20px

Đây hẳn là Lâm Tử Văn.

Cậu nhóc có mái tóc đen mượt, gương mặt tuy non nớt búng ra sữa nhưng biểu cảm lại nghiêm túc hệt như ông cụ non. Tự nhiên bị nắm lấy tay, cậu ngạc nhiên vô cùng, ánh nắng bất chợt chiếu vào, trước mắt cậu hiện ra hình ảnh một cô bé mặc chân váy tím dài đến cổ chân, đi giày búp bê nhỏ nhắn.

Cô bé hoàn toàn không phải kiểu xinh xắn người gặp người thích, nhưng không hiểu tại sao sau khi nhìn thấy đôi mắt trầm tĩnh sau cặp kính tròn to bản kia, cậu lại không giằng ra, mà ngoan ngoãn để cô nắm tay chạy đi.

Ting! [Độ hảo cảm: 0 - 5%]

"Đưa tay đây cho tôi."

Mộng Đình leo lên xe, chìa tay cho cậu bé còn đứng phía dưới. Cậu ta chầm chậm quay sang nhìn đám người bên kia, thở dài một hơi rồi mới chần chừ đưa tay cho Mộng Đình.

Lâm Tử Văn quả là một cậu nhóc trầm lặng. Lên xe rồi, cậu ta chỉ ngồi yên một góc, nhắm mắt lại chứ không nói năng gì. Mộng Đình cũng không dài dòng, cô cầm cuốn sách thiên văn, nói vọng lên với Lâm lão phu nhân ở ghế trước:

"Hình như anh Tử Văn đã lên xe rồi bà ạ, mình đi về được chưa?"

Lâm lão phu nhân kinh ngạc quay sang nhìn ghế sau, quả nhiên đã thấy Lâm Tử Văn đang ngồi cạnh cửa sổ. Bà thắc mắc thằng bé đã vào từ lúc nào? Nhưng đúng là phải nhanh chóng đi khỏi nơi này thôi, người phụ nữ Tô Linh kia quá mức điên rồ, ở lại chỉ thêm một phúc cũng khiến căn bệnh đau đầu thời trẻ của bà tái phát.

"Tài xế Lý, đủ rồi, chúng ta về đi thôi."

Lời của Lão phu nhân tuyệt nhiên không hề để lộ thông tin Lâm Tử Văn đã lên xe cho Tô Linh biết. Tài xế Lý cũng không mảy may nghi ngờ, mấy chục năm này ông làm việc trung thành với nhà họ Lâm, chút chuyện này còn chưa đáng để ông thắc mắc.

"Dừng lại đó! Tại sao các người dám bỏ đi!? Các người muốn mẹ con tôi chết đói mới chịu à? Tôi sẽ không để con trai tôi đi đâu hết! Nó không thể sống mà không có tôi!"

Tô Linh gân cổ lên mà mắng, nhưng đáp lại cô ta chỉ có bóng lưng lạnh lùng của tài xế Lý. Chỉ một phút sau, chiếc xe sang trọng của nhà họ Lâm cất bánh đi mất, tiếng của Tô Linh vang trong không khí ngày một xa dần.

***

"Khi nãy chỉ chút nữa là cô bị cảnh báo OOC đấy biết không?"

Khi Mộng Đình đang chăm chú đọc sách thì nghe thấy giọng nói giận dữ của hệ thống. Cô lật trang, tỏ vẻ không để ý lắm:

"Ta cũng không có cách nào mà. Ta có phải là Lâm Tử Hi đâu, làm sao mà hành xử trăm phần trăm giống cô ta được?"

"Tôi không cần biết! Tóm lại là nguyên chủ không hề muốn bị chú ý đến đâu! Dù là một chút cũng không được. Tôi cũng không thể cứ cứu cô mãi được, lần sau mà bị OOC thì cô tự đi mà chịu."

"Chậc!"

Mộng Đình chặc lưỡi. Một con người không thể chịu được dù chỉ một chút sự chú ý từ người khác, thật tò mò là không biết hồi trước nguyên chủ đã sống sót trong thế giới này như nào. Nhưng chưa cần cô quan tâm tới quá khứ của Lâm Tử Hi, trên xe đã có đứa nhóc khác đau khổ giống như đã bị hành hạ mấy trăm kiếp.

Lâm Tử Văn có dấu hiệu bị say xe, gương mặt vốn đã trắng của cậu ta nay lại càng trở nên trắng bệch. Cậu ta rõ ràng đang cố gắng nhắm mắt ngủ nhưng đầu cứ ngả ngả nghiêng nghiêng, nãy giờ đã đập đầu vào cửa kính mấy lần.

