Chương 03: Những ký tự câm lặng và cái giá của một gáo nước
Dyrsia vào ban ngày không còn giữ lại vẻ lung linh huyền ảo của những viên đá thạch anh đêm trước.
Dưới cái nắng thiêu đốt, thị trấn hiện nguyên hình là những khối nhà màu nâu xỉn, bám đầy bụi cát và hằn lên sự mệt mỏi. Tường đất nung nứt nẻ, mái ngói đá thô sơ, tất cả đều trần trụi phơi mình, toát lên vẻ kiên cường đầy khắc khổ trước thiên nhiên hoang dại.
Sora bước thấp bước cao theo sau Kael, đầu quấn một chiếc khăn vải thô để tránh nắng, vai đeo một túi nhỏ nhẹ nhàng. Trong khi Kael thì ngược lại, cậu vác trên vai một bao tải lớn chứa da và xương Kryx nặng trịch, nhưng từng bước chân rất vững chãi, lạo xạo nghiền nát những viên sỏi nhỏ trên nền đất nện.
"Chúng ta đến nơi rồi. Chợ trung tâm."
Giọng Kael vang lên, kéo Sora ra khỏi những suy nghĩ miên man về cái nóng.
Cậu ngẩng đầu lên, háo hức chờ đợi một khung cảnh náo nhiệt của dị giới: những tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng mặc cả ầm ĩ, mùi thức ăn thơm phức và những sạp hàng đầy sắc màu. Nhưng hiện thực lại tát cho cậu một cú đau điếng. Khu chợ trung tâm - nơi được mệnh danh là "huyết mạch" của thị trấn - thực chất chỉ là một bãi đất trống lổn nhổn đất đá, được bao quanh bởi những bức tường sa thạch đổ nát.
Im lặng. Một sự im lặng đến rợn người bao trùm lấy không gian.
Chỉ lác đác vài gian hàng được dựng tạm bợ bằng những tấm bạt rách vá víu hoặc những tấm ván gỗ mục. Người mua kẻ bán đều trùm kín mít mặt mũi bằng những lớp vải dày cộm, chỉ lộ ra đôi mắt đầy cảnh giác. Họ di chuyển chậm rãi, lờ đờ như những bóng ma vật vờ tiết kiệm từng chút năng lượng dưới cái nóng. Mọi cuộc giao dịch đều diễn ra trong những lời thì thầm to nhỏ, nhanh gọn và dứt khoát, không có lấy một tiếng cười đùa hay chào mời dư thừa nào được phát ra.
"Đừng có để bị lạc đấy." Kael nhắc nhở, giọng trầm thấp vọng lại từ phía trước. "Cậu mà lạc là tôi sẽ không đi tìm đâu."
"Tôi biết rồi."
Sora nuốt nước bọt, cổ họng hơi khan khát vì mất nước. Không khí ở đây đặc quánh sự nghèo khó, nặng nề đến mức khó thở.
Mấy món hàng được bày bán cũng thảm hại chẳng kém: vài bó rễ cây khô queo, những công cụ kim loại đã rỉ sét được mài lại bởi các thợ rèn, hay vài tấm da thú sờn rách rưới. Cậu dừng lại trước một quầy hàng hiếm hoi đang có người đứng xếp. Đó là một chiếc xe kéo được che chắn kỹ lưỡng, canh gác bởi hai gã đàn ông lực lưỡng với cặp mắt sắc lạnh như dao cau, tay luôn đặt hờ trên đốc kiếm. Trên xe là những chum gốm lớn được niêm phong bằng sáp ong cẩn thận.
Một người phụ nữ gầy gò, đôi tay run rẩy thò vào trong lớp áo choàng bạc màu, đếm đi đếm lại những đồng xu ít ỏi. Bà ta rụt rè đặt lên bàn năm xu đồng cũ rích, tiếng kim loại va vào mặt gỗ khô khốc vang lên lẻ loi giữa không gian tĩnh mịch.
Gã bán hàng không nói gì, lạnh lùng thu tiền. Hắn cầm lấy một cái gáo nhỏ xíu làm bằng sọ thú, múc nước từ trong chum ra và đổ vào bình da của người phụ nữ. Động tác cẩn trọng và tỉ mỉ đến mức cực đoan. Đúng một gáo. Không rơi vãi dù chỉ một giọt.
