Chương 01: Lễ Cưới Của Chú Băng và Hiệp Ước Kẹo Dẻo
Đại Sảnh Đường của Cung điện Băng giá Adalbert đang nín thở.
Sự im lặng thật nặng nề, gần như hữu hình. Nó đọng lại trên các đầu ngọn giáo của đội vệ binh danh dự, đóng băng trên những tấm thảm thêu màu xám bạc, và len lỏi vào từng lớp áo nhung của hàng trăm quý tộc đang đứng trang nghiêm. Ánh sáng mùa đông yếu ớt cố gắng xuyên qua các cửa sổ kính màu khổng lồ, nhưng chỉ tạo ra những vệt sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo trên sàn đá cẩm thạch. Mùi hương của sáp nến nguội và trầm hương nghi lễ nồng nặc, giống mùi của một đám tang hơn là một đám cưới.
Và ở trung tâm của sự im lặng tang tóc này, là Vua Elias.
Ở tuổi hai mươi lăm, Elias Đệ Nhất đã là một huyền thoại. Vua Băng giá. Một người đàn ông được rèn giũa từ logic, bi kịch và sự tự chủ đến mức bệnh hoạn. Anh ta đứng trên bệ thề, bất động như một bức tượng được tạc từ chính khối băng vĩnh cửu của ngọn núi Răng Rồng. Bộ lễ phục cưới hoàng gia của anh ta, một màu trắng bạc thuần khiết, được cắt may hoàn hảo, không một nếp gấp, không một sợi chỉ thừa. Từng đường nét trên cơ thể anh ta—từ đường quai hàm sắc bén, đến đôi vai rộng, đến cách anh ta đan các ngón tay đeo găng trắng của mình lại—đều là một bài tập về sự kiểm soát.
Vẻ mặt anh ta vô cảm. Đôi mắt xám của anh ta nhìn thẳng về phía trước, không tập trung vào bất cứ thứ gì, như thể anh ta đang tính toán một phương trình phức tạp về thuế ngũ cốc thay vì chuẩn bị đón nhận cô dâu của mình.
Anh ta đang thực hiện một nghĩa vụ. Một giải pháp.
Bên dưới, các Lãnh chúa quý tộc của Adalbert cố gắng che giấu sự bối rối của họ. Lãnh chúa Tyrell trẻ tuổi, một con cáo ranh mãnh, đang giấu một nụ cười nhếch mép sau chiếc quạt của vợ mình. Tướng quân Volkov, khối đá granite trung thành của Elias, đứng ở một góc, mặt ông ta đăm chiêu như thể đang chuẩn bị cho một cuộc bao vây, rõ ràng là ghê tởm sự kiện phi logic này.
Tất cả họ đều biết tại sao điều này đang xảy ra.
Elias nhắm mắt lại trong một giây. Tiếng đàn organ bắt đầu rền rĩ một giai điệu cổ xưa, và nó kéo tâm trí anh ta trở lại cuộc họp định mệnh đó.
Phòng Hội đồng, ngay sau cái gọi là "tai nạn" xe ngựa thảm khốc đã cướp đi sinh mạng của cha anh ta, Vua Alaric I, và mẹ anh ta, Hoàng hậu Isabella. Vương quốc đang trên bờ vực sụp đổ. Elias, khi đó mới hai mươi tuổi, đã dùng bàn tay sắt và logic lạnh lùng để kéo Adalbert lại từ bờ vực nội chiến. Anh ta đã ổn định kinh tế, củng cố quân đội, và đóng băng mọi âm mưu. Anh ta đã cai trị một mình, trong im lặng, suốt năm năm.
Cho đến tuần trước, khi Hội đồng—chính những kẻ mà anh ta nghi ngờ đã dàn dựng "tai nạn" đó—quyết định gây sức ép.
"Bệ hạ," Tyrell đã nói, giọng điệu đầy sự "lo lắng" giả tạo. "Ngài đã là Vua của chúng tôi được năm năm. Ngài đã ổn định vương quốc. Nhưng... ngài là người cuối cùng của dòng dõi. Vương quốc cần một Hoàng hậu. Cần một người thừa kế để đảm bảo tương lai."
Elias đã ghét điều đó. Gia đình. Hôn nhân. Tình yêu. Đó là những biến số phi logic. Đó là điểm yếu . Bằng chứng chính là bức chân dung của cha mẹ anh ta, những người ấm áp và tin người, và giờ họ đã chết. Logic của anh ta nói rằng không có người thừa kế mới là an toàn nhất.
Nhưng rồi, tên luật sư hoàng gia đã mở niêm phong cuối cùng của Di chúc. Không phải của Vua. Mà của Hoàng hậu Isabella.
Một bản di chúc được viết bởi một người mẹ đã biết mình sẽ không sống lâu.
