Trên chiến trường là một mảnh hoang tàn. Thi thoảng, người ta lại thấy một mảnh mũ giáp đã vỡ toang, hay một tấm ảnh rách nát rơi ra từ xác chết của một vị chiến sĩ nào đó. Xác người xếp chồng thành từng ngọn núi nhỏ, mà những ngọn núi như vậy nằm rải rác khắp bốn phương tám hướng.
Đây đã là trận cuối cùng rồi. Cuộc chiến này cuối cùng đã sắp kết thúc.
Được nghỉ ngơi rồi thì cô sẽ đi đâu để thư giãn ấy nhỉ?
Mộng Đình vận một bộ quân phục đen óng ánh, tay phải đeo găng trắng mạnh mẽ rút thanh kiếm dài ra khỏi vỏ. Phía bên kia chiến trường là hơn trăm nghìn quân địch hằm hằm như hổ đói, ánh mắt căm thù hướng về phía cô.
Mộng Đình nở một nụ cười trông không thể hạnh phúc hơn, thanh kiếm dài chỉ thẳng về phía trước, dõng dạc hô lên với quân đoàn ở phía sau:
"Lên đi! Hỡi những người anh em của ta! Chỉ cần kết liễu chúng nó thì đoàn ta sẽ được nghỉ phép!"
Lập tức, tiếng hét như vũ bão lan khắp cả trăm dặm chiến trường, đoàn quân áo đỏ cưỡi trên ngựa sắt dũng mãnh lao về phía trước! Trên bầu trời lốm đốm những bóng đao kiếm chạm vào nhau, chỉ vài phút mà đầu người đã rơi đầy đất. Đôi mắt của những cái đầu kia còn mở nguyên, chết không nhắm mắt.
Mộng Đình cưỡi con ngựa màu đen to khỏe, cũng như bao người, cô đỏ mắt xông vào chiến trường. Một đường kiếm xuyên thẳng qua cổ họng ba tên địch, nhìn ngựa sắt của những kẻ kia rơi lả tả xuống đất, cô nhẹ liếʍ chút máu dính trên kiếm, tiếp tục cuộc săn lùng những tên địch tiếp theo.
Chiến trận càng lâu, càng kéo thêm nhiều thương vong. Mộng Đình cùng người cấp dưới chí cốt đã đột phá đến vòng vây chủ chốt, chỉ còn một bước cuối cùng là chặt đầu tướng địch.
Cấp dưới chí cốt của Mộng Đình nhanh như chớp lao lên, bóng kiếm của hắn lập lòe trong không trung như một bóng ma, chỉ còn một chút nữa là đầu của tướng địch sẽ rời khỏi cổ.
"Cẩn thận!"
Nháy mắt một cái, trên ngực trái Mộng Đình đã cắm một thanh kiếm dài hơn bốn thước! Kẻ ném nó là một tên địch còn thoi thóp ở một góc của chiến trường. Ngay lúc đó, đầu của tướng địch cũng bị cấp dưới của cô chém đứt.
Trong giây phút nước sôi lửa bỏng, Mộng Đình không thèm nghĩ ngợi mà lấy thân mình ra chắn kiếm cho kẻ dưới.
Thật là vô nghĩa mà! Cô còn chưa kịp tận hưởng kỳ nghỉ phép nữa chứ...
Linh hồn Mộng Đình nhẹ dần, thậm chí không còn chịu sự khống chế của cơ thể cô mà trôi lên không trung, không biết là sắp đi về nơi chốn nào.
Bỗng nhiên, Mộng Đình nghe được một thanh âm dịu dàng của nữ giới vang lên, không thể xác định được người nói đang ở đâu khiến cô cảm thấy hơi phiền toái:
"Linh hồn của cô đủ tư cách để được chọn, lập tức sẽ được đưa đến không gian của Hệ Thống Giải Cứu Thiên Thần!"
Hệ Thống Giải Cứu... cái gì cơ?
Chưa kịp hiểu mô tê chuyện gì đang xảy ra thì hai mí mắt Mộng Đình đã nặng trĩu. Trước khi ngất đi, cô cảm nhận được một nguồn năng lượng lạ lẫm từ từ bao bọc lấy linh hồn của mình.
***
Không biết đã bao lâu trôi qua, Mộng Đình tỉnh lại, trước mặt cô là một không gian đen ngòm, ngoài cô ra chỉ còn một chiếc bàn một chân, trên chiếc bàn là một bệ đá trong suốt, không rõ là vật gì.
Mộng Đình thấy yên tĩnh bèn ngồi xếp bằng dưới đất, tự cảm nhận tình trạng bản thân mình. Cảm nhận xong, đến nữ thượng tướng dũng mãnh quanh năm chinh chiến như cô cũng phải tái mặt.