Người phụ nữ vội vã nút chặt bình nước, ôm nó vào lòng như thể đang ôm một đứa con còn đỏ hỏn, rồi nhanh chóng lủi mất vào những dãy nhà.
"Năm đồng..." Sora thì thầm, mắt mở to kinh ngạc. "Chỉ đổi lấy một gáo nước thôi sao?"
Cậu nhớ lại mệnh giá tiền tệ mà Kael từng nói qua. Năm xu đồng đủ để mua một ổ bánh mì đen lớn hoặc thuê một chỗ trọ tồi tàn qua đêm. Vậy mà ở đây, nó bốc hơi chỉ trong một gáo nước.
Kael liếc nhìn vẻ mặt sốc nổi của Sora, khẽ thở dài, giọng trầm xuống.
"Ở Dyrsia, nước đắt hơn máu, Sora ạ."
Cậu ta hất hàm về phía những cái chum gốm.
"Mạch nước ngầm ở đây ô nhiễm ma pháp nặng, uống vào là thối ruột mà chết. Nước sạch phải nhập từ các thương đoàn bên ngoài về, đi qua sa mạc, qua bao nhiêu trạm cướp bóc. Thế nên... đừng bao giờ lãng phí."
"Vậy tất cả những giếng nước ngầm đào được đều bị bỏ phí sao?"
Sora thắc mắc. Kael nhẹ nhàng lắc đầu.
"Không đâu. Chúng được dùng để cho gia súc uống, đặc biệt là loài kéo xe như Lão Xù. Ngoài ra còn có một loài bò chịu hạn khác, lúc nào rảnh tôi sẽ dẫn cậu tới trang trại của thị trấn để xem. Dạ dày của chúng chịu được nguồn nước bị ô nhiễm ở đây."
Kael mỉm cười, vẫy vẫy ra hiệu cho Sora tiếp tục bám theo. Dù chẳng ai hỏi nhưng cậu kể thêm về thị trấn với một chút vẻ tự hào.
"Ngoài ra, Dyrsia còn có một nông trại nhỏ trồng xương rồng nữa đấy. Quả của nó khá được ưa thích bởi các thương nhân. Đáng tiếc là mọi người không thể mở rộng thêm đất trồng vì nguồn nước ngầm hạn chế."
Sora chỉ khẽ "ồ" lên một tiếng mà chẳng đáp lại câu nào. Cậu vẫn lắng nghe những gì Kael nói nhưng cũng bận bịu nhìn ngắm những thứ xung quanh. Có vài điều khiến cậu thấy hứng thú và cậu sẽ hỏi bạn mình trong lúc nghỉ trưa.
"À, đừng có dại mà dùng nước bẩn linh tinh nhé. Da cậu rất có thể sẽ bị dị ứng và không có thuốc bôi ở đây đâu."
Sora gật đầu ngoan ngoãn. Cậu rùng mình nhớ lại sáng nay, khi vừa tỉnh dậy, cậu đã định múc một gáo nước đầy để rửa mặt cho tỉnh táo. Nếu lúc đó bà Elara không ngăn lại và đưa cho cậu một cái khăn ẩm để lau, có lẽ cậu đã tiêu tốn cả một gia tài của gia đình ấy.
Kael dẫn Sora đi thêm một đoạn ngắn nữa, điểm đến của họ là một căn nhà bằng đá lụp xụp, lọt thỏm ở góc khuất của khu chợ, nơi duy nhất có một ống khói đang nhả ra những làn khói màu xanh lục nhạt, mang theo mùi hăng hắc của hóa chất thuộc da và thảo mộc sấy. Tiếng búa đập vào đe sắt vang lên chát chúa, kèm theo hơi nóng hầm hập phả ra từ lò rèn bên trong.
Kael không gõ cửa. Cậu dùng chân đẩy mạnh tấm cửa gỗ dày cộp, bước vào trong như thể về nhà mình. Sora vội vàng lách theo sau, và ngay lập tức, cái nóng bên trong khiến cậu hoảng hồn.
Không gian tối tăm và ẩm thấp. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những viên đá phát quang đã xỉn màu gắn rải rác trên trần nhà, hắt xuống tạo thành những cái bóng nhập nhoạng dài ngoằng. Bốn bức tường chất đầy những kệ gỗ cao ngất, bày la liệt đủ thứ lằng nhằng: từ bộ xương thú trắng hếu, những lọ thủy tinh ngâm nội tạng quái dị, cho đến những món vũ khí sứt mẻ còn vương vệt máu khô.