Vị luật sư đọc, giọng run run: "...và để đảm bảo sự bình yên cho tâm hồn ta, và để bảo vệ con trai yêu dấu của ta khỏi sự cô đơn (và sự nhàm chán của chính nó)..."
Elias đã nhíu mày. Mẹ.
"...ta yêu cầu Elias phải kết hôn khi đến năm hai mươi lăm tuổi, không sớm hơn, không muộn hơn. Nhưng," vị luật sư dừng lại, nuốt nước bọt, "không phải với một Nữ Công tước Lydian thông minh (không phải là Seraphina, người anh đang thận trọng cân nhắc). Không phải với một quý tộc Adalbert mưu mô (Tyrell giật mình). Mà là với người duy nhất ta tin tưởng sẽ không bao giờ làm tổn thương nó, và sẽ giữ cho nó sự hỗn loạn cần thiết..."
Một sự im lặng bao trùm.
"...Công chúa Raiha của xứ Cát Vàng."
Nếu Hội đồng có thể bị sốc, thì đó chính là lúc đó.
Về việc chỉ được kết hôn khi anh hai mươi lăm thì Elias đã biết. Khi xưa mẹ anh có dặn, nhưng anh vẫn chưa biết lý do. Và giờ, đây chính là cái lý do đó.
"Cát Vàng?!" một Lãnh chúa đã thốt lên. "Cái xứ khỉ ho cò gáy, đầy cát và cừu đó?"
"Nhưng... thưa luật sư," Tyrell nói, cố gắng giữ bình tĩnh. "Công chúa Raiha... chẳng phải nàng ta mới... mười hai tuổi ?"
Elias đã cảm thấy thế giới logic của mình sụp đổ. Mẹ. Mẹ đang trừng phạt con từ bên kia thế giới sao?
Và rồi, điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Hội đồng—những kẻ có tội, những kẻ đang cố gắng che đậy dấu vết của mình—bỗng nhiên tỏ ra vô cùng sùng đạo. "Chúng ta phải tôn trọng di nguyện cuối cùng của Hoàng hậu Isabella quá cố!" Tyrell tuyên bố, gần như quá nhanh. "Đó là điều tối thiểu chúng ta có thể làm!"
Elias nhìn thấy ngay cái bẫy. Họ đã chấp nhận. Họ chấp nhận vì họ nghĩ rằng một Hoàng hậu 12 tuổi, có cha mẹ ở xa (Vua và Hoàng hậu Cát Vàng, những người nổi tiếng là... kỳ quặc ), sẽ là một con bù nhìn hoàn hảo . Một đứa trẻ họ có thể kiểm soát. Một đứa trẻ không thể sinh người thừa kế trong nhiều năm. Họ nghĩ mẹ anh ta đã trao cho họ một chiến thắng.
Sai rồi , Elias đã nghĩ vậy. Một biến số 12 tuổi vẫn dễ kiểm soát hơn một Seraphina 22 tuổi.
Và thế là, anh ta đồng ý. Anh ta sẽ thực hiện di chúc phi logic của mẹ mình. Anh ta sẽ có một Hoàng hậu trên giấy tờ. Anh ta sẽ có được sự bình yên trong ít nhất 5 năm. Anh ta có thể xử lý một đứa trẻ.
Tiếng đàn organ đạt đến cao trào.
Cánh cửa lớn của Đại Sảnh Đường mở ra.
Elias đã sai. Anh ta hoàn toàn không thể xử lý điều này.
Hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía cửa. Họ mong đợi một Công chúa, dù là trẻ con, nhưng ít nhất cũng phải... thanh lịch.
Họ thấy... một cái bánh kem.
Một cái bánh kem khổng lồ bằng lụa và ren, đang cố gắng di chuyển.
Công chúa Raiha, 12 tuổi, đang lọt thỏm bên trong một bộ váy cưới hoàng gia rõ ràng là được may cho một người 17 tuổi (Độ tuổi trưởng thành của Adalbert). Nó là một tạo tác quái dị của sự giàu có, quá rộng, quá nặng, quá nhiều ren. Nàng trông như đang bị một đám mây nuốt chửng.
Nàng không bước đi. Nàng đang lết . Hai tay nàng đang xách cái váy lên đến tận đầu gối, để lộ đôi bốt lông cừu nhỏ bên dưới. Vẻ mặt nàng không phải sợ hãi hay e lệ. Nàng đang... bực bội .
"Cái váy ngứa quá," một tiếng lầm bầm vang lên, đủ to để hàng ghế đầu nghe thấy.
Nàng đi được nửa đường trên tấm thảm đỏ, rõ ràng là chán ghét từng giây một. Nàng vung vẩy tay, có lẽ để cố gắng gãi lưng. Nàng vấp phải chính cái viền ren của mình.