Sức mạnh của cô biến đi đâu cả rồi?
Mộng Đình vốn là một chiến binh thời kỳ tinh tế đã được cải tạo gien đặc biệt. Tố chất thân thể và sức mạnh của cô tuyệt đối không phải là thứ mà một người bình thường có thể bì kịp. Vậy mà cơ thể hiện tại của cô chẳng khác gì của một đứa yếu gà... không, đến một đứa yếu gà cô cũng không bằng nữa thì có!
Và cô nhớ rõ là mình đã hy sinh trên chiến trường rồi cơ mà. Vậy sao bây giờ cô vẫn còn sống? Rốt cuộc là cô đang ở đâu thế này?
À phải rồi.
Lúc này Mộng Đình mới nhớ đến lúc trước khi ngất đi, cô đã nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ về cái hệ thống có tên dài ngoằn, cái gì mà giải cứu... Cô chả thể nhớ nổi, nhưng vẫn lớn giọng kêu lên:
"Ê hệ thống! Có phải mi đưa ta tới đây hay không?”
Phải một lúc lâu sau, trong bầu không gian đen sì chẳng phân biệt được trời đất này mới vang lên một giọng nói, đúng là giọng của người phụ nữ dịu dàng lúc trước:
"Chúc mừng cô đã đủ tư cách được chọn lựa. Tôi là Hệ Thống Giải Cứu Thiên Thần, cô có muốn mở ra nhiệm vụ hay không?"
Mở ra nhiệm vụ?
Mộng Đình nhướn mày nhưng vẫn gật đầu:
"Được. Mở ra đi."
Mộng Đình vừa dứt lời, trước mặt cô bỗng hiện ra một màn hình trạng thái, trên đó ghi đầy đủ các thông tin cá nhân của cô:
[Họ tên: Mộng Đình
Giới tính: Nữ
Tuổi: 49
Điểm kinh nghiệm: 0
Giá trị linh hồn: 250
Điểm sinh mệnh: 200
Tinh thần lực: 120
Mức độ hồi phục: 0,2%
Kỹ năng: đánh nhau (trình độ: khó xác định)
Danh hiệu vinh dự: thượng tướng anh dũng]
Thoạt nhìn thì chẳng khác gì đang chơi game, nhưng vấn đề là hệ thống này đang muốn bắt cô chơi cái gì đây. Nghĩ thì vậy, nhưng điều mà Mộng Đình hỏi hệ thống lại chẳng hề liên quan chút gì đến vấn đề này.
"Các ngươi có định bắt ta đi đánh trận nữa không đấy?
“Đánh trận?”
Hệ thống tỏ vẻ mình đã bị xúc phạm rất nặng nề:
"Cô nghĩ sao vậy? Tôi là một một hệ thống hết sức thân thiện với trẻ em, việc đánh nhau gì đó là tuyệt đối cấm tiệt!"
Nghe vậy, Mộng Đình khẽ mỉm cười:
"Vậy thì ta đồng ý làm nhiệm vụ cho các ngươi."
Nói gì thì nói, chỉ cần không bắt cô đi làm việc nữa là được rồi. Tuy không biết hệ thống thiên thần này là cái gì, nhưng cô sẽ hoan hỉ mà coi như mình đang được hưởng một kỳ nghỉ sau những ngày tháng gian khổ nai lưng ra cống hiến vì Tổ quốc.
***
Thế giới này có rất nhiều các chiều không gian khác nhau, liên kết thông qua rất nhiều nguồn kết nối. Ví dụ như thế giới trong tiểu thuyết liên kết với thế giới đời thực thông qua chính cuốn tiểu thuyết đó, và thi thoảng nguồn liên kết giữa hai thế giới bị nhiễu, khiến cho người ở thế giới thực xuyên vào trong sách, hay ngược lại.
Ở bất cứ thế giới nào cũng có các nam nữ chính, phụ hay phản diện. Họ trải qua đủ thứ tình yêu từ ngọt ngào như mật đến ngược luyến tàn tâm, vô cùng phong phú, vô cùng nhiều màu sắc, rồi họ sinh ra những đứa trẻ.
Nhưng chẳng phải ông bố, bà mẹ nào cũng chăm sóc chu đáo cho những đứa con của mình. Có rất nhiều các cặp cha mẹ vô tâm, sinh con xong bỏ đấy, chẳng thèm dạy dỗ cho tử tế, để rồi thế giới sinh ra thêm một đống các nam, nữ phụ, phản diện não tàn.
Hoặc đứa bé nào xui xẻo hơn thì chết yểu, thậm chí đến cơ hội lớn lên cũng không có.