"Đến rồi đấy à, nhóc con?" Một giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám chà lên gỗ phát ra từ phía sau quầy hàng.
Một gã đàn ông lùn tịt, đầu hói bóng loáng nhưng lại có bộ râu màu xám tro tết thành từng bím nhỏ. Lão đeo một chiếc kính lúp che kín một bên mắt phải, con mắt còn lại nheo nheo nhìn Kael đầy soi mói.
Kael không đáp, chỉ đơn giản hạ bao tải trên vai xuống, uỵch một tiếng nặng nề lên mặt quầy gỗ. Cậu tháo dây buộc, dốc ngược bao tải. Những tấm da Kryx cứng như thép cùng mớ xương và răng nanh sắc nhọn đổ ra, va vào nhau lách cách.
Gã đàn ông - lão Hannes tặc lưỡi, cầm lấy một tấm da lên soi dưới ánh đèn mờ ảo. Lão dùng móng tay đen sì cào nhẹ lên bề mặt, rồi gõ gõ vào lớp vảy sần.
"Da Kryx trưởng thành. Xử lý sơ bộ khá đấy."
Lão lầm bầm, thái độ có chút miễn cưỡng thừa nhận.
"Nhưng dạo này Kryx nhiều như lợn con, da rớt giá thê thảm lắm. Chỗ này... ta chỉ trả được bảy xu bạc."
"Mười lăm."
Kael đáp lại ngay tắp lự, giọng lạnh tanh, không hề có chút do dự. Còn Sora đứng nép ở góc phòng, tròn mắt nhìn sự quyết liệt và sắc sảo của bạn mình.
"Mười lăm? Mày định cướp của lão già này đấy hả?" Hannes giãy nảy lên, cái kính lúp trên mắt lão rung rinh chực rơi xuống.
"Tiền thuê thợ thuộc da, tiền hóa chất khử độc ma năng, mày tưởng rẻ à?"
Kael bình thản chỉ tay vào đống răng nanh.
"Ông nhìn kỹ đi, Hannes. Trong đây có một con không phải Kryx thường. Nhìn màu sắc của chân răng đi. Nó có màu tím nhạt. Đây là Kryx biến dị. Bộ răng này đủ cứng để ông mài làm đầu mũi tên xuyên giáp đấy. Chỉ riêng chỗ răng này đã đáng giá sáu xu bạc rồi."
Hannes khựng lại. Lão cúi sát xuống, cầm một chiếc răng nanh lên soi kỹ, rồi hậm hực tặc lưỡi. Lão biết thằng nhóc nói đúng, và cái thói quen "bắt nạt người trẻ" của lão hôm nay đã đụng phải đá tảng.
"Chậc... Mày tinh mắt gớm nhỉ, Kael." Lão làu bàu, thái độ dịu đi hẳn.
"Được rồi, nể tình chỗ quen biết. Mười hai xu bạc. Không thêm một cắc nào nữa. Đồng ý thì cầm tiền, không thì vác sang tiệm khác mà bán."
Kael im lặng tính toán trong vài giây, rồi gật đầu.
"Thỏa thuận."
Hannes mở ngăn kéo tủ, đếm những đồng bạc sứt mẻ ném lên quầy. Tiếng kim loại va chạm nghe vui tai hơn bất kỳ bản nhạc nào khác. Kael cẩn thận gom tiền, chia làm hai phần: một phần lớn cất vào túi trong áo, phần nhỏ vài xu lẻ cậu nhét vào túi quần.
Trong lúc chờ đợi, Sora tò mò tiến lại gần một chiếc tủ kính bám đầy bụi ở góc phòng. Bên trong đó là một vật thể lạ lùng: một khối tinh thể màu xanh lam to bằng nắm tay, được đặt trên một đế nhung đỏ sang trọng nhưng đã bạc màu. Nó phát ra ánh sáng chập chờn, lúc tỏ lúc mờ, kèm theo tiếng rè rè nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.
"Đừng nhìn chằm chằm vào nó lâu, nhóc con." Tiếng lão Hannes vang lên khiến Sora giật thót.
Lão đang dựa người vào quầy, nhìn Sora bằng con mắt trần tục còn lại.
