‘Ùuuuuuuuuuuuu’
Bão tuyết âm u gầm rú trên mảnh đất hoang tàn. Những đám mây đặc quánh màu tro tàn xám xịt che khuất mặt trời, phủ bóng tối lạnh lẽo lên vùng đất phía dưới. Xa xa, dưới những cơn cuồng phong điên loạn của tuyết và bụi phóng xạ có một bóng người độc hành.
Kẻ khốn khổ đó khó nhọc bước từng bước qua lớp tuyết lầy lội như đầm lầy. Máu hắn rơi từng giọt theo mỗi bước chân, rỉ ra từ những lỗ đạn trên khắp người hắn rồi đông cứng trên lớp tuyết độc hại. Mặc cho vết thương chưa hoàn toàn cầm máu, hắn vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Dừng lại là chết.
Thêm một vài cây số về phía Nam nữa thôi là tới một tàn tích có thể dùng để nghỉ ngơi một cách an toàn rồi, bản đồ đã đánh dấu rất rõ.
Bão tuyết ngày càng dữ dội hơn kéo xuống thêm từng đợt bụi phóng xạ từ những đám mây xám xịt. Chúng hung hăng xông vào cơ thể hắn qua những vết vá lỗ đạn không kín trên bộ đồ chống phóng xạ. Hơi thở của hắn qua bộ lọc ngày càng trở nên nặng nề, đôi mắt mất dần tiêu cự.
‘Xoạt’
Hắn ngã nhào xuống lớp tuyết dày. Nhiệt độ lạnh thấu xương của tuyết như một con dao găm đâm lý trí của hắn tỉnh lại. Ngay lập tức, hắn chống báng khẩu súng trường của mình xuống làm điểm tựa đứng lên.
Nhưng ngay khi đang đứng lên, tiếng gió rít gào bỗng im bặt, lớp tuyết dày đặc bỗng biến mất dưới chân.
Đồng tử hắn co lại trước cảnh tượng siêu thực trước mắt. Đồng bằng hoang tàn bị bão tuyết oanh tạc bỗng trở thành một thành phố cổ xưa với một nhà thờ khổng lồ mang phong cách High Gothic hùng vĩ với những mũi tháp nhọn hoắt tựa lưỡi giáo ở phía xa. Thành phố đen kịt xung quanh hắn bị một mặt trời đỏ máu quỷ dị cùng với mùi sắt tanh tưởi bao phủ.
Sốc, hắn hoảng hốt liếc nhìn xung quanh thành phố cố gắng tìm ra một chút luân lý từ thành phố phi logic này. Nhưng chỉ có sự tĩnh mịch đến rợn người quanh quẩn bên hắn, mọi âm thanh chỉ là tiếng thở nặng nhọc của chính hắn, tiếng băng đạn rỗng va chạm với nhau cùng với tiếng cọ xát của bộ đồ bảo hộ.
Nhiệt độ của thành phố này tuy có hơi lạnh nhưng so với cái hoang mạc tuyết ban nãy thì ấm áp hơn gấp mười lần. Không có tuyết trộn lẫn với bụi phóng xạ ở khắp nơi. Không còn những trận cuồng phong ba-bốn chục độ âm. Bầu trời đỏ thẫm hoàn toàn không có mây, chỉ có một mặt trời đỏ máu lạnh lẽo ngự giữa hai tháp chuông của nhà thờ lớn.
“Kỳ lạ…” hắn vừa lẩm bẩm vừa xem la bàn của mình, nó quay loạn xạ không rõ phương hướng rồi dừng quay hoàn toàn ở phía nhà thờ. Máy đo phóng xạ của hắn kêu gào những tiếng nhiễu quỷ dị, như những tiếng khóc cầu xin hắn tiến tới nhà thờ.
Hắn ngước lên nhìn mặt trời sau hàng chục năm chưa gặp lại, nó không hề chói mắt và không hề mang lại chút ấm áp nào như cái mặt trời mà hắn từng biết. Nhìn “mặt trờ đỏ” đến chán rồi hắn kiểm tra lại cơ thể mình. Những vết thương đã biến mất, không có một dấu vết nào chứng minh chúng từng tồn tại trừ những lỗ đạn mới toanh trên bộ đồ bảo hộ lỗi thời của hắn.