Nỗi oán hận của những linh hồn trẻ thơ này chạm đến Thánh Thần, từ đó sinh ra Hệ Thống Giải Cứu Thiên Thần. Nhiệm vụ của nhiệm vụ giả là xuyên thành một người hướng dẫn, giúp đứa trẻ bất hạnh có được một tương lai tốt đẹp hơn.
Nghe hệ thống thuyết giảng với chất giọng truyền cảm xong, sắc mặt Mộng Đình chẳng khác nào ăn phải cứt:
"Ý ngươi là... bắt một quân nhân còn độc thân rõ rành rành như ta... đi trông trẻ?"
Hệ thống: “Thông số của nhiệm vụ giả hoàn toàn hợp với tiêu chuẩn của hệ thống, lại còn mạnh hơn người thường gấp mấy lần nữa, có gì mà không làm được?"
Đừng có giỡn mặt!
Mộng Đình đã tính mắng cho nó một trận tơi bời, nhưng dù sao cô vẫn ôm tâm lý thử một lần, bèn nghiêm mặt nói:
"Ta biết rồi. Mau mở nhiệm vụ cho ta đi."
"Ting ting! Nhiệm vụ đầu tiên là dành cho tân thủ nên sẽ khá là dễ đó!"
Trước mặt Mộng Đình hiện lên một màn hình thông báo vào nhiệm vụ. Sau khi cô nhấp vào nút "ok" thì đầu óc liền trở nên mụ mị, một trận đau đớn không tên ập tới, cảm giác y như thể bị một kẻ nào đó cầm lấy linh hồn rồi vò ngấu nghiến, vô cùng khó chịu. Trong không gian yên tĩnh bỗng nhiên vang lên một bài nhạc:
"Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường..."
Mộng Đình: "..."
Còn chưa kịp nổi cáu thì Mộng Đình đã bị một cỗ năng lượng kỳ lạ cuốn lấy, thế giới trước mặt cô xoay vòng một hồi, sau đó biến mất hoàn toàn.
***
"Không! Đưa đây cho em! Đấy là kẹo do em tìm được cơ mà!"
"Hừ! Kẹo của mày thì cũng là kẹo của tao thôi. Tao lấy thì đã sao hả?"
Bên bờ sông có ba đứa trẻ, hai nữ một nam, nhưng chỉ có hai đứa đang cãi cọ ỏm tỏi với nhau. Thằng nhóc mập mạp khoảng chừng mười tuổi giơ viên kẹo lên cao quá đầu, sống chết cũng không cho bé gái nhỏ nhắn bên cạnh chạm lấy một chút. Bé gái tức đến phát khóc, cứ vừa đánh cánh tay thằng nhóc mập mạp, vừa nhảy tưng tưng lên.
"Mày ồn ào quá! Kẹo này là của tao rồi! Mau tránh ra coi!"
Thằng nhóc mập đưa tay xô một cái, bé gái kia chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi trực tiếp rơi ùm xuống sông.
"Cứu... cứu với..."
"Tao... tao không biết gì đâu đấy nhé!"
Thằng nhóc mập chống chế một hồi rồi sợ quá bỏ chạy đi mất.
Bên bờ sông giờ đây chỉ còn lại mình bé gái nhút nhát từ nãy đến giờ chả dám nói câu gì. Cô bé run rẩy quỳ sụp xuống bên bờ sông, bàn tay nhỏ bé cố gắng với xa nhất có thể, nhưng vô ích. Bàn tay của cô bé quá nhỏ, căn bản không thể với tới vị trí của bé gái kia.
"Tiểu Nam ơi! Chị đâu rồi!? Mau trả lời Chiêu Đệ đi mà!"
Bên bờ sông tĩnh lặng chỉ vang lên mỗi âm thanh thê lương của cô bé.
Má nó!
Thân thể vừa có cảm giác, Mộng Đình đã có cảm giác muốn chửi thề.
Thân thể cô chìm ngập trong nước, xung quanh bốn bể cũng toàn nước là nước. Cảm giác rã rời, mệt mỏi và tuyệt vọng đến mức muốn buông bỏ này, chắc chắn là triệu chứng của việc thiếu không khí!
Mộng Đình tập trung tinh thần cao độ, tính bơi lên phía trên càng nhanh càng tốt, không ngờ bên tai lại vang lên một thông báo:
"Ting ting! Cảnh cáo lần thứ nhất! Phát hiện ký chủ có hành động OOC."
Nhưng Mộng Đình mặc kệ. Trước mắt cô phải cố gắng ngoi lên bờ đã, thân thể này đã bị ngạt đến mức tím tái luôn rồi, nếu không nhanh thì không khéo lại chết thật mất.