"Đó là Lõi Ma Pháp Tinh Khiết - hàng cổ đại đào được từ tàn tích phía Tây. Nhưng nó bị 'nhiễm bệnh' rồi. Nhìn lâu vào cái thứ ánh sáng đó sẽ khiến mày buồn nôn và ảo giác cả ngày đấy."
"Nhiễm bệnh ư?" Sora lẩm bẩm, vội lùi lại vài bước.
"Có gì lạ lắm sao? Mọi thứ ở cái đất này đều bệnh hoạn cả thôi." Hannes cười khẩy, để lộ hàm răng vàng ệch. "Nước, đất, không khí, và cả ma pháp nữa. Có thứ gì bình thường chỗ này đâu."
Sora lúng túng suy nghĩ, nhưng Kael vỗ nhẹ lên vai cậu, cắt ngang cuộc trò chuyện nửa vời.
"Đi thôi. Chúng ta còn phải mua lương thực."
Bước ra khỏi cửa tiệm rèn, ánh nắng hầm hập lại ập đến, nhưng Sora cảm thấy cái nóng trong tiệm kia còn đáng sợ hơn nhiều. Cậu nhìn Kael, người đang đếm lại những đồng bạc với vẻ mặt nhẹ nhõm.
"Hai mươi hai xu bạc... là nhiều hay ít vậy Kael?" Sora dè dặt hỏi.
Kael nhếch mép, nở một nụ cười chân thật hiện.
"Đủ để sống dư dả trong hai tuần nếu không có chuyện gì bất trắc xảy ra. Hôm nay là một ngày may mắn đấy, Sora."
Nhìn nụ cười ấy, Sora bất giác mỉm cười theo. Giữa cái thế giới khắc nghiệt đến mức nước uống cũng phải đếm từng giọt, niềm hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là bán được một bao tải xương xẩu với giá hời.
Sora lơ đễnh nhìn quanh, ánh mắt cậu lúc này mới dừng lại ở tấm biển hiệu bằng gỗ treo lủng lẳng trên đầu. Cậu nheo mắt, tò mò muốn xem người ta viết gì. Cậu nghe hiểu Kael nói. Cậu giao tiếp trôi chảy với bà Elara, với lão Hannes. Mọi rào cản ngôn ngữ dường như đã được xóa bỏ bởi một phép màu nào đó. Cậu đã mặc định rằng mình cũng sẽ đọc được chữ viết.
Nhưng tấm biển gỗ kia lại tàn nhẫn đập tan ảo tưởng đó.
Trên mặt gỗ nứt nẻ là những ký tự màu đen loằng ngoằng, sắc nhọn, trông giống như những vết cào của gà bới. Có những nét móc, những dấu chấm và những hình khối lạ kỳ. Chúng nhảy múa trước mắt cậu, vô nghĩa và lạnh lùng. Không phải Kanji. Không phải Latin. Sora chưa từng thấy chúng trong bất kỳ bảng chữ cái nào cậu học ở Trái Đất. Một cảm giác sụp đổ chạy ngang qua não bộ, trái ngược hẳn với sự phấn khởi vừa nãy.
"Mình mù chữ!" Ý nghĩ ấy giáng xuống đầu Sora như một cú búa tạ.
Ở thế giới cũ, cậu là một sinh viên đại học năm hai với điểm số đáng tự hào. Cậu có tri thức, có tư duy logic, cậu có thể đọc vanh vách những tài liệu chuyên ngành phức tạp. Nhưng ở đây, ngay tại giây phút này, cậu không chỉ yếu ớt về thể xác, mà còn là kẻ dốt nát đến mức không thể đọc được những ký tự ngoằn ngoèo.
Sora cúi gằm mặt nhìn đôi bàn tay không vết chai sạn của mình. Cảm giác nhỏ bé và bất lực trào lên, bóp nghẹt lấy lồng ngực cậu. Cậu giống như một đứa trẻ sơ sinh bị ném vào bầy sói, trần trụi và vô dụng đến thảm thương.
"Sao thế? Mặt cậu tái mét như say nắng vậy?"
Giọng nói của Kael vang lên khiến Sora giật bắn mình. Cậu ngẩng đầu lên, vội vã chỉ tay về phía tấm biển gỗ, giọng lí nhí đầy mặc cảm.
"Kael, tấm bảng kia… nó viết gì vậy?"
Kael liếc mắt nhìn theo, nhướng mày khó hiểu.
"À, cái đó á? ‘Lò rèn Búa sắt’! Sao? Cậu chê cái tên đó quê mùa hả?"