Cứ để như vậy thì sau đó cô có phải lãnh hậu quả không ấy nhỉ?

Nghĩ đến cảnh tượng "đó" (cụ thể là "sinh tố" đầy xe), thì ngay cả cựu thượng tướng như Mộng Đình cũng nuốt nước bọt, cảm giác như một cơn ớn lạnh chạy dọc qua người.

Từ nhỏ đến giờ số lần được ngồi ô tô của Lâm Tử Văn chỉ đếm trên đầu ngón tay, chính cậu cũng không biết ngồi trên xe trong thời gian dài lại khiến bản thân mình khó chịu như vậy. Mồ hôi cậu đọng thành từng giọt lớn trên cái trán trắng nõn, hàng lông mi dày run rẩy, bàn tay nắm chặt thành đấm.

Trong giấc mơ, cậu thấy bản thân mình biến thành một người có tay chân thật dài, hai bên đứng hai người lớn, lần lượt là Lâm lão phu nhân và mẹ cậu - Tô Linh. Họ đều đang dùng hết sức binh sinh mà kéo cậu về phía của họ. Gương mặt ai trông cũng gian ác và hung dữ như ác quỷ. Lâm Tử Văn cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu óc mụ mị, rất có cảm giác muốn nôn.

Nhưng từ sáng tới giờ trong bụng cậu chỉ có một hộp sữa chua nhỏ, chẳng biết có nôn ra được gì không đây.

Bỗng nhiên, cảnh tượng trong mơ thay đổi, bên mũi Lâm Tử Văn quanh quẩn một mùi hương rất dễ chịu. Cậu đang nằm trên đùi một người, bàn tay người đó dịu dàng xoa lưng, xoa đầu cậu, chỉ chốc lát mà cơn buồn nôn của cậu đã dịu xuống.

Lâm Tử Văn nhè nhẹ hít thở, cặp lông mày nhíu chặt giãn ra, cậu an tĩnh chìm vào một giấc ngủ dễ chịu

***

"Tiểu thư, không biết thiếu gia sao rồi ạ?"

Từ ghế tài xế, Lý Tam hỏi vọng xuống. Đợi lát sau mới nghe thấy tiểu thư trả lời, chất giọng cô bé trong trẻo nhưng lại thấp thoáng đâu đây vẻ trầm tĩnh khác thường:

"Anh ấy ổn lắm, chắc là nhờ dầu thơm của chú đó ạ.

"

"Ha ha, tiểu thư quá khen rồi, chỉ là bệnh nghề nghiệp thôi. Ngày xưa lão phu nhân cũng bị bệnh say xe rất nặng, tôi đã luyện thành thói quen đem theo nó đấy."

Ở ghế phụ bên cạnh ông, Lâm lão phu nhân đã nhắm mắt dưỡng thần, căn bệnh đau đầu thời trẻ của bà bị tái phát, ông còn phải đưa cho bà chai dầu xanh để bôi vào hai thái dương.

Lý Tam thở dài lắc đầu. May mà có nhị tiểu thư đi theo. Chứ một mình ông chắc chắn không thể chiếu cố cùng một lúc cho cả hai người bệnh. Trước giờ ông vốn nghĩ rằng nhị tiểu thư là người nhút nhát nhất trong ba đứa trẻ nhà họ Lâm, nhưng hóa ra cô bé lại là người rất đáng tin cậy.

Quay lại khoảng vài phút trước, vì không thể nhịn nổi khi tưởng tượng đến cảnh Lâm Tử Văn phun đầy ra chiếc xe cổ kín mít như thế này, Mộng Đình đã quyết định ra tay "cấp cứu" cho cậu.

Cô bỏ cuốn sách xuống, khe khẽ sáp lại, hai bàn tay nhỏ giữ chặt đầu Lâm Tử Văn đặt lên vai mình. Đến khi cơ thể cậu hoàn toàn thả lỏng, cô mới từ từ nhích ra, chậm rãi dời đầu cậu lên đùi, cuốn sách thiên văn học sớm đã bị cô bỏ sang một bên.

Kế tiếp, Mộng Đình hỏi xin Lý Tam cả chai dầu thơm say xe lẫn dầu gió, một loại đổ ra tay xoa lên mũi Lâm Tử Văn, một loại được cô xoa đều lên hai tay, liên tục ấn vào huyệt thái dương, huyệt phong trì, kể cả huyệt nội quan cho cậu.

Ở Liên Bang của cô, các phương tiện giao thông đều có cơ chế phục vụ tự động cho người bị say tàu xe, nhưng ở thời cổ đại này thì chỉ có thể dùng biện pháp thủ công như thế.