Lúc Mộng Đình cách mặt nước chỉ tầm một gang tay thì cơ thể cô vừa vặn đến giới hạn, rất may là cô loáng thoáng thấy một vật giống nhánh cây rồi bám vào đó, mới từ từ được kéo vào bờ.
"Khụ khụ!"
Vừa mới chạm vào mặt đất, Mộng Đình đã ho xối xả rồi ói ra một đống nước, dọa cho cô bé kia sợ đến phát khóc, mấy giọt lệ long lanh nơi khóe mắt nó chỉ chực chờ trào ra:
"Chị... chị ơi..."
Cái miệng nhỏ hết đóng rồi lại mở, nhưng cũng chỉ ú ớ được mấy chữ, hai tay nó nắm chặt bàn tay Mộng Đình. Lúc này cô mới nhận ra tay mình cũng nhỏ xíu như tay của cô bé vậy.
"Chị... khụ khụ, không sao đâu."
Mộng Đình vội an ủi cô bé một câu rồi nằm nghẹo đầu sang một bên mà ngất.
"Chị, chị ơi! Đừng chết mà! Đừng bỏ em lại mà!"
Mộng Đình tất nhiên là nghe rõ tiếng cô bé, nhưng cơ thể này đã đến giới hạn rồi nên phải tạm ngất đi như thế, cô cũng không có cách nào khác. Vả lại, cô còn muốn tranh thủ tiếp thu cốt truyện của thế giới này.
Đây vốn là thế giới của một cuốn thuyết tổng tài sủng ngọt, hệ chữa lành nữ chính điển hình. Mở đầu câu chuyện, nam chính Tô Lâm trong lúc vô tình đến một thị trấn hẻo lánh thì gặp lại được tiểu thanh mai bị bắt cóc nhiều năm về trước - Diệu Ngọc. Diệu Ngọc vốn là tiểu thư của một gia đình giàu số một số hai trong giới thượng lưu, trước giờ luôn sống trong cẩm y ngọc thực. Cho đến một ngày tai nạn xảy ra, cô bị bán về nông thôn làm vợ sinh con, khiến tinh thần trực tiếp vỡ vụn, không còn thiết sống nữa. Mãi cho đến khi gặp nam chính, trải qua khoảng thời gian dài về sau mới được anh ta chữa lành lại.
Cô bé mà khi nãy Mộng Đình gặp tên là Lý Chiêu Đệ (*), chính là đứa con gái mà Diệu Ngọc sinh ra ở nông thôn. Nhưng nếu nói cuộc đời Diệu Ngọc khổ một, thì Lý Chiêu Đệ phải khổ đến mười.
(*): Lý Chiêu Đệ: ý nghĩa muốn cầu đứa sau là con trai.
Là đứa con duy nhất của trưởng nam mà lại là con gái, cô bé bị cả gia đình mình hắt hủi, từ nhỏ đến lớn luôn phải làm việc quần quật, còn không được học hành đàng hoàng.
Sau khi Diệu Ngọc được cứu thì không hé răng một lời về những chuyện mình đã phải trải qua trong quá khứ, nên sự tồn tại của Lý Chiêu Đệ không hề được người nhà mẹ mình biết đến. Mãi về sau này mọi chuyện mới vỡ lẽ, nhưng khi gia đình nhà mẹ đến tìm Lý Chiêu Đệ thì mọi sự đã muộn màng. Cô bé treo cổ tự sát vào năm mười lăm tuổi.
Sự ra đi của Lý Chiêu Đệ trở thành một trở ngại tâm lý tiếp theo của Diệu Ngọc, khiến Tô Lâm chật vật trên con đường truy thê, lại lần lữa dây dưa suốt một hồi…
***
Ôi vãi cả trọng nam khinh nữ!
Mộng Đình khịt mũi khinh thường. Trong khi ở thời đại của cô trẻ em khan hiếm đến mức báo động thì ở cái thời cổ đại lạc hậu này lại còn nhìn chúng bằng giới tính!
Nữ thì đã sao hả? Cô đây là nữ giới hàng xịn đây, vẫn làm thượng tướng được như thường đấy thôi, chỉ cần có năng lực thì giới tính chẳng là thứ đếch gì quan trọng.
Nói đến đây, bỗng nhiên Mộng Đình có một thắc mắc:
"Sao trong cốt truyện này không hề thấy nhắc đến ta vậy nhỉ?"
"Bởi vì cô vốn không tồn tại trong cốt truyện gốc! Thân phận và cơ thể của cô vốn là do hệ thống tạo ra mà thôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)