"Không..." Sora nuốt nước bọt, cổ họng đắng ngắt vì xấu hổ.
"Ý tôi là... tôi không đọc được nó."
Kael sững lại một chút rồi bắt đầu cười khùng khục. Cậu ta nhìn chằm chằm vào Sora với vẻ ngạc nhiên không giấu giếm.
"Cậu đùa đấy à? Cậu nói cậu làm những việc liên quan đến đầu óc mà không biết mặt chữ sao?"
Câu hỏi của Kael như xát muối vào lòng tự trọng đang rỉ máu của Sora. Và trên hết, cậu cần một lý do. Một lý do hợp lý để che đậy lỗ hổng chết người này mà không làm lộ thân phận thật sự.
"Làng Solaris của tôi..." Sora ngập ngừng, giọng lí nhí. "Nó nằm sâu trong núi, hẻo lánh lắm. Mọi người ở đó chỉ lo trồng trọt và kiếm cái ăn thôi. Việc học chữ... không được ưu tiên. Chỉ có trưởng làng và các thầy tế mới được dạy thôi."
Một lời nói dối thật sự nông và không hề logic. Nhưng Kael im lặng một lúc, rồi bật cười vỗ vai cậu cái bốp.
"À, ra là thế. Cũng phải thôi, cái thời loạn lạc này, biết kiếm ăn quan trọng hơn là cầm bút vẽ hươu vẽ vượn mà."
Cậu ta nói một cách nhẹ nhàng, hoàn toàn chấp nhận lý do của Sora mà không mảy may chút nghi ngờ.
"Đừng lo, khối người ở cái chợ này cũng chẳng biết chữ đâu. Miễn là cậu biết đếm tiền để không bị lừa là được rồi. Chữ nghĩa có mài ra ăn được đâu."
Kael vui vẻ xóc xóc túi tiền trong áo, coi đó là chuyện bình thường. Nhưng với Sora, đó là một cú đấm vào lòng tự trọng. Cậu đã mất đi công cụ quan trọng nhất để tiếp cận tri thức của thế giới này và mọi chuyện trong tương lai sẽ trở nên khó khăn cho Sora hơn bao giờ hết. Chẳng bận tâm đến việc cậu đang đứng ngẩn người lo lắng, Kael vui vẻ hất hàm về phía quầy lương thực phía bên kia đường.
"Đi thôi, mua ít đồ ăn rồi về. Hôm nay bán được giá, tôi sẽ đãi cậu món mứt xương rồng."
Sora lẳng lặng bước theo sau, đôi chân nặng trĩu. Lời an ủi của Kael chẳng những không làm nhẹ lòng, mà còn khẳng định vị thế của cậu hiện tại: đáy cùng của xã hội. Một kẻ ăn bám, và giờ là một người mù.
Cả hai tìm được một chỗ ngồi tạm bợ bên dưới bóng râm của tháp canh cũ, nơi duy nhất trong khu chợ tránh được cái nhìn thiêu đốt của mặt trời. Kael chia cho Sora một ổ bánh mì đen đặc ruột và một hũ sành nhỏ đựng thứ mứt xanh sền sệt.
"Chấm ít thôi, ngọt lắm đấy." Kael nhắc nhở, rồi tự mình cắn một miếng bánh lớn, nhai ngấu nghiến ngon lành.
Sora làm theo, quệt miếng bánh khô khốc vào lớp mứt xương rồng. Vị ngọt gắt pha chút chua chát lan tỏa trong miệng, xua đi cái vị đắng của bột mì bị cháy. Dù không phải cao lương mỹ vị, nhưng với cái dạ dày đang biểu tình, nó chẳng khác nào cứu cánh.
"Kael này!" Sora nuốt vội miếng bánh, ngập ngừng nói tiếp.
"Lúc nãy cậu nói nguồn nước ngầm bị ô nhiễm ma pháp. Vậy tại sao người ta không dùng chính ma pháp để lọc sạch nó? Hay tạo ra nước sạch? Tôi nhớ trong mấy câu chuyện... à không, ý tôi là, những pháp sư thường làm được mấy chuyện đó mà?"
Kael đang nhai bỗng khựng lại. Cậu ta nhìn Sora, đôi mắt trợn lên như thể vừa nghe thấy điều gì đó ngớ ngẩn nhất trần đời. Rồi cậu bật cười, suýt nữa thì phun cả vụn bánh mì khỏi miệngi.
