qua đó, nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng ra một gương mặt điển trai đang lạnh lùng đứng nhìn bọn họ. Anh ta đứng ngược ánh sáng, thân hình thon dài, cao thẳng trong bộ vét đen, hai cánh tay chắp lại trước ngực, lặng lẽ gõ từng nhịp.

Từ hôm nay nơi này là của tôi.

Cô có thể cảm thấy bờ môi mỏng mấp máy kia đang nói như thế, anh ta đang dùng vẻ mặt đơ như tượng, không có chút cảm xúc mà châm chọc những kẻ bất lực như bọn họ.

Thật sự phải làm như thế này mới được hay sao, anh Tử Văn?

Lâm Tử Hi tuyệt vọng ngồi phịch xuống đất, hai hàng nước mắt lăn dài. Nước mắt cô nhỏ xuống tấm ảnh gia đình được l*иg trong khung gỗ. Tấm ảnh đã quá cũ. Dù được l*иg trong chiếc khung nhưng vẫn có thể thấy được từng vết vàng ố ở bốn góc. Trong tấm ảnh có bốn đứa trẻ, hai nam, hai nữ, cả bốn đứa đều mặc đồng phục của trường tiểu học.

Rốt cuộc là từ bao giờ?

Từng ký ức mờ nhạt trong quá khứ lướt qua trí óc Lâm Tử Hi, cô chợt nhận ra, từ trước đến giờ bản thân đã suy nghĩ quá ngây thơ.

Đã đối xử với người ta như thế, thì bản thân mình tại sao lại không nghĩ một ngày sẽ phải nhận lại tất cả?

Nghĩ ra điều đó, những gánh nặng bấy lâu nay trong lòng Lâm Tử Hi như thể được giải phóng. Cơ thể cô bớt run rẩy, cô từ từ đứng lên, nhưng đôi chân như thể muốn chống lại chủ nhân, cô đứng lên mãi vẫn không được.

Lâm Tử Hi bỏ cuộc. Cô thở dài quệt nước mắt.

Quả nhiên, cô vẫn muốn cứu vãn nó, cứu vãn thực tại, cứu vãn mối quan hệ giữa anh chị em cô.

Nhưng trên đời này làm gì có bán thuốc hối hận đâu nhỉ?

***

"Lần này cô sẽ nhận một nhiệm vụ được ủy thác."

"Nhiệm vụ được ủy thác?" Mộng Đình nhíu mày hỏi.

"Đúng vậy. Những người mà cô gọi là "các nhân vật" trong tiểu thuyết kỳ thực đều là người sống và có linh hồn hết đấy. Khi nguyện vọng của họ quá mãnh liệt và chạm đến Trời cao, họ sẽ có cơ hội được liên kết với các hệ thống nghịch thiên cải mệnh."

"Ta không nghĩ là bất kỳ ai cũng có cơ hội này đâu?"

"Tất nhiên rồi, chỉ có người có lực linh hồn mạnh mẽ thì mới được. Tương tự với mấy vụ xuyên không, trọng sinh gì đó đó."

Mộng Đình phẩy phẩy tay:

"Thế nào cũng được, mau đưa ta vào thế giới nhiệm vụ đi."

Lần nữa, Mộng Đình lại trải qua cái cảm giác khó chịu y như bị ai đó vò nát linh hồn, nhưng cũng may là lần này hệ thống còn biết ý mà không phát bài hát thiếu nhi tiễn cô đi nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...