BỊCH!
Cô dâu tương lai của Adalbert ngã sấp mặt.
Sự im lặng giờ đây không còn là trang nghiêm nữa. Nó là sự im lặng của một thảm họa vừa xảy ra. Các tiểu thư quý tộc há hốc mồm, vội vàng lấy quạt che miệng—không phải để che sự đau buồn, mà để giấu tiếng cười. Tướng quân Volkov thực sự đã đặt tay lên chuôi kiếm, gần như cho rằng đây là một âm mưu ám sát bằng trọng lực.
Elias chỉ nhắm mắt lại. Logic. Đã. Chết.
Nhưng Raiha không khóc. Nàng không xấu hổ. Nàng phát ra một tiếng "Ực!" rất không-công-chúa, và lồm cồm chống tay bò dậy.
Và khi nàng đứng dậy, dưới sàn nhà, bên cạnh cô dâu, là một vệt màu hồng và trắng.
Kẹo dẻo.
Chúng văng ra từ mọi ngóc ngách của bộ váy. Từ tay áo phồng. Từ các nếp gấp của váy. Hàng chục viên kẹo dẻo—một số còn được xâu lại bằng chỉ—rơi lả tả, lăn lóc trên tấm thảm đỏ hoàng gia. Nàng đã giấu đồ ăn vặt trong váy cưới của mình.
"Á! KẸO CỦA TA!"
Giọng nói 12 tuổi của nàng vang vọng khắp Đại Sảnh.
Giữa sự im lặng chết chóc, trong khi cha nàng (Vua xứ Cát Vàng, người đang đi bên cạnh) mặt tái mét như vừa nuốt phải một con cóc, Công chúa Raiha... bắt đầu bò . Nàng bò loanh quanh trên bệ thề, cố gắng nhặt lại những viên kẹo dẻo.
"Phí quá! Đây là loại ngon nhất! Có vị dâu rừng đó!"
Vua Cát Vàng, trông như thể ông ta sắp khóc, phải cúi xuống, xốc nách con gái mình, và gần như là "lôi" nàng đến trước mặt Elias. Nàng bị kéo đi, nhưng tay vẫn kịp vơ thêm được một nắm.
Nàng đứng trước Elias, miệng vẫn đang lén lút nhai một viên vừa nhặt được.
Vị Giáo chủ, người trông như sắp lên cơn đau tim, cố gắng tiếp tục. "Con... con, Công chúa Raiha, có đồng ý lấy Vua Elias, trở thành Hoàng hậu của Adalbert..."
"Ứm? A... ơm... ồng ý!" Raiha trả lời, miệng đầy kẹo, gật đầu lia lịa.
Elias nghiến răng, một cơ nhỏ giật giật bên thái dương. "Hoàng hậu," anh ta nói, một lời cảnh cáo lạnh lùng, yêu cầu nàng phải nghiêm túc.
Raiha nuốt ực. Viên kẹo dẻo dường như mắc kẹt trong cổ họng nàng một giây. "À, Vâng! Ta đồng ý! Ông nói nhanh lên được không?" Nàng quay sang vị Giáo chủ. "Cái váy này ngứa kinh khủng. Bữa tiệc có bánh kem sô-cô-la không? Cha nói cung điện của Vua có bánh kem sô-cô-la ngon nhất!"
Giáo chủ suýt ngất. Ông ta vội vàng kết thúc buổi lễ. "Nhân danh các vị thần... ta tuyên bố... các con là vợ chồng. Con... con có thể hôn cô dâu."
Đây rồi. Khoảnh khắc khó xử nhất trong lịch sử Adalbert.
Vua Elias, 25 tuổi, Vua Băng giá, biểu tượng của sự kiểm soát, nhìn xuống Hoàng hậu Raiha, 12 tuổi, người đang bận nhìn chằm chằm vào cái trâm cài áo bằng kim cương trên ngực anh ta, có lẽ đang tính toán xem nó có thể đổi được bao nhiêu kẹo.
Kế hoạch của Elias rất rõ ràng: Anh ta sẽ thực hiện nghĩa vụ. Một nụ hôn chính trị, lạnh lùng lên trán. Một nụ hôn thể hiện sự "bảo hộ" chứ không phải "tình yêu". Nó nhanh, gọn, và vô trùng.
Anh ta cúi xuống.
Raiha, nhận thấy vẻ mặt "cau có" của vị Vua mới, ngước lên. Nàng không nhắm mắt. Nàng nhìn thẳng vào anh ta. Và nàng hoàn toàn không nhận ra khoảnh khắc "hôn" thiêng liêng. Nàng chỉ thấy một người đàn ông trông rất buồn bã.