"Tạo ra nước? Lọc nước bằng ma pháp? Cậu nghĩ pháp sư là cái gì thế?"
Kael lắc đầu quầy quậy, giọng đầy vẻ châm biếm. Cậu ta nuốt ực miếng bánh, rồi lấy tay quệt ngang miệng, giọng trở nên nghiêm túc hơn.
"Sora này, cái lúc chạy khỏi đám cướp ấy, cậu có đâm đầu trúng cái gì không? Tôi tưởng ít nhất cậu cũng phải biết về ma pháp chứ. Những nơi như Đế quốc hay Cộng hòa thì không bàn tới làm gì, dù họ cũng chẳng làm được mấy việc phi thường ấy đâu, cái hoang mạc Gryn điêu tàn này thì lấy đâu ra ma tố tự nhiên mà thi triển ma pháp. Ma tố trong cơ thể con người chỉ đủ để duy trì mấy thứ vặt vãnh thôi."
Sora im lặng lắng nghe, gật đầu ra chiều đã hiểu nhưng sự thật là cậu chẳng ngấm được gì. Thấy bạn mình có vẻ trầm ngâm, Kael hạ giọng, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh quái pha lẫn chút tự hào trẻ con.
"Nhìn cho kỹ này. Đừng có chớp mắt."
Cậu giơ ngón tay trỏ lên ngang tầm mắt, hít một hơi thật sâu, nín thở, khuôn mặt rám nắng bỗng nhăn lại vì tập trung cao độ. Các cơ trên cánh tay cậu căng cứng.
Phụt.
Một tiếng nổ nhỏ xíu, chỉ bằng tiếng búng tay vang lên.
Từ đầu ngón tay chai sạn, một ngọn lửa bùng lên. Nhưng nó không có màu đỏ cam ấm áp như Sora vẫn biết. Ngọn lửa này nhỏ chỉ bằng hạt đậu, mang một màu xanh lam nhạt nhờ nhờ, chập chờn và yếu ớt khiến cậu liên tưởng đến mấy đốm ma trơi.
Sora trố mắt nhìn, theo phản xạ đưa tay lại gần định cảm nhận hơi ấm. Nhưng ngay khi ngón tay cậu sắp chạm vào vùng không khí xung quanh ngọn lửa, nó tắt lịm.
"Hỏa thuật sơ cấp." Kael thì thầm, trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi dù cậu chỉ mới duy trì ngọn lửa được vài giây.
"Tôi học từ bố đấy. Nó chẳng nướng chín nổi một con chuột đâu, chỉ dùng để đốt gỗ hoặc thắp sáng đường hầm thôi."
Cậu ta thở hắt ra một hơi dài, vai chùng xuống vẻ mệt mỏi như thể vừa làm gì mất sức lắm. Còn Sora nhét nốt mẩu bánh mì cuối cùng vào khoang miệng, gật đầu đồng ý với sự bé nhỏ của ma pháp vừa nãy.
"Đấy, thấy chưa?" Kael lau mồ hôi trên trán, giọng có chút hụt hơi.
"Không có ma tố tự nhiên nên chỉ một đốm lửa bé tẹo thế thôi mà ngốn sức kinh khủng vậy đó. Cậu nghĩ có thể tạo ra nước sạch hay lọc nước được không hả Sora?"
Sora nhìn vẻ mặt phờ phạc của bạn mình, lòng dấy lên một sự tôn trọng xen lẫn lo âu. Ma pháp ở đây không phải là phép màu miễn phí. Nó tuân theo định luật bảo toàn nào đó của riêng thế giới này mà cậu không biết.
"Tuyệt thật đấy..." Cậu buột miệng khen ngợi, ánh mắt vẫn chưa hết vẻ thán phục. "Dù sao thì, cậu cũng làm được điều mà tôi không thể làm."
Kael cười hì hì, vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt, xua tan đi sự mệt mỏi ban nãy. Cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần.
"Ăn xong rồi thì về thôi. Chắc mẹ với Liam đang đợi chúng ta đấy. Với lại..."
Giọng Kael bỗng trở nên hào hứng hơn hẳn, ánh mắt lấp lánh hy vọng.
"Hôm nay là ngày bố tôi theo thương đoàn trở về. Ông ấy hứa chuyến này sẽ mang cho tôi một con dao găm xịn từ Aris. Biết đâu ông ấy về đến nhà rồi cũng nên."