Với tay nghề tốt của Mộng Đình, chả mấy chốc mà tình trạng của Lâm Tử Văn đã ổn định. Chỉ khổ có mình cô, hai bàn tay nhỏ nhắn đau nhức, ngón tay run run, mỏi nhừ vì dùng sức.

Cô âm thầm lắc đầu, cơ thể của nguyên chủ quá yếu, nếu sau này có cơ hội, nhất định phải rèn luyện thêm chút đỉnh mới được.

Ngả đầu vào tấm ghế da, Mộng Đình khoanh tay trước ngực, tính nghỉ ngơi một chút, bỗng nhiên cậu nhóc nằm dưới đùi cô lại động đậy. Bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Tử Văn mò mẫm trong không trung như thể tìm thứ gì đó, bỗng nhiên vớ được tay của Mộng Đình. Nội tâm cô giật thót một cái, nhưng đôi mắt lại mở to xem cậu ta tính làm gì.

Nhưng Lâm Tử Văn căn bản chẳng làm gì cả, năm ngón tay thon dài của cậu đan vào tay Mộng Đình, cứ như đã cảm thấy đủ, cậu ta lại làm như không có gì mà vùi đầu vào chân cô ngủ tiếp.

Mộng Đình: "..."

Ngủ rồi mà cũng phải phiền phức như thế sao?

Ting! [Độ hảo cảm: 5 -> 15%]

Lại càng khó mà hiểu được!

Mộng Đình quyết tâm không thắc mắc về độ thực tế của mấy cảnh tượng trong tiểu thuyết, tóm lại là muốn nắm tay chứ gì? Nắm thì nắm, thượng tướng của binh đoàn 5 là cô đây chẳng thèm ngại ngùng một cái nắm tay!

***

Cuối cùng bọn họ cũng về đến dinh thự nhà họ Lâm, Lâm Tử Văn được dì Phúc đưa lên phòng nghỉ ngơi, Mộng Đình cũng thở phào vì cuối cùng cặp đùi cũng được giải phóng. Cô ngồi vào chỗ ngồi quen thuộc của nguyên chủ trên ghế sô pha, lại cắm mặt vào đọc sách.

"Này! Mày vừa mới đi đón thằng con riêng kia cùng bà đấy hả?"

Chất giọng nghe có vẻ đỏng đảnh kia quen thuộc với nguyên chủ đến mức không cần ngẩng lên cũng nhận ra chủ nhân của nó là ai.

"Này? Sao mày dám không trả lời tao hả?"

Lâm Tử Yên đến cạnh đứa em gái thường ngày vẫn nhút nhát của mình, kéo tóc cô lên nhìn mặt nó. Da đầu Mộng Đình căng ra, gương mặt của Lâm Tử Yên phóng đại trước mắt cô nhíu mày không kiên nhẫn, nhưng một chút sự bực mình cô cũng không có.

Mộng Đình lia mắt, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đánh vào bàn tay đang nắm đầu mình của Lâm Tử Yên, nó rên lên khe khẽ, ôm tay lui xuống mấy bước.

"Tử Hi, hôm nay mày..."

"Hôm nay em không muốn cãi nhau với chị đâu."

"Mày nói cái gì chứ!?"

"Tử Yên, cháu lại bắt nạt em gái đấy à?"

Chất giọng nghiêm nghị bỗng từ đâu vang lên, Lâm lão phu nhân đã ở ngay phía sau cả hai chị em từ lúc nào. Bà chống trán, lắc đầu nguầy nguậy:

"Cháu thân làm chị cả mà chẳng biết làm gương cho em gái gì cả. Hồi nãy bà còn nghe thấy cháu nói tục đúng không?"

"Cháu... cháu..."

"Thôi đủ rồi. Hai đứa mau đi thay đồ đi, chuẩn bị tới giờ học múa ba lê đấy!"

"Vâng ạ..."

Lâm Tử Yên tức giận liếc xéo Mộng Đình khiến gương mặt xinh xắn nhăn tít lại, rồi hất tóc bỏ đi, để lại cho cô một bóng lưng kiêu kỳ.

Wow.

Bỗng nhiên cô cảm thấy con bé này cũng đáng yêu đấy chứ.

Trong quân đoàn số 5, Mộng Đình cũng thuộc dạng gọi là gu "mặn" nhất nhì hội, cô đặc biệt thích những người có "cá tính" riêng.

Hệ thống lại cảm thấy hết sức cạn lời, đã định miễn bàn luận nhưng cuối cùng nó vẫn lên tiếng hỏi:

"Cô có... vấn đề thần kinh không đấy ký chủ?"

Mộng Đình cười châm chọc:

"Một cỗ máy như ngươi không đủ tầm để hiểu được sở thích của ta đâu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...