Ngay khi môi anh ta gần chạm vào trán nàng, nàng hành động. Nàng thò tay vào chỗ giấu bí mật cuối cùng (sâu trong ngực áo váy) và lôi ra... không phải một viên, mà là cả một dây kẹo dẻo mà nàng đã thủ sẵn.
Nàng chìa nó ra trước mặt Elias, ngay khi môi anh ta gần chạm vào trán nàng, chặn nụ hôn lại.
Và rồi, nàng hét lên. Giọng nói 12 tuổi của nàng, không có sự sợ hãi, vang vọng khắp Đại Sảnh.
"ÔI TRỜI! CHÚ BĂNG!"
BÙM.
Cả Đại Sảnh câm lặng. Tướng Volkov ho sặc sụa. Lãnh chúa Tyrell suýt cắn vào lưỡi. "Chú... Băng?"
Elias đứng hình, vẫn đang trong tư thế cúi xuống. Anh ta nheo mắt. "Em vừa gọi ta là gì?"
"Thì Chú Băng!" Raiha nói, hoàn toàn logic. "Mọi người ở Cát Vàng đều nói Bệ hạ là Vua Băng giá. Nhưng 'Bệ hạ' thì nghe xa lạ quá!"
"Ta mới 25 tuổi," Elias nghiến răng nói, cố gắng giữ bình tĩnh. "Cha mẹ em[note85062] lớn tuổi hơn ta không bao nhiêu. Về mặt logic, em phải gọi ta là 'Anh'."
Raiha nhìn Elias từ trên xuống dưới, đánh giá anh ta một cách nghiêm túc. "Logic gì chứ?" Nàng nghiêng đầu. "Chú trẻ hơn Cha mẹ cháu, đúng. Nhưng nhìn mặt Chú kìa!" Nàng chỉ tay. "Chú cau có y như Chú Cừu Goutus già của cháu ở nhà! Mặt 25 tuổi mà tâm hồn 100 tuổi! Chú cau có!"
Nàng gật gù, rất tự hào về phát hiện của mình. "Nên cháu gọi là Chú! Chú Băng! Rất hợp lý!"
Logic của Elias Adalbert chính thức bị đánh bại bởi một đứa trẻ 12 tuổi.
"Chú Băng," Raiha nói, vẫn chìa dây kẹo ra, "trông có vẻ không vui. Ăn kẹo dẻo không? Loại này ngon nhất xứ Cát Vàng đó! Ăn đi, cho bớt... băng!"
Elias đứng đó. Anh ta nhìn cái dây kẹo dẻo dính dính. Anh ta nhìn cô dâu 12 tuổi đang cười toe toét, người vừa đặt cho anh ta một biệt danh lố bịch trước toàn thể Hội đồng. Anh ta nhìn Lãnh chúa Tyrell, người đang cố gắng che giấu sự vui sướng của mình.
Anh ta nhận ra đây chính là "sự hỗn loạn" mà mẹ anh ta muốn gửi gắm. "Biến số an toàn" của anh ta là một quả bom nổ chậm vị dâu.
Anh ta có thể từ chối. Anh ta có thể quay đi trong sự tức giận. Nhưng điều đó có nghĩa là anh ta thừa nhận mình đã bị đánh bại.
Vì vậy, Vua Băng giá đã làm điều phi logic nhất. Anh ta đưa tay ra, không phải để hôn. Anh ta lấy chiếc kéo nghi lễ (dùng để cắt ruy băng) từ tay vị Giáo chủ đang run rẩy.
Và anh ta cắt một đoạn dây kẹo.
Anh ta cầm lấy ba viên kẹo dẻo dính vào nhau.
"Ta chấp nhận," Elias nói khẽ, giọng vẫn lạnh như băng.
Anh ta quay về phía đám đông quý tộc đang chết lặng. Anh ta giơ ba viên kẹo dẻo lên, như thể đó là một chiến lợi phẩm.
"Lễ cưới kết thúc," anh ta tuyên bố. "Giới thiệu với các vị. Raiha. Hoàng hậu của Adalbert." Anh ta liếc nhìn viên kẹo trong tay. "Và là Người Giữ Kẹo Dẻo Hoàng Gia."
Raiha, cuối cùng cũng được "giải thoát", reo lên. Nàng không chờ Elias. Nàng nhấc bổng cái váy của mình lên, để lộ đôi bốt cừu, và chạy ào xuống bệ thề, về phía cửa ra sảnh tiệc.
"BÁNH KEM SÔ-CÔ-LA! TA LÀ HOÀNG HẬU! TA MUỐN BÁNH KEM!"
Elias đứng một mình trên bệ, trong bộ lễ phục trắng bạc hoàn hảo, tay cầm ba viên kẹo dẻo dính. Anh ta tự hỏi vương quốc của mình sẽ tồn tại được bao lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)