Sora mỉm cười lây cái niềm vui đơn sơ ấy của bạn mình. Cậu cũng đứng dậy, định nói một câu chúc mừng. Nhưng lời chưa kịp thoát ra khỏi miệng thì từ phía đầu dốc gần đó, một tiếng gọi thất thanh xé toạc bầu không khí tĩnh lặng, khiến cả hai giật bắn người.
"KAEL! CÓ CHUYỆN LỚN RỒI?!!"
Một người đàn ông trung niên đang hớt hải chạy về phía họ, dáng vẻ gấp gáp đến mức suýt vấp ngã vài lần trên nền đất lổn nhổn. Đó là bác Sam, hàng xóm ở đầu con hẻm nhà cậu.
"Bác Sam?" Kael nhíu mày ngạc nhiên. "Có chuyện gì mà bác..."
Người đàn ông lao tới, phanh gấp trước mặt hai cậu thiếu niên. Ông chống tay xuống gối, thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội như cái bễ lò rèn. Khuôn mặt ông đỏ bừng lên gay gắt. Không phải vì cái nắng thiêu đốt của Dyrsia, mà vì sức nặng của tin tức ông đang mang tới. Ông ngước lên nhìn Kael. Ánh mắt đầy vẻ ái ngại và sợ sệt.
"Cháu... cháu đã nghe tin gì chưa?"
Đôi vai Kael trĩu xuống. Nụ cười vụt tắt. Một linh cảm về tai họa ập đến nhanh như cơn bão cát, khiến cậu lạnh sống lưng.
"Tin gì ạ?" Giọng cậu đanh lại, gấp gáp.
Bác Sam nuốt khan, ngó nghiêng xung quanh đầy cảnh giác như sợ có tai vách mạch rừng. Rồi ông hạ thấp giọng, thì thầm một câu nói tựa như lời tuyên án:
"Đoàn buôn quặng của bố cháu... bị chặn đứng ở Hẻm núi Xương Khô phía Tây rồi."
"Phía Tây?" Kael sững sờ, mắt mở to. "Nhưng đó là đường độc đạo sang Cộng hòa Aris mà? Bác Goran bảo bố cháu đã đi đường vòng sát chân núi rồi nữa chứ?"
"Đường vòng cũng chết, Kael ạ." Bác Sam lắc đầu, vẻ mặt u ám, tay chỉ run run về hướng Nam.
"Quân đội Thú nhân của Đế quốc Khemria... chúng nó điên rồi. Sáng nay tin báo về là chúng đã tràn quân qua biên giới với Gryn, dựng chốt chặn ngay tại cửa hẻm núi giáp với Cộng Hòa."
Ông nắm chặt lấy vai Kael, giọng run rẩy.
"Chúng tuyên bố phong tỏa toàn bộ tuyến đường thông sang Aris. Bất cứ ai đi qua đều bị coi là kẻ tiếp tay cho địch. Đoàn xe của bố cháu... bị kẹt cứng ở giữa hẻm núi. Tiến sang Aris không được, mà lùi về Dyrsia cũng không xong vì lính thú nhân đang siết vòng vây."
Không gian xung quanh như đặc quánh lại. Tiếng búa đập chan chát từ lò rèn phía xa dường như cũng chìm vào thinh không. Kael đứng chết trân. Những ngón tay siết chặt lấy vạt áo đến mức trắng bệch.
Việc Khemria đẩy quân lên chốt chặn bức tường ở hẻm núi phía Tây đồng nghĩa với việc bóp nghẹt yết hầu của thị trấn này. Không bán được quặng, không có tiền mua nước và lương thực. Và tệ hơn cả, bố cậu đang nằm ngay trong miệng cọp.
"Cháu phải về," Kael lẩm bẩm, gạt tay bác Sam ra. Đôi mắt xanh lam của cậu tối sầm lại, không còn chút ánh sáng nào. "Cháu phải về báo cho mẹ cháu biết."
Cậu ta quay người, bước đi như chạy, bỏ lại sau lưng khu chợ ảm đạm và ông bác hàng xóm đang nhìn theo với ánh mắt thương cảm bất lực.
"Kael! Đợi đã!"
Sora vội vã chạy theo, lòng nặng trĩu. Nhìn vào bản đồ mường tượng trong tâm trí, cậu hiểu rằng Dyrsia đang bị dồn vào thế chân tường và bóng ma của chiến tranh đã thực sự phủ bóng lên đầu thị trấn.