Hắn thử đi tìm cổng của thành phố này, tìm một lối thoát khác khi mà một kẻ ngu cũng ngửi thấy mùi bất ổn khi đâm đầu về phía nhà thờ. Nhưng hắn cứ đi, đi mãi cho đến khi hắn ngày một gần hơn với nhà thờ.
“Mẹ kiếp” Nhận ra mình chẳng thể thoát được, hắn vừa đi về phía cái nhà đá nhọn hoắt quá cỡ đáng nguyền rủa trước mặt vừa cằn nhằn. Hắn vẫn thử kiểm tra những căn nhà xung quanh mình, ảo vọng về một lối đi ẩn thoát khỏi thành phố quái quỷ này nhưng chúng hoàn toàn trống không. Thành phố này cũng sạch sẽ một cách khó hiểu, ngay cả trong góc hẻm tăm tối nhất cũng chẳng có lấy một hạt bụi.
‘Cộp, cộp, cộp’
Tiếng bước chân của hắn vang vọng trên đại lộ chính của thành phố. Những cái cây trang trí xung quanh đường đã trông chết từ lâu. Chúng có vẻ như được làm từ một thứ kim loại vô danh, gõ vào còn có tiếng ‘keng’ trong veo như một chiếc chuông nhỏ.
Trong khi hắn còn đang mải mê ngó nghiêng những cái cây. Một âm thanh cổ kính, trang trọng vang lên, quấy động bầu không khí tĩnh mịch của thế gian quanh hắn.
‘Coong…’
‘Coong…’
‘Coong…’
Tiếng chuông nhà thờ ngân vang khắp thành phố, thu hút mọi sự chú ý. Hắn hướng ánh mắt cá chết của mình về phía nhà thờ, ‘mặt trời’ đỏ máu giữa hai tháp chuông đang bị một thiên thể khác che phủ. Một ‘mặt trăng’ đen sì đang tham lam nuốt chủng thứ ánh sáng đỏ lạnh lẽo của ‘mặt trời’.
Bóng tối đang từ từ che phủ thành phố. Cùng với nó, những tiếng rú thê lương xuất hiện ngày một nhiều như đám gà trống vào lúc tờ mờ sáng.
Một cái bóng đen kịt từ từ đứng lên trên một mái nhà. Nó giống con người nhưng cũng chẳng giống con người. Tứ chi của nó dài lều khều, khuôn mặt của nó là một khuôn mặt của một người phụ nữ bất hạnh bị kéo dãn tới biến dạng. Nó vừa hét lên vừa lao về phía đại lộ trên cả bốn chi như một con thú điên dại.
Ngay lập tức, kẻ vô danh đơn độc giương khẩu súng trường của mình lên nã chính xác ba viên đạn vào ngực sinh vật dị dạng đó. Những viên đạn 7.62 bay xuyên qua thứ đó như thể nó là một đám bụi, để lại những lỗ thủng tròn to bằng đạn pháo đang từ từ rỉ bụi. Sinh vật quỷ dị đó vừa gào khóc một cách thê thảm vừa tiếp tục lao đến vị trí của hắn. Thấy vậy hắn không một chút hoảng loạn mà điều chỉnh mục tiêu, cách đối phó với lũ điênkhông sợ đau cũng không sợ chết hắn quen rồi.
Khoảng cách giữa hắn và thứ đó không ngừng giảm. Khi chỉ còn cách nhau khoảng 150 mét, khớp gối của sinh vật quỷ dị đó cũng hiện lên rõ ràng trên điểm ruồi khẩu súng trường của hắn. Không chần chừ, hắn nổ súng. Hai viên đạn được bắn ra gần như cùng một lúc và vô hiệu hoá đôi chân của sinh vật đó. Nó ngã bịch xuống đất vừa quằn quại trong đau đớn vừa ném cho hắn một ánh mắt đầy oán hận cùng với những âm thanh nhiễu loạn khó hiểu như đang nguyền rủa hắn.
Nó đột nhiên rú lên một loạt âm thanh chói tai như một quả lựu đạn choáng. Âm thanh lớn tới mức khiến cho cả kẻ vừa bắn nó phải ôm đầu chao đảo. Và như đáp lại tiếng hú chói tai ấy, hàng chục rồi hàng trăm rồi hàng nghìn bóng đen khác lao ra từ những ngôi nhà đáng lẽ ra phải trống trơn. Những bóng đen tiếp cận hắn với tốc độ phi nhân loại, nhanh như một cỗ xe phóng hết tốc lực trên đường cao tốc. Tất cả bọn chúng đều hướng tới gã con người đơn độc đang choáng váng ở giữa đại lộ.