_____________
Cánh cửa gỗ của ngôi nhà nhỏ bị đẩy mạnh ra, va vào tường đánh "rầm" một tiếng. Bên trong, bà Elara đang ngồi vá lại chiếc áo vải cũ cạnh cửa sổ đầy nắng. Nghe thấy tiếng động mạnh, bà giật mình, kim khâu đâm vào ngón tay tứa máu.
"Kael? Có chuyện gì mà con hấp tấp thế?" Bà ngẩng lên, nụ cười hiền hậu chưa kịp tắt hẳn thì đã đông cứng lại khi nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của con trai.
Kael đứng ở ngưỡng cửa, lồng ngực phập phồng. Cậu cố gắng điều chỉnh nhịp thở, cố gắng tìm một cách nói lảng tránh, nhưng đứng trước đôi mắt lo âu của mẹ, mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa.
"Mẹ..." Kael nói, giọng vỡ ra. "Đoàn buôn của bố gặp chuyện rồi."
Chiếc áo trên tay bà Elara rơi xuống đất. Sora đứng nép sau lưng Kael, cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập thừa thãi trong câu chuyện gia đình này. Cậu nhìn thấy bàn tay bà Elara run lên bần bật, nhưng bà không khóc. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lấy sự bình tĩnh của một người mẹ mạnh mẽ..
"Bố con... bị bắt sao?" Bà hỏi, giọng run run nhưng rõ ràng.
"Không, chưa đến mức đó." Kael bước vào, ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. "Bị chặn ở Hẻm núi Xương Khô. Lính Khemria phong tỏa đường sang Aris rồi. Chúng không cho ai ra vào cả."
"Anh Kael!"
Một giọng nói non nớt vang lên từ căn phòng ngủ bé xíu. Bé Liam ló đầu ra, đôi mắt tròn xoe ngây thơ chớp chớp.
"Bố bị chặn ạ? Thế... thế bố có về kịp sinh nhật em không? Bố hứa tặng em quà từ Aris mà."
Câu hỏi ngây thơ của đứa trẻ như một nhát dao cứa vào không khí nặng nề trong căn phòng. Bà Elara vội quay đi, lén đưa tay quệt ngang khóe mắt. Kael thì siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật cả máu.
"Sẽ về... Bố sẽ về." Kael ngẩng lên, cố nặn ra một nụ cười méo mó. "Chỉ là muộn một chút thôi. Bố đang bận chơi trốn tìm với mấy gã lính gác ấy mà."
Sora lặng lẽ khép cửa sổ lại, ngăn cái nắng gay gắt bên ngoài tràn vào. Cậu dựa lưng vào cánh cửa gỗ, quan sát căn nhà đơn sơ này. Hũ bột mì trong góc đã vơi đi một nửa. Lu nước cũng chẳng còn nhiều. Nếu bố Kael không về nữa, nghĩa là thiếu đi một trụ cột gia đình, một chỗ dựa vững tâm cho bà Elara và hai đứa trẻ. Tệ nhất là sẽ chẳng còn ai tới Dyrsia để mua bán nữa. Cứ thế này thị trấn sẽ chết khát trước khi chết vì đao kiếm của Thú nhân.
Liam không hỏi gì thêm nữa, cả căn nhà chìm vào không gian tĩnh lặng bị đè nén.
Mọi thứ dần khó khăn lên theo từng giây phút đồng hồ, còn Sora thì vẫn đứng im một chỗ. Cậu chỉ vừa mới tới Dyrsia này thôi, còn chưa bắt kịp nhịp điệu của cuộc sống bình yên giả tạo thường ngày, mà giờ đây thị trấn lại sắp trải qua một cơn bão cát mới. Nhưng lúc nào thì nó tới? Sora phải đối mặt như thế nào? Mọi chuyện tiếp sau đó sẽ ra sao? Cậu chẳng thể nào đoán biết được. Với tấm thân nhỏ bé này, cậu chỉ có thể phó mặc cho số phận nghiệt ngã và nương tựa vào người bạn Kael mà thôi.
Ngoài trời, gió bắt đầu nổi lên, rít qua khe cửa những tiếng hú dài ghê rợn, báo hiệu cho ngày tháng đầy sóng gió sắp tới.
Chaporia
Bình Luận (0)