Bóng tối tràn ngập mắt hắn, cả cơ thể hắn vặn vẹo trong đau đớn như bị hàng ngàn con chuột gặm nhấm. Tứ chi của hắn bị bẻ gãy thành từng khúc, xương trắng sắc nhọn đâm xuyên qua lớp thịt đẫm máu.Sợi chỉ lý trí cuối cùng níu kéo sự tỉnh táo của hắn cũng đã bị gặm đứt, tâm trí hắn chìm dần vào màn đêm…
Khi hắn tỉnh dậy, đập vào mắt hắn là nội thất của nhà thờ quá cỡ. Những bức tranh về các thực thể không thể gọi tên, những sinh vật huyền bí kì quái với những đôi cánh khâu ra từ xác thịt con người. Những bức tượng con người biến dạng đang than khóc và một vị thần mà hắn chưa từng biết tới.
Thân thể hắn chẳng còn là của con người nữa mà là một con búp bê sứ tan nát. Hai chân của hắn vỡ vụn từ đầu gối trở xuống, khắp thân thể hắn tràn ngập vết nứt. Tâm trí của hắn kêu gào hắn hít thở, tra tấn hắn bằng những cơn đau không tồn tại cùng sự bí bách tột cùng. Tưởng như hắn có thể cứ thế mà lại bất tỉnh tiếp. Nhưng hắn vẫn vô cùng tỉnh táo, vẫn đầy đủ nhận thức để tiếp nhận sự tra tấn tâm thần đó.
Hắn liếc nhìn xung quanh, cố gắng quên đi những cơn đau ảo đó. Hắn thấy những bóng đen ban nãy đang ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế dài như vô tận của nhà thờ. Chúng chắp tay, cúi đầu và xì xầm những câu vô nghĩa tựa như đang cầu nguyện. Máu đỏ tươi chảy ra từ hốc mắt trống rỗng của chúng và tan thành làn sương dày đỏ thẫm che phủ sàn đá của nhà thờ như một tấm thảm đỏ.
Hắn, con búp bê sứ vỡ vụn, đang bị kéo lê lết trong xích sắt trên lớp ‘thảm đỏ’ bởi hai bộ giáp dị dạng. Những mảnh sứ vỡ ma sát với nền đá tạo nên thứ âm thanh ken két ghê tai, vang vọng khắp nhà thờ và trong cơ thể rỗng toác của hắn.
Khi hai tên mặc giáp dị dạng kéo hắn tới một cỗ quan tài sứt mẻ được đặt ở trên bục giảng nhà thờ. Nó được đúc nguyên từ một khối đá ngoại lai, được khắc đầy thân mình những lời răn dạy của một vị thần vô danh cổ xưa. Không chút nhẹ nhàng, hai tên cao kều phủ kín trong kim loại quẳng con búp bê vỡ nát đáng thương vào cỗ quan tài.
Nhìn nắp quan tài đang dần dần đóng lại, hắn dần dần chìm lại vào sự chấp nhận tuyệt vọng của hắn. Máu đỏ tươi từ từ trồi lên từ đáy cỗ quan tài. Bóng tối quỷ dị bao phủ hắn, máu đỏ nóng nực nhấn chìm cơ thể sứ lạnh lẽo trống hoác của hắn. Hắn cứ thế chìm dần vào biển máu trong vô vàn lời cầu nguyện quỷ quái…
Giữa đêm khuya trong một căn nhà nhỏ.
Một cậu thanh niên đột ngột bật dậy trên giường của mình, cậu thở từng hơi nặng nhọc, mồ hôi lạnh toát rỉ khắp người cậu. Cậu vừa mơ một giấc mơ, một giấc mơ dài, dài tựa như cậu đã sống hết một đời người nữa vậy.
Trên sàn gỗ, một chiếc đồng hồ cổ vỡ tan tành. Tiếng rơi của nó đã gọi cậu dậy khỏi giấc ngủ sâu. Mặt kính vỡ vụn của nó phản chiếu đôi mắt của cậu nơi mặt trời đỏ máu ngự trị.
Chaporia
Bình Luận (0)